Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 848

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Mọi người ngây ra, chết rồi ư?    Nguyễn Hồng Minh vừa nãy còn khí thế, nói chuyện kiêu ngạo, dường như nắm cả thiên hạ trong lòng bàn tay lại chết như thế?    Mà từ khi Lâm Phong và Tiểu Luyến Luyến xuất hiện, đến lúc Nguyễn Hồng Minh chết cũng chỉ có hơn mười giây!    Có phải hơi nhanh không?    “Là cậu ta…”    Sau mấy giây khiếp sợ ngắn ngủi, Vệ Tử Húc nhận ra Lâm Phong!   Adv Trên thực tế, những người ở Vân Xuyên có ai không biết Khẩu Kỹ Vương tiếng tăm lừng lẫy, Lâm đại ma vương đâu?    Vệ Tử Húc kích động đỏ cả mặt!    Quả nhiên là ánh sáng cuối đường hầm!    Thật sự không ngờ lúc tuyệt vọng nhất, Lâm đại ma vương lại xuất hiện!   Adv Khác với ông ấy, Vệ Cẩm Luân lại hơi bất an!    Chết tiệt, tên độc ác này sao lại xuất hiện ở đây?    Đúng lúc này, mấy võ giả còn lại của nước Thạch đều vọt lên, bao vây Lâm Phong và Tiểu Luyến Luyến!    Bà lão tóc bạc đi cùng vẫn luôn nhắm mắt lại cũng chậm rãi mở mắt ra, để lộ đôi mắt trắng dã.    Không có con ngươi, không có tiêu cự, giống như đôi mắt của địa ngục, kinh khủng cực kì!    “Ba, ba xem ánh mắt của bà ta…”    Tiểu Luyến Luyến kêu lên một tiếng.    Lâm Phong nhìn qua bà già âm u kia, chuẩn bị an ủi tâm hồn non nớt của con gái mình.    Trẻ con mà, sợ mấy thứ kinh khủng cũng bình thường!    Nhưng lúc này Tiểu Luyến Luyến lại nói tiếp:    “Ba xem đôi mắt của bà ta có giống hai viên kẹo mềm màu trắng không…”    …    Lâm Phong im lặng.    Cũng được, con gái của mình hơi bất thường cũng là chuyện bình thường!    “Cậu là Lâm Phong?”    Bà lão đột nhiên hỏi.    Nhìn từ bề ngoài, bà ta là một người mù, nhưng Lâm Phong cảm nhận rất rõ có một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.    “Bà biết tôi à?”    Lâm Phong kinh ngạc hỏi.    “Lần này tới Đại Hạ, ngoại trừ trợ giúp Nguyễn Hồng Minh thì còn một mục đích khác là giết cậu! Không ngờ cậu đã tự mình dâng tới cửa…”    Bà lão tóc bạc từ từ nói.    “Hả? Vì sao?”    Lâm Phong hơi hứng thú!    Anh dùng thần thức lướt qua bà lão.    Bà lão này không phải võ giả, nhưng trong cơ thể có năng lượng kì lạ, thứ đó cũng không phải nội lực, không phải linh khí, hư vô mờ mịt, rất kì quặc!    “Có nhớ trước kia cậu đắc tội với ai không?”    “Nhiều lắm, mà trên cơ bản cũng chết sạch rồi.”    “Vậy ư? Còn nhóm Bát Kỳ thì sao?”  Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Mọi người ngây ra, chết rồi ư?  

 

 

Nguyễn Hồng Minh vừa nãy còn khí thế, nói chuyện kiêu ngạo, dường như nắm cả thiên hạ trong lòng bàn tay lại chết như thế?  

 

 

Mà từ khi Lâm Phong và Tiểu Luyến Luyến xuất hiện, đến lúc Nguyễn Hồng Minh chết cũng chỉ có hơn mười giây!  

 

 

Có phải hơi nhanh không?  

 

 

“Là cậu ta…”  

 

 

Sau mấy giây khiếp sợ ngắn ngủi, Vệ Tử Húc nhận ra Lâm Phong!  

 

Adv

 

Trên thực tế, những người ở Vân Xuyên có ai không biết Khẩu Kỹ Vương tiếng tăm lừng lẫy, Lâm đại ma vương đâu?  

 

 

Vệ Tử Húc kích động đỏ cả mặt!  

 

 

Quả nhiên là ánh sáng cuối đường hầm!  

 

 

Thật sự không ngờ lúc tuyệt vọng nhất, Lâm đại ma vương lại xuất hiện!  

 

Adv

 

Khác với ông ấy, Vệ Cẩm Luân lại hơi bất an!  

 

 

Chết tiệt, tên độc ác này sao lại xuất hiện ở đây?  

 

 

Đúng lúc này, mấy võ giả còn lại của nước Thạch đều vọt lên, bao vây Lâm Phong và Tiểu Luyến Luyến!  

 

 

Bà lão tóc bạc đi cùng vẫn luôn nhắm mắt lại cũng chậm rãi mở mắt ra, để lộ đôi mắt trắng dã.  

 

 

Không có con ngươi, không có tiêu cự, giống như đôi mắt của địa ngục, kinh khủng cực kì!  

 

 

“Ba, ba xem ánh mắt của bà ta…”  

 

 

Tiểu Luyến Luyến kêu lên một tiếng.  

