Tác giả:

Vào buổi trưa, tại một căn phòng nào đó trong khuôn viên quân khu. Một người phụ nữ có dáng người không chê vào đâu được, mặc một chiếc áo gió trơn, mang đôi tất màu da che kín bắp chân, nhìn ông già tóc trắng với ánh mắt ngập ngừng. "Ông ơi, anh ấy thực sự phải rời đi sao?" Ông lão cau mày bất lực: "Hơn ba năm nay, cậu ấy đã lập vô số chiến công, bị đạn bắn hơn 20 chỗ trên cơ thể, có 47 vết đâm từ 5mm trở lên. Thậm chí vẫn còn một vài mảnh đạn chưa được lấy ra, khắp cơ thể, ngoại trừ phần đầu, không có bộ phận nào còn nguyên vẹn. Con nói xem, bây giờ cậu ấy tự mình nộp đơn xin xuất ngũ, nói muốn về nhà đoàn tụ với vợ con, tổ chức có thể không phê duyệt sao?" "Nhưng mà anh ấy đã nói sẽ chăm sóc con suốt đời, anh ấy cũng nói rằng người anh ấy yêu nhất là con mà?!" Nam Chiêu Hà căm hận siết chặt nằm đấm: "Anh ấy chưa từng nói bản thân còn có vợ con! Đồ lừa đảo, anh ta là một tên khốn nạn!!" "Thằng nhóc này nói trước khi nó nhập ngũ cũng không biết việc vợ mình đang mang thai... Cho nên…

