Tác giả:

"Lão già, kiểm tra lại giúp con, con cảm giác hình như mình mắc bệnh nan y rồi."   "Không cần kiểm tra, thằng nhóc thúi, con vốn không bị bệnh gì sất. Yên tâm, chỉ là dẫm phải thủy tinh thôi, không có gì nghiêm trọng."   "Thật không? Nhưng mà con còn thấy chóng mặt hoa mắt nữa, đầu óc lâng lâng, cứ như có ai đó không ngừng thì thầm bên tai ấy."   Gần đây Dương Kiệt vô cùng buồn bực.   Kể từ khi bất cẩn giẫm nát một viên ngọc thủy tinh cạnh miếu Dược Vương trên núi, hắn bắt đầu gặp xui xẻo. Cứ đến buổi tối, hắn lại nghe thấy tiếng thì thầm kỳ quái bên tai. Tình huống này đã kéo dài một tuần lễ, hắn cảm giác bản thân sắp nổi điên rồi, chỉ có thể cầu cứu ông lão bác sĩ tài giỏi này.   "Không nhưng nhị gì hết! Ta chắc chắn con rất khỏe mạnh! Thằng ranh này, có phải con kiếm cớ để khỏi về thành phố Tương Đàm không? Ta nói cho con biết, lúc trước cha con giao con cho ta, nhờ cậy ta dạy võ công và y thuật cho con, ta đều làm hết rồi. Còn con đó... Mau cút về nhà họ Dương đi, trong nhà còn có…

Chương 23: Đến tìm người à?