 

 

Lâm Phong nhìn qua bà già âm u kia, chuẩn bị an ủi tâm hồn non nớt của con gái mình.  

 

 

Trẻ con mà, sợ mấy thứ kinh khủng cũng bình thường!  

 

 

Nhưng lúc này Tiểu Luyến Luyến lại nói tiếp:  

 

 

“Ba xem đôi mắt của bà ta có giống hai viên kẹo mềm màu trắng không…”  

 

 

…  

 

 

Lâm Phong im lặng.  

 

 

Cũng được, con gái của mình hơi bất thường cũng là chuyện bình thường!  

 

 

“Cậu là Lâm Phong?”  

 

 

Bà lão đột nhiên hỏi.  

 

 

Nhìn từ bề ngoài, bà ta là một người mù, nhưng Lâm Phong cảm nhận rất rõ có một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.  

 

 

“Bà biết tôi à?”  

 

 

Lâm Phong kinh ngạc hỏi.  

 

 

“Lần này tới Đại Hạ, ngoại trừ trợ giúp Nguyễn Hồng Minh thì còn một mục đích khác là giết cậu! Không ngờ cậu đã tự mình dâng tới cửa…”  

 

 

Bà lão tóc bạc từ từ nói.  

 

 

“Hả? Vì sao?”  

 

 

Lâm Phong hơi hứng thú!  

 

 

Anh dùng thần thức lướt qua bà lão.  

 

 

Bà lão này không phải võ giả, nhưng trong cơ thể có năng lượng kì lạ, thứ đó cũng không phải nội lực, không phải linh khí, hư vô mờ mịt, rất kì quặc!  

 

 

“Có nhớ trước kia cậu đắc tội với ai không?”  

 

 

“Nhiều lắm, mà trên cơ bản cũng chết sạch rồi.”  

 

 

“Vậy ư? Còn nhóm Bát Kỳ thì sao?”  

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Mọi người ngây ra, chết rồi ư?    Nguyễn Hồng Minh vừa nãy còn khí thế, nói chuyện kiêu ngạo, dường như nắm cả thiên hạ trong lòng bàn tay lại chết như thế?    Mà từ khi Lâm Phong và Tiểu Luyến Luyến xuất hiện, đến lúc Nguyễn Hồng Minh chết cũng chỉ có hơn mười giây!    Có phải hơi nhanh không?    “Là cậu ta…”    Sau mấy giây khiếp sợ ngắn ngủi, Vệ Tử Húc nhận ra Lâm Phong!   Adv Trên thực tế, những người ở Vân Xuyên có ai không biết Khẩu Kỹ Vương tiếng tăm lừng lẫy, Lâm đại ma vương đâu?    Vệ Tử Húc kích động đỏ cả mặt!    Quả nhiên là ánh sáng cuối đường hầm!    Thật sự không ngờ lúc tuyệt vọng nhất, Lâm đại ma vương lại xuất hiện!   Adv Khác với ông ấy, Vệ Cẩm Luân lại hơi bất an!    Chết tiệt, tên độc ác này sao lại xuất hiện ở đây?    Đúng lúc này, mấy võ giả còn lại của nước Thạch đều vọt lên, bao vây Lâm Phong và Tiểu Luyến Luyến!    Bà lão tóc bạc đi cùng vẫn luôn nhắm mắt lại cũng chậm rãi mở mắt ra, để lộ đôi mắt trắng dã.    Không có con ngươi, không có tiêu cự, giống như đôi mắt của địa ngục, kinh khủng cực kì!    “Ba, ba xem ánh mắt của bà ta…”    Tiểu Luyến Luyến kêu lên một tiếng.    Lâm Phong nhìn qua bà già âm u kia, chuẩn bị an ủi tâm hồn non nớt của con gái mình.    Trẻ con mà, sợ mấy thứ kinh khủng cũng bình thường!    Nhưng lúc này Tiểu Luyến Luyến lại nói tiếp:    “Ba xem đôi mắt của bà ta có giống hai viên kẹo mềm màu trắng không…”    …    Lâm Phong im lặng.    Cũng được, con gái của mình hơi bất thường cũng là chuyện bình thường!    “Cậu là Lâm Phong?”    Bà lão đột nhiên hỏi.    Nhìn từ bề ngoài, bà ta là một người mù, nhưng Lâm Phong cảm nhận rất rõ có một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.    “Bà biết tôi à?”    Lâm Phong kinh ngạc hỏi.    “Lần này tới Đại Hạ, ngoại trừ trợ giúp Nguyễn Hồng Minh thì còn một mục đích khác là giết cậu! Không ngờ cậu đã tự mình dâng tới cửa…”    Bà lão tóc bạc từ từ nói.    “Hả? Vì sao?”    Lâm Phong hơi hứng thú!    Anh dùng thần thức lướt qua bà lão.    Bà lão này không phải võ giả, nhưng trong cơ thể có năng lượng kì lạ, thứ đó cũng không phải nội lực, không phải linh khí, hư vô mờ mịt, rất kì quặc!    “Có nhớ trước kia cậu đắc tội với ai không?”    “Nhiều lắm, mà trên cơ bản cũng chết sạch rồi.”    “Vậy ư? Còn nhóm Bát Kỳ thì sao?”  Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 848