“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…
Chương 112
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Ba đứa nhỏ nhìn thấy đầu ngón tay Giang Nguyễn Nguyễn chảy máu thì sốt ruột kêu lên một tiếng.Triều Triều và Mộ Mộ đang muốn đi vào thì đột nhiên có một bóng dáng cao lớn đi ngang qua bên người.Một lát sau liền thấy cha mặt lạnh ngồi xổm xuống, vươn tay nắm lấy bàn tay trắng nõn của mẹ.Hai đứa nhỏ thấy thế thì không khỏi dừng bước.“Cô đang suy nghĩ cái gì vậy!” Giọng của người đàn ông nghe có vẻ không được vui.Giang Nguyễn Nguyễn ngơ ngác nhìn bàn tay lớn trên cổ tay mình, hơi ngơ ra không kịp phản ứng.Một giây sau, bên hông cô lại bị ôm lấy rồi đỡ đứng thẳng dậy.Đợi cô kịp phản ứng thì đã đứng bên cạnh bồn nước.Người đàn ông trầm mặt mở vòi nước ra rồi kéo ngón tay bị thương của cô qua để dòng nước rửa sạch.“Mấy đứa chờ ở bên ngoài, không được đi vào.” Lệ Bạc Thâm quay đầu căn dặn ba đứa nhỏ ngoài cửa.Mặc dù đám nhỏ rất lo cho Giang Nguyễn Nguyễn, nhưng nhìn thấy có hắn chăm sóc thì cũng khẽ gật đầu.Lúc này Lệ Bạc Thâm mới quay đầu lại, nhìn thấy vết máu trên tay cô đã được rửa sạch thì lấy ra một tờ giấy tay sạch sẽ từ trong túi rồi quấn lên ngón tay cô để cầm máu.“Cảm ơn.” Giang Nguyễn Nguyễn tỉnh táo lại, muốn rút tay khỏi tay hắn: “Chuyện còn lại để tôi tự làm là được.”Người đàn ông nhíu mày lại rồi tăng mạnh lực tay.Giang Nguyễn Nguyễn giật một cái mà không rút tay ra được nên cảm thấy hơi tức giận.Người đàn ông này đã sinh con với người phụ nữ khác, thậm chí Tiểu Tinh Tinh còn đang đứng bên cạnh nhìn.Cô thực sự không muốn đứng gần hắn như thế.Huống chi người này chỉ hận cô thôi, cần gì phải quan tâm cô như vậy.Nghĩ thế, Giang Nguyễn Nguyễn cau mày nhìn người trước mặt, trong mắt tràn đầy kháng cự.Nhưng hiển nhiên hắn không có ý tránh né, cứ như không nhìn thấy vẻ kháng cự đó mà trầm giọng nói: “Tôi bôi thuốc giúp cô.”Nói xong, hắn lại muốn dắt cô ra ngoài.Giang Nguyễn Nguyễn cắn răng: “Không cần làm phiền anh, thời gian không còn sớm, anh dẫn Tiểu Tinh Tinh trở về đi, còn lại tự tôi làm được.”Tiếng nói vừa dứt, người phía trước dừng bước.Giang Nguyễn Nguyễn mơ hồ phát giác tâm tình hắn có vẻ không vui, nhưng một giây sau lại biến mất sạch.“Cô bị thương bên tay phải, tự bôi thuốc thế nào?” Lệ Bạc Thâm đè nén cảm xúc tối tăm trong lòng xuống, không quay đầu lại lôi kéo cô đi ra ngoài. . Đọc 𝑡ru𝗒ệ𝓃 ha𝗒, 𝑡ru𝗒 cập 𝓃ga𝗒 [ 𝖳r𝗨 𝑚𝑡ru𝗒ệ𝓃.V𝓃 ]Ba đứa nhỏ trông mong đứng bên cạnh họ.Đối diện với ánh mắt ân cần của tụi nhỏ, cuối cùng Giang Nguyễn Nguyễn cũng không giãy giụa nữa, chỉ cảm thấy hơi bất đắc dĩ.Người đàn ông này không khỏi quá bá đạo.
