Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 139: Sao hả?

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trước cổng đại học Kim Lăng.Lâm Phong vừa bỏ điện thoại xuống, Trần Lộ đã tỏ vẻ khinh thường nói:“Thế nào? Cậu đang gọi điện tìm người đấy hả? Nhìn cái bộ dạng nghèo kiết hủ lậu này của cậu đi, đừng giả vờ nữa!”Lâm Phong nhìn Trần Lộ, nhíu mày. Bất kể thế nào, đây cũng là giáo viên phụ đạo của em gái!Dù em gái mình làm nổ xe người ta là sai, nhưng trong tình huống bình thường, cô ta cũng sẽ không thể châm chọc mỉa mai mình như vậy!Mà bây giờ, hành động này của Trần Lộ cảm giác như đang cố tình nhắm vào mình!Đúng lúc này, Lâm Phong cũng chú ý tới Tân Phong đứng trong đám người hóng trò hay, anh càng nhíu chặt mày hơn.“Sao hả? Tôi nói vậy nên cậu chột dạ không dám nói gì à?” Trần Lộ lãnh đạm nói.“Là em gái tôi hay tôi từng đắc tội cô?”Lâm Phong hỏi.“Hai anh em cậu không có ai đắc tội tôi!”Trần Lộ cười lạnh trả lời.“Đã thế thì sao từ lúc tôi tới đây đến giờ, cô cứ luôn châm chọc mỉa mai tôi?”Lâm Phong hỏi.“Bởi vì tôi là giáo viên phụ đạo cho Lâm Vân Dao, tôi không cho phép học sinh của tôi phạm lỗi, còn tỏ vẻ cây ngay không sợ chết đứng như thết Lý do vậy đã được chưa?”Trần Lộ bình thản nói.“Ừ! Lý do cũng hay đấy!”Lâm Phong gật đầu.Sau đó anh đột nhiên lạnh mặt, một cái tát bay tới.“Rầm!”Trần Lộ bị tát bay ra hơn hai mươi mét.Cuối cùng ngã dập mông xuống đất, cô ta ôm mặt, khó tin mà nhìn Lâm Phong.“Gậu... cậu dám đánh tôi?” “Đánh cô thì sao?”Lâm Phong thản nhiên hỏi lại. “Cậu, tôi liều mạng với cậu!”“Rầm!”Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Trước cổng đại học Kim Lăng.

Lâm Phong vừa bỏ điện thoại xuống, Trần Lộ đã tỏ vẻ khinh thường nói:

“Thế nào? Cậu đang gọi điện tìm người đấy hả? Nhìn cái bộ dạng nghèo kiết hủ lậu này của cậu đi, đừng giả vờ nữa!”

Lâm Phong nhìn Trần Lộ, nhíu mày. Bất kể thế nào, đây cũng là giáo viên phụ đạo của em gái!

Dù em gái mình làm nổ xe người ta là sai, nhưng trong tình huống bình thường, cô ta cũng sẽ không thể châm chọc mỉa mai mình như vậy!

Mà bây giờ, hành động này của Trần Lộ cảm giác như đang cố tình nhắm vào mình!

Đúng lúc này, Lâm Phong cũng chú ý tới Tân Phong đứng trong đám người hóng trò hay, anh càng nhíu chặt mày hơn.

“Sao hả? Tôi nói vậy nên cậu chột dạ không dám nói gì à?” Trần Lộ lãnh đạm nói.

“Là em gái tôi hay tôi từng đắc tội cô?”

Lâm Phong hỏi.

“Hai anh em cậu không có ai đắc tội tôi!”

Trần Lộ cười lạnh trả lời.

“Đã thế thì sao từ lúc tôi tới đây đến giờ, cô cứ luôn châm chọc mỉa mai tôi?”

Lâm Phong hỏi.

“Bởi vì tôi là giáo viên phụ đạo cho Lâm Vân Dao, tôi không cho phép học sinh của tôi phạm lỗi, còn tỏ vẻ cây ngay không sợ chết đứng như thết Lý do vậy đã được chưa?”

Trần Lộ bình thản nói.

“Ừ! Lý do cũng hay đấy!”

Lâm Phong gật đầu.

Sau đó anh đột nhiên lạnh mặt, một cái tát bay tới.

“Rầm!”

Trần Lộ bị tát bay ra hơn hai mươi mét.

Cuối cùng ngã dập mông xuống đất, cô ta ôm mặt, khó tin mà nhìn Lâm Phong.

“Gậu... cậu dám đánh tôi?” “Đánh cô thì sao?”

Lâm Phong thản nhiên hỏi lại. “Cậu, tôi liều mạng với cậu!”

“Rầm!”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trước cổng đại học Kim Lăng.Lâm Phong vừa bỏ điện thoại xuống, Trần Lộ đã tỏ vẻ khinh thường nói:“Thế nào? Cậu đang gọi điện tìm người đấy hả? Nhìn cái bộ dạng nghèo kiết hủ lậu này của cậu đi, đừng giả vờ nữa!”Lâm Phong nhìn Trần Lộ, nhíu mày. Bất kể thế nào, đây cũng là giáo viên phụ đạo của em gái!Dù em gái mình làm nổ xe người ta là sai, nhưng trong tình huống bình thường, cô ta cũng sẽ không thể châm chọc mỉa mai mình như vậy!Mà bây giờ, hành động này của Trần Lộ cảm giác như đang cố tình nhắm vào mình!Đúng lúc này, Lâm Phong cũng chú ý tới Tân Phong đứng trong đám người hóng trò hay, anh càng nhíu chặt mày hơn.“Sao hả? Tôi nói vậy nên cậu chột dạ không dám nói gì à?” Trần Lộ lãnh đạm nói.“Là em gái tôi hay tôi từng đắc tội cô?”Lâm Phong hỏi.“Hai anh em cậu không có ai đắc tội tôi!”Trần Lộ cười lạnh trả lời.“Đã thế thì sao từ lúc tôi tới đây đến giờ, cô cứ luôn châm chọc mỉa mai tôi?”Lâm Phong hỏi.“Bởi vì tôi là giáo viên phụ đạo cho Lâm Vân Dao, tôi không cho phép học sinh của tôi phạm lỗi, còn tỏ vẻ cây ngay không sợ chết đứng như thết Lý do vậy đã được chưa?”Trần Lộ bình thản nói.“Ừ! Lý do cũng hay đấy!”Lâm Phong gật đầu.Sau đó anh đột nhiên lạnh mặt, một cái tát bay tới.“Rầm!”Trần Lộ bị tát bay ra hơn hai mươi mét.Cuối cùng ngã dập mông xuống đất, cô ta ôm mặt, khó tin mà nhìn Lâm Phong.“Gậu... cậu dám đánh tôi?” “Đánh cô thì sao?”Lâm Phong thản nhiên hỏi lại. “Cậu, tôi liều mạng với cậu!”“Rầm!”Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 139: Sao hả?