=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt…
Chương 35: 35: Thật Khó Để Giả Vờ Là Một Cô Gái Nhỏ E Thẹn 5
Xuyên Sách Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trời Sinh Có Thần LựcTác giả: Đừng Cúp MáyTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt… Dư Dao ngẩn ra, không ngờ thím Vương lại đề cập đến chuyện này, có vẻ như thím sắp tiết lộ thông tin." Là có chuyện gì vậy ạ? "Ai ngờ Vương Liên cũng không đi vào chi tiết, chỉ lắc đầu nói, " Dù sao con chỉ cần biết rằng vợ chồng nhà họ Lưu không phải là người tốt là được.Lưu Dương nhìn còn ngoan ngoãn, nhưng không ai có thể nói trước được.Dù hắn có tốt đến đâu, trong một gia đình như vậy, con khó tránh khỏi chịu khổ."" Ở xưởng của anh trai con, có nhiều đồng chí tốt lắm.Trong khoảng thời gian này thím sẽ để chị dâu con giúp con tìm hiểu kỹ lưỡng, chắc chắn sẽ chọn được một người có gia cảnh sạch sẽ và có năng lực cho con."Xem ra nhà họ Lưu trước kia còn làm qua chuyện xấu xa a.Một gia đình như vậy mà còn có thể sinh ra nhân vật nam chính? Dư Dao không muốn đánh giá.Thấy Vương Liên nhìn chằm chằm vào mình, Dư Dao giả vờ nở nụ cười e lệ, không lên tiếng.Kết quả, thím Vương lại trêu chọc cô thêm mấy câu nữa.Dư Dao: " …… " Thực sự làm ra vẻ ngượng ngùng của mấy cô gái trẻ cũng không phải là chuyện dễ dàng.Bên kia, hai vợ chồng Dư Bình buổi trưa lúc về nhà cũng đang thảo luận, nếu Vương Liên đều nói Lưu gia có vấn đề, bọn họ khẳng định không cân nhắc Lưu Dương nữa." Khi về, anh nói với A Dao đi, nếu con bé đồng ý, chúng ta sẽ tìm một đối tượng trong xưởng phù hợp hơn cho con bé.Anh trước đưa con bé về, bảo mẹ đừng quá lo lắng, nếu có tin tức gì từ chúng ta thì bảo mẹ đến ở thêm vài ngày."Triệu Điềm suy nghĩ chu đáo như vậy, làm Dư Bình cảm động vô cùng.Bởi vì quan hệ với mình, người hai nhà cơ hồ chưa từng lui tới, hiện tại người Triệu gia còn tính toán cho nhà anh như vậy." Cảm ơn em, vợ yêu."Triệu Điềm mắng yêu anh, " Nói cái gì vậy, chúng ta là người một nhà, thật ra anh cũng nên thường xuyên qua lại với người trong nhà.Em thấy nhà anh đâu phải là loại người không nói đạo lý đâu."" Không sao, như bây giờ là tốt rồi."Thấy chồng vẫn giữ nguyên quan điểm, Triệu Điềm cũng không cố gắng thêm nữa.Thực ra cô cũng hiểu được, có chút người nhà tuy rằng không liên lạc, nhưng là thật gặp phải chuyện gì, mọi người vẫn sẵn sàng giúp đỡ, giống như chuyện lần này của em gái vậy.Dù sao, cô cũng nghe theo chồng.Hai người về nhà, chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng cười của mẹ Vương từ trong nhà vọng ra." Mẹ, có chuyện gì vui vậy? "" Vào đi, nha đầu A Dao này, thật khiến người ta yêu thích."
Dư Dao ngẩn ra, không ngờ thím Vương lại đề cập đến chuyện này, có vẻ như thím sắp tiết lộ thông tin.
" Là có chuyện gì vậy ạ? "
Ai ngờ Vương Liên cũng không đi vào chi tiết, chỉ lắc đầu nói, " Dù sao con chỉ cần biết rằng vợ chồng nhà họ Lưu không phải là người tốt là được.
