Tác giả:

“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…

Chương 27: C27: Cậu quên rồi sao

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Chậc chậc chậc, Lý Sơ Ảnh, hay cậu theo tớ đi?Tối nay chúng ta động phòng nhé?”Trần Thi Mạn nói rồi cố tình trêu chọc, còn nở nụ cười “*****” làm Lý Sơ Ảnh tê dại cả da đầu.Cô vội đấy cô bạn dâm dê ra.“Xí, đừng nói tào lao, đừng đụng chân đụng tay nha!”. Lý Sơ Ảnh đỏ mắt nói.Trần Thi Mạn thấy bạn thân bị mình chọc tớiđỏ mặt thì cảm thấy sảng khoái: “Sơ Ảnh, tớ cảm thấy nếu người nhà ép cậu thì không bằng cậu ra tay trước.Tim anh ta từ hôn là được!Hôn ước huỷ bỏ, chuyện đã xong, người nhà có thế làm gì cậu nữa?Vậy nên đừng lo lắng, còn nhiều biện pháp giải quyết!”Lý Sơ Ảnh giật khoé môi.Từ hôn?Rõ ràng là đối phương không ưng mình mà!Với cả từ hôn rồi thì Diệu Diệu phải làm sao đây?Tương lai, con cái của cô và Diệu Diệu đêu có huyết mạch nhà họ Lý, lỡ đâu đứa nhỏ cũng dính nguyền rủa thì sao?Nhưng Lý Sơ Ảnh lại không thể nói ra những lời này.“Thi Mạn, chúng ta đừng nói chuyện này nữa? Hiện tại nó làm mình đau đầu lắm rồi!”, Lý Sơ Ảnh xoa ấn đường.Trần Thi Mạn cũng không nói tới việc này nữa, lấy một cái hộp nhỏ trong túi ra.Trên hộp có khắc hoa văn tinh xảo, nhìn là biết ngay đồ bên trong không phải thứ tầmthường.“Đây là cái gì?”, Lý Sơ Ảnh hỏi.Trần Thi Mạn cười, mở hộp ra, mùi thuốc nồng đậm tràn ngập căn phòng.Trong hộp này là một nhân sâm chất lượng cực tốt.Dù gì Lý Sơ Ảnh cũng là cô chiêu, nhìn ra được tuổi của gốc nhân sâm này, kinh ngạc nói: “Nhân sâm trăm năm? Thi Mạn, cậu có lòng quá.Nhưng tạm thời Diệu Diệu không cần dược liệu này.Cậu lấy về đi!”Tuy Vương thánh thủ cần vài loại dược liệu quý.Nhưng trong đó không yêu cầu nhân sâm trăm năm.Trần Thi Mạn nghe thế thì lắc đầu: “Cậu hiếu íâm rồi, cái này không phải là tớ tặng!”Lý Sơ Ảnh nghe nói thế thì hỏi ngược lại: “Là người khác nhờ cậu gửi cho tớ?”Trần Thi Mạn thấy cô hiếu ra thì cười: “Đúng rồi! Nhân sâm này là do Nguyên Tề tự mình bỏ tiền mua tặng cậu.Anh ta nói mong Diệu Diệu sẽ sớm ngày khỏibệnh!”Trần Thi Mạn nói như đang tranh công.Nhưng sau đó cô lại phát hiện vẻ mặt của Lý Sơ Ảnh rât khó coi.“Sao anh ta biết Diệu Diệu nhập viện? Cậu nói cho anh ta biết à?”, Lý Sơ Ảnh lạnh lùng hỏi.Nụ cười trên mặt Trần Thi Mạn cứng đờ.Cô tức khắc nhận ra Lý Sơ Ảnh không ưa Tề Nguyên.Mình lại tự dâng lên họng súng.Trần Thi Mạn vội giải thích: “Sao ta có thế nói chuyện của Diệu Diệu cho anh ta biết chứ!”Chính anh ta chủ động tìm tới tớ.Cậu quên rồi sao?Bác sĩ riêng của Tề Nguyên làm ở bệnh viện này, lần trước anh ta còn khoe khoang là đế bác sĩ của anh ta chữa cho Diệu Diệu, đảm bảo sẽ trị khỏi!”

