Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 134: Anh muốn thế nào?
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Giúp cô một chút? Đây là thái độ cầu xin người khác giúp đỡ của cô sao?” Khóe miệng Tân Phong hơi nhếch lên.“Anh... Anh muốn thế nào?"Lâm Vân Dao hỏi lí nhí.“Tôi không muốn thế nào cả! Cứ chờ thằng anh trai ngạo mạn kia của cô đến trước rồi nói sau!”“Để tôi xem xem anh ta còn có thể kiêu ngạo như ngày hôm qua không!” Tân Phong thản nhiên nói.Nghe được lời này, Lâm Vân Dao gần như có thể khẳng định chuyện hôm nay là do chính Tân Phong chỉ đạo!Nhưng mà cô ấy không chỉ mắc mưu, còn làm hỏng xe của người khác, khiến cô ấy đã trực tiếp mất đi quyền đối thoại ngang hàng.Nghĩ đến đây, trong lòng cô ấy hối hận không thôi.Bản thân chỉ là một con nhóc nghèo khó sinh ra trong một gia đình bình thường, vì sao phải kích động như vậy?Vì sao phải đắc tội với cậu ấm nhà giàu kiểu này?Nếu lúc ấy bản thân có thể nhịn một chút, có lẽ sẽ không tạo thành cục diện như hiện tại nhỉ?“Cô qua đây trước đi.”Đúng lúc ấy, Tân Phong ngoắc ngoắc ngón tay trêu tức Lâm Vân Dao. Lâm Vân Dao hoảng hốt lắc đầu, không muốn qua đó.Ai biết Tân Phong sẽ làm gì mình chứ?“Em giở quẻ cái gì đấy? Em không nghe thấy cậu Tân gọi em à?” Giáo viên phụ đạo Trần Lộ lạnh lùng uy *****.Lâm Vân Dao nhìn lướt qua giáo viên phụ đạo, đôi mắt trong veo tích tụ đây nước mắt.Trong lòng lập tức hiểu ra tất cả!Hóa ra giáo viên phụ đạo có quan hệ với Tân Phong, trách nào trước đó chị Lộ luôn ôn bòa, bây giờ lại lạnh lùng như thế.“Cậu Tần bảo mày qua, mày còn không ngoan ngoãn qua đó? Hay là mày muốn chết hả? Tao nói cho mày biết, ở thành phố Kim Lăng này, cậu Tần có vô số biện pháp đùa chết mày đấy!”Chương Khâu lạnh lùng hừ một tiếng.Nói xong, cậu ta nhanh chân bước tới, trực tiếp túm tóc Lý Tiểu Khả, đẩy mạnh ra đất, sau đó nhe răng cười nói: “Hai con ***** thối tha còn giả vờ ngây thơ à? Cười chết tao rồi!”Lý Tiểu Khả ngồi dưới đất, sắc mặt tái nhợt, đau đớn vì da đầu bị kéo căng khiến nước mắt rơi đầy trên mặt cô ấy.Lâm Vân Dao nắm chặt lá bùa trong tay, hình như đang do dự điều gì đó. Đúng lúc ấy.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Giúp cô một chút? Đây là thái độ cầu xin người khác giúp đỡ của cô sao?” Khóe miệng Tân Phong hơi nhếch lên.
“Anh... Anh muốn thế nào?"
Lâm Vân Dao hỏi lí nhí.
“Tôi không muốn thế nào cả! Cứ chờ thằng anh trai ngạo mạn kia của cô đến trước rồi nói sau!”
“Để tôi xem xem anh ta còn có thể kiêu ngạo như ngày hôm qua không!” Tân Phong thản nhiên nói.
Nghe được lời này, Lâm Vân Dao gần như có thể khẳng định chuyện hôm nay là do chính Tân Phong chỉ đạo!
Nhưng mà cô ấy không chỉ mắc mưu, còn làm hỏng xe của người khác, khiến cô ấy đã trực tiếp mất đi quyền đối thoại ngang hàng.
Nghĩ đến đây, trong lòng cô ấy hối hận không thôi.
Bản thân chỉ là một con nhóc nghèo khó sinh ra trong một gia đình bình thường, vì sao phải kích động như vậy?
Vì sao phải đắc tội với cậu ấm nhà giàu kiểu này?
Nếu lúc ấy bản thân có thể nhịn một chút, có lẽ sẽ không tạo thành cục diện như hiện tại nhỉ?
“Cô qua đây trước đi.”
Đúng lúc ấy, Tân Phong ngoắc ngoắc ngón tay trêu tức Lâm Vân Dao. Lâm Vân Dao hoảng hốt lắc đầu, không muốn qua đó.