Chương 57: Sáu giờ tối

Long Đô Binh VươngTác giả: MèoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVào buổi trưa, tại một căn phòng nào đó trong khuôn viên quân khu. Một người phụ nữ có dáng người không chê vào đâu được, mặc một chiếc áo gió trơn, mang đôi tất màu da che kín bắp chân, nhìn ông già tóc trắng với ánh mắt ngập ngừng. "Ông ơi, anh ấy thực sự phải rời đi sao?" Ông lão cau mày bất lực: "Hơn ba năm nay, cậu ấy đã lập vô số chiến công, bị đạn bắn hơn 20 chỗ trên cơ thể, có 47 vết đâm từ 5mm trở lên. Thậm chí vẫn còn một vài mảnh đạn chưa được lấy ra, khắp cơ thể, ngoại trừ phần đầu, không có bộ phận nào còn nguyên vẹn. Con nói xem, bây giờ cậu ấy tự mình nộp đơn xin xuất ngũ, nói muốn về nhà đoàn tụ với vợ con, tổ chức có thể không phê duyệt sao?" "Nhưng mà anh ấy đã nói sẽ chăm sóc con suốt đời, anh ấy cũng nói rằng người anh ấy yêu nhất là con mà?!" Nam Chiêu Hà căm hận siết chặt nằm đấm: "Anh ấy chưa từng nói bản thân còn có vợ con! Đồ lừa đảo, anh ta là một tên khốn nạn!!" "Thằng nhóc này nói trước khi nó nhập ngũ cũng không biết việc vợ mình đang mang thai... Cho nên… Thế nhưng, thất vọng thì thất vọng, Giang Tiếu Anh cũng không từ bỏ bất cứ hy vọng nào!Cô huy động tất cả bạn bè mà cô có thể nói chuyện ở Long thành để tìm kiếm Dương Thiên! Còn dùng cả tài nguyên †ruyền thông của công ty để truyền tin tức cho Dương Thiên trên phạm vi toàn thành phố.Cùng lúc đó, bản thân Giang Tiếu Anh cũng dựa vào trực giác của mình, đi qua từng con đường, từng khu dân cư để tìm kiếm!Đôi chân trắng nõn non nớt ban đầu bị bào mòn, ánh nắng khiến mặt cô đau rát nhưng cô vẫn không bỏ cuộc!Sáu giờ tối.Tại công ty Cẩm Tú, nhân viên lục tục tan ca.Dương Thiên đã sớm tới đây cùng con gái để đợi Ninh Thanh Thanh ở cửa công ty, nghĩ đến vợ con là trong tim tràn đầy lửa nóng, anh như bao người bình thường khác, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc khi nhìn thấy vợ về sau một ngày đi làm.Trên thực tế, giờ phút này Dương Thiên cũng không biết Giang Tiếu Anh vì tìm anh mà đã sử dụng nguồn lực truyền thông vượt qua khả năng quảng cáo của 80% các công ty quảng cáo hàng đầu ở Long Thành!Tài chính được sử dụng đã vượt quá 10 triệu!. Tiên Hiệp HayLấy một thí dụ, công ty Cẩm Tú của Ninh Thanh Thanh là một trong mười công ty quảng cáo hàng đầu ở Long Thành cũng chỉ không quá 10 triệu cho việc quảng cáo trong một năm.Giang Tiếu Anh thì sao? Để tìm một người vô danh như Dương Thiên đã tiêu tốn hơn 10 triệu trong vòng một buổi chiều!Có thể nói, vì tìm Dương Thiên, Giang Tiếu Anh đã dùng hết toàn lực! Bỏ ra hết thảy! Dốc hết tất cả!Đáng tiếc, Dương Thiên giống như đã bốc hơi khỏi thế giới, Giang Tiếu Anh đập vào 10 triệu giống như đá chìm đáy biển, không tạo ra một chút gợn sóng nào...Cô bé đáng yêu Dương Tố Tố nhìn thấy mẹ mình đi ra liền cao hứng khoa tay múa chân, tinh nghịch đáng yêu gọi một tiếng "Ma Ma' rồi vùng ra khỏi vòng tay của Dương Thiên và lao tới...Ninh Thanh Thanh bận rộn cả một ngày nhưng khi nhìn thấy Dương Tố Tố thì trên mặt chỉ còn lại nụ cười."A? Tố Tố sao lại tới đây?"Mấy cô bạn thân đồng nghiệp đi xuống lầu cùng với Ninh Thanh Thanh nhìn thấy Tố Tố đáng yêu thì đều ngạc nhiên.Họ đưa mắt nhìn về phía xa xa thì thấy một thanh niên mạnh mẽ đang tiến lại gần.Có cô bạn cố ý ngồi xổm xuống ôm lấy Dương Tố Tố: "Tố Tố, nói cho chị biết ai đưa em đến đây?"Cô bé không chút đề phòng gì thốt ra một câu: "Ba ba đưa em đến!""Hả.." Lời này vừa nói ra!Mấy cô bạn đều mỉm cười nhìn Ninh Thanh Thanh, ánh mắt nóng bỏng như ánh mặt trời thiêu đốt.Cô bạn thân mũm mĩm mắt to nhìn Ninh Thanh Thanh: "Hey, Thanh Thanh, chuyện gì thế này? Từ khi nào mà cậu giấu tụi tôi tìm một người cha cho Tố Tố vậy?""Đúng, thật sự là trọng sắc khinh bạn mà, còn không dẫn người tới giới thiệu cho tụi này đi chứ? Là thanh niên tài tuấn nào thế?"Một nữ đồng nghiệp cao gầy đi giày cao gót liếc mắt một cái, khóe miệng hừ lạnh:"Ha ha, cho dù không phải thanh niên tài tuấn thì ít nhất cũng là một ông chủ giàu có đúng không? Thanh Thanh nhà ta có điều kiện như vậy, không phải con chó con mèo nào cũng có thể cưới về...""Ha ha, đúng vậy...""Đúng thế, nếu là tên nghèo nào mà muốn cưới Thanh Thanh nhà ta thì tôi không sẽ không đồng ý!"Mấy người này mồm năm miệng mười nói xong liền đưa tới rất nhiều người vây xem.Ninh Thanh Thanh vô cùng lúng túng.Thấy Dương Thiên đi tới, cô hung hăng trừng Dương Thiên một chút, thầm nói: "Không phải đã nói không cho anh tới đón rồi saol"Ninh Thanh Thanh cũng không phải là thích hư vinh, chỉ là cô không muốn tha thứ cho Dương Thiên nhanh như vậy, cho nên cô không muốn tạo ra hoàn cảnh như thể hai người đã ở bên nhau.Nếu không cô lo là mình sẽ nhịn không được, đến lúc đó sẽ không đủ để dạy cho tên đàn ông phụ lòng Dương Thiên này một bài học, lại một lần nữa bị anh ăn, Ninh Thanh Thanh lo lắng Dương Thiên dễ dàng có được thì sẽ lại không trân trọng.Dương Thiên kỳ thật cũng biết rất rõ chút tâm tư nhỏ nhặt này của phụ nữ.Chỉ là sở dĩ Dương Thiên không hợp tác mà vẫn xuất hiện là bởi vì Dương Thiên chắc chắn rằng người đàn ông phụ lòng tên Dương Huyền Cơ kia đã chết từ lâu, và bây giờ xuất hiện lần nữa là người đàn ông tốt Dương Thiên!