Chậc chậc chậc, Lý Sơ Ảnh, hay cậu theo tớ đi?

Tối nay chúng ta động phòng nhé?”

Trần Thi Mạn nói rồi cố tình trêu chọc, còn nở nụ cười “*****” làm Lý Sơ Ảnh tê dại cả da đầu.

Cô vội đấy cô bạn dâm dê ra.

“Xí, đừng nói tào lao, đừng đụng chân đụng tay nha!”. Lý Sơ Ảnh đỏ mắt nói.

Trần Thi Mạn thấy bạn thân bị mình chọc tới

đỏ mặt thì cảm thấy sảng khoái: “Sơ Ảnh, tớ cảm thấy nếu người nhà ép cậu thì không bằng cậu ra tay trước.

Tim anh ta từ hôn là được!

Hôn ước huỷ bỏ, chuyện đã xong, người nhà có thế làm gì cậu nữa?

Vậy nên đừng lo lắng, còn nhiều biện pháp giải quyết!”

Lý Sơ Ảnh giật khoé môi.

Từ hôn?

Rõ ràng là đối phương không ưng mình mà!

Với cả từ hôn rồi thì Diệu Diệu phải làm sao đây?

Tương lai, con cái của cô và Diệu Diệu đêu có huyết mạch nhà họ Lý, lỡ đâu đứa nhỏ cũng dính nguyền rủa thì sao?

Nhưng Lý Sơ Ảnh lại không thể nói ra những lời này.

“Thi Mạn, chúng ta đừng nói chuyện này nữa? Hiện tại nó làm mình đau đầu lắm rồi!”, Lý Sơ Ảnh xoa ấn đường.

Trần Thi Mạn cũng không nói tới việc này nữa, lấy một cái hộp nhỏ trong túi ra.

Trên hộp có khắc hoa văn tinh xảo, nhìn là biết ngay đồ bên trong không phải thứ tầm

thường.

“Đây là cái gì?”, Lý Sơ Ảnh hỏi.

Trần Thi Mạn cười, mở hộp ra, mùi thuốc nồng đậm tràn ngập căn phòng.

Trong hộp này là một nhân sâm chất lượng cực tốt.

Dù gì Lý Sơ Ảnh cũng là cô chiêu, nhìn ra được tuổi của gốc nhân sâm này, kinh ngạc nói: “Nhân sâm trăm năm? Thi Mạn, cậu có lòng quá.

Nhưng tạm thời Diệu Diệu không cần dược liệu này.

Cậu lấy về đi!”

Tuy Vương thánh thủ cần vài loại dược liệu quý.

Nhưng trong đó không yêu cầu nhân sâm trăm năm.

Trần Thi Mạn nghe thế thì lắc đầu: “Cậu hiếu íâm rồi, cái này không phải là tớ tặng!”

Lý Sơ Ảnh nghe nói thế thì hỏi ngược lại: “Là người khác nhờ cậu gửi cho tớ?”

Trần Thi Mạn thấy cô hiếu ra thì cười: “Đúng rồi! Nhân sâm này là do Nguyên Tề tự mình bỏ tiền mua tặng cậu.

Anh ta nói mong Diệu Diệu sẽ sớm ngày khỏi

bệnh!”

Trần Thi Mạn nói như đang tranh công.

Nhưng sau đó cô lại phát hiện vẻ mặt của Lý Sơ Ảnh rât khó coi.

“Sao anh ta biết Diệu Diệu nhập viện? Cậu nói cho anh ta biết à?”, Lý Sơ Ảnh lạnh lùng hỏi.

Nụ cười trên mặt Trần Thi Mạn cứng đờ.

Cô tức khắc nhận ra Lý Sơ Ảnh không ưa Tề Nguyên.

Mình lại tự dâng lên họng súng.

Trần Thi Mạn vội giải thích: “Sao ta có thế nói chuyện của Diệu Diệu cho anh ta biết chứ!”

Chính anh ta chủ động tìm tới tớ.

Cậu quên rồi sao?

Bác sĩ riêng của Tề Nguyên làm ở bệnh viện này, lần trước anh ta còn khoe khoang là đế bác sĩ của anh ta chữa cho Diệu Diệu, đảm bảo sẽ trị khỏi!”

