Tác giả:

“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…

Chương 36

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Lệ Bạc Thâm nhẹ nhàng chạm vào chỗ bị thương: “Cô giáo bôi thuốc cho con chưa?”Tiểu Tinh Tinh gật đầu.Lệ Bạc Thâm gật đầu, lại nhìn bàn tay nhỏ trắng nõn của cô rồi nói: “Vết bầm này mất vài ngày mới khỏi, ba giúp con bôi thuốc được không?”Tiểu Tinh Tinh không từ chối.Lệ Bạc Thâm lập tức cúi người ôm lấy con bé, sau đó xuống lầu.Đến đại sảnh, hắn đặt con bé lên đùi, ngồi trên ghế sa lon bảo thím Trương: “Lấy hòm thuốc lại đây.”Thím Trương nhận lệnh rất nhanh đã đưa hòm thuốc tới.Lệ Bạc Thâm lấy ra một chai xịt từ trong đó rồi phun lên vết thương của cô bé, sau đó đưa tay xoa bóp một lát.Vết bầm này hơi nặng, mặc dù đã qua nửa ngày mà giờ đụng phải vẫn còn đau. Tiểu Tinh Tinh cũng không quấy, chỉ nhếch miệng, đôi mày nhỏ thanh tú chau lại thành một nắm. . Truyện Khoa HuyễnThỉnh thoảng Lệ Bạc Thâm quan sát nét mặt của cô bé, xem cô có đau hay không.Thấy dáng vẻ cô bé cau mày, hắn không khỏi hơi hoảng hốt. Bộ dạng nghiêm túc của con bé có vài phần tương tự với người phụ nữ kia.Phát giác ánh mắt của ba có hơi kì lạ, Tiểu Tinh Tinh không hiểu gì mà ngước mắt, liếc một cái liền thấy bờ môi bị rách của ba, cô bé không khỏi nghi hoặc chỉ chỉ.Hàm ý rất rõ ràng, là hỏi tại sao hắn lại bị thương.Lệ Bạc Thâm hiểu ý cô bé, lập tức trấn an nắm chặt bàn tay nhỏ và nói: “Không có gì, bị một con mèo hoang cắn một cái.”Mèo hoang?Tiểu Tinh Tinh càng nghi hoặc, nắm giấy bút có sẵn trên bàn rồi viết một câu: “Mèo, ở đâu ra?”Mặt Lệ Bạc Thâm hơi trầm xuống: “Chạy về từ nước ngoài.”Nói xong, hắn không muốn nhắc đến người phụ nữ kia nữa, sợ mình không đè nén được lửa giận trước mặt con gái.Thấy con bé vẫn mờ mịt, hắn trực tiếp đưa tay tịch thu giấy bút: “Không nói nữa, đã đến giờ rồi, ba dẫn con đi ngủ.”Mặc dù Tiểu Tinh Tinh vẫn hiếu kì, nhưng ba nói như thế thì cô cũng không hỏi, ngoan ngoãn để ba ôm lên lầu.…Lúc Giang Nguyễn Nguyễn trở về thì hai đứa nhỏ vẫn còn chưa ngủ, Tịch Mộ Vi đang xem TV với tụi nhỏ trong phòng khách.Thấy cô vào cửa, hai đứa nhóc lập tức dời mắt khỏi TV, vội chạy tới: “Mẹ!”Giang Nguyễn Nguyễn cười sờ sờ đầu tụi nhỏ.“Cậu uống rượu à?” Triều Triều ngửi thấy mùi rượu trên người cô, cau mũi một cái: “Tớ đi ngâm chút trà giải rượu cho, sáng mai thức dậy sẽ không đau đầu.”Nói xong, cô quay người tiến vào phòng bếp.Mộ Mộ kéo cô đến sa lon ngồi xuống rồi tự nhảy lên ngồi trên đùi mẹ, ngoan ngoãn ấn huyệt thái dương cho cô: “Con xoa bóp cho mẹ, mẹ sẽ không khó chịu.”Tịch Mộ Vi nhìn hai đứa nhóc còn nhỏ mà đã hiểu chuyện như thế, ao ước đến mức mắt sáng lên: “Sao con nuôi của tôi lại hiểu chuyện thế này?”

