Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 185
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Tôi tin rằng mọi người đều biết rất rõ công dụng của đạn linh bạo! Nên là tôi sẽ không giới thiệu từng cái nữa.” “Lần này tổng cộng có ba viên đạn linh bạo! Giá khởi điểm 100 triệu, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn 10 triệu, mọi người có thể ra giá!” Nghe người bán đấu giá nói, không ít người trong hội trường đều lộ ra vẻ mặt hưng phấn. Đạn linh bạo chứa đựng sức mạnh của trời đất, một khi phát nổ, có thể uy ***** đến cường giả Thiên Cảnh! Có được món này tuyệt đối có thể bảo vệ được sự an toàn của bản thân. “Tôi ra giá 100 triệu!” Adv “Tôi trả 150 triệu!” “300 triệu!” Mọi người trong hội trường lần lượt ra giá. Có thể thấy được trong giới võ đạo, đạn linh bạo quả thực rất được ưa chuộng, chỉ trong thời gian ngắn thôi mà báo giá đã lên tới 300 triệu! Adv Gần như là một viên 100 triệu! “400 triệu!” Lúc này, Lâm Phong nhàn nhạt nói. Anh nhất định phải có được đạn linh bạo. Đàm Thiên Hồng bên cạnh nhìn số dư trong thẻ ngân hàng của mình, cảm thấy có chút đau lòng, nhưng cũng không nói gì nhiều. “Một tỷ!” Giang Quân Lâm chính là đang đợi Lâm Phong. Thời khắc nhìn thấy Lâm Phong ra giá, anh ta lập tức tăng giá theo! Có điều dường như anh ta cũng sợ Lâm Phong gây phiền phức cho mình, cho nên cười lớn nói: “Haha…cuối cùng gặp được rồi! Trước đó rất lâu tôi đã muốn mua đạn linh bạo rồi!” Khi Giang Quân Lâm ra giá, cả hội trường lập tức trở nên im lặng. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có chút khó hiểu! Đạn linh bạo tuy hiếm có, nhưng giá trên thị trường cũng chỉ khoảng 100 triệu một viên mà thôi! Sao anh ta lại bỏ ra hơn 300 triệu để mua chứ? Đồ thần kinh! Giang Quân Lâm này tuyệt đối bị bệnh, hơn nữa còn là bệnh nặng! “1 tỷ 100 triệu” Lâm Phong mặt không chút biểu cảm nói. “Haiz! Thực sự là tôi rất muốn nhường cho anh, nhưng tôi quá cần đạn linh bạo này, cho nên tôi chỉ có thể ra giá 1 tỷ 200 triệu!” Giang Quân Lâm làm bộ làm tịch nói. “Nếu như anh đã cần đạn linh bạo này như vậy, vậy thì tôi nhường cho anh! Dù sao thì của anh cũng là của tôi mà, như nhau cả.” Lâm Phong nhàn nhạt nói. Giang Quân Lâm nghe được lời này thì sắc mặt tối sầm lại, trong lòng suy nghĩ về ý tứ trong câu nói này của Lâm Phong. Cái gì gọi là của anh cũng là của tôi chứ? Câu này sao nghe có vẻ kỳ kỳ? ……. Khi buổi bán đấu giá vừa kết thúc. Giang Quân Lâm là người đầu tiên bước ra ngoài, muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
“Tôi tin rằng mọi người đều biết rất rõ công dụng của đạn linh bạo! Nên là tôi sẽ không giới thiệu từng cái nữa.”
“Lần này tổng cộng có ba viên đạn linh bạo! Giá khởi điểm 100 triệu, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn 10 triệu, mọi người có thể ra giá!”
Nghe người bán đấu giá nói, không ít người trong hội trường đều lộ ra vẻ mặt hưng phấn.
Đạn linh bạo chứa đựng sức mạnh của trời đất, một khi phát nổ, có thể uy ***** đến cường giả Thiên Cảnh!
Có được món này tuyệt đối có thể bảo vệ được sự an toàn của bản thân.
“Tôi ra giá 100 triệu!”
Adv
“Tôi trả 150 triệu!”
“300 triệu!”
Mọi người trong hội trường lần lượt ra giá.
Có thể thấy được trong giới võ đạo, đạn linh bạo quả thực rất được ưa chuộng, chỉ trong thời gian ngắn thôi mà báo giá đã lên tới 300 triệu!
Adv
Gần như là một viên 100 triệu!
“400 triệu!”
Lúc này, Lâm Phong nhàn nhạt nói.
Anh nhất định phải có được đạn linh bạo.
Đàm Thiên Hồng bên cạnh nhìn số dư trong thẻ ngân hàng của mình, cảm thấy có chút đau lòng, nhưng cũng không nói gì nhiều.
“Một tỷ!”
Giang Quân Lâm chính là đang đợi Lâm Phong.
Thời khắc nhìn thấy Lâm Phong ra giá, anh ta lập tức tăng giá theo!
