Tác giả:

Năm 2007. Ba giờ sáng ngày 29 tháng 8, một vụ án mạng đã xảy ra trong một ngôi làng nghỉ dưỡng ở vùng ngoại ô thủ đô nước H. Một gia đình bị giết hại dã man, trong đó ba người đàn ông bị chia xác, hiện trường đẫm máu vô cùng khủng khiếp. Lúc cảnh sát đến nơi phát hiện còn một người sống sót, trên cơ thể người đó bị đâm nhiều nhát dao, đang trong tình trạng hấp hối… Một gia đình tám người có bảy người chết một người bị thương nặng, hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ không để lại dấu vân tay, không để lại một mảnh da nào, camera giám sát đã bị hỏng. Kẻ giết người là một tên tội phạm IQ cao và đã lên kế hoạch từ trước, không tìm thấy bất kỳ manh mối nào còn sót lại, cuối cùng đã trở thành một vụ án chưa được giải quyết. Người duy nhất còn sống sót là một cô bé chỉ mới mười tuổi. Cảnh sát đã đặt hồ sơ vụ án chưa được giải quyết này là “Vụ án giết cả nhà 829”… … Năm 2020, cuối xuân. Đế thành – thủ đô nước H. Trong tòa nhà pháp y thuộc đồn cảnh sát khu Thành Nam. Đúng chín giờ tối, phòng…

