Tác giả:

“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…

Chương 15: C15: Tan thành mây khói

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Thay vì đế người khác báo cho Triệu Lâm, tự cô làm lấy vậy.Lý Sơ Ảnh cũng đã nghĩ kỹ, vì vậy dứt khoát gọi cho Triệu Lâm.Chuông reo một giây, hai giây, ba giây…Sau nửa phút vẫn không ai bắt máy, có lẽ đối phương không mang theo di động bên người.“Sao lại thế này?”, Lý Sơ Ảnh kinh ngạc, bấm gọi lần nữa.Kết quả là vẫn không ai nhấc máy.Lăng Nhạn Nam bên cạnh nói: “Hay đế tôi gọi cho cậu ấy!”Sau đó không đợi Lý Sơ Ảnh nói gì, cô ấy đã gọi đi.Nhưng đầu bên kia lại vang lên thông báo: Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận!Hiển nhiên là Triệu Lâm đang gọi điện cho ai đó.“Chắc đang bận việc gì đó!”, Lăng Nhạn Nam cười nói rồi hai phút sau gọi lại, vẫn là âm thanh báo máy bận.“Hử…”, Lăng Nhạn Nam có chút buồn bực.Bình thường cô ấy đâu có thâỳ Triệu Lâmbận rộn thế này.Thời gian quay ngược về mấy phút trước.Triệu Lâm đột nhiên nhận được điện thoại từ mẹ.Kiều Phương gọi tới, câu đầu tiên đã nói: “Lâm Tử, con cãi nhau với Nam Nam à?”Triệu Lâm nghe ra sự run rây trong giọng nói của mẹ, trong lòng tức khắc nhận thấy không ổn!Bình thường mẹ anh là người rất bình tĩnh, ít khi kích động.“Mẹ, bọn con đang rất ổn… mẹ đang ở đâu?”, Triệu Lâm bình tĩnh an ủi mẹ mình, đồng thời muốn xác nhận vị trí của bà ây.Nhưng một giây sau, đầu bên kia điện thoại truyền ra giọng của Lữ Nam Nam.“Bác gái, con và Triệu Lâm đã chia tay lâu rối, sao, anh ta không báo cho bác biết à?”Một giọng nói vang lên bên đầu dây kia.Triệu Lâm biết chủ nhân của nó là ai.Lữ Nam Nam!“Nam Nam, chuyện này, chuyện này… rốt cuộc là sao? Con và Lâm Tử không phải đang vui vẻ à, đang yên đang lành sao lại chia tay? Trong chuyện này có hiếu lầm gì phải không? Nếu Lâm Tử đối xử với con không tốt thì bác thay nó xin lỗicon…”, Kiều Phương vội nói.“Mẹ, mẹ ở đâu? Mẹ mặc kệ cô ta đi, con tới giải quyết, mẹ chờ con!”, Triệu Lâm hốt hoảng, chạy tới phòng điều dưỡng.Kiều Phương ở đầu dây kia vẫn không đáp lại.“Bác à, chẳng có hiểu lầm gì sất, con và Triệu Lâm kết thúc rồi!”“Hơn nữa, ngày mốt con và chồng chưa cưới sẽ đính hôn, nếu bác muổn biết cụ thể nguyên nhân thì hỏi con bác đi, con bận lâm!”, Lữ Nam Nam nhìn người phụ nữ tiều tuy trước mắt, có chút trầm ngâm, muốn nhanh chóng kết thúc cuộc đối thoại này.Cùng lúc đó, Triệu Lâm đã xông về phía phòng điều dưỡng.Anh thấy mẹ đang lúng túng tay chân cầm trái cây đứng đó, mặt mày tái nhợt.“Đính… đính hôn?”, Kiều Phương nghe thế thì ngỡ ngàng.“MẹỊ”, Triệu Lâm đã chạy tới.Kiều Phương quay sang hỏi con trai: “Lâm Tử, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”Thấy chuyện đã đến nước này, Triệu Lâm cũng chẳng còn gì để giấu giếm.

