Tác giả:

Giữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ…

Chương 13: Chỉ cần em không khóc, cái gì anh cũng sẽ đáp ứng!

Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều ChuộngTác giả: Lê Manh NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ… "Vợ nhỏ, tay cầm tay, cùng nhau đi học, ngượng ngùng quá." Từ khi mọi người biết Thẩm Chiêu Chiêu là vợ nhỏ của Thịnh Trử Ý, sau giờ tan học sẽ có bạn nhỏ gọi hai người."Thẩm Chiêu Chiêu, sau này em không được phép dắt tay anh."Thịnh Trử Ý đen mặt trở về nhà, vừa bước vào cửa liền hất tay Thẩm Chiêu Chiêu ra.Thẩm Chiêu Chiêu không đứng vững được, ngã úp mặt xuống đất.Chiếc răng cửa vốn đã lung lay.. bị bật ra!Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, nhìn thấy chiếc răng rơi ra khỏi miệng, sững sờ, giây tiếp theo liền khóc lên "Oa --"."Oa, răng của em, anh trả răng lại cho em." Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, gào đến kinh thiên động địa.Thịnh Trử Ý nhìn chiếc răng trên mặt đất cũng ngây người, mím môi, vẻ mặt ảo não nói: "Thật xin lỗi, anh không cố ý, em đừng khóc nữa, từ giờ trở đi anh sẽ cho em dắt tay, được chứ?"Nước mắt của Thẩm Chiêu Chiêu giống như nước sông Hoàng Hà mở cửa, dù thế nào cũng không thể kìm lại được."Phải làm sao thì em mới ngừng khóc?"Thịnh Trử Ý rất hối hận, nói: "Chỉ cần em không khóc, bất cứ điều gì anh cũng sẽ đáp ứng.""Thật sao?" Thẩm Chiêu Chiêu thút thít ngừng lại, trên mi vẫn còn một giọt nước mắt, trông rất đáng thương!"Em muốn nhìn Ý Ý mặc váy." Thẩm Chiêu Chiêu đột nhiên nảy ra ý tưởng, chỉ vào chiếc váy treo trên ban công nói với Thịnh Trử Ý."Em mơ đi!"Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thịnh Trử Ý cứng đờ trong giây lát, cậu đen mặt nói: "Không thể!" Cậu tuyệt đối sẽ không mặc váy.Thẩm Chiêu Chiêu mím môi, giây tiếp theo há to miệng, chuẩn bị gào lên."Anh mặc!"Thịnh Trử Ý khẽ cắn răng, nói trước khi cô khóc."Để em giúp anh." Thẩm Chiêu Chiêu ngừng khóc, vui vẻ đi tới giúp cậu lấy váy."Wow, Ý Ý, anh thật xinh đẹp, giống như một nàng công chúa thực sự vậy." Sau khi Thịnh Trử Ý thay váy, Thẩm Chiêu Chiêu vui vẻ đi vòng quanh anh.Thịnh Trử Ý:.Cảm ơn!Cậu không cảm thấy vui vẻ lắm."Vợ nhỏ, tay cầm tay, cùng nhau đi học, ngượng ngùng quá." Từ khi mọi người biết Thẩm Chiêu Chiêu là vợ nhỏ của Thịnh Trử Ý, sau giờ tan học sẽ có bạn nhỏ gọi hai người."Thẩm Chiêu Chiêu, sau này em không được phép dắt tay anh."Thịnh Trử Ý đen mặt trở về nhà, vừa bước vào cửa liền hất tay Thẩm Chiêu Chiêu ra.Thẩm Chiêu Chiêu không đứng vững được, ngã úp mặt xuống đất.Chiếc răng cửa vốn đã lung lay.. bị bật ra!Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, nhìn thấy chiếc răng rơi ra khỏi miệng, sững sờ, giây tiếp theo liền khóc lên "Oa --"."Oa, răng của em, anh trả răng lại cho em." Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, gào đến kinh thiên động địa.Thịnh Trử Ý nhìn chiếc răng trên mặt đất cũng ngây người, mím môi, vẻ mặt ảo não nói: "Thật xin lỗi, anh không cố ý, em đừng khóc nữa, từ giờ trở đi anh sẽ cho em dắt tay, được chứ?"Nước mắt của Thẩm Chiêu Chiêu giống như nước sông Hoàng Hà mở cửa, dù thế nào cũng không thể kìm lại được."Phải làm sao thì em mới ngừng khóc?"Thịnh Trử Ý rất hối hận, nói: "Chỉ cần em không khóc, bất cứ điều gì anh cũng sẽ đáp ứng.""Thật sao?" Thẩm Chiêu Chiêu thút thít ngừng lại, trên mi vẫn còn một giọt nước mắt, trông rất đáng thương!"Em muốn nhìn Ý Ý mặc váy." Thẩm Chiêu Chiêu đột nhiên nảy ra ý tưởng, chỉ vào chiếc váy treo trên ban công nói với Thịnh Trử Ý."Em mơ đi!"Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thịnh Trử Ý cứng đờ trong giây lát, cậu đen mặt nói: "Không thể!" Cậu tuyệt đối sẽ không mặc váy.Thẩm Chiêu Chiêu mím môi, giây tiếp theo há to miệng, chuẩn bị gào lên."Anh mặc!". Đọc thêm các chươ𝗇g mới tại [ t𝗿ùmt𝗿𝐮 yệ𝗇﹒v𝗇 ]Thịnh Trử Ý khẽ cắn răng, nói trước khi cô khóc."Để em giúp anh." Thẩm Chiêu Chiêu ngừng khóc, vui vẻ đi tới giúp cậu lấy váy."Wow, Ý Ý, anh thật xinh đẹp, giống như một nàng công chúa thực sự vậy." Sau khi Thịnh Trử Ý thay váy, Thẩm Chiêu Chiêu vui vẻ đi vòng quanh anh.Thịnh Trử Ý:.Cảm ơn!Cậu không cảm thấy vui vẻ lắm.

