Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 186
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trần Y Nặc và Trần Thiên Hủ chần chừ một lúc rồi đi theo. Dù sao thì ngày mai còn phải nhờ thầy thuốc Dược Vân chữa trị cho Tiểu Luyến Luyến, cho nên bây giờ tất nhiên không thể tranh cãi với Giang Quân Lâm được. Khi Giang Quân Lâm dẫn đầu rời đi, những người khác ở buổi đấu giá cũng lần lượt lựa chọn ra về. Một hội trường vốn còn rất náo nhiệt, rất nhanh đã yên ắng trở lại. Đàm Thiên Hồng nhìn thời gian, bây giờ đã hơn 9 giờ tối rồi, nên đã tiến lên cười nói: Adv“Ngài Lâm, chúng ta cũng đi thôi?” “Mấy người đi trước đi! Tôi vẫn còn chút việc.” Lâm Phong nhàn nhạt nói. “Ngài Lâm, không lẽ là ngài muốn….” AdvĐàm Thiên Hồng nuốt nước bọt. Ông ta thấy rằng, rất có thể Lâm Phong muốn đuổi theo Giang Quân Lâm để cướp lại đạn linh bạo. “Ngày mai hẵng đi càn quét Giang gia, bây giờ tôi có việc khác phải làm.” Lâm Phong nói. Đàm Thiên Hồng nghe vậy lại nuốt nước bọt, cũng không dám hỏi nhiều. Sau khi chào Lâm Phong một tiếng liền dẫn theo hai người Thái Văn và Điền Bân rời đi. Sau khi đợi ba người họ rời đi, Lâm Phong dùng thần thức quét qua hội trường đấu giá, sau đó nhắm chuẩn một hướng, bước nhanh qua phía đó. Không bao lâu, anh đã tới một văn phòng đằng sau hội trường đấu giá. Trong văn phòng, Phùng Hải đang thì thầm điều gì đó với một mỹ nữ mặc sườn xám quần tất đen. Nhìn thấy Lâm Phong đi vào, lập tức lúng túng đứng dậy nói: “Ngài Lâm, sao ngài lại vào đây!” Trong lúc bối rối, trong lòng cũng có một chút nghi hoặc. Vị trí văn phòng này của mình rất bí mật, là nơi ông ta thường dùng để ngủ, sao Lâm Phong có thể tìm tới được? Chắc không phải là những người khác trong thương hội nói! Bởi vì nếu như vậy, người của thương hội nhất định sẽ báo cho mình biết trước, để bản thân còn chuẩn bị. “Ông Phùng, đúng là gừng càng già càng cay đấy!” Lâm Phong liếc nhìn người đẹp mặc sườn xám quần tất đen, lạnh lùng nói. “Chà chà…” Phùng Hải đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng, sau đó nghiêm nghị nói với cô người đẹp mặc quần tất màu đen: “Còn không mau lui ra đi! Lần sau nếu còn không hoàn thành được thành tích thì cô đừng có làm việc ở đây nữa!” “Vâng…tôi biết, tôi biết rồi!” Người đẹp mặc sườn xám tất đen bối rối chỉnh lại quần áo, vội vàng chạy ra khỏi văn phòng. Nhìn theo người đẹp rời đi, sắc mặt Phùng Hải mới tự nhiên trở lại, mỉm cười giải thích: “Ngài Lâm chớ có hiểu lầm, cô bé này mới tới đây, không hiểu chuyện! Tôi nhân lúc thời gian rảnh, chỉ dạy cô ta đôi chút mà thôi !” Sau đó, ông ta bắt đầu mời Lâm Phong ngồi xuống, tự mình rót trả. “Chúng ta đều là đàn ông, ông cũng không cần phải giải thích với tôi, thứ cần hiểu tôi đều hiểu mà, tôi tới tìm ông, là vì muốn hỏi một vài chuyện!” Lâm Phong nói. “Ngài Lâm, cứ nói đừng ngại!” Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Trần Y Nặc và Trần Thiên Hủ chần chừ một lúc rồi đi theo.