Thay vì đế người khác báo cho Triệu Lâm, tự cô làm lấy vậy.

Lý Sơ Ảnh cũng đã nghĩ kỹ, vì vậy dứt khoát gọi cho Triệu Lâm.

Chuông reo một giây, hai giây, ba giây…

Sau nửa phút vẫn không ai bắt máy, có lẽ đối phương không mang theo di động bên người.

“Sao lại thế này?”, Lý Sơ Ảnh kinh ngạc, bấm gọi lần nữa.

Kết quả là vẫn không ai nhấc máy.

Lăng Nhạn Nam bên cạnh nói: “Hay đế tôi gọi cho cậu ấy!”

Sau đó không đợi Lý Sơ Ảnh nói gì, cô ấy đã gọi đi.

Nhưng đầu bên kia lại vang lên thông báo: Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận!

Hiển nhiên là Triệu Lâm đang gọi điện cho ai đó.

“Chắc đang bận việc gì đó!”, Lăng Nhạn Nam cười nói rồi hai phút sau gọi lại, vẫn là âm thanh báo máy bận.

“Hử…”, Lăng Nhạn Nam có chút buồn bực.

Bình thường cô ấy đâu có thâỳ Triệu Lâm

bận rộn thế này.

Thời gian quay ngược về mấy phút trước.

Triệu Lâm đột nhiên nhận được điện thoại từ mẹ.

Kiều Phương gọi tới, câu đầu tiên đã nói: “Lâm Tử, con cãi nhau với Nam Nam à?”

Triệu Lâm nghe ra sự run rây trong giọng nói của mẹ, trong lòng tức khắc nhận thấy không ổn!

Bình thường mẹ anh là người rất bình tĩnh, ít khi kích động.

“Mẹ, bọn con đang rất ổn… mẹ đang ở đâu?”, Triệu Lâm bình tĩnh an ủi mẹ mình, đồng thời muốn xác nhận vị trí của bà ây.

Nhưng một giây sau, đầu bên kia điện thoại truyền ra giọng của Lữ Nam Nam.

“Bác gái, con và Triệu Lâm đã chia tay lâu rối, sao, anh ta không báo cho bác biết à?”

Một giọng nói vang lên bên đầu dây kia.

Triệu Lâm biết chủ nhân của nó là ai.

Lữ Nam Nam!

“Nam Nam, chuyện này, chuyện này… rốt cuộc là sao? Con và Lâm Tử không phải đang vui vẻ à, đang yên đang lành sao lại chia tay? Trong chuyện này có hiếu lầm gì phải không? Nếu Lâm Tử đối xử với con không tốt thì bác thay nó xin lỗi

con…”, Kiều Phương vội nói.

“Mẹ, mẹ ở đâu? Mẹ mặc kệ cô ta đi, con tới giải quyết, mẹ chờ con!”, Triệu Lâm hốt hoảng, chạy tới phòng điều dưỡng.

Kiều Phương ở đầu dây kia vẫn không đáp lại.

“Bác à, chẳng có hiểu lầm gì sất, con và Triệu Lâm kết thúc rồi!”

“Hơn nữa, ngày mốt con và chồng chưa cưới sẽ đính hôn, nếu bác muổn biết cụ thể nguyên nhân thì hỏi con bác đi, con bận lâm!”, Lữ Nam Nam nhìn người phụ nữ tiều tuy trước mắt, có chút trầm ngâm, muốn nhanh chóng kết thúc cuộc đối thoại này.

Cùng lúc đó, Triệu Lâm đã xông về phía phòng điều dưỡng.

Anh thấy mẹ đang lúng túng tay chân cầm trái cây đứng đó, mặt mày tái nhợt.

“Đính… đính hôn?”, Kiều Phương nghe thế thì ngỡ ngàng.

“MẹỊ”, Triệu Lâm đã chạy tới.

Kiều Phương quay sang hỏi con trai: “Lâm Tử, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Thấy chuyện đã đến nước này, Triệu Lâm cũng chẳng còn gì để giấu giếm.

