Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 730

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Sự việc của tổ thủ vệ quá rầm rộ, với lại lúc đó còn có võ giả của các thế lực lớn khác ở bên cạnh chứng kiến cả quá trình, nên việc này đã lan rộng khắp Kinh Thành chỉ trong một thời gian ngắn.   Trong lúc nhất thời, người của các thế lực lớn ở Kinh Thành đều cảm thấy bất an.    Dù thế nào thì Hạ Vân Đỉnh cũng là tổ trưởng tổ thủ vệ, nay ông ta bị giết ngay trước mặt tất cả mọi người, điều này khiến người ta rất khó chấp nhận được.    Lúc này.    Trong một khu chung cư nào đó.   Adv Mười ông lão tóc hoa râm đang bàn tán xôn xao về sự việc của tổ thủ vệ.    Những người này đều là nhân vật nắm thực quyền ở nước Đại Hạ.    Bộ trưởng Chiến bộ, Bộ trưởng Bộ chấp pháp, Long soái Quân bộ, Bộ trưởng Bộ tình báo, Bộ trưởng Bộ tuần tra…   Adv “Lần này Lâm Phong giết Hạ Vân Đỉnh ngay trước mặt nhiều người như vậy đã gây ảnh hưởng cực kỳ xấu, mọi người có ý kiến nào để giải quyết việc này không?”    Long soái Quân bộ lên tiếng hỏi.    “Còn có thể làm gì được nữa? Phải bắt Lâm Phong lại để chấn chỉnh uy danh quốc gia chứ sao!”    “Tôi cũng đồng ý với ý kiến bắt Lâm Phong, tên Lâm Phong này ỷ có chút thực lực đã coi trời bằng vung thế rồi!”    “Bậy bạ! Các ông đừng quên mấy sư huynh và sư tỷ của Lâm Phong! Chưa kể đến những người khác, chỉ riêng Khương Ngôn Khê có nhà họ Khương chống lưng thôi đã là một vấn đề lớn rồi! Một khi động vào Lâm Phong khiến nhà họ Khương bất mãn, đến lúc đó nước ta sẽ loạn mất!”    “Đúng đó! Hiện nay ở nước ngoài cũng không được thái bình… Mấy ngày trước Chiến đội người được chọn số ba đã bị tiêu diệt toàn bộ! Nếu bây giờ trong nước hỗn loạn…”    Bộ trưởng Bộ tuần tra nói tới đây thì tạm dừng.    Nhưng tất cả mọi người đều có thể đoán được câu nói tiếp theo của ông ta!    Cả mười ông lão lập tức im lặng.    Hiện nay nhìn mặt ngoài có vẻ như là quốc thái dân an, thực chất bên trong đang phong ba bão táp!    Nói một cách không hề khoa trương đó là hiện nay nước Đại Hạ đang trong giai đoạn cực kỳ khó khăn…    Lúc này, Tư Đồ Vân Tiêu nhân cơ hội lên tiếng:    “Lúc Lâm Phong đi có nói tài liệu mà Hạ Vân Đỉnh mang về có vấn đề! Hàm ý của cậu ta là Hạ Vân Đỉnh đang ngấm ngầm cấu kết với thế lực nước ngoài…”    Nghe vậy, long soái Quân bộ lập tức hỏi:    “Ông nghĩ lời này có đáng tin không?”    “Điều này tôi cũng không rõ lắm, nhưng tôi đã bảo Lý Đại Long đi tới phòng thí nghiệm điều tra rồi, Hoàng lão cũng có đi theo!”    Tư Đồ Vân Tiêu trả lời.    “Nếu vậy thì chúng ta cứ chờ xem! Nếu như Hạ Vân Đỉnh bán rẻ lợi ích quốc gia thì lần này chẳng những Lâm Phong không sai, ngược lại còn lập công lớn…”    Ánh mắt Long soái khẽ chớp. Cùng lúc đó, ở Kinh Thành, trong một khách sạn năm sao.   Năm người Lâm Phong, Lý Nguyên Hạo, Võ Bá, Gia Cát Tiểu Minh, Phùng Mục Trần vây quanh một cái bàn.    "Tiểu sư đệ, sư phụ là bậc cao thủ Độ Kiếp đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa đã có thể thành tiên! Ông ấy tự dưng đưa em gái của cậu đi, chắc chắn có nguyên nhân!"    "Hơn nữa em gái cậu ở bên cạnh sư phụ sẽ an toàn tuyệt đối! Cậu không cần suy nghĩ nhiều!"    Lý Nguyên Hạo nói.   Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Sự việc của tổ thủ vệ quá rầm rộ, với lại lúc đó còn có võ giả của các thế lực lớn khác ở bên cạnh chứng kiến cả quá trình, nên việc này đã lan rộng khắp Kinh Thành chỉ trong một thời gian ngắn.  

