“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…
Chương 30
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Người đàn ông say rượu kia thấy rõ mặt cô thì lập tức im bặt, kinh ngạc đến mức quên ngậm miệng, dán đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô.“Thật ngại quá anh không sao chứ?” Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy đối phương đã say thì rất cảnh giác, dựa theo thái độ nhiều một chuyện chi không bằng bớt một chuyện, cô nói xin lỗi lần nữa.Tiếng nói vừa dứt, người trước mặt lại đột nhiên nở nụ cười không có ý tốt, giọng nói trở nên khề khà: “Tiểu mỹ nhân… Anh có sao không thì em uống hai ly với anh là biết! Làm anh vui vẻ thì hôm nay không so đo với em!”Giang Nguyễn Nguyễn cau mày lại, biết người trước mặt đã say không chịu nói lý, cô không có ý định để ý nữa mà cúi đầu muốn đi vòng qua bên cạnh gã.Vừa đi qua bên cạnh gã, giọng nói ấy lại vang lên: “Đừng có đi, tiểu mỹ nhân! Anh đây rất có tiền, chỉ cần em chịu theo anh thì bảo đảm nửa đời sau ăn ngon mặc đẹp!”Nói xong, gã mê đắm cười hai tiếng, ánh mắt không chút kiêng kỵ mà lướt khắp toàn thân Giang Nguyễn Nguyễn.Tiểu mỹ nhân trước mắt có khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, dáng người cũng có lồi có lõm, dưới ánh đèn, làn da cô trắng đến chói mắt, nếu sờ vào thì xúc cảm nhất định không tệ!Tên say xỉn nhìn mà lòng ngứa ngáy khó nhịn, đưa tay muốn sờ mặt tiểu mỹ nhân để cảm nhận một chút.Mắt thấy gã đã đưa tay qua, mặt Giang Nguyễn Nguyễn đanh lại, lập tức lui ra phía sau một bước, tung chân đá vào bụng gã.Bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên đến sở nghiên cứu nhận chức nên cô ăn mặc rất trang trọng, trên chân mang đôi giày cao gót, chân này đá ra, sức lực tuyệt đối không nhẹ.Người đàn ông uống nhiều, vốn đã đứng không vững, ý thức cũng mơ hồ, chờ gã phản ứng lại thì đã ăn trọn một chân, sắc mặt lập tức trắng bệch, ôm bụng lung lay hai lần rồi đặt mông ngã xuống đất.“Tiện nhân, cho thể diện mà không cần, được ông đây coi trọng là vinh hạnh của mày, mày lại dám đạp tao!” Ngồi trên mặt đất nửa ngày, người đàn ông mới cắn răng ngẩng đầu lên, mắt đã đỏ ké.Giang Nguyễn Nguyễn căm ghét liếc gã một cái, nhấc chân muốn đi vòng qua bên cạnh.Người đàn ông đột nhiên rống một tiếng vào trong góc: “Người đâu! Con khốn này dám cả gan ra tay với tao, mang nó vô phòng cho tao! Đêm nay tao muốn xem nó còn hung hăng được hay không!”Tiếng nói vừa dứt, trong góc lập tức xông ra hai vệ sĩ cao lớn, nhìn thấy dáng vẻ chật vật của người đàn ông thì hơi do dự: “Thiếu gia…”“Không cần quan tâm tao! Bắt nó lại cho tao!” Người đàn ông gầm thét.Hai người lập tức đi về hướng Giang Nguyễn Nguyễn.Nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần sau lưng, Giang Nguyễn Nguyễn căng thẳng trong lòng, thò một tay vào trong túi, nắm chặt một bao bột phấn.Nếu những người này còn dám tới gần, cô sẽ để họ nếm thử mùi vị của loại thuốc này!Ngay khi cô cầm gói thuốc xoay người lại, một vệ sĩ vốn đã sắp đụng vào cô đột nhiên kêu thảm một tiếng, bay ra ngoài ngang qua người cô.Một giây sau, tên vệ sĩ còn lại cũng biến mất trước mặt cô bằng cách tương tự.Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sững sờ, phản ứng chậm mà phát hiện hình như sau lưng cô có thêm một người.Cô quay đầu nhìn lại, liền thấy một bóng dáng thon dài đứng cách đó mấy bước. Giang Nguyễn Nguyễn căng thẳng, cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung, theo bản năng quay người muốn chạy.Sắc mặt Lệ Bạc Thâm đen tối, trên người là bộ sơmi quần tây vừa vặn, ống tay áo xoắn lên tới cánh tay, đã tháo mấy cái cúc ở cổ áo ra, ánh mắt sáng rực mà nhìn người phụ nữ trước mặt.