Lệ Bạc Thâm nhẹ nhàng chạm vào chỗ bị thương: “Cô giáo bôi thuốc cho con chưa?”

Tiểu Tinh Tinh gật đầu.

Lệ Bạc Thâm gật đầu, lại nhìn bàn tay nhỏ trắng nõn của cô rồi nói: “Vết bầm này mất vài ngày mới khỏi, ba giúp con bôi thuốc được không?”

Tiểu Tinh Tinh không từ chối.

Lệ Bạc Thâm lập tức cúi người ôm lấy con bé, sau đó xuống lầu.

Đến đại sảnh, hắn đặt con bé lên đùi, ngồi trên ghế sa lon bảo thím Trương: “Lấy hòm thuốc lại đây.”

Thím Trương nhận lệnh rất nhanh đã đưa hòm thuốc tới.

Lệ Bạc Thâm lấy ra một chai xịt từ trong đó rồi phun lên vết thương của cô bé, sau đó đưa tay xoa bóp một lát.

Vết bầm này hơi nặng, mặc dù đã qua nửa ngày mà giờ đụng phải vẫn còn đau. Tiểu Tinh Tinh cũng không quấy, chỉ nhếch miệng, đôi mày nhỏ thanh tú chau lại thành một nắm. . Truyện Khoa Huyễn

Thỉnh thoảng Lệ Bạc Thâm quan sát nét mặt của cô bé, xem cô có đau hay không.

Thấy dáng vẻ cô bé cau mày, hắn không khỏi hơi hoảng hốt. Bộ dạng nghiêm túc của con bé có vài phần tương tự với người phụ nữ kia.

Phát giác ánh mắt của ba có hơi kì lạ, Tiểu Tinh Tinh không hiểu gì mà ngước mắt, liếc một cái liền thấy bờ môi bị rách của ba, cô bé không khỏi nghi hoặc chỉ chỉ.

Hàm ý rất rõ ràng, là hỏi tại sao hắn lại bị thương.

Lệ Bạc Thâm hiểu ý cô bé, lập tức trấn an nắm chặt bàn tay nhỏ và nói: “Không có gì, bị một con mèo hoang cắn một cái.”

Mèo hoang?

Tiểu Tinh Tinh càng nghi hoặc, nắm giấy bút có sẵn trên bàn rồi viết một câu: “Mèo, ở đâu ra?”

Mặt Lệ Bạc Thâm hơi trầm xuống: “Chạy về từ nước ngoài.”

Nói xong, hắn không muốn nhắc đến người phụ nữ kia nữa, sợ mình không đè nén được lửa giận trước mặt con gái.

Thấy con bé vẫn mờ mịt, hắn trực tiếp đưa tay tịch thu giấy bút: “Không nói nữa, đã đến giờ rồi, ba dẫn con đi ngủ.”

Mặc dù Tiểu Tinh Tinh vẫn hiếu kì, nhưng ba nói như thế thì cô cũng không hỏi, ngoan ngoãn để ba ôm lên lầu.

Lúc Giang Nguyễn Nguyễn trở về thì hai đứa nhỏ vẫn còn chưa ngủ, Tịch Mộ Vi đang xem TV với tụi nhỏ trong phòng khách.

Thấy cô vào cửa, hai đứa nhóc lập tức dời mắt khỏi TV, vội chạy tới: “Mẹ!”

Giang Nguyễn Nguyễn cười sờ sờ đầu tụi nhỏ.

“Cậu uống rượu à?” Triều Triều ngửi thấy mùi rượu trên người cô, cau mũi một cái: “Tớ đi ngâm chút trà giải rượu cho, sáng mai thức dậy sẽ không đau đầu.”

Nói xong, cô quay người tiến vào phòng bếp.

Mộ Mộ kéo cô đến sa lon ngồi xuống rồi tự nhảy lên ngồi trên đùi mẹ, ngoan ngoãn ấn huyệt thái dương cho cô: “Con xoa bóp cho mẹ, mẹ sẽ không khó chịu.”

Tịch Mộ Vi nhìn hai đứa nhóc còn nhỏ mà đã hiểu chuyện như thế, ao ước đến mức mắt sáng lên: “Sao con nuôi của tôi lại hiểu chuyện thế này?”