Chương 60: 60: Không Tiếc Mạng Người

Sau Khi Mất Trí Nhớ Tôi Trở Thành Chuyên Gia Pháp YTác giả: Mặc Tiểu ĐàoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trinh ThámNăm 2007. Ba giờ sáng ngày 29 tháng 8, một vụ án mạng đã xảy ra trong một ngôi làng nghỉ dưỡng ở vùng ngoại ô thủ đô nước H. Một gia đình bị giết hại dã man, trong đó ba người đàn ông bị chia xác, hiện trường đẫm máu vô cùng khủng khiếp. Lúc cảnh sát đến nơi phát hiện còn một người sống sót, trên cơ thể người đó bị đâm nhiều nhát dao, đang trong tình trạng hấp hối… Một gia đình tám người có bảy người chết một người bị thương nặng, hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ không để lại dấu vân tay, không để lại một mảnh da nào, camera giám sát đã bị hỏng. Kẻ giết người là một tên tội phạm IQ cao và đã lên kế hoạch từ trước, không tìm thấy bất kỳ manh mối nào còn sót lại, cuối cùng đã trở thành một vụ án chưa được giải quyết. Người duy nhất còn sống sót là một cô bé chỉ mới mười tuổi. Cảnh sát đã đặt hồ sơ vụ án chưa được giải quyết này là “Vụ án giết cả nhà 829”… … Năm 2020, cuối xuân. Đế thành – thủ đô nước H. Trong tòa nhà pháp y thuộc đồn cảnh sát khu Thành Nam. Đúng chín giờ tối, phòng… “Đúng là không nghe thấy! ”“Tầng này thật đáng sợ, đã chết người còn có tội phạm liên hoàn, mau chuyển đi thôi! ”Mấy cảnh sát mặc đồng phục ra hiệu các hàng xóm về nhà, lúc này hiện trường mới yên tĩnh lại.Thành viên tổ trọng án xem xét hết hiện trường rồi cùng nhau rời khỏi nhà trọ, hai đội lái hai chiếc xe riêng phi như ngựa trên đường.Đỗ Vĩ Lập ngồi xe Hạ Bân, anh ta được yêu cầu gọi cho Đỗ Hương Lệ nhưng vẫn không gọi được, khoảng mười phút sau nhận được một tin nhắn ngắn.Tin nhắn đến từ một số lạ: Em sẽ không để bọn họ làm hại anh, người làm hại anh đều phải chết!Mọi người biết tin nhắn này do Đỗ Hương Lệ gửi đến, cô ta rất thông minh khi biết dùng số khác, đồng thời cũng rất ngu xuẩn.“Biết rõ Đỗ Vĩ Lập đang ở trong tay cảnh sát còn gửi tin nhắn, có ai không biết do cô ta gửi?” Tiết Linh Âm cười mỉa, lão Dương đang liên lạc với công ty truyền thông, kiểm tra vị trí tin nhắn.“Cô ta biết nên mới gửi tin nhắn này.” Đan Thần Huân ngồi trên ghế phụ, tùy ý gác cánh tay dài lên khung cửa sổ, nhìn Đỗ Vĩ Lập ngồi giữa hai người ở hàng ghế sau qua gương chiếu hậu: “Cô ta cố ý đặt xác ở bờ sông, cô ta còn chưa kịp giết người thứ năm thì Đỗ Vĩ Lập đã bị bắt, cô ta ra tay sớm vì muốn chứng minh anh ta không giết người.”“Để rửa sạch tình nghi cho anh ta mà không tiếc ***** một người?” Tiết Linh Âm nhìn Đỗ Vĩ Lập, không thể tưởng tượng được Đỗ Hương Lệ ***** đến mức nào.Đan Thần Huân nhìn chằm chằm Đỗ Vĩ Lập, người đàn ông cúi đầu đạn hai tay vào nhau trông rất căng thẳng, sắc mặt anh ta trắng bệch, có lẽ cũng đang đau khổ.Bố mẹ chết sớm, hai anh em sống nương tựa vào nhau, anh trai như bố, đứa em gái mà anh ta một tay nuôi lớn lại là ác ma giết người.Anh ta tự trách, áy náy, nhiều hơn là lo lắng, sợ em gái xảy ra chuyện.“Nếu muốn cô ta không sao thì hãy hợp tác với cảnh sát, suy nghĩ xem cô ta có thể đi đâu.” Đan Thần Huân hiểu rõ suy nghĩ của anh ta, nhân cơ hội hướng dẫn.“Đúng vậy, bắt cô ta vì giúp cô ta, không phải hại cô ta! Anh cũng không muốn cô ta sống trong cảnh giết chóc đúng không?” Lão Dương ngồi bên cạnh khuyên bảo: “! Người bị hại đã bị cắt tay chân, nếu không tìm được sẽ chết, cứu một mạng người hơn xây tòa tháp bảy tầng, cũng có thể cứu giúp em gái anh!”“Để tôi nghĩ xem! ” Đỗ Vĩ Lập suy nghĩ, một lát sau đột nhiên ngẩng đầu: “Nghĩ ra rồi! Có lẽ nó ở đó!”“Dẫn đường.” Sắc mặt Hạ Bân nghiêm nghị, sống lưng thẳng tắp.Đỗ Vĩ Lập nói cho anh ta biết địa chỉ, Hạ Bân không quan tâm đang chạy trên đường một chiều, trực tiếp quay đầu xe.Xe Tiếu Dương chạy theo sau suýt đã đâm trúng, lão Dương đưa tay ra ngoài cửa sổ ra hiệu bọn họ đuổi theo.Mặc dù đêm đã khuya nhưng đây là thủ đô, trên đường có rất nhiều xe cộ, hai chiếc xe đột nhiên quay đầu khiển xe phía sau dùng hết lại, cả con đường trở nên hỗn loạn.Trong chốc lát, tiếng còi không ngừng vang lên!Cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ thấy là xe cảnh sát cũng không cản, còn giải tỏa làn xe trên đường cho bọn họ.Hạ Bân lái xe cực nhanh, nhất là bây giờ thời gian gấp gáp, chiếc xe chạy đi như bay giành giật từng giây.Tiết Linh Âm và lão Dương đã quen với việc này, Đan Thần Huân bình tĩnh ngồi trên ghế phụ, chỉ có Đỗ Vĩ Lập không hay ngồi xe suýt nữa nôn ra ngoài.Xe chạy khoảng mười phút thì rời khỏi khu Thành Nam, tiến vào khu vực quản lý của tổng khu.Đan Thần Huân nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đèn đường lướt qua như bay, khuôn mặt điển trai của người đàn ông lúc sáng lúc tối.Điện thoại rung lên, có cuộc gọi tới.Đan Thần Huân cầm điện thoại, anh nhìn lướt qua màn hình thì thấy là một dãy số xa lạ.“Xin chào.” Anh nhận cuộc gọi.

