Tác giả:

“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…

Chương 171

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Giang Nguyễn Nguyễn gần như đã ở cùng Tiểu Tinh Tinh cả ngày trời.Nhưng từ đầu đến cuối cô bé vẫn không hề đáp lại.Thấy sắc trời đã dần tối, tuy Giang Nguyễn Nguyễn không đành lòng buông bỏ cô bé nhưng vẫn phải nói lời tạm biệt rồi rời đi.“Ngày mai dì sẽ đến thăm con. Con phải khỏe mạnh đó.” Trước khi rời đi, Giang Nguyễn Nguyễn dùng sức ôm Tiểu Tinh Tinh thật chặt.Hai đứa nhỏ cũng xếp hàng để ôm em gái một cái.Ba người đang định rời đi thì gấu váy của Giang Nguyễn Nguyễn đã bị nắm chặt lấy.Giang Nguyễn Nguyễn chợt giật mình, có chút khó tin mà quay đầu lại, cô chỉ nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh dùng đôi mắt hờ hững nhìn về phía xa, không có tiêu cự, mà đôi tay nhỏ bé nắm chặt váy cô.Ngoài cửa, Lệ Bạc Thâm và Lục Cảnh Ngự nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc.Bọn họ cho rằng Tiểu Tinh Tinh đã hoàn toàn khép kín bản thân lại và đối với thế giới bên ngoài không còn bất kỳ phản đối nào nữa.Không ngờ, cô bé có thể cảm nhận được sự hiện diện của Giang Nguyễn, hơn nữa, cô bé còn không muốn cô rời đi.Nhìn thấy bộ dạng của cô bé, Giang Nguyễn đau lòng đến khó thở, đứng đó mấy giây rồi mới chậm rãi xoay người đi đến bên cạnh cô bé, ngồi xổm xuống nhìn vào đôi mắt cô bé, nói: “Tinh Tinh, con biết dì ở đây, đúng không?”Vẻ mặt của Tiểu Tinh Tinh vẫn đỡ đẫn như trước nhưng đôi bàn tay nhỏ bé vẫn đang nắm chặt lấy gấu váy của cô không buông.Triều Triều và Mộ Mộ nhìn thấy bộ dạng của em gái, nhịn không được mà hỏi mẹ: “Mẹ ơi, chúng ta có thể đưa em gái về cùng với chúng ta được không?”Dẫn cô bé cùng về…Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn khẽ dao động, ngập ngừng quay đầu lại nhìn hai người ở cửa.Nếu Tiểu Tinh Tinh bằng lòng, cô rất vui lòng khi nhận cô bé về chăm sóc.Chẳng qua là, cô sợ cô bé sẽ không thể sống thiếu bố.Lệ Bạc Thâm và Lục Cảnh Ngự cũng nghe thấy lời hai đứa nhỏ nói, Lục Cảnh Ngự nghiêm túc nói: “Tôi nghĩ không sao đâu. Tiểu Tinh Tinh đã sinh ra phản ứng với cô, đây đã là một tiến bộ lớn rồi, nếu như hai người có nhiều thời gian ở bên nhau lâu hơn, khả năng hồi phục của cô bé sẽ nhiều hơn một chút.”Nói xong, anh ta quay lại nhìn Lệ Bạc Thâm bên cạnh.Lệ Bạc Thâm chăm chú nhìn bàn tay nhỏ bé trên váy của Giang Nguyễn Nguyễn, cảm giác như bị vật gì đó nhưng lại rất cùn đánh mạnh vào người, cảm thấy đau âm ỉ.Một lúc lâu sau, hắn mới thu hồi lại ánh mắt, trầm giọng nói: “Để tôi tiễn các người Đợi một chút, tôi sẽ nhờ dì Trương gói một số đồ dùng cần thiết hàng ngày cho Tinh Tinh.”Nhìn thấy hắn đồng ý, Giang Nguyễn Nguyễn và hai đứa nhỏ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.Hai bạn nhỏ quay lại ôm em gái, trên môi nở nụ cười: “Bọn anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt!”Một lúc sau, Lệ Bạc Thâm đích thân tiễn bốn người rời đi.Tiểu Tinh Tinh được Giang Nguyễn Nguyễn ôm trong tay như một con búp bê, lên xe cũng nằm sát vào Giang Nguyễn Nguyễn, đôi tay nhỏ bé vô thức nắm lấy váy cô.Triều Triều hiểu chuyện mà ngồi vào vị trí kế bên tài xế.Trên đường đi, Lệ Bạc Thâm giải thích chi tiết cho Giang Nguyễn Nguyễn những cần chú ý khi chăm sóc Tiểu Tinh Tinh.