"Vợ nhỏ, tay cầm tay, cùng nhau đi học, ngượng ngùng quá." Từ khi mọi người biết Thẩm Chiêu Chiêu là vợ nhỏ của Thịnh Trử Ý, sau giờ tan học sẽ có bạn nhỏ gọi hai người.

"Thẩm Chiêu Chiêu, sau này em không được phép dắt tay anh."

Thịnh Trử Ý đen mặt trở về nhà, vừa bước vào cửa liền hất tay Thẩm Chiêu Chiêu ra.

Thẩm Chiêu Chiêu không đứng vững được, ngã úp mặt xuống đất.

Chiếc răng cửa vốn đã lung lay.. bị bật ra!

Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, nhìn thấy chiếc răng rơi ra khỏi miệng, sững sờ, giây tiếp theo liền khóc lên "Oa --".

"Oa, răng của em, anh trả răng lại cho em." Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, gào đến kinh thiên động địa.

Thịnh Trử Ý nhìn chiếc răng trên mặt đất cũng ngây người, mím môi, vẻ mặt ảo não nói: "Thật xin lỗi, anh không cố ý, em đừng khóc nữa, từ giờ trở đi anh sẽ cho em dắt tay, được chứ?"

Nước mắt của Thẩm Chiêu Chiêu giống như nước sông Hoàng Hà mở cửa, dù thế nào cũng không thể kìm lại được.

"Phải làm sao thì em mới ngừng khóc?"

Thịnh Trử Ý rất hối hận, nói: "Chỉ cần em không khóc, bất cứ điều gì anh cũng sẽ đáp ứng."

"Thật sao?" Thẩm Chiêu Chiêu thút thít ngừng lại, trên mi vẫn còn một giọt nước mắt, trông rất đáng thương!

"Em muốn nhìn Ý Ý mặc váy." Thẩm Chiêu Chiêu đột nhiên nảy ra ý tưởng, chỉ vào chiếc váy treo trên ban công nói với Thịnh Trử Ý.

"Em mơ đi!"

Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thịnh Trử Ý cứng đờ trong giây lát, cậu đen mặt nói: "Không thể!" Cậu tuyệt đối sẽ không mặc váy.

Thẩm Chiêu Chiêu mím môi, giây tiếp theo há to miệng, chuẩn bị gào lên.

"Anh mặc!"

Thịnh Trử Ý khẽ cắn răng, nói trước khi cô khóc.

"Để em giúp anh." Thẩm Chiêu Chiêu ngừng khóc, vui vẻ đi tới giúp cậu lấy váy.

"Wow, Ý Ý, anh thật xinh đẹp, giống như một nàng công chúa thực sự vậy." Sau khi Thịnh Trử Ý thay váy, Thẩm Chiêu Chiêu vui vẻ đi vòng quanh anh.

Thịnh Trử Ý:.

Cảm ơn!

Cậu không cảm thấy vui vẻ lắm.