“Đúng là không nghe thấy! ”

“Tầng này thật đáng sợ, đã chết người còn có tội phạm liên hoàn, mau chuyển đi thôi! ”

Mấy cảnh sát mặc đồng phục ra hiệu các hàng xóm về nhà, lúc này hiện trường mới yên tĩnh lại.

Thành viên tổ trọng án xem xét hết hiện trường rồi cùng nhau rời khỏi nhà trọ, hai đội lái hai chiếc xe riêng phi như ngựa trên đường.

Đỗ Vĩ Lập ngồi xe Hạ Bân, anh ta được yêu cầu gọi cho Đỗ Hương Lệ nhưng vẫn không gọi được, khoảng mười phút sau nhận được một tin nhắn ngắn.

Tin nhắn đến từ một số lạ: Em sẽ không để bọn họ làm hại anh, người làm hại anh đều phải chết!

Mọi người biết tin nhắn này do Đỗ Hương Lệ gửi đến, cô ta rất thông minh khi biết dùng số khác, đồng thời cũng rất ngu xuẩn.

“Biết rõ Đỗ Vĩ Lập đang ở trong tay cảnh sát còn gửi tin nhắn, có ai không biết do cô ta gửi?” Tiết Linh Âm cười mỉa, lão Dương đang liên lạc với công ty truyền thông, kiểm tra vị trí tin nhắn.

“Cô ta biết nên mới gửi tin nhắn này.

” Đan Thần Huân ngồi trên ghế phụ, tùy ý gác cánh tay dài lên khung cửa sổ, nhìn Đỗ Vĩ Lập ngồi giữa hai người ở hàng ghế sau qua gương chiếu hậu: “Cô ta cố ý đặt xác ở bờ sông, cô ta còn chưa kịp giết người thứ năm thì Đỗ Vĩ Lập đã bị bắt, cô ta ra tay sớm vì muốn chứng minh anh ta không giết người.

“Để rửa sạch tình nghi cho anh ta mà không tiếc ***** một người?” Tiết Linh Âm nhìn Đỗ Vĩ Lập, không thể tưởng tượng được Đỗ Hương Lệ ***** đến mức nào.

Đan Thần Huân nhìn chằm chằm Đỗ Vĩ Lập, người đàn ông cúi đầu đạn hai tay vào nhau trông rất căng thẳng, sắc mặt anh ta trắng bệch, có lẽ cũng đang đau khổ.

Bố mẹ chết sớm, hai anh em sống nương tựa vào nhau, anh trai như bố, đứa em gái mà anh ta một tay nuôi lớn lại là ác ma giết người.

Anh ta tự trách, áy náy, nhiều hơn là lo lắng, sợ em gái xảy ra chuyện.

“Nếu muốn cô ta không sao thì hãy hợp tác với cảnh sát, suy nghĩ xem cô ta có thể đi đâu.

” Đan Thần Huân hiểu rõ suy nghĩ của anh ta, nhân cơ hội hướng dẫn.

“Đúng vậy, bắt cô ta vì giúp cô ta, không phải hại cô ta! Anh cũng không muốn cô ta sống trong cảnh giết chóc đúng không?” Lão Dương ngồi bên cạnh khuyên bảo: “! Người bị hại đã bị cắt tay chân, nếu không tìm được sẽ chết, cứu một mạng người hơn xây tòa tháp bảy tầng, cũng có thể cứu giúp em gái anh!”

“Để tôi nghĩ xem! ” Đỗ Vĩ Lập suy nghĩ, một lát sau đột nhiên ngẩng đầu: “Nghĩ ra rồi! Có lẽ nó ở đó!”

“Dẫn đường.

” Sắc mặt Hạ Bân nghiêm nghị, sống lưng thẳng tắp.

Đỗ Vĩ Lập nói cho anh ta biết địa chỉ, Hạ Bân không quan tâm đang chạy trên đường một chiều, trực tiếp quay đầu xe.

Xe Tiếu Dương chạy theo sau suýt đã đâm trúng, lão Dương đưa tay ra ngoài cửa sổ ra hiệu bọn họ đuổi theo.