Giang Nguyễn Nguyễn gần như đã ở cùng Tiểu Tinh Tinh cả ngày trời.

Nhưng từ đầu đến cuối cô bé vẫn không hề đáp lại.

Thấy sắc trời đã dần tối, tuy Giang Nguyễn Nguyễn không đành lòng buông bỏ cô bé nhưng vẫn phải nói lời tạm biệt rồi rời đi.

“Ngày mai dì sẽ đến thăm con. Con phải khỏe mạnh đó.” Trước khi rời đi, Giang Nguyễn Nguyễn dùng sức ôm Tiểu Tinh Tinh thật chặt.

Hai đứa nhỏ cũng xếp hàng để ôm em gái một cái.

Ba người đang định rời đi thì gấu váy của Giang Nguyễn Nguyễn đã bị nắm chặt lấy.

Giang Nguyễn Nguyễn chợt giật mình, có chút khó tin mà quay đầu lại, cô chỉ nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh dùng đôi mắt hờ hững nhìn về phía xa, không có tiêu cự, mà đôi tay nhỏ bé nắm chặt váy cô.

Ngoài cửa, Lệ Bạc Thâm và Lục Cảnh Ngự nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc.

Bọn họ cho rằng Tiểu Tinh Tinh đã hoàn toàn khép kín bản thân lại và đối với thế giới bên ngoài không còn bất kỳ phản đối nào nữa.

Không ngờ, cô bé có thể cảm nhận được sự hiện diện của Giang Nguyễn, hơn nữa, cô bé còn không muốn cô rời đi.

Nhìn thấy bộ dạng của cô bé, Giang Nguyễn đau lòng đến khó thở, đứng đó mấy giây rồi mới chậm rãi xoay người đi đến bên cạnh cô bé, ngồi xổm xuống nhìn vào đôi mắt cô bé, nói: “Tinh Tinh, con biết dì ở đây, đúng không?”

Vẻ mặt của Tiểu Tinh Tinh vẫn đỡ đẫn như trước nhưng đôi bàn tay nhỏ bé vẫn đang nắm chặt lấy gấu váy của cô không buông.

Triều Triều và Mộ Mộ nhìn thấy bộ dạng của em gái, nhịn không được mà hỏi mẹ: “Mẹ ơi, chúng ta có thể đưa em gái về cùng với chúng ta được không?”

Dẫn cô bé cùng về…

Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn khẽ dao động, ngập ngừng quay đầu lại nhìn hai người ở cửa.

Nếu Tiểu Tinh Tinh bằng lòng, cô rất vui lòng khi nhận cô bé về chăm sóc.

Chẳng qua là, cô sợ cô bé sẽ không thể sống thiếu bố.

Lệ Bạc Thâm và Lục Cảnh Ngự cũng nghe thấy lời hai đứa nhỏ nói, Lục Cảnh Ngự nghiêm túc nói: “Tôi nghĩ không sao đâu. Tiểu Tinh Tinh đã sinh ra phản ứng với cô, đây đã là một tiến bộ lớn rồi, nếu như hai người có nhiều thời gian ở bên nhau lâu hơn, khả năng hồi phục của cô bé sẽ nhiều hơn một chút.”

Nói xong, anh ta quay lại nhìn Lệ Bạc Thâm bên cạnh.

Lệ Bạc Thâm chăm chú nhìn bàn tay nhỏ bé trên váy của Giang Nguyễn Nguyễn, cảm giác như bị vật gì đó nhưng lại rất cùn đánh mạnh vào người, cảm thấy đau âm ỉ.

Một lúc lâu sau, hắn mới thu hồi lại ánh mắt, trầm giọng nói: “Để tôi tiễn các người Đợi một chút, tôi sẽ nhờ dì Trương gói một số đồ dùng cần thiết hàng ngày cho Tinh Tinh.”

Nhìn thấy hắn đồng ý, Giang Nguyễn Nguyễn và hai đứa nhỏ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

Hai bạn nhỏ quay lại ôm em gái, trên môi nở nụ cười: “Bọn anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt!”

Một lúc sau, Lệ Bạc Thâm đích thân tiễn bốn người rời đi.

Tiểu Tinh Tinh được Giang Nguyễn Nguyễn ôm trong tay như một con búp bê, lên xe cũng nằm sát vào Giang Nguyễn Nguyễn, đôi tay nhỏ bé vô thức nắm lấy váy cô.

Triều Triều hiểu chuyện mà ngồi vào vị trí kế bên tài xế.

Trên đường đi, Lệ Bạc Thâm giải thích chi tiết cho Giang Nguyễn Nguyễn những cần chú ý khi chăm sóc Tiểu Tinh Tinh.

