Năm 2007. Ba giờ sáng ngày 29 tháng 8, một vụ án mạng đã xảy ra trong một ngôi làng nghỉ dưỡng ở vùng ngoại ô thủ đô nước H. Một gia đình bị giết hại dã man, trong đó ba người đàn ông bị chia xác, hiện trường đẫm máu vô cùng khủng khiếp. Lúc cảnh sát đến nơi phát hiện còn một người sống sót, trên cơ thể người đó bị đâm nhiều nhát dao, đang trong tình trạng hấp hối… Một gia đình tám người có bảy người chết một người bị thương nặng, hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ không để lại dấu vân tay, không để lại một mảnh da nào, camera giám sát đã bị hỏng. Kẻ giết người là một tên tội phạm IQ cao và đã lên kế hoạch từ trước, không tìm thấy bất kỳ manh mối nào còn sót lại, cuối cùng đã trở thành một vụ án chưa được giải quyết. Người duy nhất còn sống sót là một cô bé chỉ mới mười tuổi. Cảnh sát đã đặt hồ sơ vụ án chưa được giải quyết này là “Vụ án giết cả nhà 829”… … Năm 2020, cuối xuân. Đế thành – thủ đô nước H. Trong tòa nhà pháp y thuộc đồn cảnh sát khu Thành Nam. Đúng chín giờ tối, phòng…
Chương 63: 63: Đầu Đuôi Câu Chuyện 1
Sau Khi Mất Trí Nhớ Tôi Trở Thành Chuyên Gia Pháp YTác giả: Mặc Tiểu ĐàoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trinh ThámNăm 2007. Ba giờ sáng ngày 29 tháng 8, một vụ án mạng đã xảy ra trong một ngôi làng nghỉ dưỡng ở vùng ngoại ô thủ đô nước H. Một gia đình bị giết hại dã man, trong đó ba người đàn ông bị chia xác, hiện trường đẫm máu vô cùng khủng khiếp. Lúc cảnh sát đến nơi phát hiện còn một người sống sót, trên cơ thể người đó bị đâm nhiều nhát dao, đang trong tình trạng hấp hối… Một gia đình tám người có bảy người chết một người bị thương nặng, hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ không để lại dấu vân tay, không để lại một mảnh da nào, camera giám sát đã bị hỏng. Kẻ giết người là một tên tội phạm IQ cao và đã lên kế hoạch từ trước, không tìm thấy bất kỳ manh mối nào còn sót lại, cuối cùng đã trở thành một vụ án chưa được giải quyết. Người duy nhất còn sống sót là một cô bé chỉ mới mười tuổi. Cảnh sát đã đặt hồ sơ vụ án chưa được giải quyết này là “Vụ án giết cả nhà 829”… … Năm 2020, cuối xuân. Đế thành – thủ đô nước H. Trong tòa nhà pháp y thuộc đồn cảnh sát khu Thành Nam. Đúng chín giờ tối, phòng… Anh ta quay sang đau khổ cầu xin Đan Thần Huân: “Cảnh sát, đừng tổn thương nó, xin các cậu đừng bắn! Xin các cậu! ”“Đừng cầu xin bọn họ!” Đôi mắt Đỗ Hương Lệ đỏ ngầu, cô ta lấy ra một con dao, gào hét như một người điên: “Bắn đi, bắn đi! Dù sao tao cũng không muốn sống nữa!”“Hương Lệ, đừng kích động, bình tĩnh lại đi! ” Đỗ Vĩ Lập vừa xoa dịu cô ta vừa cầu xin cảnh sát: “Đừng bắn, có lẽ nó phát bệnh rồi, không khống chế được tâm trạng của mình.”“Đỗ Hương Lệ, bỏ dao xuống!” Hạ Bân nhìn người phụ nữ nằm dưới đất, không thể xác định được người đó còn sống hay đã chết, chỉ sợ người đàn bà điên này đâm một nhát thì khó mà đoán được hậu quả.