Người đàn ông say rượu kia thấy rõ mặt cô thì lập tức im bặt, kinh ngạc đến mức quên ngậm miệng, dán đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô.
“Thật ngại quá anh không sao chứ?” Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy đối phương đã say thì rất cảnh giác, dựa theo thái độ nhiều một chuyện chi không bằng bớt một chuyện, cô nói xin lỗi lần nữa.
Tiếng nói vừa dứt, người trước mặt lại đột nhiên nở nụ cười không có ý tốt, giọng nói trở nên khề khà: “Tiểu mỹ nhân… Anh có sao không thì em uống hai ly với anh là biết! Làm anh vui vẻ thì hôm nay không so đo với em!”
Giang Nguyễn Nguyễn cau mày lại, biết người trước mặt đã say không chịu nói lý, cô không có ý định để ý nữa mà cúi đầu muốn đi vòng qua bên cạnh gã.
Vừa đi qua bên cạnh gã, giọng nói ấy lại vang lên: “Đừng có đi, tiểu mỹ nhân! Anh đây rất có tiền, chỉ cần em chịu theo anh thì bảo đảm nửa đời sau ăn ngon mặc đẹp!”
Nói xong, gã mê đắm cười hai tiếng, ánh mắt không chút kiêng kỵ mà lướt khắp toàn thân Giang Nguyễn Nguyễn.
Tiểu mỹ nhân trước mắt có khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, dáng người cũng có lồi có lõm, dưới ánh đèn, làn da cô trắng đến chói mắt, nếu sờ vào thì xúc cảm nhất định không tệ!
Tên say xỉn nhìn mà lòng ngứa ngáy khó nhịn, đưa tay muốn sờ mặt tiểu mỹ nhân để cảm nhận một chút.
Mắt thấy gã đã đưa tay qua, mặt Giang Nguyễn Nguyễn đanh lại, lập tức lui ra phía sau một bước, tung chân đá vào bụng gã.
Bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên đến sở nghiên cứu nhận chức nên cô ăn mặc rất trang trọng, trên chân mang đôi giày cao gót, chân này đá ra, sức lực tuyệt đối không nhẹ.
Người đàn ông uống nhiều, vốn đã đứng không vững, ý thức cũng mơ hồ, chờ gã phản ứng lại thì đã ăn trọn một chân, sắc mặt lập tức trắng bệch, ôm bụng lung lay hai lần rồi đặt mông ngã xuống đất.
“Tiện nhân, cho thể diện mà không cần, được ông đây coi trọng là vinh hạnh của mày, mày lại dám đạp tao!” Ngồi trên mặt đất nửa ngày, người đàn ông mới cắn răng ngẩng đầu lên, mắt đã đỏ ké.
Giang Nguyễn Nguyễn căm ghét liếc gã một cái, nhấc chân muốn đi vòng qua bên cạnh.
Người đàn ông đột nhiên rống một tiếng vào trong góc: “Người đâu! Con khốn này dám cả gan ra tay với tao, mang nó vô phòng cho tao! Đêm nay tao muốn xem nó còn hung hăng được hay không!”
Tiếng nói vừa dứt, trong góc lập tức xông ra hai vệ sĩ cao lớn, nhìn thấy dáng vẻ chật vật của người đàn ông thì hơi do dự: “Thiếu gia…”
“Không cần quan tâm tao! Bắt nó lại cho tao!” Người đàn ông gầm thét.
Hai người lập tức đi về hướng Giang Nguyễn Nguyễn.
Nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần sau lưng, Giang Nguyễn Nguyễn căng thẳng trong lòng, thò một tay vào trong túi, nắm chặt một bao bột phấn.
Nếu những người này còn dám tới gần, cô sẽ để họ nếm thử mùi vị của loại thuốc này!
Ngay khi cô cầm gói thuốc xoay người lại, một vệ sĩ vốn đã sắp đụng vào cô đột nhiên kêu thảm một tiếng, bay ra ngoài ngang qua người cô.
Một giây sau, tên vệ sĩ còn lại cũng biến mất trước mặt cô bằng cách tương tự.
Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sững sờ, phản ứng chậm mà phát hiện hình như sau lưng cô có thêm một người.
Cô quay đầu nhìn lại, liền thấy một bóng dáng thon dài đứng cách đó mấy bước. Giang Nguyễn Nguyễn căng thẳng, cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung, theo bản năng quay người muốn chạy.
Sắc mặt Lệ Bạc Thâm đen tối, trên người là bộ sơmi quần tây vừa vặn, ống tay áo xoắn lên tới cánh tay, đã tháo mấy cái cúc ở cổ áo ra, ánh mắt sáng rực mà nhìn người phụ nữ trước mặt.