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Chậc chậc chậc, Lý Sơ Ảnh, hay cậu theo tớ đi?Tối nay chúng ta động phòng nhé?”Trần Thi Mạn nói rồi cố tình trêu chọc, còn nở nụ cười “*****” làm Lý Sơ Ảnh tê dại cả da đầu.Cô vội đấy cô bạn dâm dê ra.“Xí, đừng nói tào lao, đừng đụng chân đụng tay nha!”. Lý Sơ Ảnh đỏ mắt nói.Trần Thi Mạn thấy bạn thân bị mình chọc tớiđỏ mặt thì cảm thấy sảng khoái: “Sơ Ảnh, tớ cảm thấy nếu người nhà ép cậu thì không bằng cậu ra tay trước.Tim anh ta từ hôn là được!Hôn ước huỷ bỏ, chuyện đã xong, người nhà có thế làm gì cậu nữa?Vậy nên đừng lo lắng, còn nhiều biện pháp giải quyết!”Lý Sơ Ảnh giật khoé môi.Từ hôn?Rõ ràng là đối phương không ưng mình mà!Với cả từ hôn rồi thì Diệu Diệu phải làm sao đây?Tương lai, con cái của cô và Diệu Diệu đêu có huyết mạch nhà họ Lý, lỡ đâu đứa nhỏ cũng dính nguyền rủa thì sao?Nhưng Lý Sơ Ảnh lại không thể nói ra những lời này.“Thi Mạn, chúng ta đừng nói chuyện này nữa? Hiện tại nó làm mình đau đầu lắm rồi!”, Lý Sơ Ảnh xoa ấn đường.Trần Thi Mạn cũng không nói tới việc này nữa, lấy một cái hộp nhỏ trong túi ra.Trên hộp có khắc hoa văn tinh xảo, nhìn là biết ngay đồ bên trong không phải thứ tầmthường.“Đây là cái gì?”, Lý Sơ Ảnh hỏi.Trần Thi Mạn cười, mở hộp ra, mùi thuốc nồng đậm tràn ngập căn phòng.Trong hộp này là một nhân sâm chất lượng cực tốt.Dù gì Lý Sơ Ảnh cũng là cô chiêu, nhìn ra được tuổi của gốc nhân sâm này, kinh ngạc nói: “Nhân sâm trăm năm? Thi Mạn, cậu có lòng quá.Nhưng tạm thời Diệu Diệu không cần dược liệu này.Cậu lấy về đi!”Tuy Vương thánh thủ cần vài loại dược liệu quý.Nhưng trong đó không yêu cầu nhân sâm trăm năm.Trần Thi Mạn nghe thế thì lắc đầu: “Cậu hiếu íâm rồi, cái này không phải là tớ tặng!”Lý Sơ Ảnh nghe nói thế thì hỏi ngược lại: “Là người khác nhờ cậu gửi cho tớ?”Trần Thi Mạn thấy cô hiếu ra thì cười: “Đúng rồi! Nhân sâm này là do Nguyên Tề tự mình bỏ tiền mua tặng cậu.Anh ta nói mong Diệu Diệu sẽ sớm ngày khỏibệnh!”Trần Thi Mạn nói như đang tranh công.Nhưng sau đó cô lại phát hiện vẻ mặt của Lý Sơ Ảnh rât khó coi.“Sao anh ta biết Diệu Diệu nhập viện? Cậu nói cho anh ta biết à?”, Lý Sơ Ảnh lạnh lùng hỏi.Nụ cười trên mặt Trần Thi Mạn cứng đờ.Cô tức khắc nhận ra Lý Sơ Ảnh không ưa Tề Nguyên.Mình lại tự dâng lên họng súng.Trần Thi Mạn vội giải thích: “Sao ta có thế nói chuyện của Diệu Diệu cho anh ta biết chứ!”Chính anh ta chủ động tìm tới tớ.Cậu quên rồi sao?Bác sĩ riêng của Tề Nguyên làm ở bệnh viện này, lần trước anh ta còn khoe khoang là đế bác sĩ của anh ta chữa cho Diệu Diệu, đảm bảo sẽ trị khỏi!”

Chương 27: C27: Cậu quên rồi sao