“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…
Chương 77
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Triều Triều và Mộ Mộ không nghĩ tới em gái còn mang quà theo, lập tức nhảy xuống ghế salon rồi chạy đến hỏi: “Chỉ có mẹ có quà thôi sao? Tụi anh có không?”Tiểu Tinh Tinh cười gật đầu rồi tiếp tục lục lọi trong cái ba lô, chỉ chốc lát sau đã cầm hai con robot biến hình ô tô ra, chạy lóc cóc đến trước mặt hai anh.Thấy thứ nằm trong tay cô bé, đôi mắt hai đứa nhóc lập tức tỏa sáng.Từ nhỏ họ đã thích chơi những thứ này, mẹ cũng thường xuyên mua cho họ.Họ đã muốn mua hai con robot này rất lâu, chỉ là giá cả hơi cao nên còn không tìm được lý do vòi vĩnh mẹ mua cho.Bây giờ hai đứa nhóc lại được em gái tặng cho, hơn nữa họ có thể xác nhận cái này nhất định là hàng thật!Hai đứa nhóc rất lễ phép, biết hai con figure này có giá không thấp nên dù thích vẫn lắc đầu với cô bé: “Cái này quá đắt, tụi anh không thể nhận được.”Tiểu Tinh Tinh hơi nghiêng đầu, đặt hai con figure bên cạnh họ rồi quay lại viết lên quyển vở câu: “Tặng hai anh. Cảm ơn. Giúp.”Mộ Mộ nhìn quyển vở cô bé giơ lên mà không hiểu ra sao.Sao em gái viết câu văn không đầy đủ gì cả, ai biết em muốn nói cái gì?Ban đầu Triều Triều cũng không hiểu, nhưng rất nhanh đã nhìn ra: “Em muốn cảm ơn ngày đó tụi anh đã giúp em?”Tiểu Tinh Tinh dùng sức gật đầu, để quyển vở qua một bên rồi cầm figure đưa đến trước mặt họ.Giang Nguyễn Nguyễn nghe thấy lời nói của con mình, lại nghĩ tới ngày đó cô giáo nhà trẻ cũng nhắc đến Triều Triều và Mộ Mộ từng bảo vệ Tiểu Tinh Tinh.Không biết đám con nít đã xảy ra mâu thuẫn xung đột gì?Nhìn dáng vẻ của Tiểu Tinh Tinh giống như rất biết ơn Triều Triều và Mộ Mộ đã hỗ trợ.“Ngày đó xảy ra chuyện gì vậy?” Giang Nguyễn Nguyễn nhịn không được hỏi một câu.Triều Triều nói: “Có bạn kia đẩy em gái, làm em ấy bị thương, con với Mộ Mộ bảo bạn kia xin lỗi em rồi dẫn em đi tìm cô giáo.”Giang Nguyễn Nguyễn nghe xong thì gật gật đầu.“Mẹ, tụi con có thể nhận không?” Nhìn thấy em gái vẫn luôn giơ figure, Triều Triều có chút băn khoăn.Giang Nguyễn Nguyễn cười đáp: “Nhận đi, các con cũng có thể lấy đồ chơi của mình tặng cho em mà.”Nghe mẹ nói vậy, hai đứa nhỏ mới đưa tay nhận lấy món quà của Tiểu Tinh Tinh, vẫn không quên nói với cô bé một câu: “Cảm ơn em gái, em đợi tụi anh một chút, tụi anh đi tìm quà cho em!”Nói xong, tụi nhỏ lập tức chạy lên lầu tìm kiếm món quà mình muốn tặng cho em gái.Trong phòng khách chỉ còn lại Giang Nguyễn Nguyễn và Tiểu Tinh Tinh.Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn nhịn không được quan tâm: “Ngày đó ngã còn đau không con?”Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh đi đến trước mặt cô rồi nâng bàn tay bị thương hôm đó lên cho cô xem.Chỉ thấy trên bàn tay nhỏ trắng noãn của cô bé có một vết bầm rất bắt mắt.Giang Nguyễn Nguyễn đau lòng nhăn mày lại, nắm tay cô bé cẩn thận kiểm tra một chút, xác nhận chỉ là bị thương ngoài da mới yên tâm: “Con đã bôi thuốc chưa?”
