“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…
Chương 44: C44: Cứ kéo dài thời gian đi
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Ông ấy chính là muốn mượn phần lợi ích của "Khách sạn Thanh Ca" này hoàn toàn trói buộc Triệu Lâm lại!Nhưng với y thuật mà Triệu Lâm vừa mới để lộ ra, cậu ấy hoàn toàn xứng đáng có được phần “lợi” này.Huống chỉ, cậu ấy còn là cháu trai của Triệu Trường Tiên?Quan trọng nhất là, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, lợi nhuận còn lớn hơn dệt hoa trên gấm.Bây giờ Triệu Lâm có lễ còn đang nghèo khó, nhưng mình cho cậu ấy vào giai đoạn này, sau một phần "Lợi ích lớn" như vậy, ân tình được tính là bao nhiêu?Chỉ cần Triệu Lâm nhận.Cho dù anh không kết hôn với Lý Sơ Ảnh.Tương lai nhà họ Lý nếu có chuyện gì, Triệu Lâm chắc chắn cũng sẽ ra tay tương trợ.Đây mới thật sự là bảo vật vô giá!Về phần Triệu Lâm nếu kết hôn với Lý Sơ Ảnh. Vậy thì càng tốt hơn!Hai bên vẫn là người một nhà.Mục đích mà Lý Thanh Nham dùng chiêu này chính là có thể tiến có thể công, có thể lui có thể thủ.Nhưng Triệu Lâm lại là một người kỳ lạ.Cậu ấy lại không nhận!Lý Thanh Nham khóe miệng co rút, nói thẳng: "Chữ này, cậu có thể không ký, nhưng tôi trịnh trọng nói cho cậu biết, khách sạn này chính là của cậu!"“Chủ tịch Lý..”., Triệu Lâm còn đang muốn từ chối.Lý Thanh Nham nói: "Cháu trai, cậu có muốn hay không là chuyện của cậu, đồ mà tôi đã cho, tôi sẽ không nhận lại đâu! Lát nữa tôi sẽ thông báo với toàn bộ quản lý cao cấp của khách sạn cậu là chủ khách sạn này”.“Chuyện này..”. Trong lòng Triệu Lâm càng thêm lo lắng.Lý Thanh Nham chủ động tặng cho mình một món quá lớn như vậy, rốt cuộc là muốn có cái gì?Lý Thanh Nham ngắt lời anh, nói: Chuyện này cứ quyết định như vậy đi!Tiếp theo khách sạn là do nhà họ Lý quản lý, cậu có thể lấy phần lợi nhuận kiếm được từ khách sạn bất cứ lúc nào.Được rồi, chúng ta không thảo luận về chuyện này nữalCậu đã cứu Diệu Diệu, đây là chuyện tốt với nhà họ Lý chúng tôi.Món quà nho nhỏ này nếu như cậu còn từ chối, vậy có nghĩa là đang muốn vạch rõ ranh giới với nhà họ Lý chúng tôi. "Một lời nói kẹp súng mang gậy này khiến Triệu Lâm trở tay không kịp.Nếu từ chối lần nữa......Triệu Lâm thở dài một hơi, quyết định không tranh cãi với Lý Thanh Nham nữa, dù sao nếu cứ từ chối mãi, đúng là muốn phân rõ giới hạn.Nhưng chữ này, anh sẽ không ký.Cứ kéo dài thời gian đi, chờ chữa khỏi cho Diệu Diệu rồi nói sau.“Chú Lý, chú cần gì phải như vậy?”, Triệu Lâm nói.Lý Thanh Nham nói: "Cậu cũng không cần suy nghĩ nhiều, tặng món quà này cho cậu, cũng không phải vì để giữ chân cậu lại với nhà họ Lý, mà là hi vọng chúng ta có thể sống chung với nhau thoải mái hơn một chút.Hơn nữa, đó là những gì mà cậu xứng đáng được nhận.Khách sạn Thanh Ca này không chỉ có công lao chữa bệnh cho Diệu Diệu của cậu.Còn có sự đền đáp cho việc ông nội cậu đã cứu tôi và Sơ Ảnh!”
Ông ấy chính là muốn mượn phần lợi ích của "Khách sạn Thanh Ca" này hoàn toàn trói buộc Triệu Lâm lại!
Nhưng với y thuật mà Triệu Lâm vừa mới để lộ ra, cậu ấy hoàn toàn xứng đáng có được phần “lợi” này.
Huống chỉ, cậu ấy còn là cháu trai của Triệu Trường Tiên?
Quan trọng nhất là, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, lợi nhuận còn lớn hơn dệt hoa trên gấm.
Bây giờ Triệu Lâm có lễ còn đang nghèo khó, nhưng mình cho cậu ấy vào giai đoạn này, sau một phần "Lợi ích lớn" như vậy, ân tình được tính là bao nhiêu?
