Tác giả:

Giữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ…

Chương 26: Cậu lén lút học sau lưng tớ phải không?

Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều ChuộngTác giả: Lê Manh NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ… Tang Dữu Dữu lén ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Chiêu Chiêu.Sau đó mở to hai mắt nhìn.Cô thế mà lại biết làm.Thẩm Chiêu Chiêu liên tiếp giải quyết mấy câu hỏi.Đúng hay sai, Tang Dữu Dữu không biết. Nhưng đối phương đang thật sự viết.Mặc dù một số câu hỏi ở giữa bị bỏ trống, nhưng vẫn không khá hơn cô nàng không làm được câu nào là bao.Nhiều nhất cô nàng có thể viết một chữ giải. Mặt Tang Dữu Dữu u oán, trong lòng có tiểu nhân, nắm lấy vai Thẩm ChiêuChiêu, lắc mạnh: “Nói cho tớ biết, cậu lén lút học sau lưng tớ phải không?” Bọn họ đồng ý cùng nhau làm học tra, kết quả chỉ có một mình cô nàng là học tra đích thực.Chủ nhiệm cũng rất ngạc nhiên, không nghĩ tới cô bé này lại làm được thật.Mặc dù không làm hết mọi thứ nhưng vẫn có thể tham gia cuộc thi. Độ khó vượt quá tiêu chuẩn, không làm được là chuyện bình thường.Trong tay chủ nhiệm cầm bài kiểm tra của Thẩm Chiêu Chiêu, nói chỉ cần làm được một nửa thì sẽ không gọi phụ huynh, cô thật sự làm được một nửa, không thừa một chữ nào.Nhưng chỉ một nửa thôi cũng đủ làm ông ngạc nhiên. “Trước đây em đã từng học Olympic Toán?”Ông hỏi. Thẩm Chiêu Chiêu lắc đầu.Olympic Toán là cái quái gì vậy? Cô còn không thèm học những gì có trong sách giáo khoa, làm sao có thể học được Olympic Toán chứ.Nghe thôi đã thấy không dễ học.“Em thật sự chưa từng học?” Thầy chủ nhiệm nhìn lại bài kiểm tra, nói: “Điều này không thể xảy ra!” Ông chưa bao giờ dạy bất kỳ câu hỏi nào trong đây, người chưa từng học Olympic Toán thì không thể nào làm được.Thẩm Chiêu Chiêu: "Thầy ơi, em thật sự chưa từng học Olympic Toán, nhưng em đã thấy Thịnh Trử Ý làm những câu hỏi trên."Bình thường Thịnh Trử Ý không thích ra ngoài, ở nhà không phải đọc sách thì cũng là làm đề, mỗi ngày Thẩm Chiêu Chiêu và đối phương đều ở cùng nhau, thỉnh thoảng bị ép học cùng nhau.Nếu không, đồ ăn vặt sẽ bị tịch thu.   Cô không muốn học, nhưng để có đồ ăn vặt, cô buộc phải giải các đề với anh."Chỉ nhìn người khác làm qua là em đã biết làm rồi?”"Đúng ạ!”Nếu không phải thì cô cũng không thể giải thích tại sao mình lại làm được những câu hỏi này."Bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, nói dối là không đúng!” Chủ nhiệm vẫn không tin."Thầy, em không nói dối!""Thật sự không nói dối?"Sau khi nghe xong, chủ nhiệm không thể không nhìn cô lần nữa, hoá ra cô bé này vẫn là hạt giống tốt học môn Toán.Thẩm Chiêu Chiêu chỉ là lười biếng, không ngốc, tuy lười làm bài tập, lười đọc sách nhưng lại nhạy cảm với toán học một cách khác thường.Mặc dù cô thường trượt các kỳ thi tiếng Anh và tiếng Trung, nhưng cô luôn có thể đậu môn Toán.Còn nguyên nhân chính khiến cô thi trượt môn tiếng Anh và tiếng Trung là do chữ quá nhiều, mà cô lại lười viết."Như vầy đi, ngày mai em gọi ba mẹ em đến trường, tôi có chuyện muốn bàn với họ.""Không phải thầy nói em làm được một nửa sẽ không nói với ba mẹ em sao, thầy ơi, sao thầy lại không giữ lời?" Thẩm Chiêu Chiêu lo lắng, chẳng lẽ tất cả những gì cô vừa làm đều vô ích sao?"Yên tâm đi, thầy có chuyện muốn thương lượng cùng phụ huynh thôi." Thầy chủ nhiệm nói.Còn không phải ý kia sao."Nhân tiện, ở đây còn hai bài kiểm tra nữa, em lấy về làm đi, nhất định phải làm hết các câu hỏi, không được để lại câu nào, ngày mai đưa cho thầy." Ông có thể nhìn ra, cô nhóc này thật lười.Nếu không ép buộc cô, họ mãi mãi không biết tiềm năng của cô ở đâu.Ông dạy học nhiều năm như vậy, chưa từng thấy học sinh nào lười biếng hơn cô nhóc này.“Cái gì?”Thẩm Chiêu Chiêu đột nhiên như bị sét đánh.Gọi phụ huynh còn chưa đủ, còn phải làm thêm hai tờ giấy kiểm tra nữa???Đây quả thực là sấm sét giữa trời quang!!!