“Bỏ xuống!” Lão Dương cũng cảnh cáo: “Đỗ Hương Lệ, cô không thể giải quyết mọi chuyện bằng cái chết, tất cả chứng cứ đều gây bất lợi cho anh trai cô.Không có lời khai của cô, anh ta sẽ trở thành đồng phạm, chắc chắn phải ngồi tù!”Đỗ Hương Lệ nghe vậy thì cả người run rẩy, lập tức bình tĩnh lại.Cô ta lắc đầu thật mạnh: “Không! Anh ấy không biết gì hết, là tao giết người, không liên quan đến anh ấy!”“Vậy cô để dao xuống, quay về với chúng tôi.” Lão Dương rất giỏi đàm phán: “Chỉ có vậy, anh trai cô mới được phán vô tội rồi thả ra.”“Tôi! ” Dường như Đỗ Hương Lệ đã được thuyết phục, vẻ mặt hung dữ dần thả lỏng: “Được, tôi nhận tội, tôi quay về với các cậu, chỉ cần thả anh trai! ”Cô ta chậm rãi để dao xuống, Hạ Bân thấy có cơ hội liền tiến lên một bước.Anh ta đánh rơi con dao, túm lấy cổ tay Đỗ Hương Lệ vặn mạnh một cái, ép cánh tay cô ta ra sau lưng.Lão Dương vội đi theo đá vào chân tội phạm, chân trái Đỗ Hương Lệ mềm nhũn, quỳ thẳng xuống đất.Hai người chia ra hai bên đè vai cô ta xuống, hoàn toàn khống chế cô ta.Tiết Linh Âm cất súng chạy đến phía trước bao tải kiểm tra hơi thở của người phụ nữ, thấy cô ấy vẫn còn thở.“Còn sống!” Cô lập tức gọi cấp cứu.Đỗ Hương Lệ quỳ trên mặt đất, cô ta không hề giãy giụa mà chỉ ngẩng đầu nhìn Đỗ Vĩ Lập.Đỗ Vĩ Lập bị Đan Thần Huân chặn lại nên không thể đến gần.“Đưa đi.” Đan Thần Huân ra lệnh.Hai cảnh sát kéo Đỗ Hương Lệ đứng dậy, trong khoảnh khắc đi ngang qua Đỗ Vĩ Lập, hai anh em nhìn thẳng vào mắt nhau.Đỗ Vĩ Lập gật đầu với cô ta, cô ta mỉm cười, nước mắt tuôn rơi!Lúc Tiếu Dương chạy đến, Đỗ Hương Lệ đã bị áp giải lên xe.Bệnh viện gần nhất cử xe cấp cứu đến, nạn nhân Lý Hiểu Hồng bị chặt hai tay và hai bắp chân, hung thủ không muốn cô ấy chết quá nhanh nên đã rắc bột cầm máu vào vết thương của cô ấy, ngoài ra còn cho cô ấy uống thuốc giảm đau.Dù vậy thì Lý Hiểu Hồng vẫn hôn mê vì mất máu quá nhiều, đang trong tình trạng hấp hối.Cảnh sát tiến hành thẩm vấn Đỗ Hương Lệ ngay trong đêm, đội trưởng hai tổ trọng án ngồi trước bàn tam giác, Hạ Bân và Lý Bạch đứng sau lưng bọn họ, những người khác đứng trong phòng giám sát ngay bên cạnh.Đỗ Hương Lệ đã thú nhận tội ác của mình, cô ta kể lại tất cả chi tiết khi giết người!Người bị hại đầu tiên là Phạm Diễm, hàng xóm của cô ta, thỉnh thoảng hai người gặp nhau trong thang máy.Có một lần Phạm Diễm nhận đồ chuyển phát nhanh rất nặng, Đỗ Hương Lệ đã mang đến cửa nhà giúp, sau mỗi lần như vậy hai người đã quen biết.Đỗ Hương Lệ làm ca sáng thường về nhà vào lúc nửa đêm, Phạm Diễm làm trong tiệm cắt tóc cũng thường về khuya, giờ tan làm của hai người không khác nhau là mấy.Đỗ Hương Lệ sẽ mang đồ ăn khuya về cho Phạm Diễm, vì phép lịch sự, Phạm Diễm cũng mang đồ ăn cho cô ta.Sau này Phạm Diễm mới biết Đỗ Hương Lệ không tan làm muộn như thế, mà đang cố ý đợi mình.