Mặc dù đêm đã khuya nhưng đây là thủ đô, trên đường có rất nhiều xe cộ, hai chiếc xe đột nhiên quay đầu khiển xe phía sau dùng hết lại, cả con đường trở nên hỗn loạn.

Trong chốc lát, tiếng còi không ngừng vang lên!

Cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ thấy là xe cảnh sát cũng không cản, còn giải tỏa làn xe trên đường cho bọn họ.

Hạ Bân lái xe cực nhanh, nhất là bây giờ thời gian gấp gáp, chiếc xe chạy đi như bay giành giật từng giây.

Tiết Linh Âm và lão Dương đã quen với việc này, Đan Thần Huân bình tĩnh ngồi trên ghế phụ, chỉ có Đỗ Vĩ Lập không hay ngồi xe suýt nữa nôn ra ngoài.

Xe chạy khoảng mười phút thì rời khỏi khu Thành Nam, tiến vào khu vực quản lý của tổng khu.

Đan Thần Huân nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đèn đường lướt qua như bay, khuôn mặt điển trai của người đàn ông lúc sáng lúc tối.

Điện thoại rung lên, có cuộc gọi tới.

Đan Thần Huân cầm điện thoại, anh nhìn lướt qua màn hình thì thấy là một dãy số xa lạ.

“Xin chào.

” Anh nhận cuộc gọi.