Cực Phẩm Toàn Năng Y ThánhTác giả: Tịch LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Lão già, kiểm tra lại giúp con, con cảm giác hình như mình mắc bệnh nan y rồi."   "Không cần kiểm tra, thằng nhóc thúi, con vốn không bị bệnh gì sất. Yên tâm, chỉ là dẫm phải thủy tinh thôi, không có gì nghiêm trọng."   "Thật không? Nhưng mà con còn thấy chóng mặt hoa mắt nữa, đầu óc lâng lâng, cứ như có ai đó không ngừng thì thầm bên tai ấy."   Gần đây Dương Kiệt vô cùng buồn bực.   Kể từ khi bất cẩn giẫm nát một viên ngọc thủy tinh cạnh miếu Dược Vương trên núi, hắn bắt đầu gặp xui xẻo. Cứ đến buổi tối, hắn lại nghe thấy tiếng thì thầm kỳ quái bên tai. Tình huống này đã kéo dài một tuần lễ, hắn cảm giác bản thân sắp nổi điên rồi, chỉ có thể cầu cứu ông lão bác sĩ tài giỏi này.   "Không nhưng nhị gì hết! Ta chắc chắn con rất khỏe mạnh! Thằng ranh này, có phải con kiếm cớ để khỏi về thành phố Tương Đàm không? Ta nói cho con biết, lúc trước cha con giao con cho ta, nhờ cậy ta dạy võ công và y thuật cho con, ta đều làm hết rồi. Còn con đó... Mau cút về nhà họ Dương đi, trong nhà còn có… Nghe thấy cô y tá nhỏ nói như vậy, Dương. Kiệt cũng cảm thấy hơi xấu hổ.Thực ra hắn chưa từng học đại học, những chứng chỉ này đều là lão già không biết lấy từ đâu giúp hản. Với lại, hắn lén lên mạng tra, phát hiện những chứng chỉ này đều là thật.Dĩ nhiên, xét về trình độ y thuật, Dương Kiệt cũng không hề thua kém những người tốt nghiệp trường y nổi tiếng."Em cũng đừng lo lắng, sắp đến giờ rồi, em vào xem bệnh nhân mới vừa rồi đã truyền nước xong chưa đi." Bác sĩ Lý lên tiếng, mấy ngày nay thời tiết thất thường, rất nhiều người bị ốm, bệnh viện lúc nào cũng tấp nập.Cô y tá xinh đẹp lè lưỡi, làm mặt quỷ rồi chạy. nhanh ra ngoài."Ơ, anh là ai? Đến tìm người à?"Nhưng cô ta vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy một khuôn mặt vừa xa lạ lại vừa quen thuộc xuất hiện trước mặt mình.Ấn tượng đầu tiên của cô ta là, người đàn ông này đẹp trai quá.Ngay sau đó, cô y tá nhỏ nhận ra người này trông quen quen, chớp mắt, lạ lùng nhìn Dương Kiệt."Xin chào, tôi tên là Dương Kiệt, tôi đến đây để xin việc." Dương Kiệt nhoẻn miệng cười, vừa rồi hắn nghe thấy tất cả những gì họ đã nói bên trong."Ồ? Anh là Dương Kiệt? Sao không giống trong ảnh vậy?" Cô y tá nhỏ chớp mắt, nhìn kỹ lại lần nữa. Người đàn ông trước mặt đẹp trai hơn anh chàng nhà quê trong ảnh rất nhiều.Người trước mặt này có làn da trắng ngần, đẹp hơn cả mình, hơn nữa mắt to mày rậm, nhất là đôi mắt kia, sâu thẳm như đại dương vậy, tràn đầy hấp dẫn.Cô y tá nhỏ không nhịn được nhìn thêm mấy lần."Bác sĩ Lý, Dương Kiệt tới xin việc!" Nói xong, cô y tá nhỏ đột nhiên xấu hổ, nghĩ đến mấy lời mình vừa nói bên trong, chắc đã bị đối phương nghe thấy, hai tai đỏ bừng.Cô ta lập tức cúi đầu chạy nhanh vào trong, chạy được vài bước, nhịn không được lại quay: đầu lại nhìn."Tại sao không giống như trong ảnh chút nào. hết vậy?"Xin chào, bác sĩ Dương đó hả, mời vào, mời vào." Bác sĩ Lý phản ứng rất nhanh, hơn nữa biểu hiện của cô ấy lúc này vô cùng nhiệt tình, biến bị động thành chủ động."Lần đầu gặp mặt, em tên là Dương Kiệt, sau này mong chị chỉ giáo nhiều hơn." Dương Kiệt lễ phép nói, đây là đồng nghiệp tương lai của hẳn, hẳn nhất định phải xử lý tốt mối quan hệ này.Thấy Dương Kiệt rất lễ phép với mình, Lý Thục Di cũng nhiệt tình, hỏi Dương Kiệt thích uống gì, coca hay là fanta. Hẳn Dương Kiệt đã nghe thấy cô ấy và y tá Lâm bàn tán sau lưng hắn, lúc này nhất định phải cố găng lảng tránh, nếu không mọi người sẽ nhớ đến tình huống lúng túng vừa rồi.

Nghe thấy cô y tá nhỏ nói như vậy, Dương. Kiệt cũng cảm thấy hơi xấu hổ.

Thực ra hắn chưa từng học đại học, những chứng chỉ này đều là lão già không biết lấy từ đâu giúp hản. Với lại, hắn lén lên mạng tra, phát hiện những chứng chỉ này đều là thật.

Dĩ nhiên, xét về trình độ y thuật, Dương Kiệt cũng không hề thua kém những người tốt nghiệp trường y nổi tiếng.

"Em cũng đừng lo lắng, sắp đến giờ rồi, em vào xem bệnh nhân mới vừa rồi đã truyền nước xong chưa đi." Bác sĩ Lý lên tiếng, mấy ngày nay thời tiết thất thường, rất nhiều người bị ốm, bệnh viện lúc nào cũng tấp nập.

Cô y tá xinh đẹp lè lưỡi, làm mặt quỷ rồi chạy. nhanh ra ngoài.

"Ơ, anh là ai? Đến tìm người à?"

Nhưng cô ta vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy một khuôn mặt vừa xa lạ lại vừa quen thuộc xuất hiện trước mặt mình.