Dù sao thì ngày mai còn phải nhờ thầy thuốc Dược Vân chữa trị cho Tiểu Luyến Luyến, cho nên bây giờ tất nhiên không thể tranh cãi với Giang Quân Lâm được.
Khi Giang Quân Lâm dẫn đầu rời đi, những người khác ở buổi đấu giá cũng lần lượt lựa chọn ra về.
Một hội trường vốn còn rất náo nhiệt, rất nhanh đã yên ắng trở lại.
Đàm Thiên Hồng nhìn thời gian, bây giờ đã hơn 9 giờ tối rồi, nên đã tiến lên cười nói:
Adv
“Ngài Lâm, chúng ta cũng đi thôi?”
“Mấy người đi trước đi! Tôi vẫn còn chút việc.”
Lâm Phong nhàn nhạt nói.
“Ngài Lâm, không lẽ là ngài muốn….”
Adv
Đàm Thiên Hồng nuốt nước bọt.
Ông ta thấy rằng, rất có thể Lâm Phong muốn đuổi theo Giang Quân Lâm để cướp lại đạn linh bạo.
“Ngày mai hẵng đi càn quét Giang gia, bây giờ tôi có việc khác phải làm.”
Lâm Phong nói.
Đàm Thiên Hồng nghe vậy lại nuốt nước bọt, cũng không dám hỏi nhiều.
Sau khi chào Lâm Phong một tiếng liền dẫn theo hai người Thái Văn và Điền Bân rời đi.
Sau khi đợi ba người họ rời đi, Lâm Phong dùng thần thức quét qua hội trường đấu giá, sau đó nhắm chuẩn một hướng, bước nhanh qua phía đó.
Không bao lâu, anh đã tới một văn phòng đằng sau hội trường đấu giá.
Trong văn phòng, Phùng Hải đang thì thầm điều gì đó với một mỹ nữ mặc sườn xám quần tất đen.
Nhìn thấy Lâm Phong đi vào, lập tức lúng túng đứng dậy nói:
“Ngài Lâm, sao ngài lại vào đây!”
Trong lúc bối rối, trong lòng cũng có một chút nghi hoặc.
Vị trí văn phòng này của mình rất bí mật, là nơi ông ta thường dùng để ngủ, sao Lâm Phong có thể tìm tới được?
Chắc không phải là những người khác trong thương hội nói!
Bởi vì nếu như vậy, người của thương hội nhất định sẽ báo cho mình biết trước, để bản thân còn chuẩn bị.
“Ông Phùng, đúng là gừng càng già càng cay đấy!”
Lâm Phong liếc nhìn người đẹp mặc sườn xám quần tất đen, lạnh lùng nói.
“Chà chà…”
Phùng Hải đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng, sau đó nghiêm nghị nói với cô người đẹp mặc quần tất màu đen:
“Còn không mau lui ra đi! Lần sau nếu còn không hoàn thành được thành tích thì cô đừng có làm việc ở đây nữa!”
“Vâng…tôi biết, tôi biết rồi!”
Người đẹp mặc sườn xám tất đen bối rối chỉnh lại quần áo, vội vàng chạy ra khỏi văn phòng.
Nhìn theo người đẹp rời đi, sắc mặt Phùng Hải mới tự nhiên trở lại, mỉm cười giải thích:
“Ngài Lâm chớ có hiểu lầm, cô bé này mới tới đây, không hiểu chuyện! Tôi nhân lúc thời gian rảnh, chỉ dạy cô ta đôi chút mà thôi !”
Sau đó, ông ta bắt đầu mời Lâm Phong ngồi xuống, tự mình rót trả.
“Chúng ta đều là đàn ông, ông cũng không cần phải giải thích với tôi, thứ cần hiểu tôi đều hiểu mà, tôi tới tìm ông, là vì muốn hỏi một vài chuyện!”
Lâm Phong nói.