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Giang Nguyễn Nguyễn gần như đã ở cùng Tiểu Tinh Tinh cả ngày trời.Nhưng từ đầu đến cuối cô bé vẫn không hề đáp lại.Thấy sắc trời đã dần tối, tuy Giang Nguyễn Nguyễn không đành lòng buông bỏ cô bé nhưng vẫn phải nói lời tạm biệt rồi rời đi.“Ngày mai dì sẽ đến thăm con. Con phải khỏe mạnh đó.” Trước khi rời đi, Giang Nguyễn Nguyễn dùng sức ôm Tiểu Tinh Tinh thật chặt.Hai đứa nhỏ cũng xếp hàng để ôm em gái một cái.Ba người đang định rời đi thì gấu váy của Giang Nguyễn Nguyễn đã bị nắm chặt lấy.Giang Nguyễn Nguyễn chợt giật mình, có chút khó tin mà quay đầu lại, cô chỉ nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh dùng đôi mắt hờ hững nhìn về phía xa, không có tiêu cự, mà đôi tay nhỏ bé nắm chặt váy cô.Ngoài cửa, Lệ Bạc Thâm và Lục Cảnh Ngự nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc.Bọn họ cho rằng Tiểu Tinh Tinh đã hoàn toàn khép kín bản thân lại và đối với thế giới bên ngoài không còn bất kỳ phản đối nào nữa.Không ngờ, cô bé có thể cảm nhận được sự hiện diện của Giang Nguyễn, hơn nữa, cô bé còn không muốn cô rời đi.Nhìn thấy bộ dạng của cô bé, Giang Nguyễn đau lòng đến khó thở, đứng đó mấy giây rồi mới chậm rãi xoay người đi đến bên cạnh cô bé, ngồi xổm xuống nhìn vào đôi mắt cô bé, nói: “Tinh Tinh, con biết dì ở đây, đúng không?”Vẻ mặt của Tiểu Tinh Tinh vẫn đỡ đẫn như trước nhưng đôi bàn tay nhỏ bé vẫn đang nắm chặt lấy gấu váy của cô không buông.Triều Triều và Mộ Mộ nhìn thấy bộ dạng của em gái, nhịn không được mà hỏi mẹ: “Mẹ ơi, chúng ta có thể đưa em gái về cùng với chúng ta được không?”Dẫn cô bé cùng về…Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn khẽ dao động, ngập ngừng quay đầu lại nhìn hai người ở cửa.Nếu Tiểu Tinh Tinh bằng lòng, cô rất vui lòng khi nhận cô bé về chăm sóc.Chẳng qua là, cô sợ cô bé sẽ không thể sống thiếu bố.Lệ Bạc Thâm và Lục Cảnh Ngự cũng nghe thấy lời hai đứa nhỏ nói, Lục Cảnh Ngự nghiêm túc nói: “Tôi nghĩ không sao đâu. Tiểu Tinh Tinh đã sinh ra phản ứng với cô, đây đã là một tiến bộ lớn rồi, nếu như hai người có nhiều thời gian ở bên nhau lâu hơn, khả năng hồi phục của cô bé sẽ nhiều hơn một chút.”Nói xong, anh ta quay lại nhìn Lệ Bạc Thâm bên cạnh.Lệ Bạc Thâm chăm chú nhìn bàn tay nhỏ bé trên váy của Giang Nguyễn Nguyễn, cảm giác như bị vật gì đó nhưng lại rất cùn đánh mạnh vào người, cảm thấy đau âm ỉ.Một lúc lâu sau, hắn mới thu hồi lại ánh mắt, trầm giọng nói: “Để tôi tiễn các người Đợi một chút, tôi sẽ nhờ dì Trương gói một số đồ dùng cần thiết hàng ngày cho Tinh Tinh.”Nhìn thấy hắn đồng ý, Giang Nguyễn Nguyễn và hai đứa nhỏ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.Hai bạn nhỏ quay lại ôm em gái, trên môi nở nụ cười: “Bọn anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt!”Một lúc sau, Lệ Bạc Thâm đích thân tiễn bốn người rời đi.Tiểu Tinh Tinh được Giang Nguyễn Nguyễn ôm trong tay như một con búp bê, lên xe cũng nằm sát vào Giang Nguyễn Nguyễn, đôi tay nhỏ bé vô thức nắm lấy váy cô.Triều Triều hiểu chuyện mà ngồi vào vị trí kế bên tài xế.Trên đường đi, Lệ Bạc Thâm giải thích chi tiết cho Giang Nguyễn Nguyễn những cần chú ý khi chăm sóc Tiểu Tinh Tinh.

Chương 171