Ấn tượng đầu tiên của cô ta là, người đàn ông này đẹp trai quá.

Ngay sau đó, cô y tá nhỏ nhận ra người này trông quen quen, chớp mắt, lạ lùng nhìn Dương Kiệt.

"Xin chào, tôi tên là Dương Kiệt, tôi đến đây để xin việc." Dương Kiệt nhoẻn miệng cười, vừa rồi hắn nghe thấy tất cả những gì họ đã nói bên trong.

"Ồ? Anh là Dương Kiệt? Sao không giống trong ảnh vậy?" Cô y tá nhỏ chớp mắt, nhìn kỹ lại lần nữa. Người đàn ông trước mặt đẹp trai hơn anh chàng nhà quê trong ảnh rất nhiều.

Người trước mặt này có làn da trắng ngần, đẹp hơn cả mình, hơn nữa mắt to mày rậm, nhất là đôi mắt kia, sâu thẳm như đại dương vậy, tràn đầy hấp dẫn.

Cô y tá nhỏ không nhịn được nhìn thêm mấy lần.

"Bác sĩ Lý, Dương Kiệt tới xin việc!" Nói xong, cô y tá nhỏ đột nhiên xấu hổ, nghĩ đến mấy lời mình vừa nói bên trong, chắc đã bị đối phương nghe thấy, hai tai đỏ bừng.

Cô ta lập tức cúi đầu chạy nhanh vào trong, chạy được vài bước, nhịn không được lại quay: đầu lại nhìn.

"Tại sao không giống như trong ảnh chút nào. hết vậy?

"Xin chào, bác sĩ Dương đó hả, mời vào, mời vào." Bác sĩ Lý phản ứng rất nhanh, hơn nữa biểu hiện của cô ấy lúc này vô cùng nhiệt tình, biến bị động thành chủ động.

"Lần đầu gặp mặt, em tên là Dương Kiệt, sau này mong chị chỉ giáo nhiều hơn." Dương Kiệt lễ phép nói, đây là đồng nghiệp tương lai của hẳn, hẳn nhất định phải xử lý tốt mối quan hệ này.

Thấy Dương Kiệt rất lễ phép với mình, Lý Thục Di cũng nhiệt tình, hỏi Dương Kiệt thích uống gì, coca hay là fanta. Hẳn Dương Kiệt đã nghe thấy cô ấy và y tá Lâm bàn tán sau lưng hắn, lúc này nhất định phải cố găng lảng tránh, nếu không mọi người sẽ nhớ đến tình huống lúng túng vừa rồi.