Anh ta quay sang đau khổ cầu xin Đan Thần Huân: “Cảnh sát, đừng tổn thương nó, xin các cậu đừng bắn! Xin các cậu! ”
“Đừng cầu xin bọn họ!” Đôi mắt Đỗ Hương Lệ đỏ ngầu, cô ta lấy ra một con dao, gào hét như một người điên: “Bắn đi, bắn đi! Dù sao tao cũng không muốn sống nữa!”
“Hương Lệ, đừng kích động, bình tĩnh lại đi! ” Đỗ Vĩ Lập vừa xoa dịu cô ta vừa cầu xin cảnh sát: “Đừng bắn, có lẽ nó phát bệnh rồi, không khống chế được tâm trạng của mình.
”
“Đỗ Hương Lệ, bỏ dao xuống!” Hạ Bân nhìn người phụ nữ nằm dưới đất, không thể xác định được người đó còn sống hay đã chết, chỉ sợ người đàn bà điên này đâm một nhát thì khó mà đoán được hậu quả.
“Bỏ xuống!” Lão Dương cũng cảnh cáo: “Đỗ Hương Lệ, cô không thể giải quyết mọi chuyện bằng cái chết, tất cả chứng cứ đều gây bất lợi cho anh trai cô.
Không có lời khai của cô, anh ta sẽ trở thành đồng phạm, chắc chắn phải ngồi tù!”
Đỗ Hương Lệ nghe vậy thì cả người run rẩy, lập tức bình tĩnh lại.
Cô ta lắc đầu thật mạnh: “Không! Anh ấy không biết gì hết, là tao giết người, không liên quan đến anh ấy!”
“Vậy cô để dao xuống, quay về với chúng tôi.
” Lão Dương rất giỏi đàm phán: “Chỉ có vậy, anh trai cô mới được phán vô tội rồi thả ra.
”
“Tôi! ” Dường như Đỗ Hương Lệ đã được thuyết phục, vẻ mặt hung dữ dần thả lỏng: “Được, tôi nhận tội, tôi quay về với các cậu, chỉ cần thả anh trai! ”
Cô ta chậm rãi để dao xuống, Hạ Bân thấy có cơ hội liền tiến lên một bước.
Anh ta đánh rơi con dao, túm lấy cổ tay Đỗ Hương Lệ vặn mạnh một cái, ép cánh tay cô ta ra sau lưng.
Lão Dương vội đi theo đá vào chân tội phạm, chân trái Đỗ Hương Lệ mềm nhũn, quỳ thẳng xuống đất.
Hai người chia ra hai bên đè vai cô ta xuống, hoàn toàn khống chế cô ta.
Tiết Linh Âm cất súng chạy đến phía trước bao tải kiểm tra hơi thở của người phụ nữ, thấy cô ấy vẫn còn thở.
“Còn sống!” Cô lập tức gọi cấp cứu.
Đỗ Hương Lệ quỳ trên mặt đất, cô ta không hề giãy giụa mà chỉ ngẩng đầu nhìn Đỗ Vĩ Lập.
Đỗ Vĩ Lập bị Đan Thần Huân chặn lại nên không thể đến gần.
“Đưa đi.
” Đan Thần Huân ra lệnh.
Hai cảnh sát kéo Đỗ Hương Lệ đứng dậy, trong khoảnh khắc đi ngang qua Đỗ Vĩ Lập, hai anh em nhìn thẳng vào mắt nhau.
Đỗ Vĩ Lập gật đầu với cô ta, cô ta mỉm cười, nước mắt tuôn rơi!
Lúc Tiếu Dương chạy đến, Đỗ Hương Lệ đã bị áp giải lên xe.
Bệnh viện gần nhất cử xe cấp cứu đến, nạn nhân Lý Hiểu Hồng bị chặt hai tay và hai bắp chân, hung thủ không muốn cô ấy chết quá nhanh nên đã rắc bột cầm máu vào vết thương của cô ấy, ngoài ra còn cho cô ấy uống thuốc giảm đau.
Dù vậy thì Lý Hiểu Hồng vẫn hôn mê vì mất máu quá nhiều, đang trong tình trạng hấp hối.
