Vào buổi trưa, tại một căn phòng nào đó trong khuôn viên quân khu. Một người phụ nữ có dáng người không chê vào đâu được, mặc một chiếc áo gió trơn, mang đôi tất màu da che kín bắp chân, nhìn ông già tóc trắng với ánh mắt ngập ngừng. "Ông ơi, anh ấy thực sự phải rời đi sao?" Ông lão cau mày bất lực: "Hơn ba năm nay, cậu ấy đã lập vô số chiến công, bị đạn bắn hơn 20 chỗ trên cơ thể, có 47 vết đâm từ 5mm trở lên. Thậm chí vẫn còn một vài mảnh đạn chưa được lấy ra, khắp cơ thể, ngoại trừ phần đầu, không có bộ phận nào còn nguyên vẹn. Con nói xem, bây giờ cậu ấy tự mình nộp đơn xin xuất ngũ, nói muốn về nhà đoàn tụ với vợ con, tổ chức có thể không phê duyệt sao?" "Nhưng mà anh ấy đã nói sẽ chăm sóc con suốt đời, anh ấy cũng nói rằng người anh ấy yêu nhất là con mà?!" Nam Chiêu Hà căm hận siết chặt nằm đấm: "Anh ấy chưa từng nói bản thân còn có vợ con! Đồ lừa đảo, anh ta là một tên khốn nạn!!" "Thằng nhóc này nói trước khi nó nhập ngũ cũng không biết việc vợ mình đang mang thai... Cho nên…
Chương 74: Uống chưa đủ à
Long Đô Binh VươngTác giả: MèoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVào buổi trưa, tại một căn phòng nào đó trong khuôn viên quân khu. Một người phụ nữ có dáng người không chê vào đâu được, mặc một chiếc áo gió trơn, mang đôi tất màu da che kín bắp chân, nhìn ông già tóc trắng với ánh mắt ngập ngừng. "Ông ơi, anh ấy thực sự phải rời đi sao?" Ông lão cau mày bất lực: "Hơn ba năm nay, cậu ấy đã lập vô số chiến công, bị đạn bắn hơn 20 chỗ trên cơ thể, có 47 vết đâm từ 5mm trở lên. Thậm chí vẫn còn một vài mảnh đạn chưa được lấy ra, khắp cơ thể, ngoại trừ phần đầu, không có bộ phận nào còn nguyên vẹn. Con nói xem, bây giờ cậu ấy tự mình nộp đơn xin xuất ngũ, nói muốn về nhà đoàn tụ với vợ con, tổ chức có thể không phê duyệt sao?" "Nhưng mà anh ấy đã nói sẽ chăm sóc con suốt đời, anh ấy cũng nói rằng người anh ấy yêu nhất là con mà?!" Nam Chiêu Hà căm hận siết chặt nằm đấm: "Anh ấy chưa từng nói bản thân còn có vợ con! Đồ lừa đảo, anh ta là một tên khốn nạn!!" "Thằng nhóc này nói trước khi nó nhập ngũ cũng không biết việc vợ mình đang mang thai... Cho nên… "Ha ha, được rồi, vậy cất rượu vang vào thôi, dù sao cậu cũng không hiểu cái từ “nho nhã” này." La Tranh ngả ngớn nói xong thì trực tiếp bảo phục vụ đem tới hai chai phi thiên Mao Đài. Tất cả mọi người đều kinh hãi.Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này.Phải biết, rượu đế 56 độ, uống bằng chai? Đùa cái gì vậy! Uống cho vào bệnh viện luôn hả!?“Tôi đoán Dương Huyền Cơ cũng không biết một chai Mao Đài có nghĩa là gì...""Đúng vậy, cậu ta vẫn đặt tiêu chuẩn vượt quá khả năng hệt như hồi đó, nhưng giờ cậu ta đâu còn là phú nhị đại năm đó nữa, còn ai sẽ nhường cậu ta chứ...""Đúng vậy, La Tranh đã lăn lộn bàn chuyện làm ăn bao nhiêu năm nay, đều là bàn chuyện trên bàn rượu, tôi đoán Dương Thiên hoàn toàn không phải là đối thủ...Tuy nhiên, Dương Thiên mắt điếc tai ngơ trước tất cả những lời bàn luận này.Triệu Ngạn ở bên cạnh cũng nhắc nhở Dương Thiên: "Anh Thiên, rượu Mao Đài này rất mạnh, hay là uống từng ly đi?”Uống quá nhiều thực sự sẽ làm tổn thương thân thể, nếu thực sự uống kiểu này, một lát nữa sẽ phải nằm cho. người ta khiêng ra ngoài mất.Dương Thiên lắc đầu nói không sao, anh nhìn chằm chằm La Tranh, hỏi: "Ai uống trước?""Không bằng cậu uống trước đi, người đến là khách, cậu đã nhiều năm không trở về mà."La Tranh cười cười, nghĩ thầm, tao muốn xem xem Dương Huyền Cơ mày có thể giả vờ được bao lâu!"