Sau Khi Mất Trí Nhớ Tôi Trở Thành Chuyên Gia Pháp YTác giả: Mặc Tiểu ĐàoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trinh ThámNăm 2007. Ba giờ sáng ngày 29 tháng 8, một vụ án mạng đã xảy ra trong một ngôi làng nghỉ dưỡng ở vùng ngoại ô thủ đô nước H. Một gia đình bị giết hại dã man, trong đó ba người đàn ông bị chia xác, hiện trường đẫm máu vô cùng khủng khiếp. Lúc cảnh sát đến nơi phát hiện còn một người sống sót, trên cơ thể người đó bị đâm nhiều nhát dao, đang trong tình trạng hấp hối… Một gia đình tám người có bảy người chết một người bị thương nặng, hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ không để lại dấu vân tay, không để lại một mảnh da nào, camera giám sát đã bị hỏng. Kẻ giết người là một tên tội phạm IQ cao và đã lên kế hoạch từ trước, không tìm thấy bất kỳ manh mối nào còn sót lại, cuối cùng đã trở thành một vụ án chưa được giải quyết. Người duy nhất còn sống sót là một cô bé chỉ mới mười tuổi. Cảnh sát đã đặt hồ sơ vụ án chưa được giải quyết này là “Vụ án giết cả nhà 829”… … Năm 2020, cuối xuân. Đế thành – thủ đô nước H. Trong tòa nhà pháp y thuộc đồn cảnh sát khu Thành Nam. Đúng chín giờ tối, phòng… “Đúng là không nghe thấy! ”“Tầng này thật đáng sợ, đã chết người còn có tội phạm liên hoàn, mau chuyển đi thôi! ”Mấy cảnh sát mặc đồng phục ra hiệu các hàng xóm về nhà, lúc này hiện trường mới yên tĩnh lại.Thành viên tổ trọng án xem xét hết hiện trường rồi cùng nhau rời khỏi nhà trọ, hai đội lái hai chiếc xe riêng phi như ngựa trên đường.Đỗ Vĩ Lập ngồi xe Hạ Bân, anh ta được yêu cầu gọi cho Đỗ Hương Lệ nhưng vẫn không gọi được, khoảng mười phút sau nhận được một tin nhắn ngắn.Tin nhắn đến từ một số lạ: Em sẽ không để bọn họ làm hại anh, người làm hại anh đều phải chết!Mọi người biết tin nhắn này do Đỗ Hương Lệ gửi đến, cô ta rất thông minh khi biết dùng số khác, đồng thời cũng rất ngu xuẩn.“Biết rõ Đỗ Vĩ Lập đang ở trong tay cảnh sát còn gửi tin nhắn, có ai không biết do cô ta gửi?” Tiết Linh Âm cười mỉa, lão Dương đang liên lạc với công ty truyền thông, kiểm tra vị trí tin nhắn.“Cô ta biết nên mới gửi tin nhắn này.” Đan Thần Huân ngồi trên ghế phụ, tùy ý gác cánh tay dài lên khung cửa sổ, nhìn Đỗ Vĩ Lập ngồi giữa hai người ở hàng ghế sau qua gương chiếu hậu: “Cô ta cố ý đặt xác ở bờ sông, cô ta còn chưa kịp giết người thứ năm thì Đỗ Vĩ Lập đã bị bắt, cô ta ra tay sớm vì muốn chứng minh anh ta không giết người.”“Để rửa sạch tình nghi cho anh ta mà không tiếc ***** một người?” Tiết Linh Âm nhìn Đỗ Vĩ Lập, không thể tưởng tượng được Đỗ Hương Lệ ***** đến mức nào.Đan Thần Huân nhìn chằm chằm Đỗ Vĩ Lập, người đàn ông cúi đầu đạn hai tay vào nhau trông rất căng thẳng, sắc mặt anh ta trắng bệch, có lẽ cũng đang đau khổ.Bố mẹ chết sớm, hai anh em sống nương tựa vào nhau, anh trai như bố, đứa em gái mà anh ta một tay nuôi lớn lại là ác ma giết người.Anh ta tự trách, áy náy, nhiều hơn là lo lắng, sợ em gái xảy ra chuyện.“Nếu muốn cô ta không sao thì hãy hợp tác với cảnh sát, suy nghĩ xem cô ta có thể đi đâu.” Đan Thần Huân hiểu rõ suy nghĩ của anh ta, nhân cơ hội hướng dẫn.“Đúng vậy, bắt cô ta vì giúp cô ta, không phải hại cô ta! Anh cũng không muốn cô ta sống trong cảnh giết chóc đúng không?” Lão Dương ngồi bên cạnh khuyên bảo: “! Người bị hại đã bị cắt tay chân, nếu không tìm được sẽ chết, cứu một mạng người hơn xây tòa tháp bảy tầng, cũng có thể cứu giúp em gái anh!”“Để tôi nghĩ xem! ” Đỗ Vĩ Lập suy nghĩ, một lát sau đột nhiên ngẩng đầu: “Nghĩ ra rồi! Có lẽ nó ở đó!”“Dẫn đường.” Sắc mặt Hạ Bân nghiêm nghị, sống lưng thẳng tắp.Đỗ Vĩ Lập nói cho anh ta biết địa chỉ, Hạ Bân không quan tâm đang chạy trên đường một chiều, trực tiếp quay đầu xe.Xe Tiếu Dương chạy theo sau suýt đã đâm trúng, lão Dương đưa tay ra ngoài cửa sổ ra hiệu bọn họ đuổi theo.Mặc dù đêm đã khuya nhưng đây là thủ đô, trên đường có rất nhiều xe cộ, hai chiếc xe đột nhiên quay đầu khiển xe phía sau dùng hết lại, cả con đường trở nên hỗn loạn.Trong chốc lát, tiếng còi không ngừng vang lên!Cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ thấy là xe cảnh sát cũng không cản, còn giải tỏa làn xe trên đường cho bọn họ.Hạ Bân lái xe cực nhanh, nhất là bây giờ thời gian gấp gáp, chiếc xe chạy đi như bay giành giật từng giây.Tiết Linh Âm và lão Dương đã quen với việc này, Đan Thần Huân bình tĩnh ngồi trên ghế phụ, chỉ có Đỗ Vĩ Lập không hay ngồi xe suýt nữa nôn ra ngoài.Xe chạy khoảng mười phút thì rời khỏi khu Thành Nam, tiến vào khu vực quản lý của tổng khu.Đan Thần Huân nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đèn đường lướt qua như bay, khuôn mặt điển trai của người đàn ông lúc sáng lúc tối.Điện thoại rung lên, có cuộc gọi tới.Đan Thần Huân cầm điện thoại, anh nhìn lướt qua màn hình thì thấy là một dãy số xa lạ.“Xin chào.” Anh nhận cuộc gọi.

Chương 60: 60: Không Tiếc Mạng Người