Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 138: Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Anh ta thích cảm giác đứng sau màn, nắm giữ tất cả này. Lâm Phong a Lâm Phong,Chỉ cần tao tùy tiện phái ra một thằng đàn em, là có thể ***** mày một cách dễ dàng rồi!Mày lấy gì ra đấu với tao đây?Tao thật sự muốn xem xem lát nữa mày sẽ quỳ xuống cầu xin tao giúp đỡ thế nào.Tần Phong liên tục cười mỉa trong lòng. Chỉ cần đợi Lâm Phong rơi vào tuyệt vọng, anh ta sẽ chủ động cất lời!Đến lúc đó không chỉ có thể khoe khoang, còn có thể tha hồ làm nhục Lâm Phong, hung hăng trút ra hết cơn giận trong lòng.Đương nhiên chỉ là trút giận mà thôi!Tất nhiên anh ta sẽ không thật sự giải quyết nguy cơ giúp Lâm Phong, anh ta còn hận không thể đẩy Lâm Phong vào chỗ chết đây này!“Anh... Lâm Vân Dao kéo áo Lâm Phong, hơi lo lắng.Lâm Phong khế lắc đầu, lau đó lấy điện thoại di động ra, gọi điện cho Vương Xung.Hiện tại chuyện này rất nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức anh đã sinh ra ý muốn giết người mãnh liệt.Nếu Vương Xung không thể cho mình một câu trả lời vừa lòng, vậy thì tập đoàn xây dựng Thanh Long kia không cần thiết phải tồn tại nữa!Cùng lúc đó. Trong văn phòng chủ tịch tập đoàn xây dựng Thanh Long.Vương Xung đang ngồi trên ghế, bắt chéo chân, vui vẻ đọc tiểu thuyết trong sáng.Kết quả lại nhận được điện thoại của Lâm Phong.Sau khi nghe được lời Lâm Phong nói, ông ta lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, sắc mặt khiếp sợ tới cực điểm.Gì cơ?Em gái của cậu em Lâm bị đánh?Còn do con trai của Tổng giám đốc Chương Minh trong tập đoàn mình đánh? Chương Minh là một trong số đàn em theo ông ta lăn lộn sớm nhất.Vì năng lực làm việc không tồi, được ông ta đề bạt thẳng lên trên, không ngờ lại rước lấy phiền toái lớn như vậy cho bản thân.Giây phút này, trong lòng Vương Xung cũng hơi bối rối.Sau khi cúp điện thoại, ông ta vừa bảo thư ký Hắc T¡ chuẩn bị xe đến trường đại học Kim Lăng, vừa gọi điện thoại cho Chương Minh. Ông ta lạnh lùng nói: “Chương Minh, ngay bây giờ lập tức, chạy mau đến đại học Kim Lăng cho tôi, tôi sẽ chờ cậu ở đó!”Vẻ mặt Chương Minh mờ mịt.Đã xảy ra chuyện gì vậy?Hình như giọng điệu của chủ tịch không thích hợp lắm.Đúng lúc ấy, ông ta cũng nhận được điện thoại của con trai Chương Khâu.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Anh ta thích cảm giác đứng sau màn, nắm giữ tất cả này. Lâm Phong a Lâm Phong,
Chỉ cần tao tùy tiện phái ra một thằng đàn em, là có thể ***** mày một cách dễ dàng rồi!
Mày lấy gì ra đấu với tao đây?
Tao thật sự muốn xem xem lát nữa mày sẽ quỳ xuống cầu xin tao giúp đỡ thế nào.
Tần Phong liên tục cười mỉa trong lòng. Chỉ cần đợi Lâm Phong rơi vào tuyệt vọng, anh ta sẽ chủ động cất lời!
Đến lúc đó không chỉ có thể khoe khoang, còn có thể tha hồ làm nhục Lâm Phong, hung hăng trút ra hết cơn giận trong lòng.
Đương nhiên chỉ là trút giận mà thôi!
Tất nhiên anh ta sẽ không thật sự giải quyết nguy cơ giúp Lâm Phong, anh ta còn hận không thể đẩy Lâm Phong vào chỗ chết đây này!
“Anh... Lâm Vân Dao kéo áo Lâm Phong, hơi lo lắng.
Lâm Phong khế lắc đầu, lau đó lấy điện thoại di động ra, gọi điện cho Vương Xung.
Hiện tại chuyện này rất nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức anh đã sinh ra ý muốn giết người mãnh liệt.
Nếu Vương Xung không thể cho mình một câu trả lời vừa lòng, vậy thì tập đoàn xây dựng Thanh Long kia không cần thiết phải tồn tại nữa!