 

Trong lúc nhất thời, người của các thế lực lớn ở Kinh Thành đều cảm thấy bất an.  

 

 

Dù thế nào thì Hạ Vân Đỉnh cũng là tổ trưởng tổ thủ vệ, nay ông ta bị giết ngay trước mặt tất cả mọi người, điều này khiến người ta rất khó chấp nhận được.  

 

 

Lúc này.  

 

 

Trong một khu chung cư nào đó.  

 

Adv

 

Mười ông lão tóc hoa râm đang bàn tán xôn xao về sự việc của tổ thủ vệ.  

 

 

Những người này đều là nhân vật nắm thực quyền ở nước Đại Hạ.  

 

 

Bộ trưởng Chiến bộ, Bộ trưởng Bộ chấp pháp, Long soái Quân bộ, Bộ trưởng Bộ tình báo, Bộ trưởng Bộ tuần tra…  

 

Adv

 

“Lần này Lâm Phong giết Hạ Vân Đỉnh ngay trước mặt nhiều người như vậy đã gây ảnh hưởng cực kỳ xấu, mọi người có ý kiến nào để giải quyết việc này không?”  

 

 

Long soái Quân bộ lên tiếng hỏi.  

 

 

“Còn có thể làm gì được nữa? Phải bắt Lâm Phong lại để chấn chỉnh uy danh quốc gia chứ sao!”  

 

 

“Tôi cũng đồng ý với ý kiến bắt Lâm Phong, tên Lâm Phong này ỷ có chút thực lực đã coi trời bằng vung thế rồi!”  

 

 

“Bậy bạ! Các ông đừng quên mấy sư huynh và sư tỷ của Lâm Phong! Chưa kể đến những người khác, chỉ riêng Khương Ngôn Khê có nhà họ Khương chống lưng thôi đã là một vấn đề lớn rồi! Một khi động vào Lâm Phong khiến nhà họ Khương bất mãn, đến lúc đó nước ta sẽ loạn mất!”  

 

 

“Đúng đó! Hiện nay ở nước ngoài cũng không được thái bình… Mấy ngày trước Chiến đội người được chọn số ba đã bị tiêu diệt toàn bộ! Nếu bây giờ trong nước hỗn loạn…”  

 

 

Bộ trưởng Bộ tuần tra nói tới đây thì tạm dừng.  

 

 

Nhưng tất cả mọi người đều có thể đoán được câu nói tiếp theo của ông ta!  

 

 

Cả mười ông lão lập tức im lặng.  

 

 

Hiện nay nhìn mặt ngoài có vẻ như là quốc thái dân an, thực chất bên trong đang phong ba bão táp!  

 

 

Nói một cách không hề khoa trương đó là hiện nay nước Đại Hạ đang trong giai đoạn cực kỳ khó khăn…  

 

 

Lúc này, Tư Đồ Vân Tiêu nhân cơ hội lên tiếng:  

 

 

“Lúc Lâm Phong đi có nói tài liệu mà Hạ Vân Đỉnh mang về có vấn đề! Hàm ý của cậu ta là Hạ Vân Đỉnh đang ngấm ngầm cấu kết với thế lực nước ngoài…”  

 

 

Nghe vậy, long soái Quân bộ lập tức hỏi:  

 

 

“Ông nghĩ lời này có đáng tin không?”  

 

 

“Điều này tôi cũng không rõ lắm, nhưng tôi đã bảo Lý Đại Long đi tới phòng thí nghiệm điều tra rồi, Hoàng lão cũng có đi theo!”  

 

 

Tư Đồ Vân Tiêu trả lời.  

 

 

“Nếu vậy thì chúng ta cứ chờ xem! Nếu như Hạ Vân Đỉnh bán rẻ lợi ích quốc gia thì lần này chẳng những Lâm Phong không sai, ngược lại còn lập công lớn…”  

 

 

Ánh mắt Long soái khẽ chớp.

 

Cùng lúc đó, ở Kinh Thành, trong một khách sạn năm sao.  

 

Năm người Lâm Phong, Lý Nguyên Hạo, Võ Bá, Gia Cát Tiểu Minh, Phùng Mục Trần vây quanh một cái bàn.  

 

 

"Tiểu sư đệ, sư phụ là bậc cao thủ Độ Kiếp đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa đã có thể thành tiên! Ông ấy tự dưng đưa em gái của cậu đi, chắc chắn có nguyên nhân!"  

 

 

"Hơn nữa em gái cậu ở bên cạnh sư phụ sẽ an toàn tuyệt đối! Cậu không cần suy nghĩ nhiều!"  

