Tác giả:

=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt…

Chương 26: 26: Oan Gia Ngõ Hẹp Gặp Nhau 1

Xuyên Sách Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trời Sinh Có Thần LựcTác giả: Đừng Cúp MáyTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt… ===========Hoàng ca có thể không ân c ần sao?Mấy chục cân thịt vừa rồi Dư Dao lấy ra, đặt ở trên thớt còn chưa dọn xong đã có thể bán sạch.Không chỉ mới mẻ, từng khối từng khối đều được cắt rất khéo, nếu nói không phải là tay nghề tổ truyền anh ta cũng không tin.Dư Dao thấy Hoàng ca thay đổi thái độ, trong lòng có thêm chút phòng bị, lại không biểu hiện ra quá mức để ý.Mãi cho đến buổi chiều mặt trời nghiêng về phía tây cô mới đem toàn bộ thịt đều bán cho hắn, cô cũng không có phát hiện đối phương có cái gì không tốt tâm tư.Có vẻ như vị Hoàng ca này là muốn duy trì mối quan hệ lâu dài với cô.Không ngoài sở liệu, chờ Dư Dao muốn đi thì đối phương tặng cho cô một miếng thịt, còn nói lần sau hợp tác sẽ tính cho cô một cái giá tốt vân vân.Dư Dao cũng muốn tiếp tục hợp tác, nhưng không biểu hiện quá vội vàng, vì người lên tiếng trước thường sẽ rơi vào thế bị động.Chờ người đi rồi, Bảo ca mới nhíu mày, " Hoàng ca, người phụ nữ này thoạt nhìn cũng không muốn cùng chúng ta hợp tác, sao anh còn tặng thịt cho cô ấy? "Một miếng thịt lớn như vậy, ít nhất cũng phải mấy đồng.Hoàng ca: " Cậu thì biết cái quái gì, chỉ cần chúng ta nói nghĩa khí, cô ấy nhất định sẽ trở lại."Bảo ca muốn hỏi bọn họ nơi nào giảng nghĩa khí, không đen ăn đen thì chính là giảng nghĩa khí sao, nhưng mà vừa quay đầu liền thấy lão đại nhà mình lại đi đọc sách.Lão đại cái gì cũng tốt, chỉ là quá thích đọc sách một chút, lại không đi học, có ích lợi gì a?Dư Dao không biết mình ra vẻ thâm trầm có bao nhiêu tác dụng, nhưng cô cầm miếng thịt kia rời đi ngược lại tâm tình rất tốt.Cô đi cửa hàng cung ứng mua chút trứng gà cùng bánh trứng gà, mang theo nấm khô cùng miếng thịt kia cùng nhau đi đến nhà máy sắt thép.Anh trai lớn của cô, Dư Bình, là công nhân nhà máy sắt thép, mà chị dâu cả Triệu Điềm, là cán sự phòng tuyên truyền.Cha chị dâu cả, Triệu Minh, là giám đốc của nhà máy sắt thép, thân phận của bọn họ trong thôn rất nhiều người cũng không biết.Nhà họ Dư thường nói, cây sống một lớp vỏ, người sống một lớp mặt.Ngoại trừ đại phòng, Dư gia những người khác đều không biết những thứ này, chính là vì sợ có người lợi dụng quan hệ của Dư Bình đến trong thành phố tìm Triệu gia nhờ vả.Dư Dao biết người trong nhà vẫn luôn luyến tiếc người anh cả này, cô dự định đi thăm dò tình hình xem sao.

===========

Hoàng ca có thể không ân c ần sao?

Mấy chục cân thịt vừa rồi Dư Dao lấy ra, đặt ở trên thớt còn chưa dọn xong đã có thể bán sạch.

Không chỉ mới mẻ, từng khối từng khối đều được cắt rất khéo, nếu nói không phải là tay nghề tổ truyền anh ta cũng không tin.

Dư Dao thấy Hoàng ca thay đổi thái độ, trong lòng có thêm chút phòng bị, lại không biểu hiện ra quá mức để ý.

Mãi cho đến buổi chiều mặt trời nghiêng về phía tây cô mới đem toàn bộ thịt đều bán cho hắn, cô cũng không có phát hiện đối phương có cái gì không tốt tâm tư.

Có vẻ như vị Hoàng ca này là muốn duy trì mối quan hệ lâu dài với cô.

Không ngoài sở liệu, chờ Dư Dao muốn đi thì đối phương tặng cho cô một miếng thịt, còn nói lần sau hợp tác sẽ tính cho cô một cái giá tốt vân vân.

Dư Dao cũng muốn tiếp tục hợp tác, nhưng không biểu hiện quá vội vàng, vì người lên tiếng trước thường sẽ rơi vào thế bị động.

Chờ người đi rồi, Bảo ca mới nhíu mày, " Hoàng ca, người phụ nữ này thoạt nhìn cũng không muốn cùng chúng ta hợp tác, sao anh còn tặng thịt cho cô ấy? "

Một miếng thịt lớn như vậy, ít nhất cũng phải mấy đồng.