"Vợ nhỏ, tay cầm tay, cùng nhau đi học, ngượng ngùng quá." Từ khi mọi người biết Thẩm Chiêu Chiêu là vợ nhỏ của Thịnh Trử Ý, sau giờ tan học sẽ có bạn nhỏ gọi hai người.

"Thẩm Chiêu Chiêu, sau này em không được phép dắt tay anh."

Thịnh Trử Ý đen mặt trở về nhà, vừa bước vào cửa liền hất tay Thẩm Chiêu Chiêu ra.

Thẩm Chiêu Chiêu không đứng vững được, ngã úp mặt xuống đất.

Chiếc răng cửa vốn đã lung lay.. bị bật ra!

Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, nhìn thấy chiếc răng rơi ra khỏi miệng, sững sờ, giây tiếp theo liền khóc lên "Oa --".

"Oa, răng của em, anh trả răng lại cho em." Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, gào đến kinh thiên động địa.

Thịnh Trử Ý nhìn chiếc răng trên mặt đất cũng ngây người, mím môi, vẻ mặt ảo não nói: "Thật xin lỗi, anh không cố ý, em đừng khóc nữa, từ giờ trở đi anh sẽ cho em dắt tay, được chứ?"

Nước mắt của Thẩm Chiêu Chiêu giống như nước sông Hoàng Hà mở cửa, dù thế nào cũng không thể kìm lại được.

"Phải làm sao thì em mới ngừng khóc?"

Thịnh Trử Ý rất hối hận, nói: "Chỉ cần em không khóc, bất cứ điều gì anh cũng sẽ đáp ứng."

"Thật sao?" Thẩm Chiêu Chiêu thút thít ngừng lại, trên mi vẫn còn một giọt nước mắt, trông rất đáng thương!

"Em muốn nhìn Ý Ý mặc váy." Thẩm Chiêu Chiêu đột nhiên nảy ra ý tưởng, chỉ vào chiếc váy treo trên ban công nói với Thịnh Trử Ý.

"Em mơ đi!"

Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thịnh Trử Ý cứng đờ trong giây lát, cậu đen mặt nói: "Không thể!" Cậu tuyệt đối sẽ không mặc váy.

Thẩm Chiêu Chiêu mím môi, giây tiếp theo há to miệng, chuẩn bị gào lên.

"Anh mặc!". Đọc thêm các chươ𝗇g mới tại [ t𝗿ùmt𝗿𝐮 yệ𝗇﹒v𝗇 ]

Thịnh Trử Ý khẽ cắn răng, nói trước khi cô khóc.

"Để em giúp anh." Thẩm Chiêu Chiêu ngừng khóc, vui vẻ đi tới giúp cậu lấy váy.

"Wow, Ý Ý, anh thật xinh đẹp, giống như một nàng công chúa thực sự vậy." Sau khi Thịnh Trử Ý thay váy, Thẩm Chiêu Chiêu vui vẻ đi vòng quanh anh.

Thịnh Trử Ý:.

Cảm ơn!

Cậu không cảm thấy vui vẻ lắm.

Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều ChuộngTác giả: Lê Manh NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ… "Vợ nhỏ, tay cầm tay, cùng nhau đi học, ngượng ngùng quá." Từ khi mọi người biết Thẩm Chiêu Chiêu là vợ nhỏ của Thịnh Trử Ý, sau giờ tan học sẽ có bạn nhỏ gọi hai người."Thẩm Chiêu Chiêu, sau này em không được phép dắt tay anh."Thịnh Trử Ý đen mặt trở về nhà, vừa bước vào cửa liền hất tay Thẩm Chiêu Chiêu ra.Thẩm Chiêu Chiêu không đứng vững được, ngã úp mặt xuống đất.Chiếc răng cửa vốn đã lung lay.. bị bật ra!Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, nhìn thấy chiếc răng rơi ra khỏi miệng, sững sờ, giây tiếp theo liền khóc lên "Oa --"."Oa, răng của em, anh trả răng lại cho em." Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, gào đến kinh thiên động địa.Thịnh Trử Ý nhìn chiếc răng trên mặt đất cũng ngây người, mím môi, vẻ mặt ảo não nói: "Thật xin lỗi, anh không cố ý, em đừng khóc nữa, từ giờ trở đi anh sẽ cho em dắt tay, được chứ?"Nước mắt của Thẩm Chiêu Chiêu giống như nước sông Hoàng Hà mở cửa, dù thế nào cũng không thể kìm lại được."Phải làm sao thì em mới ngừng khóc?"Thịnh Trử Ý rất hối hận, nói: "Chỉ cần em không khóc, bất cứ điều gì anh cũng sẽ đáp ứng.""Thật sao?" Thẩm Chiêu Chiêu thút thít ngừng lại, trên mi vẫn còn một giọt nước mắt, trông rất đáng thương!"Em muốn nhìn Ý Ý mặc váy." Thẩm Chiêu Chiêu đột nhiên nảy ra ý tưởng, chỉ vào chiếc váy treo trên ban công nói với Thịnh Trử Ý."Em mơ đi!"Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thịnh Trử Ý cứng đờ trong giây lát, cậu đen mặt nói: "Không thể!" Cậu tuyệt đối sẽ không mặc váy.Thẩm Chiêu Chiêu mím môi, giây tiếp theo há to miệng, chuẩn bị gào lên."Anh mặc!"Thịnh Trử Ý khẽ cắn răng, nói trước khi cô khóc."Để em giúp anh." Thẩm Chiêu Chiêu ngừng khóc, vui vẻ đi tới giúp cậu lấy váy."Wow, Ý Ý, anh thật xinh đẹp, giống như một nàng công chúa thực sự vậy." Sau khi Thịnh Trử Ý thay váy, Thẩm Chiêu Chiêu vui vẻ đi vòng quanh anh.Thịnh Trử Ý:.Cảm ơn!Cậu không cảm thấy vui vẻ lắm."Vợ nhỏ, tay cầm tay, cùng nhau đi học, ngượng ngùng quá." Từ khi mọi người biết Thẩm Chiêu Chiêu là vợ nhỏ của Thịnh Trử Ý, sau giờ tan học sẽ có bạn nhỏ gọi hai người."Thẩm Chiêu Chiêu, sau này em không được phép dắt tay anh."Thịnh Trử Ý đen mặt trở về nhà, vừa bước vào cửa liền hất tay Thẩm Chiêu Chiêu ra.Thẩm Chiêu Chiêu không đứng vững được, ngã úp mặt xuống đất.Chiếc răng cửa vốn đã lung lay.. bị bật ra!Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, nhìn thấy chiếc răng rơi ra khỏi miệng, sững sờ, giây tiếp theo liền khóc lên "Oa --"."Oa, răng của em, anh trả răng lại cho em." Thẩm Chiêu Chiêu há miệng, gào đến kinh thiên động địa.Thịnh Trử Ý nhìn chiếc răng trên mặt đất cũng ngây người, mím môi, vẻ mặt ảo não nói: "Thật xin lỗi, anh không cố ý, em đừng khóc nữa, từ giờ trở đi anh sẽ cho em dắt tay, được chứ?"Nước mắt của Thẩm Chiêu Chiêu giống như nước sông Hoàng Hà mở cửa, dù thế nào cũng không thể kìm lại được."Phải làm sao thì em mới ngừng khóc?"Thịnh Trử Ý rất hối hận, nói: "Chỉ cần em không khóc, bất cứ điều gì anh cũng sẽ đáp ứng.""Thật sao?" Thẩm Chiêu Chiêu thút thít ngừng lại, trên mi vẫn còn một giọt nước mắt, trông rất đáng thương!"Em muốn nhìn Ý Ý mặc váy." Thẩm Chiêu Chiêu đột nhiên nảy ra ý tưởng, chỉ vào chiếc váy treo trên ban công nói với Thịnh Trử Ý."Em mơ đi!"Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thịnh Trử Ý cứng đờ trong giây lát, cậu đen mặt nói: "Không thể!" Cậu tuyệt đối sẽ không mặc váy.Thẩm Chiêu Chiêu mím môi, giây tiếp theo há to miệng, chuẩn bị gào lên."Anh mặc!". Đọc thêm các chươ𝗇g mới tại [ t𝗿ùmt𝗿𝐮 yệ𝗇﹒v𝗇 ]Thịnh Trử Ý khẽ cắn răng, nói trước khi cô khóc."Để em giúp anh." Thẩm Chiêu Chiêu ngừng khóc, vui vẻ đi tới giúp cậu lấy váy."Wow, Ý Ý, anh thật xinh đẹp, giống như một nàng công chúa thực sự vậy." Sau khi Thịnh Trử Ý thay váy, Thẩm Chiêu Chiêu vui vẻ đi vòng quanh anh.Thịnh Trử Ý:.Cảm ơn!Cậu không cảm thấy vui vẻ lắm.

Chương 13: Chỉ cần em không khóc, cái gì anh cũng sẽ đáp ứng!