Lưu Dương nhìn còn ngoan ngoãn, nhưng không ai có thể nói trước được.
Dù hắn có tốt đến đâu, trong một gia đình như vậy, con khó tránh khỏi chịu khổ.
"
" Ở xưởng của anh trai con, có nhiều đồng chí tốt lắm.
Trong khoảng thời gian này thím sẽ để chị dâu con giúp con tìm hiểu kỹ lưỡng, chắc chắn sẽ chọn được một người có gia cảnh sạch sẽ và có năng lực cho con.
"
Xem ra nhà họ Lưu trước kia còn làm qua chuyện xấu xa a.
Một gia đình như vậy mà còn có thể sinh ra nhân vật nam chính? Dư Dao không muốn đánh giá.
Thấy Vương Liên nhìn chằm chằm vào mình, Dư Dao giả vờ nở nụ cười e lệ, không lên tiếng.
Kết quả, thím Vương lại trêu chọc cô thêm mấy câu nữa.
Dư Dao: " …… " Thực sự làm ra vẻ ngượng ngùng của mấy cô gái trẻ cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Bên kia, hai vợ chồng Dư Bình buổi trưa lúc về nhà cũng đang thảo luận, nếu Vương Liên đều nói Lưu gia có vấn đề, bọn họ khẳng định không cân nhắc Lưu Dương nữa.
" Khi về, anh nói với A Dao đi, nếu con bé đồng ý, chúng ta sẽ tìm một đối tượng trong xưởng phù hợp hơn cho con bé.
Anh trước đưa con bé về, bảo mẹ đừng quá lo lắng, nếu có tin tức gì từ chúng ta thì bảo mẹ đến ở thêm vài ngày.
"
Triệu Điềm suy nghĩ chu đáo như vậy, làm Dư Bình cảm động vô cùng.
Bởi vì quan hệ với mình, người hai nhà cơ hồ chưa từng lui tới, hiện tại người Triệu gia còn tính toán cho nhà anh như vậy.
" Cảm ơn em, vợ yêu.
"
Triệu Điềm mắng yêu anh, " Nói cái gì vậy, chúng ta là người một nhà, thật ra anh cũng nên thường xuyên qua lại với người trong nhà.
Em thấy nhà anh đâu phải là loại người không nói đạo lý đâu.
"
" Không sao, như bây giờ là tốt rồi.
"
Thấy chồng vẫn giữ nguyên quan điểm, Triệu Điềm cũng không cố gắng thêm nữa.
Thực ra cô cũng hiểu được, có chút người nhà tuy rằng không liên lạc, nhưng là thật gặp phải chuyện gì, mọi người vẫn sẵn sàng giúp đỡ, giống như chuyện lần này của em gái vậy.
Dù sao, cô cũng nghe theo chồng.
Hai người về nhà, chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng cười của mẹ Vương từ trong nhà vọng ra.
" Mẹ, có chuyện gì vui vậy? "
" Vào đi, nha đầu A Dao này, thật khiến người ta yêu thích.
