“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…
Chương 47
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Nhưng mà ông ta không thể hiện thẳng ra ngoài mặt, dừng chừng hai giây, ông ta nói: “Nếu là bác sĩ thì mời cô đi theo tôi.”Nói xong, ông ta xoay người dẫn đường cho Giang Nguyễn Nguyễn.Giang Nguyễn Nguyễn thấy đối phương không tin tưởng mình nhưng cô cũng chẳng thèm để ý tới.Trước khi chữa khỏi cho bệnh nhân của mình, cô có thể chấp nhận mọi sự nghi ngờ. . Truyện BJYXCô đi theo quản gia vào sân, điều đầu tiên lọt vào tầm mắt cô là cả một mảnh sân vườn được thiết kế theo kiểu sân vườn Giang Nam trông rất là lịch sự tao nhã.Có thể nhìn ra được nhà họ Tần quả nhiên là một đại gia tộc.Đi thẳng một đường vào tới biệt thự, quản gia mời Giang Nguyễn Nguyễn ngồi xuống ghế sofa: “Vừa rồi có khách đến thăm, thiếu gia nhà chúng tôi đã dẫn khách lên thăm ông cụ. Giờ tôi sẽ đi thông báo, phiền cô ngồi đây chờ một chút.”Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu: “Làm phiền ông rồi.”Nói xong, cô đã ngồi xuống ghế sofa.Người giúp việc nhanh chóng mang trà đến đặt trước mặt cô.Đợi được một lúc thì Giang Nguyễn Nguyễn nghe thấy tiếng bước chân từ trên lầu, cô đặt cốc xuống, đứng dậy nhìn cầu thang.Sau đó là một cặp nam nữ trẻ tuổi đi từ trên lầu xuống.Nhìn thoáng qua thì hai người trông có phần giống nhau. Người đàn ông tuấn tú đẹp trai, còn người phụ nữ xinh đẹp sáng sủa, hẳn hai người này là anh em ruột.Hai người vừa đi còn vừa quay lại nói gì đó với người phía sau.Đó hẳn là vị khách mà quản gia vừa nói.Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn dõi theo bọn họ suốt chặng đường.Cho đến khi thấy rõ hình dáng của vị khách phía sau hai người họ.Là một người đàn ông có dáng người cao to, ngũ quan khôi ngô quyến rũ, trong tay còn ôm một cô bé, lúc nói chuyện với hai người phía trước khuôn mặt cũng có phần giãn ra.Như thể cảm nhận được ánh mắt của cô, người đàn ông nhẹ nhàng liếc nhìn về phía cô.Lúc hai bên bốn mắt chạm nhau, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi lộp bộp một tiếng.–—Lệ Bạc Thâm!Cô không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp lại người này ở đây!Những ký ức về đêm đó lại ùa về khắp tâm trí cô.Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn run rẩy không kiềm chế được, gần như không dám nhìn hắn, cô phải cố hết sức bấu chặt vào lòng bàn tay mới kịp giữ mình bình tĩnh lại.Cô hít một hơi thật sâu, giả vờ bình tĩnh mà đưa mắt nhìn về cặp nam nữ phía trước.Trên cầu thang, bước chân của Lệ Bạc Thâm khẽ dừng lại, hắn nheo mắt nhìn người phụ nữ đứng cạnh ghế sofa, ánh mắt đảo khắp khuôn mặt cô như thể đang xác nhận điều gì đó.Cho đến khi thấy cô thu hồi ánh mắt, đôi mắt sâu thẳm của hắn đột nhiên tối sầm xuống.Quả nhiên là Giang Nguyễn Nguyễn!Hắn còn tưởng mình nhìn nhầm rồi.Có điều, tại sao người phụ nữ này lại ở đây?
Nhưng mà ông ta không thể hiện thẳng ra ngoài mặt, dừng chừng hai giây, ông ta nói: “Nếu là bác sĩ thì mời cô đi theo tôi.”
Nói xong, ông ta xoay người dẫn đường cho Giang Nguyễn Nguyễn.
Giang Nguyễn Nguyễn thấy đối phương không tin tưởng mình nhưng cô cũng chẳng thèm để ý tới.
Trước khi chữa khỏi cho bệnh nhân của mình, cô có thể chấp nhận mọi sự nghi ngờ. . Truyện BJYX
Cô đi theo quản gia vào sân, điều đầu tiên lọt vào tầm mắt cô là cả một mảnh sân vườn được thiết kế theo kiểu sân vườn Giang Nam trông rất là lịch sự tao nhã.
Có thể nhìn ra được nhà họ Tần quả nhiên là một đại gia tộc.
Đi thẳng một đường vào tới biệt thự, quản gia mời Giang Nguyễn Nguyễn ngồi xuống ghế sofa: “Vừa rồi có khách đến thăm, thiếu gia nhà chúng tôi đã dẫn khách lên thăm ông cụ. Giờ tôi sẽ đi thông báo, phiền cô ngồi đây chờ một chút.”
Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu: “Làm phiền ông rồi.”
Nói xong, cô đã ngồi xuống ghế sofa.
Người giúp việc nhanh chóng mang trà đến đặt trước mặt cô.
Đợi được một lúc thì Giang Nguyễn Nguyễn nghe thấy tiếng bước chân từ trên lầu, cô đặt cốc xuống, đứng dậy nhìn cầu thang.
Sau đó là một cặp nam nữ trẻ tuổi đi từ trên lầu xuống.
Nhìn thoáng qua thì hai người trông có phần giống nhau. Người đàn ông tuấn tú đẹp trai, còn người phụ nữ xinh đẹp sáng sủa, hẳn hai người này là anh em ruột.