Ba đứa nhỏ nhìn thấy đầu ngón tay Giang Nguyễn Nguyễn chảy máu thì sốt ruột kêu lên một tiếng.
Triều Triều và Mộ Mộ đang muốn đi vào thì đột nhiên có một bóng dáng cao lớn đi ngang qua bên người.
Một lát sau liền thấy cha mặt lạnh ngồi xổm xuống, vươn tay nắm lấy bàn tay trắng nõn của mẹ.
Hai đứa nhỏ thấy thế thì không khỏi dừng bước.
“Cô đang suy nghĩ cái gì vậy!” Giọng của người đàn ông nghe có vẻ không được vui.
Giang Nguyễn Nguyễn ngơ ngác nhìn bàn tay lớn trên cổ tay mình, hơi ngơ ra không kịp phản ứng.
Một giây sau, bên hông cô lại bị ôm lấy rồi đỡ đứng thẳng dậy.
Đợi cô kịp phản ứng thì đã đứng bên cạnh bồn nước.
Người đàn ông trầm mặt mở vòi nước ra rồi kéo ngón tay bị thương của cô qua để dòng nước rửa sạch.
“Mấy đứa chờ ở bên ngoài, không được đi vào.” Lệ Bạc Thâm quay đầu căn dặn ba đứa nhỏ ngoài cửa.
Mặc dù đám nhỏ rất lo cho Giang Nguyễn Nguyễn, nhưng nhìn thấy có hắn chăm sóc thì cũng khẽ gật đầu.
Lúc này Lệ Bạc Thâm mới quay đầu lại, nhìn thấy vết máu trên tay cô đã được rửa sạch thì lấy ra một tờ giấy tay sạch sẽ từ trong túi rồi quấn lên ngón tay cô để cầm máu.
“Cảm ơn.” Giang Nguyễn Nguyễn tỉnh táo lại, muốn rút tay khỏi tay hắn: “Chuyện còn lại để tôi tự làm là được.”
Người đàn ông nhíu mày lại rồi tăng mạnh lực tay.
Giang Nguyễn Nguyễn giật một cái mà không rút tay ra được nên cảm thấy hơi tức giận.
Người đàn ông này đã sinh con với người phụ nữ khác, thậm chí Tiểu Tinh Tinh còn đang đứng bên cạnh nhìn.
Cô thực sự không muốn đứng gần hắn như thế.
Huống chi người này chỉ hận cô thôi, cần gì phải quan tâm cô như vậy.
Nghĩ thế, Giang Nguyễn Nguyễn cau mày nhìn người trước mặt, trong mắt tràn đầy kháng cự.
Nhưng hiển nhiên hắn không có ý tránh né, cứ như không nhìn thấy vẻ kháng cự đó mà trầm giọng nói: “Tôi bôi thuốc giúp cô.”
Nói xong, hắn lại muốn dắt cô ra ngoài.
Giang Nguyễn Nguyễn cắn răng: “Không cần làm phiền anh, thời gian không còn sớm, anh dẫn Tiểu Tinh Tinh trở về đi, còn lại tự tôi làm được.”
Tiếng nói vừa dứt, người phía trước dừng bước.
Giang Nguyễn Nguyễn mơ hồ phát giác tâm tình hắn có vẻ không vui, nhưng một giây sau lại biến mất sạch.
“Cô bị thương bên tay phải, tự bôi thuốc thế nào?” Lệ Bạc Thâm đè nén cảm xúc tối tăm trong lòng xuống, không quay đầu lại lôi kéo cô đi ra ngoài. . Đọc 𝑡ru𝗒ệ𝓃 ha𝗒, 𝑡ru𝗒 cập 𝓃ga𝗒 [ 𝖳r𝗨 𝑚𝑡ru𝗒ệ𝓃.V𝓃 ]
Ba đứa nhỏ trông mong đứng bên cạnh họ.
Đối diện với ánh mắt ân cần của tụi nhỏ, cuối cùng Giang Nguyễn Nguyễn cũng không giãy giụa nữa, chỉ cảm thấy hơi bất đắc dĩ.
