Tác giả:

“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…

Chương 98

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Tập đoàn Phó Thị.Vì dính virus mà công ty gần như rơi vào tình trạng tạm dừng cho tới trưa.Phó Vi Trữ vẫn luôn ở lại bộ phận kỹ thuật, cứ cách một hồi lại mắng chửi một trận. .========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Trưởng Công Chúa2. Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn3. Mưa Hoàng Tước4. Ải Tình: Vị Đắng Trên Đầu Môi=====================================“Phó đổng sự.” Giọng của Lâm Thành vang lên bên tai cô ta.Nghe vậy, Phó Vi Trữ vội vàng điều chỉnh nét mặt của mình, đưa mắt nhìn người đi vào cửa mà chào hỏi: “Cha, sao cha lại tới đây?”Trên gương mặt hình chữ Quốc của Phó Hoành Tín đầy vẻ nghiêm túc: “Thế nào? Bây giờ còn chưa xử lý xong con virus kia?”Người phụ trách bộ phận kỹ thuật bị Phó Vi Trữ mắng tới trưa, lúc này trên đầu đã đầy mồ hôi lạnh, anh ta cúi đầu khom lưng xin lỗi: “Phó đổng sự, chúng tôi thật sự đã cố hết sức, nhưng con virus này quá lợi hại, mỗi lần chúng tôi sắp phá giải được thì nó lại xuất hiện vấn đề mới, quả thực như vòng lặp vô hạn…”“Nói cách khác các người đã hết cách?” Phó Hoành Tín chau mày gặn hỏi.Người phụ trách chột dạ khẽ gật đầu.“Ăn hại!” Phó Hoành Tín giận dữ mắng mỏ một tiếng, sau đó quay lại nhìn con gái: “Nếu vậy thì chỉ có thể mau chóng liên lạc với phía Bạc Thâm, xem họ có cách nào không.”Lệ Thị có rất nhiều nhân tài cao cấp, còn là công ty hàng đầu toàn cầu trong lĩnh vực hệ thống internet, hơn nữa họ còn có một thiên tài IT đứng thứ hai thế giới.Nếu cả họ cũng không giải quyết được phiền phức hiện giờ của Phó Thị thì thật sự không còn cách nào khác.“Không được!” Phó Vi Trữ lập tức lên tiếng phản đối.Nói xong, cô ta nhìn những hình ảnh trên màn hình máy tính với vẻ mặt khó chịu.Nếu tìm người của Lệ Thị đến giải quyết thì Lệ Bạc Thâm nhất định sẽ nhìn thấy những thứ này.Đến lúc đó, mặt mũi của cô ta biết để ở chỗ nào…Phó Hoành Tín lạnh giọng răn dạy: “Con biết mất mặt mà còn trêu chọc những người không rõ lai lịch ở bên ngoài, còn bị người ta trả thù! Nếu không giải quyết được thì con biết công ty sẽ tổn thất bao lớn không? Là mặt mũi con quan trọng hay là công ty quan trọng!”Phó Vi Trữ khó chịu cắn chặt môi dưới, cuối cùng không kiên trì nữa.Phó Hoành Tín trừng cô ta một cái rồi trực tiếp gọi điện thoại cho Lệ Bạc Thâm, nhờ hắn phái một người tới giúp ông ta giải quyết phiền phức.Đầu bên kia, Lệ Bạc Thâm biết được tin này thì chỉ kêu Lộ Khiêm đến bộ phận kỹ thuật tùy tiện phái một người đến Phó Thị.So với các nhân viên Phó Thị thì rõ ràng người được Lệ Bạc Thâm phái tới lợi hại hơn rất nhiều.Người kia chỉ nhìn thoáng qua con virus mà đám người này xử lý tới trưa vẫn không được rồi bắt đầu gõ bàn phím.Người trong nghề đều nhìn ra con virus này đã có xu thế bị phá giải dưới thao tác của anh ta.Cùng lúc đó, sau khi xác nhận hai đứa nhóc không có vấn đề gì, Giang Nguyễn Nguyễn trở về phòng sách.Triều Triều cũng ôm lấy máy tính xem xét thị trường chứng khoán.Nhìn một lát thì trên màn hình của cậu bé đột nhiên nhảy ra một đoạn code.“Mộ Mộ, em xem nè!” Triều Triều lập tức gọi Mộ Mộ tới.

