Tác giả:

“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…

Chương 32

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Giang Nguyễn Nguyễn dùng sức bấu vào lòng bàn tay, ép mình tỉnh táo lại.Họ đã ly hôn! Giờ cô và Lệ Bạc Thâm không có quan hệ gì cả! Họ đã là người của hai thế giới!Nghĩ vậy, Giang Nguyễn Nguyễn hít một hơi thật sâu, lạnh nhạt mở miệng: “Lệ Bạc Thâm, anh thả tôi ra, có gì muốn nói thì nói đàng hoàng là được.”Nghe ngữ điệu lạnh nhạt của cô, Lệ Bạc Thâm giật mình, một lát sau, hắn lui lại nửa bước, nhưng vẫn không buông trói buộc.Giang Nguyễn Nguyễn nhẹ nhàng thở ra, sắc mặt càng thản nhiên.“Cô không có gì muốn nói với tôi?” Lệ Bạc Thâm thấy được sự thay đổi trên nét mặt của cô thì hơi nheo mắt lại.Có lẽ đã nghĩ thoáng, Giang Nguyễn Nguyễn nghe thế lại cảm thấy không còn gợn sóng gì, cô xa cách nói: “Lệ tổng, chúng ta đã ly hôn sáu năm, hình như tôi… Không có gì để nói với anh cả.”Tiếng nói vừa dứt, cằm của Giang Nguyễn Nguyễn lập tức bị Lệ Bạc Thâm dùng sức nắm lấy. Cô bị ép giương mắt đối mặt với người đàn ông này.“Cô gọi tôi là gì?” Lửa giận trong mắt Lệ Bạc Thâm như muốn dâng trào.Giang Nguyễn Nguyễn cố nén đau đơn mà dời mắt đi, không tiếp tục mở miệng.Thấy được dáng vẻ trầm mặc của cô, Lệ Bạc Thâm giận không nhịn được nữa.Lệ tổng?Xưng hô này thật lạnh nhạt!Cũng đúng, sáu năm!Không phải người phụ nữ này vẫn luôn nhẫn tâm độc ác như vậy sao?Ác đến cả con gái ruột cũng bỏ xuống không cần, mỗi người một ngả!Không ai nhẫn tâm hơn cô ta!“Giang Nguyễn Nguyễn, giả làm người xa lạ trước mặt tôi cái gì?” Lệ Bạc Thâm càng siết chặt tay hơn.Giang Nguyễn Nguyễn bị đau, nhíu chặt mày lại nhìn thẳng vào mắt hắn, trong mắt tràn đầy kháng cự.Lệ Bạc Thâm châm chọc nhếch khóe môi lên: “Lúc trước người luôn mồm hô hào nói thích tôi, yêu tôi không phải cô sao? Hiện tại giả làm người xa lạ? Cô quên đã làm gì tôi sao? Cô quên, nhưng tôi không quên!”Không ngờ hắn lại chính miệng nhắc đến chuyện sáu năm trước, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sững sờ mấy giây.Sao cô lại quên chuyện đêm hôm đó?Đêm đó cô tới gần hắn như một loại hiến tế, chỉ vì chút vuốt v e an ủi kia.Nghĩ đến tâm tình lúc đó, lòng Giang Nguyễn Nguyễn lạnh xuống, bàn tay để xuôi bên người nắm chặt thành đấm, không chút yếu thế mở miệng: “Tôi nhớ, thế nào? Hiện tại Lệ tổng cảm thấy mình thiệt thòi, muốn đòi lại à? Nói đi, muốn tôi bồi thường thế nào?”Lửa giận tỏa ra quanh người Lệ Bạc Thâm càng mãnh liệt, áp lực trong phòng thấp đến dọa người.Cơn đau trên cằm càng ngày càng rõ, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn ráng chống đỡ, mặt không đổi sắc nói xong những lời còn lại: “Nói thật, đêm hôm đó anh không có ý thức, tôi cũng không có cảm giác gì, hiện tại nhớ tới cũng chỉ như thế. Nhưng tôi thật sự đã xuống tay với anh cho nên anh muốn đền bù thế nào tôi cũng không có ý kiến.”Giỏi lắm, mấy năm trôi qua người phụ nữ này đã biết dùng lời nói để chọc tức hắn.Lệ Bạc Thâm nguy hiểm nheo mắt lại.Đêm đó hắn thật sự không có ý thức, cũng không nhớ tình huống cụ thể thế nào, nhưng giọng điệu của Giang Nguyễn Nguyễn có thể chọc giận bất cứ người đàn ông nào.