Hai người vừa đi còn vừa quay lại nói gì đó với người phía sau.
Đó hẳn là vị khách mà quản gia vừa nói.
Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn dõi theo bọn họ suốt chặng đường.
Cho đến khi thấy rõ hình dáng của vị khách phía sau hai người họ.
Là một người đàn ông có dáng người cao to, ngũ quan khôi ngô quyến rũ, trong tay còn ôm một cô bé, lúc nói chuyện với hai người phía trước khuôn mặt cũng có phần giãn ra.
Như thể cảm nhận được ánh mắt của cô, người đàn ông nhẹ nhàng liếc nhìn về phía cô.
Lúc hai bên bốn mắt chạm nhau, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi lộp bộp một tiếng.
–—Lệ Bạc Thâm!
Cô không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp lại người này ở đây!
Những ký ức về đêm đó lại ùa về khắp tâm trí cô.
Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn run rẩy không kiềm chế được, gần như không dám nhìn hắn, cô phải cố hết sức bấu chặt vào lòng bàn tay mới kịp giữ mình bình tĩnh lại.
Cô hít một hơi thật sâu, giả vờ bình tĩnh mà đưa mắt nhìn về cặp nam nữ phía trước.
Trên cầu thang, bước chân của Lệ Bạc Thâm khẽ dừng lại, hắn nheo mắt nhìn người phụ nữ đứng cạnh ghế sofa, ánh mắt đảo khắp khuôn mặt cô như thể đang xác nhận điều gì đó.
Cho đến khi thấy cô thu hồi ánh mắt, đôi mắt sâu thẳm của hắn đột nhiên tối sầm xuống.
Quả nhiên là Giang Nguyễn Nguyễn!
Hắn còn tưởng mình nhìn nhầm rồi.
Có điều, tại sao người phụ nữ này lại ở đây?
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Nhưng mà ông ta không thể hiện thẳng ra ngoài mặt, dừng chừng hai giây, ông ta nói: “Nếu là bác sĩ thì mời cô đi theo tôi.”Nói xong, ông ta xoay người dẫn đường cho Giang Nguyễn Nguyễn.Giang Nguyễn Nguyễn thấy đối phương không tin tưởng mình nhưng cô cũng chẳng thèm để ý tới.Trước khi chữa khỏi cho bệnh nhân của mình, cô có thể chấp nhận mọi sự nghi ngờ. . Truyện BJYXCô đi theo quản gia vào sân, điều đầu tiên lọt vào tầm mắt cô là cả một mảnh sân vườn được thiết kế theo kiểu sân vườn Giang Nam trông rất là lịch sự tao nhã.Có thể nhìn ra được nhà họ Tần quả nhiên là một đại gia tộc.Đi thẳng một đường vào tới biệt thự, quản gia mời Giang Nguyễn Nguyễn ngồi xuống ghế sofa: “Vừa rồi có khách đến thăm, thiếu gia nhà chúng tôi đã dẫn khách lên thăm ông cụ. Giờ tôi sẽ đi thông báo, phiền cô ngồi đây chờ một chút.”Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu: “Làm phiền ông rồi.”Nói xong, cô đã ngồi xuống ghế sofa.Người giúp việc nhanh chóng mang trà đến đặt trước mặt cô.Đợi được một lúc thì Giang Nguyễn Nguyễn nghe thấy tiếng bước chân từ trên lầu, cô đặt cốc xuống, đứng dậy nhìn cầu thang.Sau đó là một cặp nam nữ trẻ tuổi đi từ trên lầu xuống.Nhìn thoáng qua thì hai người trông có phần giống nhau. Người đàn ông tuấn tú đẹp trai, còn người phụ nữ xinh đẹp sáng sủa, hẳn hai người này là anh em ruột.Hai người vừa đi còn vừa quay lại nói gì đó với người phía sau.Đó hẳn là vị khách mà quản gia vừa nói.Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn dõi theo bọn họ suốt chặng đường.Cho đến khi thấy rõ hình dáng của vị khách phía sau hai người họ.Là một người đàn ông có dáng người cao to, ngũ quan khôi ngô quyến rũ, trong tay còn ôm một cô bé, lúc nói chuyện với hai người phía trước khuôn mặt cũng có phần giãn ra.Như thể cảm nhận được ánh mắt của cô, người đàn ông nhẹ nhàng liếc nhìn về phía cô.Lúc hai bên bốn mắt chạm nhau, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi lộp bộp một tiếng.–—Lệ Bạc Thâm!Cô không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp lại người này ở đây!Những ký ức về đêm đó lại ùa về khắp tâm trí cô.Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn run rẩy không kiềm chế được, gần như không dám nhìn hắn, cô phải cố hết sức bấu chặt vào lòng bàn tay mới kịp giữ mình bình tĩnh lại.Cô hít một hơi thật sâu, giả vờ bình tĩnh mà đưa mắt nhìn về cặp nam nữ phía trước.Trên cầu thang, bước chân của Lệ Bạc Thâm khẽ dừng lại, hắn nheo mắt nhìn người phụ nữ đứng cạnh ghế sofa, ánh mắt đảo khắp khuôn mặt cô như thể đang xác nhận điều gì đó.Cho đến khi thấy cô thu hồi ánh mắt, đôi mắt sâu thẳm của hắn đột nhiên tối sầm xuống.Quả nhiên là Giang Nguyễn Nguyễn!Hắn còn tưởng mình nhìn nhầm rồi.Có điều, tại sao người phụ nữ này lại ở đây?