Tập đoàn Phó Thị.

Vì dính virus mà công ty gần như rơi vào tình trạng tạm dừng cho tới trưa.

Phó Vi Trữ vẫn luôn ở lại bộ phận kỹ thuật, cứ cách một hồi lại mắng chửi một trận. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Trưởng Công Chúa

2. Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn

3. Mưa Hoàng Tước

4. Ải Tình: Vị Đắng Trên Đầu Môi

=====================================

“Phó đổng sự.” Giọng của Lâm Thành vang lên bên tai cô ta.

Nghe vậy, Phó Vi Trữ vội vàng điều chỉnh nét mặt của mình, đưa mắt nhìn người đi vào cửa mà chào hỏi: “Cha, sao cha lại tới đây?”

Trên gương mặt hình chữ Quốc của Phó Hoành Tín đầy vẻ nghiêm túc: “Thế nào? Bây giờ còn chưa xử lý xong con virus kia?”

Người phụ trách bộ phận kỹ thuật bị Phó Vi Trữ mắng tới trưa, lúc này trên đầu đã đầy mồ hôi lạnh, anh ta cúi đầu khom lưng xin lỗi: “Phó đổng sự, chúng tôi thật sự đã cố hết sức, nhưng con virus này quá lợi hại, mỗi lần chúng tôi sắp phá giải được thì nó lại xuất hiện vấn đề mới, quả thực như vòng lặp vô hạn…”

“Nói cách khác các người đã hết cách?” Phó Hoành Tín chau mày gặn hỏi.

Người phụ trách chột dạ khẽ gật đầu.

“Ăn hại!” Phó Hoành Tín giận dữ mắng mỏ một tiếng, sau đó quay lại nhìn con gái: “Nếu vậy thì chỉ có thể mau chóng liên lạc với phía Bạc Thâm, xem họ có cách nào không.”

Lệ Thị có rất nhiều nhân tài cao cấp, còn là công ty hàng đầu toàn cầu trong lĩnh vực hệ thống internet, hơn nữa họ còn có một thiên tài IT đứng thứ hai thế giới.

Nếu cả họ cũng không giải quyết được phiền phức hiện giờ của Phó Thị thì thật sự không còn cách nào khác.

“Không được!” Phó Vi Trữ lập tức lên tiếng phản đối.

Nói xong, cô ta nhìn những hình ảnh trên màn hình máy tính với vẻ mặt khó chịu.

Nếu tìm người của Lệ Thị đến giải quyết thì Lệ Bạc Thâm nhất định sẽ nhìn thấy những thứ này.

Đến lúc đó, mặt mũi của cô ta biết để ở chỗ nào…

Phó Hoành Tín lạnh giọng răn dạy: “Con biết mất mặt mà còn trêu chọc những người không rõ lai lịch ở bên ngoài, còn bị người ta trả thù! Nếu không giải quyết được thì con biết công ty sẽ tổn thất bao lớn không? Là mặt mũi con quan trọng hay là công ty quan trọng!”

Phó Vi Trữ khó chịu cắn chặt môi dưới, cuối cùng không kiên trì nữa.

Phó Hoành Tín trừng cô ta một cái rồi trực tiếp gọi điện thoại cho Lệ Bạc Thâm, nhờ hắn phái một người tới giúp ông ta giải quyết phiền phức.

Đầu bên kia, Lệ Bạc Thâm biết được tin này thì chỉ kêu Lộ Khiêm đến bộ phận kỹ thuật tùy tiện phái một người đến Phó Thị.

So với các nhân viên Phó Thị thì rõ ràng người được Lệ Bạc Thâm phái tới lợi hại hơn rất nhiều.

Người kia chỉ nhìn thoáng qua con virus mà đám người này xử lý tới trưa vẫn không được rồi bắt đầu gõ bàn phím.

Người trong nghề đều nhìn ra con virus này đã có xu thế bị phá giải dưới thao tác của anh ta.

Cùng lúc đó, sau khi xác nhận hai đứa nhóc không có vấn đề gì, Giang Nguyễn Nguyễn trở về phòng sách.

Triều Triều cũng ôm lấy máy tính xem xét thị trường chứng khoán.

Nhìn một lát thì trên màn hình của cậu bé đột nhiên nhảy ra một đoạn code.

“Mộ Mộ, em xem nè!” Triều Triều lập tức gọi Mộ Mộ tới.

