Tác giả:

=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt…

Chương 21: 21: Bảo Ca Và Hoàng Ca 1

Xuyên Sách Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trời Sinh Có Thần LựcTác giả: Đừng Cúp MáyTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt… ===========Đi một vòng quanh nhà ga, Dư Dao liền phát hiện một con hẻm nhỏ, có vẻ như là nơi cô muốn tìm kiếm.Con hẻm này có chút sâu, thỉnh thoảng có người từ bên trong ra vào.Những người này đều có điểm chung là ánh mắt lơ đãng, bước chân nhanh, và trên tay thường cầm những thứ gì đó.Mà ở ngõ nhỏ đối diện, có một người đàn ông ngồi ở trên thềm đá ngủ gà ngủ gật, thoạt nhìn giống như là người canh gác.Dư Dao giả vờ như không nhìn thấy đối phương, có phải hay không đi vào xem sẽ biết.Cô không do dự nhiều, tiếp tục giả bộ như là đang tìm đường, chậm rãi đi vào bên trong.Khi đến trước một cái sân, bất ngờ một cậu thanh niên khoảng mười mấy tuổi lao ra, ánh mắt nghi ngờ quét qua người cô và mở miệng như tìm chuyện gây sự, hỏi: " Làm gì thế? "Suy nghĩ một chút, Dư Dao đáp: " Tôi nghe dì tôi nói quanh nhà ga có một cửa hàng bán hàng, bên trong có nhiều đồ lắm.Cậu có biết ở đâu không? "Cậu thanh niên lông mày dựng thẳng, có chút kích động, " Gọi tôi là Bảo Ca! " Mặc dù cố gắng tỏ ra nghiêm nghị, nhưng giọng nói lại không lớn.Dư Dao mím môi, ép ý cười xuống, lễ phép nói: " Bảo Ca, xin phiền anh chỉ đường cho tôi."Bảo Ca khoanh tay, lạnh lùng nói: " Hai hào."Đây là tiền vé vào cửa.Dư Dao vừa lấy tiền ra, vừa giả vờ như vô tình hỏi: " Bảo Ca, không biết bán đồ ở đây là kiểu gì? "" Bán đồ gì? "Bảo Ca nhận tiền, lúc này mới nhìn cô một cách nghiêm túc." Anh có thể quyết định không? " Dư Dao cũng thể hiện sự nghi ngờ đúng lúc.Thanh niên Bảo ca có vẻ đã quen với những người như Dư Dao, đem cửa mở ra một khe nhỏ, không nói lời nào.Dư Dao bất đắc dĩ, cô khốc không lại Bảo ca, vì thế đành phải nói: " Nhà tôi có một con lợn rừng mới giết xong, không biết giá cả thế nào? "Bảo Ca ngay lập tức như thấy ma, khiếp sợ nhìn cô, " Một...!một con? "" Ừ, khoảng hai trăm cân."" Chờ chút." Bảo Ca, vốn vừa rồi còn tỏ ra điềm tĩnh, lúc này lại vội vã chạy vào trong sân, làm sao còn có chút bộ dáng khốc ca?Dư Dao cười khẽ, chờ đợi.Một vài phút sau, Dư Dao được dẫn vào sân.Nguyên lai, đây không phải là nơi giao dịch mà chỉ là một khu vực trung gian.

===========

Đi một vòng quanh nhà ga, Dư Dao liền phát hiện một con hẻm nhỏ, có vẻ như là nơi cô muốn tìm kiếm.

Con hẻm này có chút sâu, thỉnh thoảng có người từ bên trong ra vào.

Những người này đều có điểm chung là ánh mắt lơ đãng, bước chân nhanh, và trên tay thường cầm những thứ gì đó.

Mà ở ngõ nhỏ đối diện, có một người đàn ông ngồi ở trên thềm đá ngủ gà ngủ gật, thoạt nhìn giống như là người canh gác.

Dư Dao giả vờ như không nhìn thấy đối phương, có phải hay không đi vào xem sẽ biết.

Cô không do dự nhiều, tiếp tục giả bộ như là đang tìm đường, chậm rãi đi vào bên trong.

Khi đến trước một cái sân, bất ngờ một cậu thanh niên khoảng mười mấy tuổi lao ra, ánh mắt nghi ngờ quét qua người cô và mở miệng như tìm chuyện gây sự, hỏi: " Làm gì thế? "

Suy nghĩ một chút, Dư Dao đáp: " Tôi nghe dì tôi nói quanh nhà ga có một cửa hàng bán hàng, bên trong có nhiều đồ lắm.

Cậu có biết ở đâu không? "

Cậu thanh niên lông mày dựng thẳng, có chút kích động, " Gọi tôi là Bảo Ca! " Mặc dù cố gắng tỏ ra nghiêm nghị, nhưng giọng nói lại không lớn.