Tang Dữu Dữu lén ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Chiêu Chiêu.

Sau đó mở to hai mắt nhìn.

Cô thế mà lại biết làm.

Thẩm Chiêu Chiêu liên tiếp giải quyết mấy câu hỏi.

Đúng hay sai, Tang Dữu Dữu không biết. Nhưng đối phương đang thật sự viết.

Mặc dù một số câu hỏi ở giữa bị bỏ trống, nhưng vẫn không khá hơn cô nàng không làm được câu nào là bao.

Nhiều nhất cô nàng có thể viết một chữ giải. Mặt Tang Dữu Dữu u oán, trong lòng có tiểu nhân, nắm lấy vai Thẩm Chiêu

Chiêu, lắc mạnh: “Nói cho tớ biết, cậu lén lút học sau lưng tớ phải không?” Bọn họ đồng ý cùng nhau làm học tra, kết quả chỉ có một mình cô nàng là học tra đích thực.

Chủ nhiệm cũng rất ngạc nhiên, không nghĩ tới cô bé này lại làm được thật.

Mặc dù không làm hết mọi thứ nhưng vẫn có thể tham gia cuộc thi. Độ khó vượt quá tiêu chuẩn, không làm được là chuyện bình thường.

Trong tay chủ nhiệm cầm bài kiểm tra của Thẩm Chiêu Chiêu, nói chỉ cần làm được một nửa thì sẽ không gọi phụ huynh, cô thật sự làm được một nửa, không thừa một chữ nào.

Nhưng chỉ một nửa thôi cũng đủ làm ông ngạc nhiên. “Trước đây em đã từng học Olympic Toán?”

Ông hỏi. Thẩm Chiêu Chiêu lắc đầu.

Olympic Toán là cái quái gì vậy? Cô còn không thèm học những gì có trong sách giáo khoa, làm sao có thể học được Olympic Toán chứ.

Nghe thôi đã thấy không dễ học.

“Em thật sự chưa từng học?” Thầy chủ nhiệm nhìn lại bài kiểm tra, nói: “Điều này không thể xảy ra!” Ông chưa bao giờ dạy bất kỳ câu hỏi nào trong đây, người chưa từng học Olympic Toán thì không thể nào làm được.

Thẩm Chiêu Chiêu: "Thầy ơi, em thật sự chưa từng học Olympic Toán, nhưng em đã thấy Thịnh Trử Ý làm những câu hỏi trên."

Bình thường Thịnh Trử Ý không thích ra ngoài, ở nhà không phải đọc sách thì cũng là làm đề, mỗi ngày Thẩm Chiêu Chiêu và đối phương đều ở cùng nhau, thỉnh thoảng bị ép học cùng nhau.