Giang Nguyễn Nguyễn dùng sức bấu vào lòng bàn tay, ép mình tỉnh táo lại.

Họ đã ly hôn! Giờ cô và Lệ Bạc Thâm không có quan hệ gì cả! Họ đã là người của hai thế giới!

Nghĩ vậy, Giang Nguyễn Nguyễn hít một hơi thật sâu, lạnh nhạt mở miệng: “Lệ Bạc Thâm, anh thả tôi ra, có gì muốn nói thì nói đàng hoàng là được.”

Nghe ngữ điệu lạnh nhạt của cô, Lệ Bạc Thâm giật mình, một lát sau, hắn lui lại nửa bước, nhưng vẫn không buông trói buộc.

Giang Nguyễn Nguyễn nhẹ nhàng thở ra, sắc mặt càng thản nhiên.

“Cô không có gì muốn nói với tôi?” Lệ Bạc Thâm thấy được sự thay đổi trên nét mặt của cô thì hơi nheo mắt lại.

Có lẽ đã nghĩ thoáng, Giang Nguyễn Nguyễn nghe thế lại cảm thấy không còn gợn sóng gì, cô xa cách nói: “Lệ tổng, chúng ta đã ly hôn sáu năm, hình như tôi… Không có gì để nói với anh cả.”

Tiếng nói vừa dứt, cằm của Giang Nguyễn Nguyễn lập tức bị Lệ Bạc Thâm dùng sức nắm lấy. Cô bị ép giương mắt đối mặt với người đàn ông này.

“Cô gọi tôi là gì?” Lửa giận trong mắt Lệ Bạc Thâm như muốn dâng trào.

Giang Nguyễn Nguyễn cố nén đau đơn mà dời mắt đi, không tiếp tục mở miệng.

Thấy được dáng vẻ trầm mặc của cô, Lệ Bạc Thâm giận không nhịn được nữa.

Lệ tổng?

Xưng hô này thật lạnh nhạt!

Cũng đúng, sáu năm!

Không phải người phụ nữ này vẫn luôn nhẫn tâm độc ác như vậy sao?

Ác đến cả con gái ruột cũng bỏ xuống không cần, mỗi người một ngả!

Không ai nhẫn tâm hơn cô ta!

“Giang Nguyễn Nguyễn, giả làm người xa lạ trước mặt tôi cái gì?” Lệ Bạc Thâm càng siết chặt tay hơn.

Giang Nguyễn Nguyễn bị đau, nhíu chặt mày lại nhìn thẳng vào mắt hắn, trong mắt tràn đầy kháng cự.

Lệ Bạc Thâm châm chọc nhếch khóe môi lên: “Lúc trước người luôn mồm hô hào nói thích tôi, yêu tôi không phải cô sao? Hiện tại giả làm người xa lạ? Cô quên đã làm gì tôi sao? Cô quên, nhưng tôi không quên!”

Không ngờ hắn lại chính miệng nhắc đến chuyện sáu năm trước, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sững sờ mấy giây.

Sao cô lại quên chuyện đêm hôm đó?

Đêm đó cô tới gần hắn như một loại hiến tế, chỉ vì chút vuốt v e an ủi kia.

Nghĩ đến tâm tình lúc đó, lòng Giang Nguyễn Nguyễn lạnh xuống, bàn tay để xuôi bên người nắm chặt thành đấm, không chút yếu thế mở miệng: “Tôi nhớ, thế nào? Hiện tại Lệ tổng cảm thấy mình thiệt thòi, muốn đòi lại à? Nói đi, muốn tôi bồi thường thế nào?”

Lửa giận tỏa ra quanh người Lệ Bạc Thâm càng mãnh liệt, áp lực trong phòng thấp đến dọa người.

Cơn đau trên cằm càng ngày càng rõ, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn ráng chống đỡ, mặt không đổi sắc nói xong những lời còn lại: “Nói thật, đêm hôm đó anh không có ý thức, tôi cũng không có cảm giác gì, hiện tại nhớ tới cũng chỉ như thế. Nhưng tôi thật sự đã xuống tay với anh cho nên anh muốn đền bù thế nào tôi cũng không có ý kiến.”

Giỏi lắm, mấy năm trôi qua người phụ nữ này đã biết dùng lời nói để chọc tức hắn.

Lệ Bạc Thâm nguy hiểm nheo mắt lại.

Đêm đó hắn thật sự không có ý thức, cũng không nhớ tình huống cụ thể thế nào, nhưng giọng điệu của Giang Nguyễn Nguyễn có thể chọc giận bất cứ người đàn ông nào.