Người đàn ông này không khỏi quá bá đạo.
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Ba đứa nhỏ nhìn thấy đầu ngón tay Giang Nguyễn Nguyễn chảy máu thì sốt ruột kêu lên một tiếng.Triều Triều và Mộ Mộ đang muốn đi vào thì đột nhiên có một bóng dáng cao lớn đi ngang qua bên người.Một lát sau liền thấy cha mặt lạnh ngồi xổm xuống, vươn tay nắm lấy bàn tay trắng nõn của mẹ.Hai đứa nhỏ thấy thế thì không khỏi dừng bước.“Cô đang suy nghĩ cái gì vậy!” Giọng của người đàn ông nghe có vẻ không được vui.Giang Nguyễn Nguyễn ngơ ngác nhìn bàn tay lớn trên cổ tay mình, hơi ngơ ra không kịp phản ứng.Một giây sau, bên hông cô lại bị ôm lấy rồi đỡ đứng thẳng dậy.Đợi cô kịp phản ứng thì đã đứng bên cạnh bồn nước.Người đàn ông trầm mặt mở vòi nước ra rồi kéo ngón tay bị thương của cô qua để dòng nước rửa sạch.“Mấy đứa chờ ở bên ngoài, không được đi vào.” Lệ Bạc Thâm quay đầu căn dặn ba đứa nhỏ ngoài cửa.Mặc dù đám nhỏ rất lo cho Giang Nguyễn Nguyễn, nhưng nhìn thấy có hắn chăm sóc thì cũng khẽ gật đầu.Lúc này Lệ Bạc Thâm mới quay đầu lại, nhìn thấy vết máu trên tay cô đã được rửa sạch thì lấy ra một tờ giấy tay sạch sẽ từ trong túi rồi quấn lên ngón tay cô để cầm máu.“Cảm ơn.” Giang Nguyễn Nguyễn tỉnh táo lại, muốn rút tay khỏi tay hắn: “Chuyện còn lại để tôi tự làm là được.”Người đàn ông nhíu mày lại rồi tăng mạnh lực tay.Giang Nguyễn Nguyễn giật một cái mà không rút tay ra được nên cảm thấy hơi tức giận.Người đàn ông này đã sinh con với người phụ nữ khác, thậm chí Tiểu Tinh Tinh còn đang đứng bên cạnh nhìn.Cô thực sự không muốn đứng gần hắn như thế.Huống chi người này chỉ hận cô thôi, cần gì phải quan tâm cô như vậy.Nghĩ thế, Giang Nguyễn Nguyễn cau mày nhìn người trước mặt, trong mắt tràn đầy kháng cự.Nhưng hiển nhiên hắn không có ý tránh né, cứ như không nhìn thấy vẻ kháng cự đó mà trầm giọng nói: “Tôi bôi thuốc giúp cô.”Nói xong, hắn lại muốn dắt cô ra ngoài.Giang Nguyễn Nguyễn cắn răng: “Không cần làm phiền anh, thời gian không còn sớm, anh dẫn Tiểu Tinh Tinh trở về đi, còn lại tự tôi làm được.”Tiếng nói vừa dứt, người phía trước dừng bước.Giang Nguyễn Nguyễn mơ hồ phát giác tâm tình hắn có vẻ không vui, nhưng một giây sau lại biến mất sạch.“Cô bị thương bên tay phải, tự bôi thuốc thế nào?” Lệ Bạc Thâm đè nén cảm xúc tối tăm trong lòng xuống, không quay đầu lại lôi kéo cô đi ra ngoài. . Đọc 𝑡ru𝗒ệ𝓃 ha𝗒, 𝑡ru𝗒 cập 𝓃ga𝗒 [ 𝖳r𝗨 𝑚𝑡ru𝗒ệ𝓃.V𝓃 ]Ba đứa nhỏ trông mong đứng bên cạnh họ.Đối diện với ánh mắt ân cần của tụi nhỏ, cuối cùng Giang Nguyễn Nguyễn cũng không giãy giụa nữa, chỉ cảm thấy hơi bất đắc dĩ.Người đàn ông này không khỏi quá bá đạo.