Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 836

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Phật tử Hiểu Tâm yên lặng nhìn, một lúc lâu không nói gì.   Mà lúc này, đám người đứng ở đó đã chết lặng.    So với phật tử Hiểu Tâm cao thượng như thánh thần, Lâm Phong cho bọn họ cảm giác như ma quỷ trong địa ngục…    Kiêu ngạo ngông cuồng, làm chủ một cõi…    “Đêm nay cậu gieo nhân, nhân này sẽ sớm kết thành quả…”   Adv Phật tử Hiểu Tâm đột nhiên nói.    “Thế ư?”    Lâm Phong cười khẽ một tiếng, chợt vỗ một chưởng về phía phật tử Hiểu Tâm.    Adv“A di đà phật.”    Đôi mắt cậu ta hơi nhúc nhích, cầm thiền trượng duỗi về phía trước một cái, trong miệng niệm phật hiệu.    Từng ký hiệu màu vàng từ trong miệng cậu ta phun ra, đổ vào thiền trượng, tạo thành một vòng sáng màu vàng!    Một giây sau.    “Đùng!”    Bàn tay to của Lâm Phong vỗ mạnh lên vòng sáng vàng.    Lát sau, vòng sáng đó vang lên tiếng răng rắc, nứt ra.    Phật tử Hiểu Tâm ở trong vòng sáng cũng lảo đảo.    Sau khi cậu ta ổn định được cơ thể, khóe miệng rỉ máu tươi, trên gương mặt tuấn tú cũng lộ vẻ kinh hãi.    “Một con kiến hôi mà thôi, dựa vào đâu mà nói chuyện nhân quả với tôi?”    Lâm Phong cười lạnh một tiếng, nói tiếp:    “Đại trưởng lão Thất Tinh Môn vừa đến đã muốn giết tôi, muốn tôi quỳ xuống xin lỗi mới cho tôi chết toàn thây? Sao hả? Tôi chỉ có thể bị giết chứ không thể giết ông ta đúng không? Nếu đúng như lời mày nói, trên đời có nhân quả, vậy Lâm Phong tôi vừa là nhân vừa chính là quả!”    “Ai có thể phạt tôi? Ai quản được tôi?”    Dứt lời, trên trời bỗng ùn ùn mây đen, sấm sét đùng đùng, dường như thiên đạo đang tức giận!    Dị tượng lần này cũng khiến đám người có mặt ở đây mặt cắt không còn chút máu!    Quá ngông cuồng!    Lâm Phong thật sự quá kiêu căng!    Lời anh nói ra đã vượt quá phạm vi chấp nhận của bọn họ, phá vỡ thế giới quan từ trước tới nay…    “Cậu…”    Phật tử Hiểu Tâm cũng giật mình sợ hãi!    “Cút đi, nể mặt lão thiền sư Ngộ Xa, tôi để lại cho ngài một mạng. Lâm Phong này còn chưa đến lượt ngài dạy dỗ!”    Lâm Phong hờ hững nói.    Phật tử Hiểu Tâm nghe xong, nhìn chằm chằm Lâm Phong một lát, không nói thêm gì, lập tức quay người rời đi.   Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Phật tử Hiểu Tâm yên lặng nhìn, một lúc lâu không nói gì.  

 

Mà lúc này, đám người đứng ở đó đã chết lặng.  

 

 

So với phật tử Hiểu Tâm cao thượng như thánh thần, Lâm Phong cho bọn họ cảm giác như ma quỷ trong địa ngục…  

 

 

Kiêu ngạo ngông cuồng, làm chủ một cõi…  

 

 

“Đêm nay cậu gieo nhân, nhân này sẽ sớm kết thành quả…”  

 

Adv

 

Phật tử Hiểu Tâm đột nhiên nói.  

 

 

“Thế ư?”  

 

 

Lâm Phong cười khẽ một tiếng, chợt vỗ một chưởng về phía phật tử Hiểu Tâm.  

 

 

Adv

“A di đà phật.”  

 

 

Đôi mắt cậu ta hơi nhúc nhích, cầm thiền trượng duỗi về phía trước một cái, trong miệng niệm phật hiệu.  

 

 

Từng ký hiệu màu vàng từ trong miệng cậu ta phun ra, đổ vào thiền trượng, tạo thành một vòng sáng màu vàng!  

 

 

Một giây sau.  

 

 

“Đùng!”  

 

 

Bàn tay to của Lâm Phong vỗ mạnh lên vòng sáng vàng.  

 

 

Lát sau, vòng sáng đó vang lên tiếng răng rắc, nứt ra.  

 

 

Phật tử Hiểu Tâm ở trong vòng sáng cũng lảo đảo.  

 

 

Sau khi cậu ta ổn định được cơ thể, khóe miệng rỉ máu tươi, trên gương mặt tuấn tú cũng lộ vẻ kinh hãi.  

