Giữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ…
Chương 93: Anh đi rồi, em phải làm sao?
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều ChuộngTác giả: Lê Manh NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ… Thẩm Chiêu Chiêu quá kinh ngạc, chạy một mạch tới cửa bên cạnh, thậm chí còn quên mất mình có thể nhập dấu vân tay để mở cửa, gõ của "cộc cộc". Kể từ khi quyết định chuyển đi, gần đây nhà họ Thịnh bận rất nhiều việc, chỉ có Thịnh Trử Ý ở nhà. Thịnh Trử Ý đi tới mở cửa, nhìn thấy Thẩm Chiêu Chiêu ở ngoài cửa đang kinh ngạc. "Xảy ra chuyện gì vậy?" Anh hỏi. “Có phải anh định rời đi không?” Thẩm Chiêu Chiêu túm lấy vạt áo của Thịnh Trử Ý, sốt sắng hỏi xác nhận. Thịnh Trử Ý còn chưa nghĩ ra nên nói thế nào với cô, nghe vậy, anh mấp máy môi, nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm!" “Anh đi rồi, em phải làm sao đây?" Thẩm Chiêu Chiêu buồn bã. "Thẩm Chiêu Chiêu, em..." Thịnh Trử Ý mở miệng, còn chưa kịp nghĩ cách an ủi cô, Thẩm Chiêu Chiêu đã khịt mũi, vẻ mặt thương tâm gần chết, nói: “Huhu, sau này sẽ không có ai cho em chép bài tập về nhà nữa…” Vẻ mặt Thịnh Trử Ý nhất thời cứng đờ, ánh mắt âm trầm mà phức tạp nhìn cô: “Đây là lý do khiến em buồn sao?” Thẩm Chiêu Chiêu ngẩng đầu, nhìn anh chằm chằm: "Chẳng lẽ điều này còn chưa đủ để em buồn sao?" Đối với một người lười biếng, chỉ muốn nằm lăn lộn mà nói, đây quả thực là một chuyện đáng buồn. Thịnh Trử Ý đen mặt nói với cô: "Thẩm Chiêu Chiêu, ra ngoài." "A!" Đứng trước cửa nhà họ Thịnh, nhìn cánh cửa bị đóng sầm lại, Thẩm Chiêu Chiêu sờ ngực, như bị thứ gì đó chặn lại, cảm giác ngột ngạt khó chịu. Nghĩ đến việc không còn được gặp lại gia đình dì Tố Tâm, Thẩm Chiêu Chiêu không khỏi cảm thấy mũi chua chua, hốc mắt đỏ hoe. Sáng sớm hôm sau, Thẩm Chiêu Chiêu đến trường cùng với Thịnh Trử Ý, người luôn trưng vẻ mặt lạnh lùng. Còn có người cảm nhận được khí lạnh trên người đối phương. Tang Dữu Dữu chịu đựng tới trưa, nhưng cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cô ấy nghiêng đầu hỏi Thẩm Chiêu Chiêu: "Hai người cãi nhau à?" Theo quan sát nhiều năm của cô ấy, chỉ có cô gái này mới có thể làm người kia không vui. "Không có... phải không?" Thẩm Chiêu Chiêu không chắc chắn lắm, quay đầu nhìn về phía Thịnh Trử Ý. Đêm qua không tính là cãi nhau nhỉ? "Vậy tại sao hai người không nói chuyện?" Thẩm Chiêu Chiêu: "Có lẽ anh ấy phải chuyển nhà, tâm tình không tốt!" "Chuyển nhà? Chuyển đi đâu?" Tang Dữu Dữu lập tức bị tin tức này chấn động. Thẩm Chiêu Chiêu: "Chuyển đến Bắc Kinh." "Như vậy, chẳng phải là sau này sẽ không được gặp nhau nữa sao?" Dù sao bọn họ cũng là bạn học nhiều năm, nghe tin đối phương chuyển đi, Tang Dữu Dữu cũng không muốn rời xa đối phương. "Phải!" Thẩm Chiêu Chiêu sờ ngực, loại cảm giác buồn chán khó chịu đó lại nổi lên. Nghĩ đến việc Thẩm Chiêu Chiêu và đối phương cùng nhau lớn lên, chắc hẳn còn khổ sở hơn chính mình, Tang Dữu Dữu không khỏi an ủi cô: "Bây giờ cậu rất khó chịu phải không? Nhưng Bắc Kinh tốt hơn bên này, bạn học Trử Ý có thể chuyển đến Bắc Kinh cũng là chuyện tốt. Nghe nói thi vào Đại học Bắc Kinh sẽ dễ dàng hơn ở đây.” Suy cho cùng, con người thường đi đến nơi cao hơn, nước chảy chỗ trũng. Là bạn bè, khi thấy đối phương có thể có cuộc sống tốt hơn, phát triển tốt hơn, trong thâm tâm cảm thấy vui cho người kia. Thẩm Chiêu Chiêu gật đầu: "Đúng vậy! Tớ rất buồn. Cậu không thấy trưa nay tớ ăn không ngon miệng sao?" Tang Dữu Dữu: "...Vậy xem ra cậu thật sự rất đau lòng." Lại có chút không phản bác được. Cô ấy biết tại sao đối phương không vui. Nếu đổi lại là cô ấy, có lẽ cô ấy sẽ tức giận trước thái độ vô tâm của ai đó, đến mức không muốn nói chuyện.