Thế nhưng, thất vọng thì thất vọng, Giang Tiếu Anh cũng không từ bỏ bất cứ hy vọng nào!

Cô huy động tất cả bạn bè mà cô có thể nói chuyện ở Long thành để tìm kiếm Dương Thiên! Còn dùng cả tài nguyên †ruyền thông của công ty để truyền tin tức cho Dương Thiên trên phạm vi toàn thành phố.

Cùng lúc đó, bản thân Giang Tiếu Anh cũng dựa vào trực giác của mình, đi qua từng con đường, từng khu dân cư để tìm kiếm!

Đôi chân trắng nõn non nớt ban đầu bị bào mòn, ánh nắng khiến mặt cô đau rát nhưng cô vẫn không bỏ cuộc!

Sáu giờ tối.

Tại công ty Cẩm Tú, nhân viên lục tục tan ca.

Dương Thiên đã sớm tới đây cùng con gái để đợi Ninh Thanh Thanh ở cửa công ty, nghĩ đến vợ con là trong tim tràn đầy lửa nóng, anh như bao người bình thường khác, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc khi nhìn thấy vợ về sau một ngày đi làm.

Trên thực tế, giờ phút này Dương Thiên cũng không biết Giang Tiếu Anh vì tìm anh mà đã sử dụng nguồn lực truyền thông vượt qua khả năng quảng cáo của 80% các công ty quảng cáo hàng đầu ở Long Thành!

Tài chính được sử dụng đã vượt quá 10 triệu!. Tiên Hiệp Hay

Lấy một thí dụ, công ty Cẩm Tú của Ninh Thanh Thanh là một trong mười công ty quảng cáo hàng đầu ở Long Thành cũng chỉ không quá 10 triệu cho việc quảng cáo trong một năm.

Giang Tiếu Anh thì sao? Để tìm một người vô danh như Dương Thiên đã tiêu tốn hơn 10 triệu trong vòng một buổi chiều!

Có thể nói, vì tìm Dương Thiên, Giang Tiếu Anh đã dùng hết toàn lực! Bỏ ra hết thảy! Dốc hết tất cả!

Đáng tiếc, Dương Thiên giống như đã bốc hơi khỏi thế giới, Giang Tiếu Anh đập vào 10 triệu giống như đá chìm đáy biển, không tạo ra một chút gợn sóng nào...

Cô bé đáng yêu Dương Tố Tố nhìn thấy mẹ mình đi ra liền cao hứng khoa tay múa chân, tinh nghịch đáng yêu gọi một tiếng "Ma Ma' rồi vùng ra khỏi vòng tay của Dương Thiên và lao tới...

Ninh Thanh Thanh bận rộn cả một ngày nhưng khi nhìn thấy Dương Tố Tố thì trên mặt chỉ còn lại nụ cười.

"A? Tố Tố sao lại tới đây?"

Mấy cô bạn thân đồng nghiệp đi xuống lầu cùng với Ninh Thanh Thanh nhìn thấy Tố Tố đáng yêu thì đều ngạc nhiên.

Họ đưa mắt nhìn về phía xa xa thì thấy một thanh niên mạnh mẽ đang tiến lại gần.

Có cô bạn cố ý ngồi xổm xuống ôm lấy Dương Tố Tố: "Tố Tố, nói cho chị biết ai đưa em đến đây?"

Cô bé không chút đề phòng gì thốt ra một câu: "Ba ba đưa em đến!"

"Hả.." Lời này vừa nói ra!

Mấy cô bạn đều mỉm cười nhìn Ninh Thanh Thanh, ánh mắt nóng bỏng như ánh mặt trời thiêu đốt.

Cô bạn thân mũm mĩm mắt to nhìn Ninh Thanh Thanh: "Hey, Thanh Thanh, chuyện gì thế này? Từ khi nào mà cậu giấu tụi tôi tìm một người cha cho Tố Tố vậy?"

"Đúng, thật sự là trọng sắc khinh bạn mà, còn không dẫn người tới giới thiệu cho tụi này đi chứ? Là thanh niên tài tuấn nào thế?"

Một nữ đồng nghiệp cao gầy đi giày cao gót liếc mắt một cái, khóe miệng hừ lạnh:

"Ha ha, cho dù không phải thanh niên tài tuấn thì ít nhất cũng là một ông chủ giàu có đúng không? Thanh Thanh nhà ta có điều kiện như vậy, không phải con chó con mèo nào cũng có thể cưới về..."

"Ha ha, đúng vậy..."

