Tác giả:

=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt…

Chương 24: 24: Bảo Ca Và Hoàng Ca 4

Xuyên Sách Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trời Sinh Có Thần LựcTác giả: Đừng Cúp MáyTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt… Dư Dao hắc hắc cười hai tiếng, biểu hiện có chút ngây thơ lại có chút ngượng ngùng, " Cái kia......!Chị họ cháu gần đây đang nhìn đối tượng.Cha mẹ đối phương chính là Lưu Dương, con trai của giám đốc Ngô và phó giám đốc Lưu của xưởng dệt.Cháu muốn hỏi thăm thông tin về anh ấy."Hai mắt đại thúc hơi nheo lại, lại đánh giá cô một trận, " Chị họ cháu làm nghề gì? "" Chị họ cháu cái gì cũng không làm, ở nhà trồng trọt.Nhưng chị ấy lớn lên rất xinh đẹp, lại là học sinh trung học, thôn chúng cháu có rất nhiều thanh niên muốn làm quen với chị ấy lắm."Nghe nói như thế, đại thúc liên tục lắc đầu, " Không có khả năng.Con trai của phó giám đốc Lưu tuy rằng chân què, nhưng thái độ làm người rất khá, thành tích lại tốt.Hiện tại nghe nói làm việc ở công xã, tương lai rộng mở như vậy làm sao có thể kết hôn với một cô gái nông thôn? Cháu vẫn là khuyên chị họ cháu chết cái tâm này đi, Lưu gia không có khả năng chấp nhận cuộc hôn nhân này đâu."Dư Dao tâm trầm xuống, xem đi, mặc kệ là ai, đều không có biện pháp kháng cự được trong sách nam chính mị lực.Cô giả vờ tức giận, " Làm sao có thể như vậy? Họ đều đã cảm thấy hợp nhau rồi."Người đàn ông liếc nhìn cô một cái, với vẻ mặt như đã nhìn thấu mọi chuyện, " Chắc chắn là ngầm quyết định riêng đúng không? Có ông chủ Ngô ở đó, cậu ta không làm chủ được đâu."Dư Dao nghĩ rằng nếu đúng là như vậy thì tốt quá, nhưng bề ngoài cô vẫn tỏ vẻ hơi tức giận.Cắn răng, cô mới nói, " Cảm ơn bác." Cô lục trong túi, móc ra ba đồng tiền, " Bác có thể giúp cháu mua hai đồng tiền vải vụn không có tem không? Cháu muốn mang về để lót đáy rổ."Về phần lót đáy rổ để làm gì thì cô không nói rõ, có thể là để lót trứng gà, trứng vịt hay gì đó cũng được.Dư Dao nhìn đại thúc với vẻ mặt ủ rũ, nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng, thêm một đồng tiền để làm tiền boa.Đại thúc không có lý do gì để từ chối, lập tức liền đáp ứng.Chẳng bao lâu sau, đại thúc mang ra một bó vải nhỏ, còn có nhiều miếng vải bị lỗi lớn.Nhìn thấy đồ, Dư Dao cảm ơn rối rít, rồi mới rời khỏi nhà máy dệt.Mới vừa đi, tiếng chuông báo cơm trưa trong nhà xưởng liền vang lên.

Dư Dao hắc hắc cười hai tiếng, biểu hiện có chút ngây thơ lại có chút ngượng ngùng, " Cái kia......!Chị họ cháu gần đây đang nhìn đối tượng.

Cha mẹ đối phương chính là Lưu Dương, con trai của giám đốc Ngô và phó giám đốc Lưu của xưởng dệt.

Cháu muốn hỏi thăm thông tin về anh ấy.

"

Hai mắt đại thúc hơi nheo lại, lại đánh giá cô một trận, " Chị họ cháu làm nghề gì? "

" Chị họ cháu cái gì cũng không làm, ở nhà trồng trọt.

Nhưng chị ấy lớn lên rất xinh đẹp, lại là học sinh trung học, thôn chúng cháu có rất nhiều thanh niên muốn làm quen với chị ấy lắm.

"

Nghe nói như thế, đại thúc liên tục lắc đầu, " Không có khả năng.

Con trai của phó giám đốc Lưu tuy rằng chân què, nhưng thái độ làm người rất khá, thành tích lại tốt.

Hiện tại nghe nói làm việc ở công xã, tương lai rộng mở như vậy làm sao có thể kết hôn với một cô gái nông thôn? Cháu vẫn là khuyên chị họ cháu chết cái tâm này đi, Lưu gia không có khả năng chấp nhận cuộc hôn nhân này đâu.

"

Dư Dao tâm trầm xuống, xem đi, mặc kệ là ai, đều không có biện pháp kháng cự được trong sách nam chính mị lực.