Cảnh sát tiến hành thẩm vấn Đỗ Hương Lệ ngay trong đêm, đội trưởng hai tổ trọng án ngồi trước bàn tam giác, Hạ Bân và Lý Bạch đứng sau lưng bọn họ, những người khác đứng trong phòng giám sát ngay bên cạnh.
Đỗ Hương Lệ đã thú nhận tội ác của mình, cô ta kể lại tất cả chi tiết khi giết người!
Người bị hại đầu tiên là Phạm Diễm, hàng xóm của cô ta, thỉnh thoảng hai người gặp nhau trong thang máy.
Có một lần Phạm Diễm nhận đồ chuyển phát nhanh rất nặng, Đỗ Hương Lệ đã mang đến cửa nhà giúp, sau mỗi lần như vậy hai người đã quen biết.
Đỗ Hương Lệ làm ca sáng thường về nhà vào lúc nửa đêm, Phạm Diễm làm trong tiệm cắt tóc cũng thường về khuya, giờ tan làm của hai người không khác nhau là mấy.
Đỗ Hương Lệ sẽ mang đồ ăn khuya về cho Phạm Diễm, vì phép lịch sự, Phạm Diễm cũng mang đồ ăn cho cô ta.
Sau này Phạm Diễm mới biết Đỗ Hương Lệ không tan làm muộn như thế, mà đang cố ý đợi mình.
Sau Khi Mất Trí Nhớ Tôi Trở Thành Chuyên Gia Pháp YTác giả: Mặc Tiểu ĐàoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trinh ThámNăm 2007. Ba giờ sáng ngày 29 tháng 8, một vụ án mạng đã xảy ra trong một ngôi làng nghỉ dưỡng ở vùng ngoại ô thủ đô nước H. Một gia đình bị giết hại dã man, trong đó ba người đàn ông bị chia xác, hiện trường đẫm máu vô cùng khủng khiếp. Lúc cảnh sát đến nơi phát hiện còn một người sống sót, trên cơ thể người đó bị đâm nhiều nhát dao, đang trong tình trạng hấp hối… Một gia đình tám người có bảy người chết một người bị thương nặng, hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ không để lại dấu vân tay, không để lại một mảnh da nào, camera giám sát đã bị hỏng. Kẻ giết người là một tên tội phạm IQ cao và đã lên kế hoạch từ trước, không tìm thấy bất kỳ manh mối nào còn sót lại, cuối cùng đã trở thành một vụ án chưa được giải quyết. Người duy nhất còn sống sót là một cô bé chỉ mới mười tuổi. Cảnh sát đã đặt hồ sơ vụ án chưa được giải quyết này là “Vụ án giết cả nhà 829”… … Năm 2020, cuối xuân. Đế thành – thủ đô nước H. Trong tòa nhà pháp y thuộc đồn cảnh sát khu Thành Nam. Đúng chín giờ tối, phòng… Anh ta quay sang đau khổ cầu xin Đan Thần Huân: “Cảnh sát, đừng tổn thương nó, xin các cậu đừng bắn! Xin các cậu! ”“Đừng cầu xin bọn họ!” Đôi mắt Đỗ Hương Lệ đỏ ngầu, cô ta lấy ra một con dao, gào hét như một người điên: “Bắn đi, bắn đi! Dù sao tao cũng không muốn sống nữa!”“Hương Lệ, đừng kích động, bình tĩnh lại đi! ” Đỗ Vĩ Lập vừa xoa dịu cô ta vừa cầu xin cảnh sát: “Đừng bắn, có lẽ nó phát bệnh rồi, không khống chế được tâm trạng của mình.”“Đỗ Hương Lệ, bỏ dao xuống!” Hạ Bân nhìn người phụ nữ nằm dưới đất, không thể xác định được người đó còn sống hay đã chết, chỉ sợ người đàn bà điên này đâm một nhát thì khó mà đoán được hậu quả.