Dư Dao mím môi, ép ý cười xuống, lễ phép nói: " Bảo Ca, xin phiền anh chỉ đường cho tôi.

"

Bảo Ca khoanh tay, lạnh lùng nói: " Hai hào.

"

Đây là tiền vé vào cửa.

Dư Dao vừa lấy tiền ra, vừa giả vờ như vô tình hỏi: " Bảo Ca, không biết bán đồ ở đây là kiểu gì? "

" Bán đồ gì? "

Bảo Ca nhận tiền, lúc này mới nhìn cô một cách nghiêm túc.

" Anh có thể quyết định không? " Dư Dao cũng thể hiện sự nghi ngờ đúng lúc.

Thanh niên Bảo ca có vẻ đã quen với những người như Dư Dao, đem cửa mở ra một khe nhỏ, không nói lời nào.

Dư Dao bất đắc dĩ, cô khốc không lại Bảo ca, vì thế đành phải nói: " Nhà tôi có một con lợn rừng mới giết xong, không biết giá cả thế nào? "

Bảo Ca ngay lập tức như thấy ma, khiếp sợ nhìn cô, " Một...!một con? "

" Ừ, khoảng hai trăm cân.

"

" Chờ chút.

" Bảo Ca, vốn vừa rồi còn tỏ ra điềm tĩnh, lúc này lại vội vã chạy vào trong sân, làm sao còn có chút bộ dáng khốc ca?

Dư Dao cười khẽ, chờ đợi.

Một vài phút sau, Dư Dao được dẫn vào sân.

Nguyên lai, đây không phải là nơi giao dịch mà chỉ là một khu vực trung gian.

Xuyên Sách Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trời Sinh Có Thần LựcTác giả: Đừng Cúp MáyTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt… ===========Đi một vòng quanh nhà ga, Dư Dao liền phát hiện một con hẻm nhỏ, có vẻ như là nơi cô muốn tìm kiếm.Con hẻm này có chút sâu, thỉnh thoảng có người từ bên trong ra vào.Những người này đều có điểm chung là ánh mắt lơ đãng, bước chân nhanh, và trên tay thường cầm những thứ gì đó.Mà ở ngõ nhỏ đối diện, có một người đàn ông ngồi ở trên thềm đá ngủ gà ngủ gật, thoạt nhìn giống như là người canh gác.Dư Dao giả vờ như không nhìn thấy đối phương, có phải hay không đi vào xem sẽ biết.Cô không do dự nhiều, tiếp tục giả bộ như là đang tìm đường, chậm rãi đi vào bên trong.Khi đến trước một cái sân, bất ngờ một cậu thanh niên khoảng mười mấy tuổi lao ra, ánh mắt nghi ngờ quét qua người cô và mở miệng như tìm chuyện gây sự, hỏi: " Làm gì thế? "Suy nghĩ một chút, Dư Dao đáp: " Tôi nghe dì tôi nói quanh nhà ga có một cửa hàng bán hàng, bên trong có nhiều đồ lắm.Cậu có biết ở đâu không? "Cậu thanh niên lông mày dựng thẳng, có chút kích động, " Gọi tôi là Bảo Ca! " Mặc dù cố gắng tỏ ra nghiêm nghị, nhưng giọng nói lại không lớn.Dư Dao mím môi, ép ý cười xuống, lễ phép nói: " Bảo Ca, xin phiền anh chỉ đường cho tôi."Bảo Ca khoanh tay, lạnh lùng nói: " Hai hào."Đây là tiền vé vào cửa.Dư Dao vừa lấy tiền ra, vừa giả vờ như vô tình hỏi: " Bảo Ca, không biết bán đồ ở đây là kiểu gì? "" Bán đồ gì? "Bảo Ca nhận tiền, lúc này mới nhìn cô một cách nghiêm túc." Anh có thể quyết định không? " Dư Dao cũng thể hiện sự nghi ngờ đúng lúc.Thanh niên Bảo ca có vẻ đã quen với những người như Dư Dao, đem cửa mở ra một khe nhỏ, không nói lời nào.Dư Dao bất đắc dĩ, cô khốc không lại Bảo ca, vì thế đành phải nói: " Nhà tôi có một con lợn rừng mới giết xong, không biết giá cả thế nào? "Bảo Ca ngay lập tức như thấy ma, khiếp sợ nhìn cô, " Một...!một con? "" Ừ, khoảng hai trăm cân."" Chờ chút." Bảo Ca, vốn vừa rồi còn tỏ ra điềm tĩnh, lúc này lại vội vã chạy vào trong sân, làm sao còn có chút bộ dáng khốc ca?Dư Dao cười khẽ, chờ đợi.Một vài phút sau, Dư Dao được dẫn vào sân.Nguyên lai, đây không phải là nơi giao dịch mà chỉ là một khu vực trung gian.

Chương 21: 21: Bảo Ca Và Hoàng Ca 1