Hoàng ca: " Cậu thì biết cái quái gì, chỉ cần chúng ta nói nghĩa khí, cô ấy nhất định sẽ trở lại.

"

Bảo ca muốn hỏi bọn họ nơi nào giảng nghĩa khí, không đen ăn đen thì chính là giảng nghĩa khí sao, nhưng mà vừa quay đầu liền thấy lão đại nhà mình lại đi đọc sách.

Lão đại cái gì cũng tốt, chỉ là quá thích đọc sách một chút, lại không đi học, có ích lợi gì a?

Dư Dao không biết mình ra vẻ thâm trầm có bao nhiêu tác dụng, nhưng cô cầm miếng thịt kia rời đi ngược lại tâm tình rất tốt.

Cô đi cửa hàng cung ứng mua chút trứng gà cùng bánh trứng gà, mang theo nấm khô cùng miếng thịt kia cùng nhau đi đến nhà máy sắt thép.

Anh trai lớn của cô, Dư Bình, là công nhân nhà máy sắt thép, mà chị dâu cả Triệu Điềm, là cán sự phòng tuyên truyền.

Cha chị dâu cả, Triệu Minh, là giám đốc của nhà máy sắt thép, thân phận của bọn họ trong thôn rất nhiều người cũng không biết.

Nhà họ Dư thường nói, cây sống một lớp vỏ, người sống một lớp mặt.

Ngoại trừ đại phòng, Dư gia những người khác đều không biết những thứ này, chính là vì sợ có người lợi dụng quan hệ của Dư Bình đến trong thành phố tìm Triệu gia nhờ vả.

Dư Dao biết người trong nhà vẫn luôn luyến tiếc người anh cả này, cô dự định đi thăm dò tình hình xem sao.

Xuyên Sách Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trời Sinh Có Thần LựcTác giả: Đừng Cúp MáyTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt… ===========Hoàng ca có thể không ân c ần sao?Mấy chục cân thịt vừa rồi Dư Dao lấy ra, đặt ở trên thớt còn chưa dọn xong đã có thể bán sạch.Không chỉ mới mẻ, từng khối từng khối đều được cắt rất khéo, nếu nói không phải là tay nghề tổ truyền anh ta cũng không tin.Dư Dao thấy Hoàng ca thay đổi thái độ, trong lòng có thêm chút phòng bị, lại không biểu hiện ra quá mức để ý.Mãi cho đến buổi chiều mặt trời nghiêng về phía tây cô mới đem toàn bộ thịt đều bán cho hắn, cô cũng không có phát hiện đối phương có cái gì không tốt tâm tư.Có vẻ như vị Hoàng ca này là muốn duy trì mối quan hệ lâu dài với cô.Không ngoài sở liệu, chờ Dư Dao muốn đi thì đối phương tặng cho cô một miếng thịt, còn nói lần sau hợp tác sẽ tính cho cô một cái giá tốt vân vân.Dư Dao cũng muốn tiếp tục hợp tác, nhưng không biểu hiện quá vội vàng, vì người lên tiếng trước thường sẽ rơi vào thế bị động.Chờ người đi rồi, Bảo ca mới nhíu mày, " Hoàng ca, người phụ nữ này thoạt nhìn cũng không muốn cùng chúng ta hợp tác, sao anh còn tặng thịt cho cô ấy? "Một miếng thịt lớn như vậy, ít nhất cũng phải mấy đồng.Hoàng ca: " Cậu thì biết cái quái gì, chỉ cần chúng ta nói nghĩa khí, cô ấy nhất định sẽ trở lại."Bảo ca muốn hỏi bọn họ nơi nào giảng nghĩa khí, không đen ăn đen thì chính là giảng nghĩa khí sao, nhưng mà vừa quay đầu liền thấy lão đại nhà mình lại đi đọc sách.Lão đại cái gì cũng tốt, chỉ là quá thích đọc sách một chút, lại không đi học, có ích lợi gì a?Dư Dao không biết mình ra vẻ thâm trầm có bao nhiêu tác dụng, nhưng cô cầm miếng thịt kia rời đi ngược lại tâm tình rất tốt.Cô đi cửa hàng cung ứng mua chút trứng gà cùng bánh trứng gà, mang theo nấm khô cùng miếng thịt kia cùng nhau đi đến nhà máy sắt thép.Anh trai lớn của cô, Dư Bình, là công nhân nhà máy sắt thép, mà chị dâu cả Triệu Điềm, là cán sự phòng tuyên truyền.Cha chị dâu cả, Triệu Minh, là giám đốc của nhà máy sắt thép, thân phận của bọn họ trong thôn rất nhiều người cũng không biết.Nhà họ Dư thường nói, cây sống một lớp vỏ, người sống một lớp mặt.Ngoại trừ đại phòng, Dư gia những người khác đều không biết những thứ này, chính là vì sợ có người lợi dụng quan hệ của Dư Bình đến trong thành phố tìm Triệu gia nhờ vả.Dư Dao biết người trong nhà vẫn luôn luyến tiếc người anh cả này, cô dự định đi thăm dò tình hình xem sao.

Chương 26: 26: Oan Gia Ngõ Hẹp Gặp Nhau 1