Ai biết Tân Phong sẽ làm gì mình chứ?
“Em giở quẻ cái gì đấy? Em không nghe thấy cậu Tân gọi em à?” Giáo viên phụ đạo Trần Lộ lạnh lùng uy *****.
Lâm Vân Dao nhìn lướt qua giáo viên phụ đạo, đôi mắt trong veo tích tụ đây nước mắt.
Trong lòng lập tức hiểu ra tất cả!
Hóa ra giáo viên phụ đạo có quan hệ với Tân Phong, trách nào trước đó chị Lộ luôn ôn bòa, bây giờ lại lạnh lùng như thế.
“Cậu Tần bảo mày qua, mày còn không ngoan ngoãn qua đó? Hay là mày muốn chết hả? Tao nói cho mày biết, ở thành phố Kim Lăng này, cậu Tần có vô số biện pháp đùa chết mày đấy!”
Chương Khâu lạnh lùng hừ một tiếng.
Nói xong, cậu ta nhanh chân bước tới, trực tiếp túm tóc Lý Tiểu Khả, đẩy mạnh ra đất, sau đó nhe răng cười nói: “Hai con ***** thối tha còn giả vờ ngây thơ à? Cười chết tao rồi!”
Lý Tiểu Khả ngồi dưới đất, sắc mặt tái nhợt, đau đớn vì da đầu bị kéo căng khiến nước mắt rơi đầy trên mặt cô ấy.
Lâm Vân Dao nắm chặt lá bùa trong tay, hình như đang do dự điều gì đó. Đúng lúc ấy.
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Giúp cô một chút? Đây là thái độ cầu xin người khác giúp đỡ của cô sao?” Khóe miệng Tân Phong hơi nhếch lên.“Anh... Anh muốn thế nào?"Lâm Vân Dao hỏi lí nhí.“Tôi không muốn thế nào cả! Cứ chờ thằng anh trai ngạo mạn kia của cô đến trước rồi nói sau!”“Để tôi xem xem anh ta còn có thể kiêu ngạo như ngày hôm qua không!” Tân Phong thản nhiên nói.Nghe được lời này, Lâm Vân Dao gần như có thể khẳng định chuyện hôm nay là do chính Tân Phong chỉ đạo!Nhưng mà cô ấy không chỉ mắc mưu, còn làm hỏng xe của người khác, khiến cô ấy đã trực tiếp mất đi quyền đối thoại ngang hàng.Nghĩ đến đây, trong lòng cô ấy hối hận không thôi.Bản thân chỉ là một con nhóc nghèo khó sinh ra trong một gia đình bình thường, vì sao phải kích động như vậy?Vì sao phải đắc tội với cậu ấm nhà giàu kiểu này?Nếu lúc ấy bản thân có thể nhịn một chút, có lẽ sẽ không tạo thành cục diện như hiện tại nhỉ?“Cô qua đây trước đi.”Đúng lúc ấy, Tân Phong ngoắc ngoắc ngón tay trêu tức Lâm Vân Dao. Lâm Vân Dao hoảng hốt lắc đầu, không muốn qua đó.Ai biết Tân Phong sẽ làm gì mình chứ?“Em giở quẻ cái gì đấy? Em không nghe thấy cậu Tân gọi em à?” Giáo viên phụ đạo Trần Lộ lạnh lùng uy *****.Lâm Vân Dao nhìn lướt qua giáo viên phụ đạo, đôi mắt trong veo tích tụ đây nước mắt.Trong lòng lập tức hiểu ra tất cả!Hóa ra giáo viên phụ đạo có quan hệ với Tân Phong, trách nào trước đó chị Lộ luôn ôn bòa, bây giờ lại lạnh lùng như thế.“Cậu Tần bảo mày qua, mày còn không ngoan ngoãn qua đó? Hay là mày muốn chết hả? Tao nói cho mày biết, ở thành phố Kim Lăng này, cậu Tần có vô số biện pháp đùa chết mày đấy!”Chương Khâu lạnh lùng hừ một tiếng.Nói xong, cậu ta nhanh chân bước tới, trực tiếp túm tóc Lý Tiểu Khả, đẩy mạnh ra đất, sau đó nhe răng cười nói: “Hai con ***** thối tha còn giả vờ ngây thơ à? Cười chết tao rồi!”Lý Tiểu Khả ngồi dưới đất, sắc mặt tái nhợt, đau đớn vì da đầu bị kéo căng khiến nước mắt rơi đầy trên mặt cô ấy.Lâm Vân Dao nắm chặt lá bùa trong tay, hình như đang do dự điều gì đó. Đúng lúc ấy.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!