Thẩm Chiêu Chiêu quá kinh ngạc, chạy một mạch tới cửa bên cạnh, thậm chí còn quên mất mình có thể nhập dấu vân tay để mở cửa, gõ của "cộc cộc".
Kể từ khi quyết định chuyển đi, gần đây nhà họ Thịnh bận rất nhiều việc, chỉ có Thịnh Trử Ý ở nhà.
Thịnh Trử Ý đi tới mở cửa, nhìn thấy Thẩm Chiêu Chiêu ở ngoài cửa đang kinh ngạc.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Anh hỏi.
“Có phải anh định rời đi không?” Thẩm Chiêu Chiêu túm lấy vạt áo của Thịnh Trử Ý, sốt sắng hỏi xác nhận.
Thịnh Trử Ý còn chưa nghĩ ra nên nói thế nào với cô, nghe vậy, anh mấp máy môi, nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm!"
“Anh đi rồi, em phải làm sao đây?" Thẩm Chiêu Chiêu buồn bã.
"Thẩm Chiêu Chiêu, em..."
Thịnh Trử Ý mở miệng, còn chưa kịp nghĩ cách an ủi cô, Thẩm Chiêu Chiêu đã khịt mũi, vẻ mặt thương tâm gần chết, nói: “Huhu, sau này sẽ không có ai cho em chép bài tập về nhà nữa…”
Vẻ mặt Thịnh Trử Ý nhất thời cứng đờ, ánh mắt âm trầm mà phức tạp nhìn cô: “Đây là lý do khiến em buồn sao?”
Thẩm Chiêu Chiêu ngẩng đầu, nhìn anh chằm chằm: "Chẳng lẽ điều này còn chưa đủ để em buồn sao?" Đối với một người lười biếng, chỉ muốn nằm lăn lộn mà nói, đây quả thực là một chuyện đáng buồn.
Thịnh Trử Ý đen mặt nói với cô: "Thẩm Chiêu Chiêu, ra ngoài."
"A!"
Đứng trước cửa nhà họ Thịnh, nhìn cánh cửa bị đóng sầm lại, Thẩm Chiêu Chiêu sờ ngực, như bị thứ gì đó chặn lại, cảm giác ngột ngạt khó chịu.
Nghĩ đến việc không còn được gặp lại gia đình dì Tố Tâm, Thẩm Chiêu Chiêu không khỏi cảm thấy mũi chua chua, hốc mắt đỏ hoe.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Chiêu Chiêu đến trường cùng với Thịnh Trử Ý, người luôn trưng vẻ mặt lạnh lùng.
Còn có người cảm nhận được khí lạnh trên người đối phương.
Tang Dữu Dữu chịu đựng tới trưa, nhưng cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cô ấy nghiêng đầu hỏi Thẩm Chiêu Chiêu: "Hai người cãi nhau à?" Theo quan sát nhiều năm của cô ấy, chỉ có cô gái này mới có thể làm người kia không vui.
"Không có... phải không?" Thẩm Chiêu Chiêu không chắc chắn lắm, quay đầu nhìn về phía Thịnh Trử Ý.
Đêm qua không tính là cãi nhau nhỉ?
"Vậy tại sao hai người không nói chuyện?"
Thẩm Chiêu Chiêu: "Có lẽ anh ấy phải chuyển nhà, tâm tình không tốt!"