"Đúng thế, nếu là tên nghèo nào mà muốn cưới Thanh Thanh nhà ta thì tôi không sẽ không đồng ý!"

Mấy người này mồm năm miệng mười nói xong liền đưa tới rất nhiều người vây xem.

Ninh Thanh Thanh vô cùng lúng túng.

Thấy Dương Thiên đi tới, cô hung hăng trừng Dương Thiên một chút, thầm nói: "Không phải đã nói không cho anh tới đón rồi saol"

Ninh Thanh Thanh cũng không phải là thích hư vinh, chỉ là cô không muốn tha thứ cho Dương Thiên nhanh như vậy, cho nên cô không muốn tạo ra hoàn cảnh như thể hai người đã ở bên nhau.

Nếu không cô lo là mình sẽ nhịn không được, đến lúc đó sẽ không đủ để dạy cho tên đàn ông phụ lòng Dương Thiên này một bài học, lại một lần nữa bị anh ăn, Ninh Thanh Thanh lo lắng Dương Thiên dễ dàng có được thì sẽ lại không trân trọng.

Dương Thiên kỳ thật cũng biết rất rõ chút tâm tư nhỏ nhặt này của phụ nữ.

Chỉ là sở dĩ Dương Thiên không hợp tác mà vẫn xuất hiện là bởi vì Dương Thiên chắc chắn rằng người đàn ông phụ lòng tên Dương Huyền Cơ kia đã chết từ lâu, và bây giờ xuất hiện lần nữa là người đàn ông tốt Dương Thiên!