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Giang Nguyễn Nguyễn dùng sức bấu vào lòng bàn tay, ép mình tỉnh táo lại.Họ đã ly hôn! Giờ cô và Lệ Bạc Thâm không có quan hệ gì cả! Họ đã là người của hai thế giới!Nghĩ vậy, Giang Nguyễn Nguyễn hít một hơi thật sâu, lạnh nhạt mở miệng: “Lệ Bạc Thâm, anh thả tôi ra, có gì muốn nói thì nói đàng hoàng là được.”Nghe ngữ điệu lạnh nhạt của cô, Lệ Bạc Thâm giật mình, một lát sau, hắn lui lại nửa bước, nhưng vẫn không buông trói buộc.Giang Nguyễn Nguyễn nhẹ nhàng thở ra, sắc mặt càng thản nhiên.“Cô không có gì muốn nói với tôi?” Lệ Bạc Thâm thấy được sự thay đổi trên nét mặt của cô thì hơi nheo mắt lại.Có lẽ đã nghĩ thoáng, Giang Nguyễn Nguyễn nghe thế lại cảm thấy không còn gợn sóng gì, cô xa cách nói: “Lệ tổng, chúng ta đã ly hôn sáu năm, hình như tôi… Không có gì để nói với anh cả.”Tiếng nói vừa dứt, cằm của Giang Nguyễn Nguyễn lập tức bị Lệ Bạc Thâm dùng sức nắm lấy. Cô bị ép giương mắt đối mặt với người đàn ông này.“Cô gọi tôi là gì?” Lửa giận trong mắt Lệ Bạc Thâm như muốn dâng trào.Giang Nguyễn Nguyễn cố nén đau đơn mà dời mắt đi, không tiếp tục mở miệng.Thấy được dáng vẻ trầm mặc của cô, Lệ Bạc Thâm giận không nhịn được nữa.Lệ tổng?Xưng hô này thật lạnh nhạt!Cũng đúng, sáu năm!Không phải người phụ nữ này vẫn luôn nhẫn tâm độc ác như vậy sao?Ác đến cả con gái ruột cũng bỏ xuống không cần, mỗi người một ngả!Không ai nhẫn tâm hơn cô ta!“Giang Nguyễn Nguyễn, giả làm người xa lạ trước mặt tôi cái gì?” Lệ Bạc Thâm càng siết chặt tay hơn.Giang Nguyễn Nguyễn bị đau, nhíu chặt mày lại nhìn thẳng vào mắt hắn, trong mắt tràn đầy kháng cự.Lệ Bạc Thâm châm chọc nhếch khóe môi lên: “Lúc trước người luôn mồm hô hào nói thích tôi, yêu tôi không phải cô sao? Hiện tại giả làm người xa lạ? Cô quên đã làm gì tôi sao? Cô quên, nhưng tôi không quên!”Không ngờ hắn lại chính miệng nhắc đến chuyện sáu năm trước, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sững sờ mấy giây.Sao cô lại quên chuyện đêm hôm đó?Đêm đó cô tới gần hắn như một loại hiến tế, chỉ vì chút vuốt v e an ủi kia.Nghĩ đến tâm tình lúc đó, lòng Giang Nguyễn Nguyễn lạnh xuống, bàn tay để xuôi bên người nắm chặt thành đấm, không chút yếu thế mở miệng: “Tôi nhớ, thế nào? Hiện tại Lệ tổng cảm thấy mình thiệt thòi, muốn đòi lại à? Nói đi, muốn tôi bồi thường thế nào?”Lửa giận tỏa ra quanh người Lệ Bạc Thâm càng mãnh liệt, áp lực trong phòng thấp đến dọa người.Cơn đau trên cằm càng ngày càng rõ, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn ráng chống đỡ, mặt không đổi sắc nói xong những lời còn lại: “Nói thật, đêm hôm đó anh không có ý thức, tôi cũng không có cảm giác gì, hiện tại nhớ tới cũng chỉ như thế. Nhưng tôi thật sự đã xuống tay với anh cho nên anh muốn đền bù thế nào tôi cũng không có ý kiến.”Giỏi lắm, mấy năm trôi qua người phụ nữ này đã biết dùng lời nói để chọc tức hắn.Lệ Bạc Thâm nguy hiểm nheo mắt lại.Đêm đó hắn thật sự không có ý thức, cũng không nhớ tình huống cụ thể thế nào, nhưng giọng điệu của Giang Nguyễn Nguyễn có thể chọc giận bất cứ người đàn ông nào.

Chương 32