"
Xuyên Sách Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trời Sinh Có Thần LựcTác giả: Đừng Cúp MáyTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không=========== Đang là mùa hè, vào khoảng năm sáu giờ sáng ở thôn Thanh Dương, trời cũng đã sáng. Chỉ là ở thời đại này, người dân vẫn còn chưa có khái niệm về thời gian. Đồng hồ chỉ có thể nhìn thấy ở các cửa hàng bách hóa trong huyện. Vì vậy, người trong thôn chủ yếu dựa vào đồng hồ sinh học của chính mình để thức dậy. Như mọi hôm Dư Dao dậy rất sớm, tranh thủ buổi sáng khi công việc nhà còn ít để vào rừng. Trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu và tiếng gió thổi qua lá cây nghe xào xạc. Những người phụ nữ trong thôn cũng thỉnh thoảng vào rừng hái ít rau dại, nấm, nhưng chưa ai từng vào sâu như Dư Dao. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả những năm trước khi còn có thể tùy ý vào rừng săn bắn, các thợ săn cũng ít khi vào khu rừng rậm này. Chưa kể đến lợn rừng, bầy sói và những con thú khiến người ta khiếp sợ, chỉ cần gặp phải rắn độc, côn trùng hay chuột cũng đủ làm họ mất mạng. Nhưng Dư Dao thì khác, cô không hề lo lắng về những điều này, cô vừa đi vừa nhặt… Dư Dao ngẩn ra, không ngờ thím Vương lại đề cập đến chuyện này, có vẻ như thím sắp tiết lộ thông tin." Là có chuyện gì vậy ạ? "Ai ngờ Vương Liên cũng không đi vào chi tiết, chỉ lắc đầu nói, " Dù sao con chỉ cần biết rằng vợ chồng nhà họ Lưu không phải là người tốt là được.Lưu Dương nhìn còn ngoan ngoãn, nhưng không ai có thể nói trước được.Dù hắn có tốt đến đâu, trong một gia đình như vậy, con khó tránh khỏi chịu khổ."" Ở xưởng của anh trai con, có nhiều đồng chí tốt lắm.Trong khoảng thời gian này thím sẽ để chị dâu con giúp con tìm hiểu kỹ lưỡng, chắc chắn sẽ chọn được một người có gia cảnh sạch sẽ và có năng lực cho con."Xem ra nhà họ Lưu trước kia còn làm qua chuyện xấu xa a.Một gia đình như vậy mà còn có thể sinh ra nhân vật nam chính? Dư Dao không muốn đánh giá.Thấy Vương Liên nhìn chằm chằm vào mình, Dư Dao giả vờ nở nụ cười e lệ, không lên tiếng.Kết quả, thím Vương lại trêu chọc cô thêm mấy câu nữa.Dư Dao: " …… " Thực sự làm ra vẻ ngượng ngùng của mấy cô gái trẻ cũng không phải là chuyện dễ dàng.Bên kia, hai vợ chồng Dư Bình buổi trưa lúc về nhà cũng đang thảo luận, nếu Vương Liên đều nói Lưu gia có vấn đề, bọn họ khẳng định không cân nhắc Lưu Dương nữa." Khi về, anh nói với A Dao đi, nếu con bé đồng ý, chúng ta sẽ tìm một đối tượng trong xưởng phù hợp hơn cho con bé.Anh trước đưa con bé về, bảo mẹ đừng quá lo lắng, nếu có tin tức gì từ chúng ta thì bảo mẹ đến ở thêm vài ngày."Triệu Điềm suy nghĩ chu đáo như vậy, làm Dư Bình cảm động vô cùng.Bởi vì quan hệ với mình, người hai nhà cơ hồ chưa từng lui tới, hiện tại người Triệu gia còn tính toán cho nhà anh như vậy." Cảm ơn em, vợ yêu."Triệu Điềm mắng yêu anh, " Nói cái gì vậy, chúng ta là người một nhà, thật ra anh cũng nên thường xuyên qua lại với người trong nhà.Em thấy nhà anh đâu phải là loại người không nói đạo lý đâu."" Không sao, như bây giờ là tốt rồi."Thấy chồng vẫn giữ nguyên quan điểm, Triệu Điềm cũng không cố gắng thêm nữa.Thực ra cô cũng hiểu được, có chút người nhà tuy rằng không liên lạc, nhưng là thật gặp phải chuyện gì, mọi người vẫn sẵn sàng giúp đỡ, giống như chuyện lần này của em gái vậy.Dù sao, cô cũng nghe theo chồng.Hai người về nhà, chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng cười của mẹ Vương từ trong nhà vọng ra." Mẹ, có chuyện gì vui vậy? "" Vào đi, nha đầu A Dao này, thật khiến người ta yêu thích."