 

 

Lý Nguyên Hạo nói.  

 

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Sự việc của tổ thủ vệ quá rầm rộ, với lại lúc đó còn có võ giả của các thế lực lớn khác ở bên cạnh chứng kiến cả quá trình, nên việc này đã lan rộng khắp Kinh Thành chỉ trong một thời gian ngắn.   Trong lúc nhất thời, người của các thế lực lớn ở Kinh Thành đều cảm thấy bất an.    Dù thế nào thì Hạ Vân Đỉnh cũng là tổ trưởng tổ thủ vệ, nay ông ta bị giết ngay trước mặt tất cả mọi người, điều này khiến người ta rất khó chấp nhận được.    Lúc này.    Trong một khu chung cư nào đó.   Adv Mười ông lão tóc hoa râm đang bàn tán xôn xao về sự việc của tổ thủ vệ.    Những người này đều là nhân vật nắm thực quyền ở nước Đại Hạ.    Bộ trưởng Chiến bộ, Bộ trưởng Bộ chấp pháp, Long soái Quân bộ, Bộ trưởng Bộ tình báo, Bộ trưởng Bộ tuần tra…   Adv “Lần này Lâm Phong giết Hạ Vân Đỉnh ngay trước mặt nhiều người như vậy đã gây ảnh hưởng cực kỳ xấu, mọi người có ý kiến nào để giải quyết việc này không?”    Long soái Quân bộ lên tiếng hỏi.    “Còn có thể làm gì được nữa? Phải bắt Lâm Phong lại để chấn chỉnh uy danh quốc gia chứ sao!”    “Tôi cũng đồng ý với ý kiến bắt Lâm Phong, tên Lâm Phong này ỷ có chút thực lực đã coi trời bằng vung thế rồi!”    “Bậy bạ! Các ông đừng quên mấy sư huynh và sư tỷ của Lâm Phong! Chưa kể đến những người khác, chỉ riêng Khương Ngôn Khê có nhà họ Khương chống lưng thôi đã là một vấn đề lớn rồi! Một khi động vào Lâm Phong khiến nhà họ Khương bất mãn, đến lúc đó nước ta sẽ loạn mất!”    “Đúng đó! Hiện nay ở nước ngoài cũng không được thái bình… Mấy ngày trước Chiến đội người được chọn số ba đã bị tiêu diệt toàn bộ! Nếu bây giờ trong nước hỗn loạn…”    Bộ trưởng Bộ tuần tra nói tới đây thì tạm dừng.    Nhưng tất cả mọi người đều có thể đoán được câu nói tiếp theo của ông ta!    Cả mười ông lão lập tức im lặng.    Hiện nay nhìn mặt ngoài có vẻ như là quốc thái dân an, thực chất bên trong đang phong ba bão táp!    Nói một cách không hề khoa trương đó là hiện nay nước Đại Hạ đang trong giai đoạn cực kỳ khó khăn…    Lúc này, Tư Đồ Vân Tiêu nhân cơ hội lên tiếng:    “Lúc Lâm Phong đi có nói tài liệu mà Hạ Vân Đỉnh mang về có vấn đề! Hàm ý của cậu ta là Hạ Vân Đỉnh đang ngấm ngầm cấu kết với thế lực nước ngoài…”    Nghe vậy, long soái Quân bộ lập tức hỏi:    “Ông nghĩ lời này có đáng tin không?”    “Điều này tôi cũng không rõ lắm, nhưng tôi đã bảo Lý Đại Long đi tới phòng thí nghiệm điều tra rồi, Hoàng lão cũng có đi theo!”    Tư Đồ Vân Tiêu trả lời.    “Nếu vậy thì chúng ta cứ chờ xem! Nếu như Hạ Vân Đỉnh bán rẻ lợi ích quốc gia thì lần này chẳng những Lâm Phong không sai, ngược lại còn lập công lớn…”    Ánh mắt Long soái khẽ chớp. Cùng lúc đó, ở Kinh Thành, trong một khách sạn năm sao.   Năm người Lâm Phong, Lý Nguyên Hạo, Võ Bá, Gia Cát Tiểu Minh, Phùng Mục Trần vây quanh một cái bàn.    "Tiểu sư đệ, sư phụ là bậc cao thủ Độ Kiếp đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa đã có thể thành tiên! Ông ấy tự dưng đưa em gái của cậu đi, chắc chắn có nguyên nhân!"    "Hơn nữa em gái cậu ở bên cạnh sư phụ sẽ an toàn tuyệt đối! Cậu không cần suy nghĩ nhiều!"    Lý Nguyên Hạo nói.   Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 730