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Tập đoàn Phó Thị.Vì dính virus mà công ty gần như rơi vào tình trạng tạm dừng cho tới trưa.Phó Vi Trữ vẫn luôn ở lại bộ phận kỹ thuật, cứ cách một hồi lại mắng chửi một trận. .========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Trưởng Công Chúa2. Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn3. Mưa Hoàng Tước4. Ải Tình: Vị Đắng Trên Đầu Môi=====================================“Phó đổng sự.” Giọng của Lâm Thành vang lên bên tai cô ta.Nghe vậy, Phó Vi Trữ vội vàng điều chỉnh nét mặt của mình, đưa mắt nhìn người đi vào cửa mà chào hỏi: “Cha, sao cha lại tới đây?”Trên gương mặt hình chữ Quốc của Phó Hoành Tín đầy vẻ nghiêm túc: “Thế nào? Bây giờ còn chưa xử lý xong con virus kia?”Người phụ trách bộ phận kỹ thuật bị Phó Vi Trữ mắng tới trưa, lúc này trên đầu đã đầy mồ hôi lạnh, anh ta cúi đầu khom lưng xin lỗi: “Phó đổng sự, chúng tôi thật sự đã cố hết sức, nhưng con virus này quá lợi hại, mỗi lần chúng tôi sắp phá giải được thì nó lại xuất hiện vấn đề mới, quả thực như vòng lặp vô hạn…”“Nói cách khác các người đã hết cách?” Phó Hoành Tín chau mày gặn hỏi.Người phụ trách chột dạ khẽ gật đầu.“Ăn hại!” Phó Hoành Tín giận dữ mắng mỏ một tiếng, sau đó quay lại nhìn con gái: “Nếu vậy thì chỉ có thể mau chóng liên lạc với phía Bạc Thâm, xem họ có cách nào không.”Lệ Thị có rất nhiều nhân tài cao cấp, còn là công ty hàng đầu toàn cầu trong lĩnh vực hệ thống internet, hơn nữa họ còn có một thiên tài IT đứng thứ hai thế giới.Nếu cả họ cũng không giải quyết được phiền phức hiện giờ của Phó Thị thì thật sự không còn cách nào khác.“Không được!” Phó Vi Trữ lập tức lên tiếng phản đối.Nói xong, cô ta nhìn những hình ảnh trên màn hình máy tính với vẻ mặt khó chịu.Nếu tìm người của Lệ Thị đến giải quyết thì Lệ Bạc Thâm nhất định sẽ nhìn thấy những thứ này.Đến lúc đó, mặt mũi của cô ta biết để ở chỗ nào…Phó Hoành Tín lạnh giọng răn dạy: “Con biết mất mặt mà còn trêu chọc những người không rõ lai lịch ở bên ngoài, còn bị người ta trả thù! Nếu không giải quyết được thì con biết công ty sẽ tổn thất bao lớn không? Là mặt mũi con quan trọng hay là công ty quan trọng!”Phó Vi Trữ khó chịu cắn chặt môi dưới, cuối cùng không kiên trì nữa.Phó Hoành Tín trừng cô ta một cái rồi trực tiếp gọi điện thoại cho Lệ Bạc Thâm, nhờ hắn phái một người tới giúp ông ta giải quyết phiền phức.Đầu bên kia, Lệ Bạc Thâm biết được tin này thì chỉ kêu Lộ Khiêm đến bộ phận kỹ thuật tùy tiện phái một người đến Phó Thị.So với các nhân viên Phó Thị thì rõ ràng người được Lệ Bạc Thâm phái tới lợi hại hơn rất nhiều.Người kia chỉ nhìn thoáng qua con virus mà đám người này xử lý tới trưa vẫn không được rồi bắt đầu gõ bàn phím.Người trong nghề đều nhìn ra con virus này đã có xu thế bị phá giải dưới thao tác của anh ta.Cùng lúc đó, sau khi xác nhận hai đứa nhóc không có vấn đề gì, Giang Nguyễn Nguyễn trở về phòng sách.Triều Triều cũng ôm lấy máy tính xem xét thị trường chứng khoán.Nhìn một lát thì trên màn hình của cậu bé đột nhiên nhảy ra một đoạn code.“Mộ Mộ, em xem nè!” Triều Triều lập tức gọi Mộ Mộ tới.

Chương 98