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Người đàn ông say rượu kia thấy rõ mặt cô thì lập tức im bặt, kinh ngạc đến mức quên ngậm miệng, dán đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô.“Thật ngại quá anh không sao chứ?” Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy đối phương đã say thì rất cảnh giác, dựa theo thái độ nhiều một chuyện chi không bằng bớt một chuyện, cô nói xin lỗi lần nữa.Tiếng nói vừa dứt, người trước mặt lại đột nhiên nở nụ cười không có ý tốt, giọng nói trở nên khề khà: “Tiểu mỹ nhân… Anh có sao không thì em uống hai ly với anh là biết! Làm anh vui vẻ thì hôm nay không so đo với em!”Giang Nguyễn Nguyễn cau mày lại, biết người trước mặt đã say không chịu nói lý, cô không có ý định để ý nữa mà cúi đầu muốn đi vòng qua bên cạnh gã.Vừa đi qua bên cạnh gã, giọng nói ấy lại vang lên: “Đừng có đi, tiểu mỹ nhân! Anh đây rất có tiền, chỉ cần em chịu theo anh thì bảo đảm nửa đời sau ăn ngon mặc đẹp!”Nói xong, gã mê đắm cười hai tiếng, ánh mắt không chút kiêng kỵ mà lướt khắp toàn thân Giang Nguyễn Nguyễn.Tiểu mỹ nhân trước mắt có khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, dáng người cũng có lồi có lõm, dưới ánh đèn, làn da cô trắng đến chói mắt, nếu sờ vào thì xúc cảm nhất định không tệ!Tên say xỉn nhìn mà lòng ngứa ngáy khó nhịn, đưa tay muốn sờ mặt tiểu mỹ nhân để cảm nhận một chút.Mắt thấy gã đã đưa tay qua, mặt Giang Nguyễn Nguyễn đanh lại, lập tức lui ra phía sau một bước, tung chân đá vào bụng gã.Bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên đến sở nghiên cứu nhận chức nên cô ăn mặc rất trang trọng, trên chân mang đôi giày cao gót, chân này đá ra, sức lực tuyệt đối không nhẹ.Người đàn ông uống nhiều, vốn đã đứng không vững, ý thức cũng mơ hồ, chờ gã phản ứng lại thì đã ăn trọn một chân, sắc mặt lập tức trắng bệch, ôm bụng lung lay hai lần rồi đặt mông ngã xuống đất.“Tiện nhân, cho thể diện mà không cần, được ông đây coi trọng là vinh hạnh của mày, mày lại dám đạp tao!” Ngồi trên mặt đất nửa ngày, người đàn ông mới cắn răng ngẩng đầu lên, mắt đã đỏ ké.Giang Nguyễn Nguyễn căm ghét liếc gã một cái, nhấc chân muốn đi vòng qua bên cạnh.Người đàn ông đột nhiên rống một tiếng vào trong góc: “Người đâu! Con khốn này dám cả gan ra tay với tao, mang nó vô phòng cho tao! Đêm nay tao muốn xem nó còn hung hăng được hay không!”Tiếng nói vừa dứt, trong góc lập tức xông ra hai vệ sĩ cao lớn, nhìn thấy dáng vẻ chật vật của người đàn ông thì hơi do dự: “Thiếu gia…”“Không cần quan tâm tao! Bắt nó lại cho tao!” Người đàn ông gầm thét.Hai người lập tức đi về hướng Giang Nguyễn Nguyễn.Nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần sau lưng, Giang Nguyễn Nguyễn căng thẳng trong lòng, thò một tay vào trong túi, nắm chặt một bao bột phấn.Nếu những người này còn dám tới gần, cô sẽ để họ nếm thử mùi vị của loại thuốc này!Ngay khi cô cầm gói thuốc xoay người lại, một vệ sĩ vốn đã sắp đụng vào cô đột nhiên kêu thảm một tiếng, bay ra ngoài ngang qua người cô.Một giây sau, tên vệ sĩ còn lại cũng biến mất trước mặt cô bằng cách tương tự.Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sững sờ, phản ứng chậm mà phát hiện hình như sau lưng cô có thêm một người.Cô quay đầu nhìn lại, liền thấy một bóng dáng thon dài đứng cách đó mấy bước. Giang Nguyễn Nguyễn căng thẳng, cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung, theo bản năng quay người muốn chạy.Sắc mặt Lệ Bạc Thâm đen tối, trên người là bộ sơmi quần tây vừa vặn, ống tay áo xoắn lên tới cánh tay, đã tháo mấy cái cúc ở cổ áo ra, ánh mắt sáng rực mà nhìn người phụ nữ trước mặt.