Có điều dường như anh ta cũng sợ Lâm Phong gây phiền phức cho mình, cho nên cười lớn nói:
“Haha…cuối cùng gặp được rồi! Trước đó rất lâu tôi đã muốn mua đạn linh bạo rồi!”
Khi Giang Quân Lâm ra giá, cả hội trường lập tức trở nên im lặng.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có chút khó hiểu!
Đạn linh bạo tuy hiếm có, nhưng giá trên thị trường cũng chỉ khoảng 100 triệu một viên mà thôi!
Sao anh ta lại bỏ ra hơn 300 triệu để mua chứ?
Đồ thần kinh!
Giang Quân Lâm này tuyệt đối bị bệnh, hơn nữa còn là bệnh nặng!
“1 tỷ 100 triệu”
Lâm Phong mặt không chút biểu cảm nói.
“Haiz! Thực sự là tôi rất muốn nhường cho anh, nhưng tôi quá cần đạn linh bạo này, cho nên tôi chỉ có thể ra giá 1 tỷ 200 triệu!”
Giang Quân Lâm làm bộ làm tịch nói.
“Nếu như anh đã cần đạn linh bạo này như vậy, vậy thì tôi nhường cho anh! Dù sao thì của anh cũng là của tôi mà, như nhau cả.”
Lâm Phong nhàn nhạt nói.
Giang Quân Lâm nghe được lời này thì sắc mặt tối sầm lại, trong lòng suy nghĩ về ý tứ trong câu nói này của Lâm Phong.
Cái gì gọi là của anh cũng là của tôi chứ?
Câu này sao nghe có vẻ kỳ kỳ?
…….
Khi buổi bán đấu giá vừa kết thúc.
Giang Quân Lâm là người đầu tiên bước ra ngoài, muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Tôi tin rằng mọi người đều biết rất rõ công dụng của đạn linh bạo! Nên là tôi sẽ không giới thiệu từng cái nữa.” “Lần này tổng cộng có ba viên đạn linh bạo! Giá khởi điểm 100 triệu, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn 10 triệu, mọi người có thể ra giá!” Nghe người bán đấu giá nói, không ít người trong hội trường đều lộ ra vẻ mặt hưng phấn. Đạn linh bạo chứa đựng sức mạnh của trời đất, một khi phát nổ, có thể uy ***** đến cường giả Thiên Cảnh! Có được món này tuyệt đối có thể bảo vệ được sự an toàn của bản thân. “Tôi ra giá 100 triệu!” Adv “Tôi trả 150 triệu!” “300 triệu!” Mọi người trong hội trường lần lượt ra giá. Có thể thấy được trong giới võ đạo, đạn linh bạo quả thực rất được ưa chuộng, chỉ trong thời gian ngắn thôi mà báo giá đã lên tới 300 triệu! Adv Gần như là một viên 100 triệu! “400 triệu!” Lúc này, Lâm Phong nhàn nhạt nói. Anh nhất định phải có được đạn linh bạo. Đàm Thiên Hồng bên cạnh nhìn số dư trong thẻ ngân hàng của mình, cảm thấy có chút đau lòng, nhưng cũng không nói gì nhiều. “Một tỷ!” Giang Quân Lâm chính là đang đợi Lâm Phong. Thời khắc nhìn thấy Lâm Phong ra giá, anh ta lập tức tăng giá theo! Có điều dường như anh ta cũng sợ Lâm Phong gây phiền phức cho mình, cho nên cười lớn nói: “Haha…cuối cùng gặp được rồi! Trước đó rất lâu tôi đã muốn mua đạn linh bạo rồi!” Khi Giang Quân Lâm ra giá, cả hội trường lập tức trở nên im lặng. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có chút khó hiểu! Đạn linh bạo tuy hiếm có, nhưng giá trên thị trường cũng chỉ khoảng 100 triệu một viên mà thôi! Sao anh ta lại bỏ ra hơn 300 triệu để mua chứ? Đồ thần kinh! Giang Quân Lâm này tuyệt đối bị bệnh, hơn nữa còn là bệnh nặng! “1 tỷ 100 triệu” Lâm Phong mặt không chút biểu cảm nói. “Haiz! Thực sự là tôi rất muốn nhường cho anh, nhưng tôi quá cần đạn linh bạo này, cho nên tôi chỉ có thể ra giá 1 tỷ 200 triệu!” Giang Quân Lâm làm bộ làm tịch nói. “Nếu như anh đã cần đạn linh bạo này như vậy, vậy thì tôi nhường cho anh! Dù sao thì của anh cũng là của tôi mà, như nhau cả.” Lâm Phong nhàn nhạt nói. Giang Quân Lâm nghe được lời này thì sắc mặt tối sầm lại, trong lòng suy nghĩ về ý tứ trong câu nói này của Lâm Phong. Cái gì gọi là của anh cũng là của tôi chứ? Câu này sao nghe có vẻ kỳ kỳ? ……. Khi buổi bán đấu giá vừa kết thúc. Giang Quân Lâm là người đầu tiên bước ra ngoài, muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website