“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…
Chương 13: C13: Bí mật và điện thoại
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Lý Sơ Ảnh bị răn dạy như vậy thì tâm trạng đã không vui càng thêm khó chịu.Nhưng cô lại không thể giải thích rõ ràng, vẫn nên ít nói lại, lỡ miệng thì phiền phức.Lý Thanh Nham thở dài, cũng cảm thấy vừa rồi mình đã có chút nghiêm khắc quá.Vì vậy điều chỉnh lại giọng nói, bắt đầu kể về điều kỳ lạ của gia tộc mình.“Sơ Ảnh, nhà chúng ta có vài vấn đề mà con cũng nên biết rồi!”“Con cũng biết bệnh của em gái con cũng giống như con từng bị. Khi con còn nhỏ thì giống hệt Diệu Diệu hiện tại, nếu không có vị cao nhân kia, con hoàn toàn không thế sống sót tới giờ!”Chuyện này tuy Lý Sơ Ảnh không nhớ nổi nhưng cô cũng từng nghe bố kế.Cũng chính vì chuyện này nên cô mới nghiêm túc hỏi han Triệu Lâm bệnh tình của em gái như thế.“Bổ, tuy lúc đó con còn nhỏ nhưng việc này còn nhớ mang máng!”, Lý Sơ Ảnh khẽ nói.Lý Thanh Nham thấy cô bình tĩnh như vậy thì không nhịn được mà nói: “Con chỉ nhớ nhưng conkhông biết đằng sau việc này có bão táp phong ba cỡ nào đâu!”“A? Không phải bố đã nói là đây chỉ là chứng viêm bình thường thôi sao?”, Lý Sơ Ảnh hỏi lại.Lý Thanh Nham hít sâu một hơi mới nói: “Hiện giờ con đã trưởng thành, bố sẽ kế lại chuyện năm đó cho con nghe để con không còn cảm thấy kháng cự về hôn ước này nữa!”“Bố nói…”, trong lòng Lý Sơ Ảnh lộp độp, nhận ra được sự nghiêm trọng của việc này.“Hơn hai mươi năm trước, nhà chúng ta vẫn chỉ là một gia đình bình thường, bổ cũng chỉ là một công nhân quèn!Rồi đến một ngày, trên đường đi làm, bố nhặt được một bọc đò.Trong bọc đồ kia toàn là tiền.Đủ cho nhà chúng ta không cần lo cơm áo gạo tiền trong nhiều năm.Bố nhất thời bị ma xui quỷ khiến nên đã chiếm lấy số tiền kia…Rồi bố dùng nó làm vốn để khởi nghiệp, sau đó cũng xuôi chèo mát mái, như cá gặp nước, vô cùng thuận lợi.Nhưng hai năm sau, con đột nhiên bị bệnh nặng, bố đi mời danh y khắp nơi cũng không có tác dụng, chỉ có thể trơ mắt nhìn con yếu dần”.Nói tới đây, Lý Thanh Nham rơi lệ, như đang nhớ lại sự đau khổ năm đó.Lý Sơ Ảnh sững người, đây là lần đầu cô nghe bố nhắc tới chuyện này.‘Vê sau, trong một lần tình cờ bố quen biết một vị đại sư!Người này vừa nhìn đã biết nhà chúng ta xảy ra chuyện không thể giải thích.Bố trúng một loại thuật nguyền rủalVị đại sư kia nói cho bố biết đây là thuật nguyền rủa của vu sư vô cùng cao thâm, người ta ném tiền là để mua mạng, ai nhặt được thì lời nguyền ứng nghiệm lên người thân của kẻ đó, vậy nên nó ứng nghiệm vào con!”Lý Thanh Nham nói tới đây trong mắt hiện lên tia phức tạp.Thành công cũng nhờ tiền mà bại cũng vì tiền.“Sau đó thì sao ạ?”, Lý Sơ Ảnh không nhịn được mà hỏi.Lý Thanh Nham nói: ‘Vị cao nhân kia Tất lợi hại, lúc đó cũng giúp đỡ giải quyết, chỉ yêu cầu con và cháu trai ông ta kết hôn, chẳng những giúp chúng ta giải thuật nguyền rủa.Mà người này còn giúp chúng ta nhiều việc mà con không thế tưởng tượng nổi đâu.