“Ngài Lâm, cứ nói đừng ngại!”
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trần Y Nặc và Trần Thiên Hủ chần chừ một lúc rồi đi theo. Dù sao thì ngày mai còn phải nhờ thầy thuốc Dược Vân chữa trị cho Tiểu Luyến Luyến, cho nên bây giờ tất nhiên không thể tranh cãi với Giang Quân Lâm được. Khi Giang Quân Lâm dẫn đầu rời đi, những người khác ở buổi đấu giá cũng lần lượt lựa chọn ra về. Một hội trường vốn còn rất náo nhiệt, rất nhanh đã yên ắng trở lại. Đàm Thiên Hồng nhìn thời gian, bây giờ đã hơn 9 giờ tối rồi, nên đã tiến lên cười nói: Adv“Ngài Lâm, chúng ta cũng đi thôi?” “Mấy người đi trước đi! Tôi vẫn còn chút việc.” Lâm Phong nhàn nhạt nói. “Ngài Lâm, không lẽ là ngài muốn….” AdvĐàm Thiên Hồng nuốt nước bọt. Ông ta thấy rằng, rất có thể Lâm Phong muốn đuổi theo Giang Quân Lâm để cướp lại đạn linh bạo. “Ngày mai hẵng đi càn quét Giang gia, bây giờ tôi có việc khác phải làm.” Lâm Phong nói. Đàm Thiên Hồng nghe vậy lại nuốt nước bọt, cũng không dám hỏi nhiều. Sau khi chào Lâm Phong một tiếng liền dẫn theo hai người Thái Văn và Điền Bân rời đi. Sau khi đợi ba người họ rời đi, Lâm Phong dùng thần thức quét qua hội trường đấu giá, sau đó nhắm chuẩn một hướng, bước nhanh qua phía đó. Không bao lâu, anh đã tới một văn phòng đằng sau hội trường đấu giá. Trong văn phòng, Phùng Hải đang thì thầm điều gì đó với một mỹ nữ mặc sườn xám quần tất đen. Nhìn thấy Lâm Phong đi vào, lập tức lúng túng đứng dậy nói: “Ngài Lâm, sao ngài lại vào đây!” Trong lúc bối rối, trong lòng cũng có một chút nghi hoặc. Vị trí văn phòng này của mình rất bí mật, là nơi ông ta thường dùng để ngủ, sao Lâm Phong có thể tìm tới được? Chắc không phải là những người khác trong thương hội nói! Bởi vì nếu như vậy, người của thương hội nhất định sẽ báo cho mình biết trước, để bản thân còn chuẩn bị. “Ông Phùng, đúng là gừng càng già càng cay đấy!” Lâm Phong liếc nhìn người đẹp mặc sườn xám quần tất đen, lạnh lùng nói. “Chà chà…” Phùng Hải đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng, sau đó nghiêm nghị nói với cô người đẹp mặc quần tất màu đen: “Còn không mau lui ra đi! Lần sau nếu còn không hoàn thành được thành tích thì cô đừng có làm việc ở đây nữa!” “Vâng…tôi biết, tôi biết rồi!” Người đẹp mặc sườn xám tất đen bối rối chỉnh lại quần áo, vội vàng chạy ra khỏi văn phòng. Nhìn theo người đẹp rời đi, sắc mặt Phùng Hải mới tự nhiên trở lại, mỉm cười giải thích: “Ngài Lâm chớ có hiểu lầm, cô bé này mới tới đây, không hiểu chuyện! Tôi nhân lúc thời gian rảnh, chỉ dạy cô ta đôi chút mà thôi !” Sau đó, ông ta bắt đầu mời Lâm Phong ngồi xuống, tự mình rót trả. “Chúng ta đều là đàn ông, ông cũng không cần phải giải thích với tôi, thứ cần hiểu tôi đều hiểu mà, tôi tới tìm ông, là vì muốn hỏi một vài chuyện!” Lâm Phong nói. “Ngài Lâm, cứ nói đừng ngại!” Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!