Cô giả vờ tức giận, " Làm sao có thể như vậy? Họ đều đã cảm thấy hợp nhau rồi.

"

Người đàn ông liếc nhìn cô một cái, với vẻ mặt như đã nhìn thấu mọi chuyện, " Chắc chắn là ngầm quyết định riêng đúng không? Có ông chủ Ngô ở đó, cậu ta không làm chủ được đâu.

"

Dư Dao nghĩ rằng nếu đúng là như vậy thì tốt quá, nhưng bề ngoài cô vẫn tỏ vẻ hơi tức giận.

Cắn răng, cô mới nói, " Cảm ơn bác.

" Cô lục trong túi, móc ra ba đồng tiền, " Bác có thể giúp cháu mua hai đồng tiền vải vụn không có tem không? Cháu muốn mang về để lót đáy rổ.

"

Về phần lót đáy rổ để làm gì thì cô không nói rõ, có thể là để lót trứng gà, trứng vịt hay gì đó cũng được.

Dư Dao nhìn đại thúc với vẻ mặt ủ rũ, nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng, thêm một đồng tiền để làm tiền boa.

Đại thúc không có lý do gì để từ chối, lập tức liền đáp ứng.

Chẳng bao lâu sau, đại thúc mang ra một bó vải nhỏ, còn có nhiều miếng vải bị lỗi lớn.

Nhìn thấy đồ, Dư Dao cảm ơn rối rít, rồi mới rời khỏi nhà máy dệt.

Mới vừa đi, tiếng chuông báo cơm trưa trong nhà xưởng liền vang lên.

Xuyên Sách Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trời Sinh Có Thần LựcTác giả: Đừng Cúp MáyTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt… Dư Dao hắc hắc cười hai tiếng, biểu hiện có chút ngây thơ lại có chút ngượng ngùng, " Cái kia......!Chị họ cháu gần đây đang nhìn đối tượng.Cha mẹ đối phương chính là Lưu Dương, con trai của giám đốc Ngô và phó giám đốc Lưu của xưởng dệt.Cháu muốn hỏi thăm thông tin về anh ấy."Hai mắt đại thúc hơi nheo lại, lại đánh giá cô một trận, " Chị họ cháu làm nghề gì? "" Chị họ cháu cái gì cũng không làm, ở nhà trồng trọt.Nhưng chị ấy lớn lên rất xinh đẹp, lại là học sinh trung học, thôn chúng cháu có rất nhiều thanh niên muốn làm quen với chị ấy lắm."Nghe nói như thế, đại thúc liên tục lắc đầu, " Không có khả năng.Con trai của phó giám đốc Lưu tuy rằng chân què, nhưng thái độ làm người rất khá, thành tích lại tốt.Hiện tại nghe nói làm việc ở công xã, tương lai rộng mở như vậy làm sao có thể kết hôn với một cô gái nông thôn? Cháu vẫn là khuyên chị họ cháu chết cái tâm này đi, Lưu gia không có khả năng chấp nhận cuộc hôn nhân này đâu."Dư Dao tâm trầm xuống, xem đi, mặc kệ là ai, đều không có biện pháp kháng cự được trong sách nam chính mị lực.Cô giả vờ tức giận, " Làm sao có thể như vậy? Họ đều đã cảm thấy hợp nhau rồi."Người đàn ông liếc nhìn cô một cái, với vẻ mặt như đã nhìn thấu mọi chuyện, " Chắc chắn là ngầm quyết định riêng đúng không? Có ông chủ Ngô ở đó, cậu ta không làm chủ được đâu."Dư Dao nghĩ rằng nếu đúng là như vậy thì tốt quá, nhưng bề ngoài cô vẫn tỏ vẻ hơi tức giận.Cắn răng, cô mới nói, " Cảm ơn bác." Cô lục trong túi, móc ra ba đồng tiền, " Bác có thể giúp cháu mua hai đồng tiền vải vụn không có tem không? Cháu muốn mang về để lót đáy rổ."Về phần lót đáy rổ để làm gì thì cô không nói rõ, có thể là để lót trứng gà, trứng vịt hay gì đó cũng được.Dư Dao nhìn đại thúc với vẻ mặt ủ rũ, nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng, thêm một đồng tiền để làm tiền boa.Đại thúc không có lý do gì để từ chối, lập tức liền đáp ứng.Chẳng bao lâu sau, đại thúc mang ra một bó vải nhỏ, còn có nhiều miếng vải bị lỗi lớn.Nhìn thấy đồ, Dư Dao cảm ơn rối rít, rồi mới rời khỏi nhà máy dệt.Mới vừa đi, tiếng chuông báo cơm trưa trong nhà xưởng liền vang lên.

Chương 24: 24: Bảo Ca Và Hoàng Ca 4