Lý Sơ Ảnh bị răn dạy như vậy thì tâm trạng đã không vui càng thêm khó chịu.
Nhưng cô lại không thể giải thích rõ ràng, vẫn nên ít nói lại, lỡ miệng thì phiền phức.
Lý Thanh Nham thở dài, cũng cảm thấy vừa rồi mình đã có chút nghiêm khắc quá.
Vì vậy điều chỉnh lại giọng nói, bắt đầu kể về điều kỳ lạ của gia tộc mình.
“Sơ Ảnh, nhà chúng ta có vài vấn đề mà con cũng nên biết rồi!”
“Con cũng biết bệnh của em gái con cũng giống như con từng bị. Khi con còn nhỏ thì giống hệt Diệu Diệu hiện tại, nếu không có vị cao nhân kia, con hoàn toàn không thế sống sót tới giờ!”
Chuyện này tuy Lý Sơ Ảnh không nhớ nổi nhưng cô cũng từng nghe bố kế.
Cũng chính vì chuyện này nên cô mới nghiêm túc hỏi han Triệu Lâm bệnh tình của em gái như thế.
“Bổ, tuy lúc đó con còn nhỏ nhưng việc này còn nhớ mang máng!”, Lý Sơ Ảnh khẽ nói.
Lý Thanh Nham thấy cô bình tĩnh như vậy thì không nhịn được mà nói: “Con chỉ nhớ nhưng con
không biết đằng sau việc này có bão táp phong ba cỡ nào đâu!”
“A? Không phải bố đã nói là đây chỉ là chứng viêm bình thường thôi sao?”, Lý Sơ Ảnh hỏi lại.
Lý Thanh Nham hít sâu một hơi mới nói: “Hiện giờ con đã trưởng thành, bố sẽ kế lại chuyện năm đó cho con nghe để con không còn cảm thấy kháng cự về hôn ước này nữa!”
“Bố nói…”, trong lòng Lý Sơ Ảnh lộp độp, nhận ra được sự nghiêm trọng của việc này.
“Hơn hai mươi năm trước, nhà chúng ta vẫn chỉ là một gia đình bình thường, bổ cũng chỉ là một công nhân quèn!
Rồi đến một ngày, trên đường đi làm, bố nhặt được một bọc đò.
Trong bọc đồ kia toàn là tiền.
Đủ cho nhà chúng ta không cần lo cơm áo gạo tiền trong nhiều năm.
Bố nhất thời bị ma xui quỷ khiến nên đã chiếm lấy số tiền kia…
Rồi bố dùng nó làm vốn để khởi nghiệp, sau đó cũng xuôi chèo mát mái, như cá gặp nước, vô cùng thuận lợi.
Nhưng hai năm sau, con đột nhiên bị bệnh nặng, bố đi mời danh y khắp nơi cũng không có tác dụng, chỉ có thể trơ mắt nhìn con yếu dần”.
Nói tới đây, Lý Thanh Nham rơi lệ, như đang nhớ lại sự đau khổ năm đó.
Lý Sơ Ảnh sững người, đây là lần đầu cô nghe bố nhắc tới chuyện này.
‘Vê sau, trong một lần tình cờ bố quen biết một vị đại sư!
Người này vừa nhìn đã biết nhà chúng ta xảy ra chuyện không thể giải thích.
Bố trúng một loại thuật nguyền rủal
Vị đại sư kia nói cho bố biết đây là thuật nguyền rủa của vu sư vô cùng cao thâm, người ta ném tiền là để mua mạng, ai nhặt được thì lời nguyền ứng nghiệm lên người thân của kẻ đó, vậy nên nó ứng nghiệm vào con!”
Lý Thanh Nham nói tới đây trong mắt hiện lên tia phức tạp.
Thành công cũng nhờ tiền mà bại cũng vì tiền.
“Sau đó thì sao ạ?”, Lý Sơ Ảnh không nhịn được mà hỏi.
Lý Thanh Nham nói: ‘Vị cao nhân kia Tất lợi hại, lúc đó cũng giúp đỡ giải quyết, chỉ yêu cầu con và cháu trai ông ta kết hôn, chẳng những giúp chúng ta giải thuật nguyền rủa.
Mà người này còn giúp chúng ta nhiều việc mà con không thế tưởng tượng nổi đâu.