Cực Phẩm Toàn Năng Y ThánhTác giả: Tịch LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Lão già, kiểm tra lại giúp con, con cảm giác hình như mình mắc bệnh nan y rồi."   "Không cần kiểm tra, thằng nhóc thúi, con vốn không bị bệnh gì sất. Yên tâm, chỉ là dẫm phải thủy tinh thôi, không có gì nghiêm trọng."   "Thật không? Nhưng mà con còn thấy chóng mặt hoa mắt nữa, đầu óc lâng lâng, cứ như có ai đó không ngừng thì thầm bên tai ấy."   Gần đây Dương Kiệt vô cùng buồn bực.   Kể từ khi bất cẩn giẫm nát một viên ngọc thủy tinh cạnh miếu Dược Vương trên núi, hắn bắt đầu gặp xui xẻo. Cứ đến buổi tối, hắn lại nghe thấy tiếng thì thầm kỳ quái bên tai. Tình huống này đã kéo dài một tuần lễ, hắn cảm giác bản thân sắp nổi điên rồi, chỉ có thể cầu cứu ông lão bác sĩ tài giỏi này.   "Không nhưng nhị gì hết! Ta chắc chắn con rất khỏe mạnh! Thằng ranh này, có phải con kiếm cớ để khỏi về thành phố Tương Đàm không? Ta nói cho con biết, lúc trước cha con giao con cho ta, nhờ cậy ta dạy võ công và y thuật cho con, ta đều làm hết rồi. Còn con đó... Mau cút về nhà họ Dương đi, trong nhà còn có… Nghe thấy cô y tá nhỏ nói như vậy, Dương. Kiệt cũng cảm thấy hơi xấu hổ.Thực ra hắn chưa từng học đại học, những chứng chỉ này đều là lão già không biết lấy từ đâu giúp hản. Với lại, hắn lén lên mạng tra, phát hiện những chứng chỉ này đều là thật.Dĩ nhiên, xét về trình độ y thuật, Dương Kiệt cũng không hề thua kém những người tốt nghiệp trường y nổi tiếng."Em cũng đừng lo lắng, sắp đến giờ rồi, em vào xem bệnh nhân mới vừa rồi đã truyền nước xong chưa đi." Bác sĩ Lý lên tiếng, mấy ngày nay thời tiết thất thường, rất nhiều người bị ốm, bệnh viện lúc nào cũng tấp nập.Cô y tá xinh đẹp lè lưỡi, làm mặt quỷ rồi chạy. nhanh ra ngoài."Ơ, anh là ai? Đến tìm người à?"Nhưng cô ta vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy một khuôn mặt vừa xa lạ lại vừa quen thuộc xuất hiện trước mặt mình.Ấn tượng đầu tiên của cô ta là, người đàn ông này đẹp trai quá.Ngay sau đó, cô y tá nhỏ nhận ra người này trông quen quen, chớp mắt, lạ lùng nhìn Dương Kiệt."Xin chào, tôi tên là Dương Kiệt, tôi đến đây để xin việc." Dương Kiệt nhoẻn miệng cười, vừa rồi hắn nghe thấy tất cả những gì họ đã nói bên trong."Ồ? Anh là Dương Kiệt? Sao không giống trong ảnh vậy?" Cô y tá nhỏ chớp mắt, nhìn kỹ lại lần nữa. Người đàn ông trước mặt đẹp trai hơn anh chàng nhà quê trong ảnh rất nhiều.Người trước mặt này có làn da trắng ngần, đẹp hơn cả mình, hơn nữa mắt to mày rậm, nhất là đôi mắt kia, sâu thẳm như đại dương vậy, tràn đầy hấp dẫn.Cô y tá nhỏ không nhịn được nhìn thêm mấy lần."Bác sĩ Lý, Dương Kiệt tới xin việc!" Nói xong, cô y tá nhỏ đột nhiên xấu hổ, nghĩ đến mấy lời mình vừa nói bên trong, chắc đã bị đối phương nghe thấy, hai tai đỏ bừng.Cô ta lập tức cúi đầu chạy nhanh vào trong, chạy được vài bước, nhịn không được lại quay: đầu lại nhìn."Tại sao không giống như trong ảnh chút nào. hết vậy?"Xin chào, bác sĩ Dương đó hả, mời vào, mời vào." Bác sĩ Lý phản ứng rất nhanh, hơn nữa biểu hiện của cô ấy lúc này vô cùng nhiệt tình, biến bị động thành chủ động."Lần đầu gặp mặt, em tên là Dương Kiệt, sau này mong chị chỉ giáo nhiều hơn." Dương Kiệt lễ phép nói, đây là đồng nghiệp tương lai của hẳn, hẳn nhất định phải xử lý tốt mối quan hệ này.Thấy Dương Kiệt rất lễ phép với mình, Lý Thục Di cũng nhiệt tình, hỏi Dương Kiệt thích uống gì, coca hay là fanta. Hẳn Dương Kiệt đã nghe thấy cô ấy và y tá Lâm bàn tán sau lưng hắn, lúc này nhất định phải cố găng lảng tránh, nếu không mọi người sẽ nhớ đến tình huống lúng túng vừa rồi.

Chương 23: Đến tìm người à?