Nếu không, đồ ăn vặt sẽ bị tịch thu.   

Cô không muốn học, nhưng để có đồ ăn vặt, cô buộc phải giải các đề với anh.

"Chỉ nhìn người khác làm qua là em đã biết làm rồi?”

"Đúng ạ!”

Nếu không phải thì cô cũng không thể giải thích tại sao mình lại làm được những câu hỏi này.

"Bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, nói dối là không đúng!” Chủ nhiệm vẫn không tin.

"Thầy, em không nói dối!"

"Thật sự không nói dối?"

Sau khi nghe xong, chủ nhiệm không thể không nhìn cô lần nữa, hoá ra cô bé này vẫn là hạt giống tốt học môn Toán.

Thẩm Chiêu Chiêu chỉ là lười biếng, không ngốc, tuy lười làm bài tập, lười đọc sách nhưng lại nhạy cảm với toán học một cách khác thường.

Mặc dù cô thường trượt các kỳ thi tiếng Anh và tiếng Trung, nhưng cô luôn có thể đậu môn Toán.

Còn nguyên nhân chính khiến cô thi trượt môn tiếng Anh và tiếng Trung là do chữ quá nhiều, mà cô lại lười viết.

"Như vầy đi, ngày mai em gọi ba mẹ em đến trường, tôi có chuyện muốn bàn với họ."

"Không phải thầy nói em làm được một nửa sẽ không nói với ba mẹ em sao, thầy ơi, sao thầy lại không giữ lời?" Thẩm Chiêu Chiêu lo lắng, chẳng lẽ tất cả những gì cô vừa làm đều vô ích sao?

"Yên tâm đi, thầy có chuyện muốn thương lượng cùng phụ huynh thôi." Thầy chủ nhiệm nói.

Còn không phải ý kia sao.

"Nhân tiện, ở đây còn hai bài kiểm tra nữa, em lấy về làm đi, nhất định phải làm hết các câu hỏi, không được để lại câu nào, ngày mai đưa cho thầy." Ông có thể nhìn ra, cô nhóc này thật lười.

Nếu không ép buộc cô, họ mãi mãi không biết tiềm năng của cô ở đâu.

Ông dạy học nhiều năm như vậy, chưa từng thấy học sinh nào lười biếng hơn cô nhóc này.

“Cái gì?”

Thẩm Chiêu Chiêu đột nhiên như bị sét đánh.

Gọi phụ huynh còn chưa đủ, còn phải làm thêm hai tờ giấy kiểm tra nữa???

Đây quả thực là sấm sét giữa trời quang!!!

Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều ChuộngTác giả: Lê Manh NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ… Tang Dữu Dữu lén ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Chiêu Chiêu.Sau đó mở to hai mắt nhìn.Cô thế mà lại biết làm.Thẩm Chiêu Chiêu liên tiếp giải quyết mấy câu hỏi.Đúng hay sai, Tang Dữu Dữu không biết. Nhưng đối phương đang thật sự viết.Mặc dù một số câu hỏi ở giữa bị bỏ trống, nhưng vẫn không khá hơn cô nàng không làm được câu nào là bao.Nhiều nhất cô nàng có thể viết một chữ giải. Mặt Tang Dữu Dữu u oán, trong lòng có tiểu nhân, nắm lấy vai Thẩm ChiêuChiêu, lắc mạnh: “Nói cho tớ biết, cậu lén lút học sau lưng tớ phải không?” Bọn họ đồng ý cùng nhau làm học tra, kết quả chỉ có một mình cô nàng là học tra đích thực.Chủ nhiệm cũng rất ngạc nhiên, không nghĩ tới cô bé này lại làm được thật.Mặc dù không làm hết mọi thứ nhưng vẫn có thể tham gia cuộc thi. Độ khó vượt quá tiêu chuẩn, không làm được là chuyện bình thường.Trong tay chủ nhiệm cầm bài kiểm tra của Thẩm Chiêu Chiêu, nói chỉ cần làm được một nửa thì sẽ không gọi phụ huynh, cô thật sự làm được một nửa, không thừa một chữ nào.Nhưng chỉ một nửa thôi cũng đủ làm ông ngạc nhiên. “Trước đây em đã từng học Olympic Toán?”Ông hỏi. Thẩm Chiêu Chiêu lắc đầu.Olympic Toán là cái quái gì vậy? Cô còn không thèm học những gì có trong sách giáo khoa, làm sao có thể học được Olympic Toán chứ.Nghe thôi đã thấy không dễ học.“Em thật sự chưa từng học?” Thầy chủ nhiệm nhìn lại bài kiểm tra, nói: “Điều này không thể xảy ra!” Ông chưa bao giờ dạy bất kỳ câu hỏi nào trong đây, người chưa từng học Olympic Toán thì không thể nào làm được.Thẩm Chiêu Chiêu: "Thầy ơi, em thật sự chưa từng học Olympic Toán, nhưng em đã thấy Thịnh Trử Ý làm những câu hỏi trên."Bình thường Thịnh Trử Ý không thích ra ngoài, ở nhà không phải đọc sách thì cũng là làm đề, mỗi ngày Thẩm Chiêu Chiêu và đối phương đều ở cùng nhau, thỉnh thoảng bị ép học cùng nhau.Nếu không, đồ ăn vặt sẽ bị tịch thu.   Cô không muốn học, nhưng để có đồ ăn vặt, cô buộc phải giải các đề với anh."Chỉ nhìn người khác làm qua là em đã biết làm rồi?”"Đúng ạ!”Nếu không phải thì cô cũng không thể giải thích tại sao mình lại làm được những câu hỏi này."Bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, nói dối là không đúng!” Chủ nhiệm vẫn không tin."Thầy, em không nói dối!""Thật sự không nói dối?"Sau khi nghe xong, chủ nhiệm không thể không nhìn cô lần nữa, hoá ra cô bé này vẫn là hạt giống tốt học môn Toán.Thẩm Chiêu Chiêu chỉ là lười biếng, không ngốc, tuy lười làm bài tập, lười đọc sách nhưng lại nhạy cảm với toán học một cách khác thường.Mặc dù cô thường trượt các kỳ thi tiếng Anh và tiếng Trung, nhưng cô luôn có thể đậu môn Toán.Còn nguyên nhân chính khiến cô thi trượt môn tiếng Anh và tiếng Trung là do chữ quá nhiều, mà cô lại lười viết."Như vầy đi, ngày mai em gọi ba mẹ em đến trường, tôi có chuyện muốn bàn với họ.""Không phải thầy nói em làm được một nửa sẽ không nói với ba mẹ em sao, thầy ơi, sao thầy lại không giữ lời?" Thẩm Chiêu Chiêu lo lắng, chẳng lẽ tất cả những gì cô vừa làm đều vô ích sao?"Yên tâm đi, thầy có chuyện muốn thương lượng cùng phụ huynh thôi." Thầy chủ nhiệm nói.Còn không phải ý kia sao."Nhân tiện, ở đây còn hai bài kiểm tra nữa, em lấy về làm đi, nhất định phải làm hết các câu hỏi, không được để lại câu nào, ngày mai đưa cho thầy." Ông có thể nhìn ra, cô nhóc này thật lười.Nếu không ép buộc cô, họ mãi mãi không biết tiềm năng của cô ở đâu.Ông dạy học nhiều năm như vậy, chưa từng thấy học sinh nào lười biếng hơn cô nhóc này.“Cái gì?”Thẩm Chiêu Chiêu đột nhiên như bị sét đánh.Gọi phụ huynh còn chưa đủ, còn phải làm thêm hai tờ giấy kiểm tra nữa???Đây quả thực là sấm sét giữa trời quang!!!

Chương 26: Cậu lén lút học sau lưng tớ phải không?