Long Đô Binh VươngTác giả: MèoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVào buổi trưa, tại một căn phòng nào đó trong khuôn viên quân khu. Một người phụ nữ có dáng người không chê vào đâu được, mặc một chiếc áo gió trơn, mang đôi tất màu da che kín bắp chân, nhìn ông già tóc trắng với ánh mắt ngập ngừng. "Ông ơi, anh ấy thực sự phải rời đi sao?" Ông lão cau mày bất lực: "Hơn ba năm nay, cậu ấy đã lập vô số chiến công, bị đạn bắn hơn 20 chỗ trên cơ thể, có 47 vết đâm từ 5mm trở lên. Thậm chí vẫn còn một vài mảnh đạn chưa được lấy ra, khắp cơ thể, ngoại trừ phần đầu, không có bộ phận nào còn nguyên vẹn. Con nói xem, bây giờ cậu ấy tự mình nộp đơn xin xuất ngũ, nói muốn về nhà đoàn tụ với vợ con, tổ chức có thể không phê duyệt sao?" "Nhưng mà anh ấy đã nói sẽ chăm sóc con suốt đời, anh ấy cũng nói rằng người anh ấy yêu nhất là con mà?!" Nam Chiêu Hà căm hận siết chặt nằm đấm: "Anh ấy chưa từng nói bản thân còn có vợ con! Đồ lừa đảo, anh ta là một tên khốn nạn!!" "Thằng nhóc này nói trước khi nó nhập ngũ cũng không biết việc vợ mình đang mang thai... Cho nên… Thế nhưng, thất vọng thì thất vọng, Giang Tiếu Anh cũng không từ bỏ bất cứ hy vọng nào!Cô huy động tất cả bạn bè mà cô có thể nói chuyện ở Long thành để tìm kiếm Dương Thiên! Còn dùng cả tài nguyên †ruyền thông của công ty để truyền tin tức cho Dương Thiên trên phạm vi toàn thành phố.Cùng lúc đó, bản thân Giang Tiếu Anh cũng dựa vào trực giác của mình, đi qua từng con đường, từng khu dân cư để tìm kiếm!Đôi chân trắng nõn non nớt ban đầu bị bào mòn, ánh nắng khiến mặt cô đau rát nhưng cô vẫn không bỏ cuộc!Sáu giờ tối.Tại công ty Cẩm Tú, nhân viên lục tục tan ca.Dương Thiên đã sớm tới đây cùng con gái để đợi Ninh Thanh Thanh ở cửa công ty, nghĩ đến vợ con là trong tim tràn đầy lửa nóng, anh như bao người bình thường khác, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc khi nhìn thấy vợ về sau một ngày đi làm.Trên thực tế, giờ phút này Dương Thiên cũng không biết Giang Tiếu Anh vì tìm anh mà đã sử dụng nguồn lực truyền thông vượt qua khả năng quảng cáo của 80% các công ty quảng cáo hàng đầu ở Long Thành!Tài chính được sử dụng đã vượt quá 10 triệu!. Tiên Hiệp HayLấy một thí dụ, công ty Cẩm Tú của Ninh Thanh Thanh là một trong mười công ty quảng cáo hàng đầu ở Long Thành cũng chỉ không quá 10 triệu cho việc quảng cáo trong một năm.Giang Tiếu Anh thì sao? Để tìm một người vô danh như Dương Thiên đã tiêu tốn hơn 10 triệu trong vòng một buổi chiều!Có thể nói, vì tìm Dương Thiên, Giang Tiếu Anh đã dùng hết toàn lực! Bỏ ra hết thảy! Dốc hết tất cả!Đáng tiếc, Dương Thiên giống như đã bốc hơi khỏi thế giới, Giang Tiếu Anh đập vào 10 triệu giống như đá chìm đáy biển, không tạo ra một chút gợn sóng nào...Cô bé đáng yêu Dương Tố Tố nhìn thấy mẹ mình đi ra liền cao hứng khoa tay múa chân, tinh nghịch đáng yêu gọi một tiếng "Ma Ma' rồi vùng ra khỏi vòng tay của Dương Thiên và lao tới...Ninh Thanh Thanh bận rộn cả một ngày nhưng khi nhìn thấy Dương Tố Tố thì trên mặt chỉ còn lại nụ cười."A? Tố Tố sao lại tới đây?"Mấy cô bạn thân đồng nghiệp đi xuống lầu cùng với Ninh Thanh Thanh nhìn thấy Tố Tố đáng yêu thì đều ngạc nhiên.Họ đưa mắt nhìn về phía xa xa thì thấy một thanh niên mạnh mẽ đang tiến lại gần.Có cô bạn cố ý ngồi xổm xuống ôm lấy Dương Tố Tố: "Tố Tố, nói cho chị biết ai đưa em đến đây?"Cô bé không chút đề phòng gì thốt ra một câu: "Ba ba đưa em đến!""Hả.." Lời này vừa nói ra!Mấy cô bạn đều mỉm cười nhìn Ninh Thanh Thanh, ánh mắt nóng bỏng như ánh mặt trời thiêu đốt.Cô bạn thân mũm mĩm mắt to nhìn Ninh Thanh Thanh: "Hey, Thanh Thanh, chuyện gì thế này? Từ khi nào mà cậu giấu tụi tôi tìm một người cha cho Tố Tố vậy?""Đúng, thật sự là trọng sắc khinh bạn mà, còn không dẫn người tới giới thiệu cho tụi này đi chứ? Là thanh niên tài tuấn nào thế?"Một nữ đồng nghiệp cao gầy đi giày cao gót liếc mắt một cái, khóe miệng hừ lạnh:"Ha ha, cho dù không phải thanh niên tài tuấn thì ít nhất cũng là một ông chủ giàu có đúng không? Thanh Thanh nhà ta có điều kiện như vậy, không phải con chó con mèo nào cũng có thể cưới về...""Ha ha, đúng vậy...""Đúng thế, nếu là tên nghèo nào mà muốn cưới Thanh Thanh nhà ta thì tôi không sẽ không đồng ý!"Mấy người này mồm năm miệng mười nói xong liền đưa tới rất nhiều người vây xem.Ninh Thanh Thanh vô cùng lúng túng.Thấy Dương Thiên đi tới, cô hung hăng trừng Dương Thiên một chút, thầm nói: "Không phải đã nói không cho anh tới đón rồi saol"Ninh Thanh Thanh cũng không phải là thích hư vinh, chỉ là cô không muốn tha thứ cho Dương Thiên nhanh như vậy, cho nên cô không muốn tạo ra hoàn cảnh như thể hai người đã ở bên nhau.Nếu không cô lo là mình sẽ nhịn không được, đến lúc đó sẽ không đủ để dạy cho tên đàn ông phụ lòng Dương Thiên này một bài học, lại một lần nữa bị anh ăn, Ninh Thanh Thanh lo lắng Dương Thiên dễ dàng có được thì sẽ lại không trân trọng.Dương Thiên kỳ thật cũng biết rất rõ chút tâm tư nhỏ nhặt này của phụ nữ.Chỉ là sở dĩ Dương Thiên không hợp tác mà vẫn xuất hiện là bởi vì Dương Thiên chắc chắn rằng người đàn ông phụ lòng tên Dương Huyền Cơ kia đã chết từ lâu, và bây giờ xuất hiện lần nữa là người đàn ông tốt Dương Thiên!

Chương 57: Sáu giờ tối