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Thay vì đế người khác báo cho Triệu Lâm, tự cô làm lấy vậy.Lý Sơ Ảnh cũng đã nghĩ kỹ, vì vậy dứt khoát gọi cho Triệu Lâm.Chuông reo một giây, hai giây, ba giây…Sau nửa phút vẫn không ai bắt máy, có lẽ đối phương không mang theo di động bên người.“Sao lại thế này?”, Lý Sơ Ảnh kinh ngạc, bấm gọi lần nữa.Kết quả là vẫn không ai nhấc máy.Lăng Nhạn Nam bên cạnh nói: “Hay đế tôi gọi cho cậu ấy!”Sau đó không đợi Lý Sơ Ảnh nói gì, cô ấy đã gọi đi.Nhưng đầu bên kia lại vang lên thông báo: Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận!Hiển nhiên là Triệu Lâm đang gọi điện cho ai đó.“Chắc đang bận việc gì đó!”, Lăng Nhạn Nam cười nói rồi hai phút sau gọi lại, vẫn là âm thanh báo máy bận.“Hử…”, Lăng Nhạn Nam có chút buồn bực.Bình thường cô ấy đâu có thâỳ Triệu Lâmbận rộn thế này.Thời gian quay ngược về mấy phút trước.Triệu Lâm đột nhiên nhận được điện thoại từ mẹ.Kiều Phương gọi tới, câu đầu tiên đã nói: “Lâm Tử, con cãi nhau với Nam Nam à?”Triệu Lâm nghe ra sự run rây trong giọng nói của mẹ, trong lòng tức khắc nhận thấy không ổn!Bình thường mẹ anh là người rất bình tĩnh, ít khi kích động.“Mẹ, bọn con đang rất ổn… mẹ đang ở đâu?”, Triệu Lâm bình tĩnh an ủi mẹ mình, đồng thời muốn xác nhận vị trí của bà ây.Nhưng một giây sau, đầu bên kia điện thoại truyền ra giọng của Lữ Nam Nam.“Bác gái, con và Triệu Lâm đã chia tay lâu rối, sao, anh ta không báo cho bác biết à?”Một giọng nói vang lên bên đầu dây kia.Triệu Lâm biết chủ nhân của nó là ai.Lữ Nam Nam!“Nam Nam, chuyện này, chuyện này… rốt cuộc là sao? Con và Lâm Tử không phải đang vui vẻ à, đang yên đang lành sao lại chia tay? Trong chuyện này có hiếu lầm gì phải không? Nếu Lâm Tử đối xử với con không tốt thì bác thay nó xin lỗicon…”, Kiều Phương vội nói.“Mẹ, mẹ ở đâu? Mẹ mặc kệ cô ta đi, con tới giải quyết, mẹ chờ con!”, Triệu Lâm hốt hoảng, chạy tới phòng điều dưỡng.Kiều Phương ở đầu dây kia vẫn không đáp lại.“Bác à, chẳng có hiểu lầm gì sất, con và Triệu Lâm kết thúc rồi!”“Hơn nữa, ngày mốt con và chồng chưa cưới sẽ đính hôn, nếu bác muổn biết cụ thể nguyên nhân thì hỏi con bác đi, con bận lâm!”, Lữ Nam Nam nhìn người phụ nữ tiều tuy trước mắt, có chút trầm ngâm, muốn nhanh chóng kết thúc cuộc đối thoại này.Cùng lúc đó, Triệu Lâm đã xông về phía phòng điều dưỡng.Anh thấy mẹ đang lúng túng tay chân cầm trái cây đứng đó, mặt mày tái nhợt.“Đính… đính hôn?”, Kiều Phương nghe thế thì ngỡ ngàng.“MẹỊ”, Triệu Lâm đã chạy tới.Kiều Phương quay sang hỏi con trai: “Lâm Tử, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”Thấy chuyện đã đến nước này, Triệu Lâm cũng chẳng còn gì để giấu giếm.

Chương 15: C15: Tan thành mây khói