Cùng lúc đó. Trong văn phòng chủ tịch tập đoàn xây dựng Thanh Long.
Vương Xung đang ngồi trên ghế, bắt chéo chân, vui vẻ đọc tiểu thuyết trong sáng.
Kết quả lại nhận được điện thoại của Lâm Phong.
Sau khi nghe được lời Lâm Phong nói, ông ta lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, sắc mặt khiếp sợ tới cực điểm.
Gì cơ?
Em gái của cậu em Lâm bị đánh?
Còn do con trai của Tổng giám đốc Chương Minh trong tập đoàn mình đánh? Chương Minh là một trong số đàn em theo ông ta lăn lộn sớm nhất.
Vì năng lực làm việc không tồi, được ông ta đề bạt thẳng lên trên, không ngờ lại rước lấy phiền toái lớn như vậy cho bản thân.
Giây phút này, trong lòng Vương Xung cũng hơi bối rối.
Sau khi cúp điện thoại, ông ta vừa bảo thư ký Hắc T¡ chuẩn bị xe đến trường đại học Kim Lăng, vừa gọi điện thoại cho Chương Minh. Ông ta lạnh lùng nói: “Chương Minh, ngay bây giờ lập tức, chạy mau đến đại học Kim Lăng cho tôi, tôi sẽ chờ cậu ở đó!”
Vẻ mặt Chương Minh mờ mịt.
Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Hình như giọng điệu của chủ tịch không thích hợp lắm.
Đúng lúc ấy, ông ta cũng nhận được điện thoại của con trai Chương Khâu.
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Anh ta thích cảm giác đứng sau màn, nắm giữ tất cả này. Lâm Phong a Lâm Phong,Chỉ cần tao tùy tiện phái ra một thằng đàn em, là có thể ***** mày một cách dễ dàng rồi!Mày lấy gì ra đấu với tao đây?Tao thật sự muốn xem xem lát nữa mày sẽ quỳ xuống cầu xin tao giúp đỡ thế nào.Tần Phong liên tục cười mỉa trong lòng. Chỉ cần đợi Lâm Phong rơi vào tuyệt vọng, anh ta sẽ chủ động cất lời!Đến lúc đó không chỉ có thể khoe khoang, còn có thể tha hồ làm nhục Lâm Phong, hung hăng trút ra hết cơn giận trong lòng.Đương nhiên chỉ là trút giận mà thôi!Tất nhiên anh ta sẽ không thật sự giải quyết nguy cơ giúp Lâm Phong, anh ta còn hận không thể đẩy Lâm Phong vào chỗ chết đây này!“Anh... Lâm Vân Dao kéo áo Lâm Phong, hơi lo lắng.Lâm Phong khế lắc đầu, lau đó lấy điện thoại di động ra, gọi điện cho Vương Xung.Hiện tại chuyện này rất nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức anh đã sinh ra ý muốn giết người mãnh liệt.Nếu Vương Xung không thể cho mình một câu trả lời vừa lòng, vậy thì tập đoàn xây dựng Thanh Long kia không cần thiết phải tồn tại nữa!Cùng lúc đó. Trong văn phòng chủ tịch tập đoàn xây dựng Thanh Long.Vương Xung đang ngồi trên ghế, bắt chéo chân, vui vẻ đọc tiểu thuyết trong sáng.Kết quả lại nhận được điện thoại của Lâm Phong.Sau khi nghe được lời Lâm Phong nói, ông ta lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, sắc mặt khiếp sợ tới cực điểm.Gì cơ?Em gái của cậu em Lâm bị đánh?Còn do con trai của Tổng giám đốc Chương Minh trong tập đoàn mình đánh? Chương Minh là một trong số đàn em theo ông ta lăn lộn sớm nhất.Vì năng lực làm việc không tồi, được ông ta đề bạt thẳng lên trên, không ngờ lại rước lấy phiền toái lớn như vậy cho bản thân.Giây phút này, trong lòng Vương Xung cũng hơi bối rối.Sau khi cúp điện thoại, ông ta vừa bảo thư ký Hắc T¡ chuẩn bị xe đến trường đại học Kim Lăng, vừa gọi điện thoại cho Chương Minh. Ông ta lạnh lùng nói: “Chương Minh, ngay bây giờ lập tức, chạy mau đến đại học Kim Lăng cho tôi, tôi sẽ chờ cậu ở đó!”Vẻ mặt Chương Minh mờ mịt.Đã xảy ra chuyện gì vậy?Hình như giọng điệu của chủ tịch không thích hợp lắm.Đúng lúc ấy, ông ta cũng nhận được điện thoại của con trai Chương Khâu.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!