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Lý Sơ Ảnh bị răn dạy như vậy thì tâm trạng đã không vui càng thêm khó chịu.Nhưng cô lại không thể giải thích rõ ràng, vẫn nên ít nói lại, lỡ miệng thì phiền phức.Lý Thanh Nham thở dài, cũng cảm thấy vừa rồi mình đã có chút nghiêm khắc quá.Vì vậy điều chỉnh lại giọng nói, bắt đầu kể về điều kỳ lạ của gia tộc mình.“Sơ Ảnh, nhà chúng ta có vài vấn đề mà con cũng nên biết rồi!”“Con cũng biết bệnh của em gái con cũng giống như con từng bị. Khi con còn nhỏ thì giống hệt Diệu Diệu hiện tại, nếu không có vị cao nhân kia, con hoàn toàn không thế sống sót tới giờ!”Chuyện này tuy Lý Sơ Ảnh không nhớ nổi nhưng cô cũng từng nghe bố kế.Cũng chính vì chuyện này nên cô mới nghiêm túc hỏi han Triệu Lâm bệnh tình của em gái như thế.“Bổ, tuy lúc đó con còn nhỏ nhưng việc này còn nhớ mang máng!”, Lý Sơ Ảnh khẽ nói.Lý Thanh Nham thấy cô bình tĩnh như vậy thì không nhịn được mà nói: “Con chỉ nhớ nhưng conkhông biết đằng sau việc này có bão táp phong ba cỡ nào đâu!”“A? Không phải bố đã nói là đây chỉ là chứng viêm bình thường thôi sao?”, Lý Sơ Ảnh hỏi lại.Lý Thanh Nham hít sâu một hơi mới nói: “Hiện giờ con đã trưởng thành, bố sẽ kế lại chuyện năm đó cho con nghe để con không còn cảm thấy kháng cự về hôn ước này nữa!”“Bố nói…”, trong lòng Lý Sơ Ảnh lộp độp, nhận ra được sự nghiêm trọng của việc này.“Hơn hai mươi năm trước, nhà chúng ta vẫn chỉ là một gia đình bình thường, bổ cũng chỉ là một công nhân quèn!Rồi đến một ngày, trên đường đi làm, bố nhặt được một bọc đò.Trong bọc đồ kia toàn là tiền.Đủ cho nhà chúng ta không cần lo cơm áo gạo tiền trong nhiều năm.Bố nhất thời bị ma xui quỷ khiến nên đã chiếm lấy số tiền kia…Rồi bố dùng nó làm vốn để khởi nghiệp, sau đó cũng xuôi chèo mát mái, như cá gặp nước, vô cùng thuận lợi.Nhưng hai năm sau, con đột nhiên bị bệnh nặng, bố đi mời danh y khắp nơi cũng không có tác dụng, chỉ có thể trơ mắt nhìn con yếu dần”.Nói tới đây, Lý Thanh Nham rơi lệ, như đang nhớ lại sự đau khổ năm đó.Lý Sơ Ảnh sững người, đây là lần đầu cô nghe bố nhắc tới chuyện này.‘Vê sau, trong một lần tình cờ bố quen biết một vị đại sư!Người này vừa nhìn đã biết nhà chúng ta xảy ra chuyện không thể giải thích.Bố trúng một loại thuật nguyền rủalVị đại sư kia nói cho bố biết đây là thuật nguyền rủa của vu sư vô cùng cao thâm, người ta ném tiền là để mua mạng, ai nhặt được thì lời nguyền ứng nghiệm lên người thân của kẻ đó, vậy nên nó ứng nghiệm vào con!”Lý Thanh Nham nói tới đây trong mắt hiện lên tia phức tạp.Thành công cũng nhờ tiền mà bại cũng vì tiền.“Sau đó thì sao ạ?”, Lý Sơ Ảnh không nhịn được mà hỏi.Lý Thanh Nham nói: ‘Vị cao nhân kia Tất lợi hại, lúc đó cũng giúp đỡ giải quyết, chỉ yêu cầu con và cháu trai ông ta kết hôn, chẳng những giúp chúng ta giải thuật nguyền rủa.Mà người này còn giúp chúng ta nhiều việc mà con không thế tưởng tượng nổi đâu.