Được!" Dương Thiên cũng không nhùng nhằng.Trước mặt mọi người, anh lấy một chai Mao Đài và trực tiếp đưa lên miệng nốc!Ánh mắt mọi người mở to, không thể tin được, bọn họ đều sửng sốt trước một màn này, nghẹn họng nhìn trân trối, ấp úng nói: "Cái này... Cứ như vậy mà uống?!"Một chai rượu đế 500ml nặng khoảng nửa ký.Trong phòng bao hoàn toàn yên tĩnh, một chút thanh âm cũng không có, kim rơi xuống đất cũng có thể nghe. thấy.Một giây...Ba giây...Năm giây...Chai rỗng!!Lúc mọi người còn đang ngơ ngác thì Dương Thiên trực tiếp ném ra một cái chai rỗng!Quá dễ dàng! Đơn giản, thô bạo và bá đạo!Một chai rượu đế, sạch bách!"Mẹ nó?! Thật hay giả vậy?”"Cái này... Thật sự uống sạch?!"La Tranh càng giống như lọt vào trong sương mù, bị dọa đến mức phải thận trọng nhặt chai rỗng lên nhìn, hỏi người phục vụ với vẻ mặt nghỉ ngờ:"Không phải là cô lấy chai chỉ còn một nửa chứ?" "Không có, ngài La, đây là biên lai rời hầm rượu, ngàicó thể xem qua, tất cả đều là những chai đầy được đóng gói hoàn hảo." Nhân viên phục vụ đáp.La Tranh ***** ***** môi: "Cái đó, vậy được rồi... Khui một chai khác cho tôi.'Trên thực tế, một chai rượu đế cũng có chút đáng sợ, nhưng không đến mức dọa được La Tranh, sau nhiều năm lăn lộn trên bàn rượu, một chai rượu đế vẫn không phải là vấn đề lớn.Tuy nhiên, sau khi mở ra, không đợi La Tranh cầm chai lên, Dương Thiên đã cầm lên."Sao thế?" La Tranh nhìn Dương Thiên: "Ha ha, cậu Dương uống chưa đủ à?”"Không phải tôi chưa uống đủ, mà là quá không đủ, rượu ngon thì nhiêu đó mới là ngửi chút mùi thôi." Dương 'Thiên cười nhẹ, cầm chai thứ hai lên, kề miệng uống!Uống được một nửa, anh liếc nhìn La Tranh nhắc nhở: "Này, nhớ kỹ, tôi uống bao nhiêu thì cậu cũng phải bấy nhiêu, lát nữa cậu tuyệt đối đừng có mà sợ đó. Uống không trôi cũng ráng mà uống!"Sau khi Dương Thiên nói xong, hướng gió ở hiện trường lập tức bắt đầu thay đổi dần dân...
"Ha ha, được rồi, vậy cất rượu vang vào thôi, dù sao cậu cũng không hiểu cái từ “nho nhã” này." La Tranh ngả ngớn nói xong thì trực tiếp bảo phục vụ đem tới hai chai phi thiên Mao Đài. Tất cả mọi người đều kinh hãi.
Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này.
Phải biết, rượu đế 56 độ, uống bằng chai? Đùa cái gì vậy! Uống cho vào bệnh viện luôn hả!?
“Tôi đoán Dương Huyền Cơ cũng không biết một chai Mao Đài có nghĩa là gì..."
"Đúng vậy, cậu ta vẫn đặt tiêu chuẩn vượt quá khả năng hệt như hồi đó, nhưng giờ cậu ta đâu còn là phú nhị đại năm đó nữa, còn ai sẽ nhường cậu ta chứ..."
"Đúng vậy, La Tranh đã lăn lộn bàn chuyện làm ăn bao nhiêu năm nay, đều là bàn chuyện trên bàn rượu, tôi đoán Dương Thiên hoàn toàn không phải là đối thủ...
Tuy nhiên, Dương Thiên mắt điếc tai ngơ trước tất cả những lời bàn luận này.
Triệu Ngạn ở bên cạnh cũng nhắc nhở Dương Thiên: "Anh Thiên, rượu Mao Đài này rất mạnh, hay là uống từng ly đi?”
Uống quá nhiều thực sự sẽ làm tổn thương thân thể, nếu thực sự uống kiểu này, một lát nữa sẽ phải nằm cho. người ta khiêng ra ngoài mất.