Triều Triều và Mộ Mộ không nghĩ tới em gái còn mang quà theo, lập tức nhảy xuống ghế salon rồi chạy đến hỏi: “Chỉ có mẹ có quà thôi sao? Tụi anh có không?”
Tiểu Tinh Tinh cười gật đầu rồi tiếp tục lục lọi trong cái ba lô, chỉ chốc lát sau đã cầm hai con robot biến hình ô tô ra, chạy lóc cóc đến trước mặt hai anh.
Thấy thứ nằm trong tay cô bé, đôi mắt hai đứa nhóc lập tức tỏa sáng.
Từ nhỏ họ đã thích chơi những thứ này, mẹ cũng thường xuyên mua cho họ.
Họ đã muốn mua hai con robot này rất lâu, chỉ là giá cả hơi cao nên còn không tìm được lý do vòi vĩnh mẹ mua cho.
Bây giờ hai đứa nhóc lại được em gái tặng cho, hơn nữa họ có thể xác nhận cái này nhất định là hàng thật!
Hai đứa nhóc rất lễ phép, biết hai con figure này có giá không thấp nên dù thích vẫn lắc đầu với cô bé: “Cái này quá đắt, tụi anh không thể nhận được.”
Tiểu Tinh Tinh hơi nghiêng đầu, đặt hai con figure bên cạnh họ rồi quay lại viết lên quyển vở câu: “Tặng hai anh. Cảm ơn. Giúp.”
Mộ Mộ nhìn quyển vở cô bé giơ lên mà không hiểu ra sao.
Sao em gái viết câu văn không đầy đủ gì cả, ai biết em muốn nói cái gì?
Ban đầu Triều Triều cũng không hiểu, nhưng rất nhanh đã nhìn ra: “Em muốn cảm ơn ngày đó tụi anh đã giúp em?”
Tiểu Tinh Tinh dùng sức gật đầu, để quyển vở qua một bên rồi cầm figure đưa đến trước mặt họ.
Giang Nguyễn Nguyễn nghe thấy lời nói của con mình, lại nghĩ tới ngày đó cô giáo nhà trẻ cũng nhắc đến Triều Triều và Mộ Mộ từng bảo vệ Tiểu Tinh Tinh.
Không biết đám con nít đã xảy ra mâu thuẫn xung đột gì?
Nhìn dáng vẻ của Tiểu Tinh Tinh giống như rất biết ơn Triều Triều và Mộ Mộ đã hỗ trợ.
“Ngày đó xảy ra chuyện gì vậy?” Giang Nguyễn Nguyễn nhịn không được hỏi một câu.
Triều Triều nói: “Có bạn kia đẩy em gái, làm em ấy bị thương, con với Mộ Mộ bảo bạn kia xin lỗi em rồi dẫn em đi tìm cô giáo.”
Giang Nguyễn Nguyễn nghe xong thì gật gật đầu.
“Mẹ, tụi con có thể nhận không?” Nhìn thấy em gái vẫn luôn giơ figure, Triều Triều có chút băn khoăn.
Giang Nguyễn Nguyễn cười đáp: “Nhận đi, các con cũng có thể lấy đồ chơi của mình tặng cho em mà.”
Nghe mẹ nói vậy, hai đứa nhỏ mới đưa tay nhận lấy món quà của Tiểu Tinh Tinh, vẫn không quên nói với cô bé một câu: “Cảm ơn em gái, em đợi tụi anh một chút, tụi anh đi tìm quà cho em!”
Nói xong, tụi nhỏ lập tức chạy lên lầu tìm kiếm món quà mình muốn tặng cho em gái.
Trong phòng khách chỉ còn lại Giang Nguyễn Nguyễn và Tiểu Tinh Tinh.
Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn nhịn không được quan tâm: “Ngày đó ngã còn đau không con?”
Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh đi đến trước mặt cô rồi nâng bàn tay bị thương hôm đó lên cho cô xem.
Chỉ thấy trên bàn tay nhỏ trắng noãn của cô bé có một vết bầm rất bắt mắt.
Giang Nguyễn Nguyễn đau lòng nhăn mày lại, nắm tay cô bé cẩn thận kiểm tra một chút, xác nhận chỉ là bị thương ngoài da mới yên tâm: “Con đã bôi thuốc chưa?”