"Chuyển nhà? Chuyển đi đâu?" Tang Dữu Dữu lập tức bị tin tức này chấn động.
Thẩm Chiêu Chiêu: "Chuyển đến Bắc Kinh."
"Như vậy, chẳng phải là sau này sẽ không được gặp nhau nữa sao?" Dù sao bọn họ cũng là bạn học nhiều năm, nghe tin đối phương chuyển đi, Tang Dữu Dữu cũng không muốn rời xa đối phương.
"Phải!" Thẩm Chiêu Chiêu sờ ngực, loại cảm giác buồn chán khó chịu đó lại nổi lên.
Nghĩ đến việc Thẩm Chiêu Chiêu và đối phương cùng nhau lớn lên, chắc hẳn còn khổ sở hơn chính mình, Tang Dữu Dữu không khỏi an ủi cô: "Bây giờ cậu rất khó chịu phải không? Nhưng Bắc Kinh tốt hơn bên này, bạn học Trử Ý có thể chuyển đến Bắc Kinh cũng là chuyện tốt. Nghe nói thi vào Đại học Bắc Kinh sẽ dễ dàng hơn ở đây.”
Suy cho cùng, con người thường đi đến nơi cao hơn, nước chảy chỗ trũng. Là bạn bè, khi thấy đối phương có thể có cuộc sống tốt hơn, phát triển tốt hơn, trong thâm tâm cảm thấy vui cho người kia.
Thẩm Chiêu Chiêu gật đầu: "Đúng vậy! Tớ rất buồn. Cậu không thấy trưa nay tớ ăn không ngon miệng sao?"
Tang Dữu Dữu: "...Vậy xem ra cậu thật sự rất đau lòng."
Lại có chút không phản bác được.
Cô ấy biết tại sao đối phương không vui. Nếu đổi lại là cô ấy, có lẽ cô ấy sẽ tức giận trước thái độ vô tâm của ai đó, đến mức không muốn nói chuyện.
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều ChuộngTác giả: Lê Manh NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa hè tháng Tám, nắng gắt như lửa. Sáng sớm, Thẩm Chiêu Chiêu đã bị mẹ Chiêu Chiêu bế ra khỏi giường, mơ mơ màng màng được đưa đến ga tàu cao tốc. "Qua bên kia rồi thì đừng gây phiền phức cho mẹ." Mẹ Chiêu Chiêu không quên dặn dò khi đưa con gái vào trạm. Thẩm Chiêu Chiêu ngáp một cái, miễn cưỡng nhấc mí mắt lên, không vui nói: "Mẹ có thể tin tưởng con một chút được không? Con là loại người thích chủ động gây chuyện sao?" Bình thường đều là người ta chủ động chọc tức cô. Mẹ Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của con gái, nếu không phải thay cô dọn dẹp quá nhiều cục diện rối rắm từ nhỏ đến lớn, bà kém chút nữa đã tin. "Lần này chú Thịnh của con mua một căn biệt thự gần trường, về sau con và Ý Ý sẽ sống ở đó, đi học thuận tiện hơn, hai đứa cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Con ở nhà người ta đó, nhớ chịu khó một chút nhé." "Mẹ, con gái mẹ đang ở tuổi như hoa như ngọc, vậy mà mẹ lại cho con ở với con trai sao?" Thẩm Chiêu Chiêu khoa trương nói. Mẹ Chiêu Chiêu ghét bỏ… Thẩm Chiêu Chiêu quá kinh ngạc, chạy một mạch tới cửa bên cạnh, thậm chí còn quên mất mình có thể nhập dấu vân tay để mở cửa, gõ của "cộc cộc". Kể từ khi quyết định chuyển đi, gần đây nhà họ Thịnh bận rất nhiều việc, chỉ có Thịnh Trử Ý ở nhà. Thịnh Trử Ý đi tới mở cửa, nhìn thấy Thẩm Chiêu Chiêu ở ngoài cửa đang kinh ngạc. "Xảy ra chuyện gì vậy?" Anh hỏi. “Có phải anh định rời đi không?” Thẩm Chiêu Chiêu túm lấy vạt áo của Thịnh Trử Ý, sốt sắng hỏi xác nhận. Thịnh Trử Ý còn chưa nghĩ ra nên nói thế