Dương Thiên lắc đầu nói không sao, anh nhìn chằm chằm La Tranh, hỏi: "Ai uống trước?"
"Không bằng cậu uống trước đi, người đến là khách, cậu đã nhiều năm không trở về mà."
La Tranh cười cười, nghĩ thầm, tao muốn xem xem Dương Huyền Cơ mày có thể giả vờ được bao lâu!
"Được!" Dương Thiên cũng không nhùng nhằng.
Trước mặt mọi người, anh lấy một chai Mao Đài và trực tiếp đưa lên miệng nốc!
Ánh mắt mọi người mở to, không thể tin được, bọn họ đều sửng sốt trước một màn này, nghẹn họng nhìn trân trối, ấp úng nói: "Cái này... Cứ như vậy mà uống?!"
Một chai rượu đế 500ml nặng khoảng nửa ký.
Trong phòng bao hoàn toàn yên tĩnh, một chút thanh âm cũng không có, kim rơi xuống đất cũng có thể nghe. thấy.
Một giây...
Ba giây...
Năm giây...
Chai rỗng!!
Lúc mọi người còn đang ngơ ngác thì Dương Thiên trực tiếp ném ra một cái chai rỗng!
Quá dễ dàng! Đơn giản, thô bạo và bá đạo!
Một chai rượu đế, sạch bách!
"Mẹ nó?! Thật hay giả vậy?”
"Cái này... Thật sự uống sạch?!"
La Tranh càng giống như lọt vào trong sương mù, bị dọa đến mức phải thận trọng nhặt chai rỗng lên nhìn, hỏi người phục vụ với vẻ mặt nghỉ ngờ:
"Không phải là cô lấy chai chỉ còn một nửa chứ?" "Không có, ngài La, đây là biên lai rời hầm rượu, ngài
có thể xem qua, tất cả đều là những chai đầy được đóng gói hoàn hảo." Nhân viên phục vụ đáp.
La Tranh ***** ***** môi: "Cái đó, vậy được rồi... Khui một chai khác cho tôi.
'Trên thực tế, một chai rượu đế cũng có chút đáng sợ, nhưng không đến mức dọa được La Tranh, sau nhiều năm lăn lộn trên bàn rượu, một chai rượu đế vẫn không phải là vấn đề lớn.
Tuy nhiên, sau khi mở ra, không đợi La Tranh cầm chai lên, Dương Thiên đã cầm lên.
"Sao thế?" La Tranh nhìn Dương Thiên: "Ha ha, cậu Dương uống chưa đủ à?”
"Không phải tôi chưa uống đủ, mà là quá không đủ, rượu ngon thì nhiêu đó mới là ngửi chút mùi thôi." Dương 'Thiên cười nhẹ, cầm chai thứ hai lên, kề miệng uống!
Uống được một nửa, anh liếc nhìn La Tranh nhắc nhở: "Này, nhớ kỹ, tôi uống bao nhiêu thì cậu cũng phải bấy nhiêu, lát nữa cậu tuyệt đối đừng có mà sợ đó. Uống không trôi cũng ráng mà uống!"
Sau khi Dương Thiên nói xong, hướng gió ở hiện trường lập tức bắt đầu thay đổi dần dân...
Long Đô Binh VươngTác giả: MèoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVào buổi trưa, tại một căn phòng nào đó trong khuôn viên quân khu. Một người phụ nữ có dáng người không chê vào đâu được, mặc một chiếc áo gió trơn, mang đôi tất màu da che kín bắp chân, nhìn ông già tóc trắng với ánh mắt ngập ngừng. "Ông ơi, anh ấy thực sự phải rời đi sao?" Ông lão cau mày bất lực: "Hơn ba năm nay, cậu ấy đã lập vô số chiến công, bị đạn bắn hơn 20 chỗ trên cơ thể, có 47 vết đâm từ 5mm trở lên. Thậm chí vẫn còn một vài mảnh đạn chưa được lấy ra, khắp cơ thể, ngoại trừ phần đầu, không có bộ phận nào còn nguyên vẹn. Con nói xem, bây giờ cậu ấy tự mình nộp đơn xin xuất ngũ, nói muốn về nhà đoàn tụ với vợ con, tổ chức có thể không phê duyệt sao?" "Nhưng mà anh ấy đã nói sẽ chăm sóc con suốt đời, anh ấy cũng nói rằng người anh ấy yêu nhất là con mà?!" Nam Chiêu Hà căm hận siết chặt nằm đấm: "Anh ấy chưa từng nói bản thân còn có vợ con! Đồ lừa đảo, anh ta là một tên khốn nạn!!" "Thằng nhóc này nói trước khi nó nhập ngũ cũng không biết việc vợ mình đang mang thai... Cho nên… "Ha ha, được rồi, vậy cất rượu vang vào thôi, dù sao cậu cũng không hiểu cái từ “nho nhã” này." La Tranh ngả ngớn nói xong thì trực tiếp bảo phục vụ đem tới hai chai phi thiên Mao Đài. Tất cả mọi người đều kinh hãi.Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này.Phải biết, rượu đế 56 độ, uống bằng chai? Đùa cái gì vậy! Uống cho vào bệnh viện luôn hả!?“Tôi đoán Dương Huyền Cơ cũng không biết một chai Mao Đài có nghĩa là gì...""Đúng vậy, cậu ta vẫn đặt tiêu chuẩn vượt quá khả năng hệt như hồi đó, nhưng giờ cậu ta đâu còn là phú nhị đại năm đó nữa, còn ai sẽ nhường cậu ta chứ...""Đúng vậy, La Tranh đã lăn lộn bàn chuyện làm ăn bao nhiêu năm nay, đều là bàn chuyện trên bàn rượu, tôi đoán Dương Thiên hoàn toàn không phải là đối thủ...Tuy nhiên, Dương Thiên mắt điếc tai ngơ trước tất cả những lời bàn luận này.Triệu Ngạn ở bên cạnh cũng nhắc nhở Dương Thiên: "Anh Thiên, rượu Mao Đài này rất mạnh, hay là uống từng ly đi?”Uống quá nhiều thực sự sẽ làm tổn thương thân thể, nếu thực sự uống kiểu này, một lát nữa sẽ phải nằm cho. người ta khiêng ra ngoài mất.Dương Thiên lắc đầu nói không sao, anh nhìn chằm chằm La Tranh, hỏi: "Ai uống trước?""Không bằng cậu uống trước đi, người đến là khách, cậu đã nhiều năm không trở về mà."La Tranh cười cười, nghĩ thầm, tao muốn xem xem Dương Huyền Cơ mày có thể giả vờ được bao lâu!"Được!" Dương Thiên cũng không nhùng nhằng.Trước mặt mọi người, anh lấy một chai Mao Đài và trực tiếp đưa lên miệng nốc!Ánh mắt mọi người mở to, không thể tin được, bọn họ đều sửng sốt trước một màn này, nghẹn họng nhìn trân trối, ấp úng nói: "Cái này... Cứ như vậy mà uống?!"Một chai rượu đế 500ml nặng khoảng nửa ký.Trong phòng bao hoàn toàn yên tĩnh, một chút thanh âm cũng không có, kim rơi xuống đất cũng có thể nghe. thấy.Một giây...Ba giây...Năm giây...Chai rỗng!!Lúc mọi người còn đang ngơ ngác thì Dương Thiên trực tiếp ném ra một cái chai rỗng!Quá dễ dàng! Đơn giản, thô bạo và bá đạo!Một chai rượu đế, sạch bách!"Mẹ nó?! Thật hay giả vậy?”"Cái này... Thật sự uống sạch?!"La Tranh càng giống như lọt vào trong sương mù, bị dọa đến mức phải thận trọng nhặt chai rỗng lên nhìn, hỏi người phục vụ với vẻ mặt nghỉ ngờ:"Không phải là cô lấy chai chỉ còn một nửa chứ?" "Không có, ngài La, đây là biên lai rời hầm rượu, ngàicó thể xem qua, tất cả đều là những chai đầy được đóng gói hoàn hảo." Nhân viên phục vụ đáp.La Tranh ***** ***** môi: "Cái đó, vậy được rồi... Khui một chai khác cho tôi.'Trên thực tế, một chai rượu đế cũng có chút đáng sợ, nhưng không đến mức dọa được La Tranh, sau nhiều năm lăn lộn trên bàn rượu, một chai rượu đế vẫn không phải là vấn đề lớn.Tuy nhiên, sau khi mở ra, không đợi La Tranh cầm chai lên, Dương Thiên đã cầm lên."Sao thế?" La Tranh nhìn Dương Thiên: "Ha ha, cậu Dương uống chưa đủ à?”"Không phải tôi chưa uống đủ, mà là quá không đủ, rượu ngon thì nhiêu đó mới là ngửi chút mùi thôi." Dương 'Thiên cười nhẹ, cầm chai thứ hai lên, kề miệng uống!Uống được một nửa, anh liếc nhìn La Tranh nhắc nhở: "Này, nhớ kỹ, tôi uống bao nhiêu thì cậu cũng phải bấy nhiêu, lát nữa cậu tuyệt đối đừng có mà sợ đó. Uống không trôi cũng ráng mà uống!"Sau khi Dương Thiên nói xong, hướng gió ở hiện trường lập tức bắt đầu thay đổi dần dân...