“Bỏ xuống!” Lão Dương cũng cảnh cáo: “Đỗ Hương Lệ, cô không thể giải quyết mọi chuyện bằng cái chết, tất cả chứng cứ đều gây bất lợi cho anh trai cô.Không có lời khai của cô, anh ta sẽ trở thành đồng phạm, chắc chắn phải ngồi tù!”Đỗ Hương Lệ nghe vậy thì cả người run rẩy, lập tức bình tĩnh lại.Cô ta lắc đầu thật mạnh: “Không! Anh ấy không biết gì hết, là tao giết người, không liên quan đến anh ấy!”“Vậy cô để dao xuống, quay về với chúng tôi.” Lão Dương rất giỏi đàm phán: “Chỉ có vậy, anh trai cô mới được phán vô tội rồi thả ra.”“Tôi! ” Dường như Đỗ Hương Lệ đã được thuyết phục, vẻ mặt hung dữ dần thả lỏng: “Được, tôi nhận tội, tôi quay về với các cậu, chỉ cần thả anh trai! ”Cô ta chậm rãi để dao xuống, Hạ Bân thấy có cơ hội liền tiến lên một bước.Anh ta đánh rơi con dao, túm lấy cổ tay Đỗ Hương Lệ vặn mạnh một cái, ép cánh tay cô ta ra sau lưng.Lão Dương vội đi theo đá vào chân tội phạm, chân trái Đỗ Hương Lệ mềm nhũn, quỳ thẳng xuống đất.Hai người chia ra hai bên đè vai cô ta xuống, hoàn toàn khống chế cô ta.Tiết Linh Âm cất súng chạy đến phía trước bao tải kiểm tra hơi thở của người phụ nữ, thấy cô ấy vẫn còn thở.“Còn sống!” Cô lập tức gọi cấp cứu.Đỗ Hương Lệ quỳ trên mặt đất, cô ta không hề giãy giụa mà chỉ ngẩng đầu nhìn Đỗ Vĩ Lập.Đỗ Vĩ Lập bị Đan Thần Huân chặn lại nên không thể đến gần.“Đưa đi.” Đan Thần Huân ra lệnh.Hai cảnh sát kéo Đỗ Hương Lệ đứng dậy, trong khoảnh khắc đi ngang qua Đỗ Vĩ Lập, hai anh em nhìn thẳng vào mắt nhau.Đỗ Vĩ Lập gật đầu với cô ta, cô ta mỉm cười, nước mắt tuôn rơi!Lúc Tiếu Dương chạy đến, Đỗ Hương Lệ đã bị áp giải lên xe.Bệnh viện gần nhất cử xe cấp cứu đến, nạn nhân Lý Hiểu Hồng bị chặt hai tay và hai bắp chân, hung thủ không muốn cô ấy chết quá nhanh nên đã rắc bột cầm máu vào vết thương của cô ấy, ngoài ra còn cho cô ấy uống thuốc giảm đau.Dù vậy thì Lý Hiểu Hồng vẫn hôn mê vì mất máu quá nhiều, đang trong tình trạng hấp hối.Cảnh sát tiến hành thẩm vấn Đỗ Hương Lệ ngay trong đêm, đội trưởng hai tổ trọng án ngồi trước bàn tam giác, Hạ Bân và Lý Bạch đứng sau lưng bọn họ, những người khác đứng trong phòng giám sát ngay bên cạnh.Đỗ Hương Lệ đã thú nhận tội ác của mình, cô ta kể lại tất cả chi tiết khi giết người!Người bị hại đầu tiên là Phạm Diễm, hàng xóm của cô ta, thỉnh thoảng hai người gặp nhau trong thang máy.Có một lần Phạm Diễm nhận đồ chuyển phát nhanh rất nặng, Đỗ Hương Lệ đã mang đến cửa nhà giúp, sau mỗi lần như vậy hai người đã quen biết.Đỗ Hương Lệ làm ca sáng thường về nhà vào lúc nửa đêm, Phạm Diễm làm trong tiệm cắt tóc cũng thường về khuya, giờ tan làm của hai người không khác nhau là mấy.Đỗ Hương Lệ sẽ mang đồ ăn khuya về cho Phạm Diễm, vì phép lịch sự, Phạm Diễm cũng mang đồ ăn cho cô ta.Sau này Phạm Diễm mới biết Đỗ Hương Lệ không tan làm muộn như thế, mà đang cố ý đợi mình.