nào với cô, nghe vậy, anh mấp máy môi, nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm!" “Anh đi rồi, em phải làm sao đây?" Thẩm Chiêu Chiêu buồn bã. "Thẩm Chiêu Chiêu, em..." Thịnh Trử Ý mở miệng, còn chưa kịp nghĩ cách an ủi cô, Thẩm Chiêu Chiêu đã khịt mũi, vẻ mặt thương tâm gần chết, nói: “Huhu, sau này sẽ không có ai cho em chép bài tập về nhà nữa…” Vẻ mặt Thịnh Trử Ý nhất thời cứng đờ, ánh mắt âm trầm mà phức tạp nhìn cô: “Đây là lý do khiến em buồn sao?” Thẩm Chiêu Chiêu ngẩng đầu, nhìn anh chằm chằm: "Chẳng lẽ điều này còn chưa đủ để em buồn sao?" Đối với một người lười biếng, chỉ muốn nằm lăn lộn mà nói, đây quả thực là một chuyện đáng buồn. Thịnh Trử Ý đen mặt nói với cô: "Thẩm Chiêu Chiêu, ra ngoài." "A!" Đứng trước cửa nhà họ Thịnh, nhìn cánh cửa bị đóng sầm lại, Thẩm Chiêu Chiêu sờ ngực, như bị thứ gì đó chặn lại, cảm giác ngột ngạt khó chịu. Nghĩ đến việc không còn được gặp lại gia đình dì Tố Tâm, Thẩm Chiêu Chiêu không khỏi cảm thấy mũi chua chua, hốc mắt đỏ hoe. Sáng sớm hôm sau, Thẩm Chiêu Chiêu đến trường cùng với Thịnh Trử Ý, người luôn trưng vẻ mặt lạnh lùng. Còn có người cảm nhận được khí lạnh trên người đối phương. Tang Dữu Dữu chịu đựng tới trưa, nhưng cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cô ấy nghiêng đầu hỏi Thẩm Chiêu Chiêu: "Hai người cãi nhau à?" Theo quan sát nhiều năm của cô ấy, chỉ có cô gái này mới có thể làm người kia không vui. "Không có... phải không?" Thẩm Chiêu Chiêu không chắc chắn lắm, quay đầu nhìn về phía Thịnh Trử Ý. Đêm qua không tính là cãi nhau nhỉ? "Vậy tại sao hai người không nói chuyện?" Thẩm Chiêu Chiêu: "Có lẽ anh ấy phải chuyển nhà, tâm tình không tốt!" "Chuyển nhà? Chuyển đi đâu?" Tang Dữu Dữu lập tức bị tin tức này chấn động. Thẩm Chiêu Chiêu: "Chuyển đến Bắc Kinh." "Như vậy, chẳng phải là sau này sẽ không được gặp nhau nữa sao?" Dù sao bọn họ cũng là bạn học nhiều năm, nghe tin đối phương chuyển đi, Tang Dữu Dữu cũng không muốn rời xa đối phương. "Phải!" Thẩm Chiêu Chiêu sờ ngực, loại cảm giác buồn chán khó chịu đó lại nổi lên. Nghĩ đến việc Thẩm Chiêu Chiêu và đối phương cùng nhau lớn lên, chắc hẳn còn khổ sở hơn chính mình, Tang Dữu Dữu không khỏi an ủi cô: "Bây giờ cậu rất khó chịu phải không? Nhưng Bắc Kinh tốt hơn bên này, bạn học Trử Ý có thể chuyển đến Bắc Kinh cũng là chuyện tốt. Nghe nói thi vào Đại học Bắc Kinh sẽ dễ dàng hơn ở đây.” Suy cho cùng, con người thường đi đến nơi cao hơn, nước chảy chỗ trũng. Là bạn bè, khi thấy đối phương có thể có cuộc sống tốt hơn, phát triển tốt hơn, trong thâm tâm cảm thấy vui cho người kia. Thẩm Chiêu Chiêu gật đầu: "Đúng vậy! Tớ rất buồn. Cậu không thấy trưa nay tớ ăn không ngon miệng sao?" Tang Dữu Dữu: "...Vậy xem ra cậu thật sự rất đau lòng." Lại có chút không phản bác được. Cô ấy biết tại sao đối phương không vui. Nếu đổi lại là cô ấy, có lẽ cô ấy sẽ tức giận trước thái độ vô tâm của ai đó, đến mức không muốn nói chuyện.