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Lệ Bạc Thâm nhẹ nhàng chạm vào chỗ bị thương: “Cô giáo bôi thuốc cho con chưa?”Tiểu Tinh Tinh gật đầu.Lệ Bạc Thâm gật đầu, lại nhìn bàn tay nhỏ trắng nõn của cô rồi nói: “Vết bầm này mất vài ngày mới khỏi, ba giúp con bôi thuốc được không?”Tiểu Tinh Tinh không từ chối.Lệ Bạc Thâm lập tức cúi người ôm lấy con bé, sau đó xuống lầu.Đến đại sảnh, hắn đặt con bé lên đùi, ngồi trên ghế sa lon bảo thím Trương: “Lấy hòm thuốc lại đây.”Thím Trương nhận lệnh rất nhanh đã đưa hòm thuốc tới.Lệ Bạc Thâm lấy ra một chai xịt từ trong đó rồi phun lên vết thương của cô bé, sau đó đưa tay xoa bóp một lát.Vết bầm này hơi nặng, mặc dù đã qua nửa ngày mà giờ đụng phải vẫn còn đau. Tiểu Tinh Tinh cũng không quấy, chỉ nhếch miệng, đôi mày nhỏ thanh tú chau lại thành một nắm. . Truyện Khoa HuyễnThỉnh thoảng Lệ Bạc Thâm quan sát nét mặt của cô bé, xem cô có đau hay không.Thấy dáng vẻ cô bé cau mày, hắn không khỏi hơi hoảng hốt. Bộ dạng nghiêm túc của con bé có vài phần tương tự với người phụ nữ kia.Phát giác ánh mắt của ba có hơi kì lạ, Tiểu Tinh Tinh không hiểu gì mà ngước mắt, liếc một cái liền thấy bờ môi bị rách của ba, cô bé không khỏi nghi hoặc chỉ chỉ.Hàm ý rất rõ ràng, là hỏi tại sao hắn lại bị thương.Lệ Bạc Thâm hiểu ý cô bé, lập tức trấn an nắm chặt bàn tay nhỏ và nói: “Không có gì, bị một con mèo hoang cắn một cái.”Mèo hoang?Tiểu Tinh Tinh càng nghi hoặc, nắm giấy bút có sẵn trên bàn rồi viết một câu: “Mèo, ở đâu ra?”Mặt Lệ Bạc Thâm hơi trầm xuống: “Chạy về từ nước ngoài.”Nói xong, hắn không muốn nhắc đến người phụ nữ kia nữa, sợ mình không đè nén được lửa giận trước mặt con gái.Thấy con bé vẫn mờ mịt, hắn trực tiếp đưa tay tịch thu giấy bút: “Không nói nữa, đã đến giờ rồi, ba dẫn con đi ngủ.”Mặc dù Tiểu Tinh Tinh vẫn hiếu kì, nhưng ba nói như thế thì cô cũng không hỏi, ngoan ngoãn để ba ôm lên lầu.…Lúc Giang Nguyễn Nguyễn trở về thì hai đứa nhỏ vẫn còn chưa ngủ, Tịch Mộ Vi đang xem TV với tụi nhỏ trong phòng khách.Thấy cô vào cửa, hai đứa nhóc lập tức dời mắt khỏi TV, vội chạy tới: “Mẹ!”Giang Nguyễn Nguyễn cười sờ sờ đầu tụi nhỏ.“Cậu uống rượu à?” Triều Triều ngửi thấy mùi rượu trên người cô, cau mũi một cái: “Tớ đi ngâm chút trà giải rượu cho, sáng mai thức dậy sẽ không đau đầu.”Nói xong, cô quay người tiến vào phòng bếp.Mộ Mộ kéo cô đến sa lon ngồi xuống rồi tự nhảy lên ngồi trên đùi mẹ, ngoan ngoãn ấn huyệt thái dương cho cô: “Con xoa bóp cho mẹ, mẹ sẽ không khó chịu.”Tịch Mộ Vi nhìn hai đứa nhóc còn nhỏ mà đã hiểu chuyện như thế, ao ước đến mức mắt sáng lên: “Sao con nuôi của tôi lại hiểu chuyện thế này?”

Chương 36