 

 

“Một con kiến hôi mà thôi, dựa vào đâu mà nói chuyện nhân quả với tôi?”  

 

 

Lâm Phong cười lạnh một tiếng, nói tiếp:  

 

 

“Đại trưởng lão Thất Tinh Môn vừa đến đã muốn giết tôi, muốn tôi quỳ xuống xin lỗi mới cho tôi chết toàn thây? Sao hả? Tôi chỉ có thể bị giết chứ không thể giết ông ta đúng không? Nếu đúng như lời mày nói, trên đời có nhân quả, vậy Lâm Phong tôi vừa là nhân vừa chính là quả!”  

 

 

“Ai có thể phạt tôi? Ai quản được tôi?”  

 

 

Dứt lời, trên trời bỗng ùn ùn mây đen, sấm sét đùng đùng, dường như thiên đạo đang tức giận!  

 

 

Dị tượng lần này cũng khiến đám người có mặt ở đây mặt cắt không còn chút máu!  

 

 

Quá ngông cuồng!  

 

 

Lâm Phong thật sự quá kiêu căng!  

 

 

Lời anh nói ra đã vượt quá phạm vi chấp nhận của bọn họ, phá vỡ thế giới quan từ trước tới nay…  

 

 

“Cậu…”  

 

 

Phật tử Hiểu Tâm cũng giật mình sợ hãi!  

 

 

“Cút đi, nể mặt lão thiền sư Ngộ Xa, tôi để lại cho ngài một mạng. Lâm Phong này còn chưa đến lượt ngài dạy dỗ!”  

 

 

Lâm Phong hờ hững nói.  

 

 

Phật tử Hiểu Tâm nghe xong, nhìn chằm chằm Lâm Phong một lát, không nói thêm gì, lập tức quay người rời đi.  

 

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Phật tử Hiểu Tâm yên lặng nhìn, một lúc lâu không nói gì.   Mà lúc này, đám người đứng ở đó đã chết lặng.    So với phật tử Hiểu Tâm cao thượng như thánh thần, Lâm Phong cho bọn họ cảm giác như ma quỷ trong địa ngục…    Kiêu ngạo ngông cuồng, làm chủ một cõi…    “Đêm nay cậu gieo nhân, nhân này sẽ sớm kết thành quả…”   Adv Phật tử Hiểu Tâm đột nhiên nói.    “Thế ư?”    Lâm Phong cười khẽ một tiếng, chợt vỗ một chưởng về phía phật tử Hiểu Tâm.    Adv“A di đà phật.”    Đôi mắt cậu ta hơi nhúc nhích, cầm thiền trượng duỗi về phía trước một cái, trong miệng niệm phật hiệu.    Từng ký hiệu màu vàng từ trong miệng cậu ta phun ra, đổ vào thiền trượng, tạo thành một vòng sáng màu vàng!    Một giây sau.    “Đùng!”    Bàn tay to của Lâm Phong vỗ mạnh lên vòng sáng vàng.    Lát sau, vòng sáng đó vang lên tiếng răng rắc, nứt ra.    Phật tử Hiểu Tâm ở trong vòng sáng cũng lảo đảo.    Sau khi cậu ta ổn định được cơ thể, khóe miệng rỉ máu tươi, trên gương mặt tuấn tú cũng lộ vẻ kinh hãi.    “Một con kiến hôi mà thôi, dựa vào đâu mà nói chuyện nhân quả với tôi?”    Lâm Phong cười lạnh một tiếng, nói tiếp:    “Đại trưởng lão Thất Tinh Môn vừa đến đã muốn giết tôi, muốn tôi quỳ xuống xin lỗi mới cho tôi chết toàn thây? Sao hả? Tôi chỉ có thể bị giết chứ không thể giết ông ta đúng không? Nếu đúng như lời mày nói, trên đời có nhân quả, vậy Lâm Phong tôi vừa là nhân vừa chính là quả!”    “Ai có thể phạt tôi? Ai quản được tôi?”    Dứt lời, trên trời bỗng ùn ùn mây đen, sấm sét đùng đùng, dường như thiên đạo đang tức giận!    Dị tượng lần này cũng khiến đám người có mặt ở đây mặt cắt không còn chút máu!    Quá ngông cuồng!    Lâm Phong thật sự quá kiêu căng!    Lời anh nói ra đã vượt quá phạm vi chấp nhận của bọn họ, phá vỡ thế giới quan từ trước tới nay…    “Cậu…”    Phật tử Hiểu Tâm cũng giật mình sợ hãi!    “Cút đi, nể mặt lão thiền sư Ngộ Xa, tôi để lại cho ngài một mạng. Lâm Phong này còn chưa đến lượt ngài dạy dỗ!”    Lâm Phong hờ hững nói.    Phật tử Hiểu Tâm nghe xong, nhìn chằm chằm Lâm Phong một lát, không nói thêm gì, lập tức quay người rời đi.   Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 836