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Triều Triều và Mộ Mộ không nghĩ tới em gái còn mang quà theo, lập tức nhảy xuống ghế salon rồi chạy đến hỏi: “Chỉ có mẹ có quà thôi sao? Tụi anh có không?”Tiểu Tinh Tinh cười gật đầu rồi tiếp tục lục lọi trong cái ba lô, chỉ chốc lát sau đã cầm hai con robot biến hình ô tô ra, chạy lóc cóc đến trước mặt hai anh.Thấy thứ nằm trong tay cô bé, đôi mắt hai đứa nhóc lập tức tỏa sáng.Từ nhỏ họ đã thích chơi những thứ này, mẹ cũng thường xuyên mua cho họ.Họ đã muốn mua hai con robot này rất lâu, chỉ là giá cả hơi cao nên còn không tìm được lý do vòi vĩnh mẹ mua cho.Bây giờ hai đứa nhóc lại được em gái tặng cho, hơn nữa họ có thể xác nhận cái này nhất định là hàng thật!Hai đứa nhóc rất lễ phép, biết hai con figure này có giá không thấp nên dù thích vẫn lắc đầu với cô bé: “Cái này quá đắt, tụi anh không thể nhận được.”Tiểu Tinh Tinh hơi nghiêng đầu, đặt hai con figure bên cạnh họ rồi quay lại viết lên quyển vở câu: “Tặng hai anh. Cảm ơn. Giúp.”Mộ Mộ nhìn quyển vở cô bé giơ lên mà không hiểu ra sao.Sao em gái viết câu văn không đầy đủ gì cả, ai biết em muốn nói cái gì?Ban đầu Triều Triều cũng không hiểu, nhưng rất nhanh đã nhìn ra: “Em muốn cảm ơn ngày đó tụi anh đã giúp em?”Tiểu Tinh Tinh dùng sức gật đầu, để quyển vở qua một bên rồi cầm figure đưa đến trước mặt họ.Giang Nguyễn Nguyễn nghe thấy lời nói của con mình, lại nghĩ tới ngày đó cô giáo nhà trẻ cũng nhắc đến Triều Triều và Mộ Mộ từng bảo vệ Tiểu Tinh Tinh.Không biết đám con nít đã xảy ra mâu thuẫn xung đột gì?Nhìn dáng vẻ của Tiểu Tinh Tinh giống như rất biết ơn Triều Triều và Mộ Mộ đã hỗ trợ.“Ngày đó xảy ra chuyện gì vậy?” Giang Nguyễn Nguyễn nhịn không được hỏi một câu.Triều Triều nói: “Có bạn kia đẩy em gái, làm em ấy bị thương, con với Mộ Mộ bảo bạn kia xin lỗi em rồi dẫn em đi tìm cô giáo.”Giang Nguyễn Nguyễn nghe xong thì gật gật đầu.“Mẹ, tụi con có thể nhận không?” Nhìn thấy em gái vẫn luôn giơ figure, Triều Triều có chút băn khoăn.Giang Nguyễn Nguyễn cười đáp: “Nhận đi, các con cũng có thể lấy đồ chơi của mình tặng cho em mà.”Nghe mẹ nói vậy, hai đứa nhỏ mới đưa tay nhận lấy món quà của Tiểu Tinh Tinh, vẫn không quên nói với cô bé một câu: “Cảm ơn em gái, em đợi tụi anh một chút, tụi anh đi tìm quà cho em!”Nói xong, tụi nhỏ lập tức chạy lên lầu tìm kiếm món quà mình muốn tặng cho em gái.Trong phòng khách chỉ còn lại Giang Nguyễn Nguyễn và Tiểu Tinh Tinh.Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn nhịn không được quan tâm: “Ngày đó ngã còn đau không con?”Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh đi đến trước mặt cô rồi nâng bàn tay bị thương hôm đó lên cho cô xem.Chỉ thấy trên bàn tay nhỏ trắng noãn của cô bé có một vết bầm rất bắt mắt.Giang Nguyễn Nguyễn đau lòng nhăn mày lại, nắm tay cô bé cẩn thận kiểm tra một chút, xác nhận chỉ là bị thương ngoài da mới yên tâm: “Con đã bôi thuốc chưa?”