Chỉ cần Triệu Lâm nhận.
Cho dù anh không kết hôn với Lý Sơ Ảnh.
Tương lai nhà họ Lý nếu có chuyện gì, Triệu Lâm chắc chắn cũng sẽ ra tay tương trợ.
Đây mới thật sự là bảo vật vô giá!
Về phần Triệu Lâm nếu kết hôn với Lý Sơ Ảnh. Vậy thì càng tốt hơn!
Hai bên vẫn là người một nhà.
Mục đích mà Lý Thanh Nham dùng chiêu này chính là có thể tiến có thể công, có thể lui có thể thủ.
Nhưng Triệu Lâm lại là một người kỳ lạ.
Cậu ấy lại không nhận!
Lý Thanh Nham khóe miệng co rút, nói thẳng: "Chữ này, cậu có thể không ký, nhưng tôi trịnh trọng nói cho cậu biết, khách sạn này chính là của cậu!"
“Chủ tịch Lý..”., Triệu Lâm còn đang muốn từ chối.
Lý Thanh Nham nói: "Cháu trai, cậu có muốn hay không là chuyện của cậu, đồ mà tôi đã cho, tôi sẽ không nhận lại đâu! Lát nữa tôi sẽ thông báo với toàn bộ quản lý cao cấp của khách sạn cậu là chủ khách sạn này”.
“Chuyện này..”. Trong lòng Triệu Lâm càng thêm lo lắng.
Lý Thanh Nham chủ động tặng cho mình một món quá lớn như vậy, rốt cuộc là muốn có cái gì?
Lý Thanh Nham ngắt lời anh, nói: Chuyện này cứ quyết định như vậy đi!
Tiếp theo khách sạn là do nhà họ Lý quản lý, cậu có thể lấy phần lợi nhuận kiếm được từ khách sạn bất cứ lúc nào.
Được rồi, chúng ta không thảo luận về chuyện này nữal
Cậu đã cứu Diệu Diệu, đây là chuyện tốt với nhà họ Lý chúng tôi.
Món quà nho nhỏ này nếu như cậu còn từ chối, vậy có nghĩa là đang muốn vạch rõ ranh giới với nhà họ Lý chúng tôi. "
Một lời nói kẹp súng mang gậy này khiến Triệu Lâm trở tay không kịp.
Nếu từ chối lần nữa......
Triệu Lâm thở dài một hơi, quyết định không tranh cãi với Lý Thanh Nham nữa, dù sao nếu cứ từ chối mãi, đúng là muốn phân rõ giới hạn.
Nhưng chữ này, anh sẽ không ký.
Cứ kéo dài thời gian đi, chờ chữa khỏi cho Diệu Diệu rồi nói sau.
“Chú Lý, chú cần gì phải như vậy?”, Triệu Lâm nói.
Lý Thanh Nham nói: "Cậu cũng không cần suy nghĩ nhiều, tặng món quà này cho cậu, cũng không phải vì để giữ chân cậu lại với nhà họ Lý, mà là hi vọng chúng ta có thể sống chung với nhau thoải mái hơn một chút.
Hơn nữa, đó là những gì mà cậu xứng đáng được nhận.
Khách sạn Thanh Ca này không chỉ có công lao chữa bệnh cho Diệu Diệu của cậu.
Còn có sự đền đáp cho việc ông nội cậu đã cứu tôi và Sơ Ảnh!”
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Ông ấy chính là muốn mượn phần lợi ích của "Khách sạn Thanh Ca" này hoàn toàn trói buộc Triệu Lâm lại!Nhưng với y thuật mà Triệu Lâm vừa mới để lộ ra, cậu ấy hoàn toàn xứng đáng có được phần “lợi” này.Huống chỉ, cậu ấy còn là cháu trai của Triệu Trường Tiên?Quan trọng nhất là, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, lợi nhuận còn lớn hơn dệt hoa trên gấm.Bây giờ Triệu Lâm có lễ còn đang nghèo khó, nhưng mình cho cậu ấy vào giai đoạn này, sau một phần "Lợi ích lớn" như vậy, ân tình được tính là bao nhiêu?Chỉ cần Triệu Lâm nhận.Cho dù anh không kết hôn với Lý Sơ Ảnh.Tương lai nhà họ Lý nếu có chuyện gì, Triệu Lâm chắc chắn cũng sẽ ra tay tương trợ.Đây mới thật sự là bảo vật vô giá!Về phần Triệu Lâm nếu kết hôn với Lý Sơ Ảnh. Vậy thì càng tốt hơn!Hai bên vẫn là người một nhà.Mục đích mà Lý Thanh Nham dùng chiêu này chính là có thể tiến có thể công, có thể lui có thể thủ.Nhưng Triệu Lâm lại là một người kỳ lạ.Cậu ấy lại không nhận!Lý Thanh Nham khóe miệng co rút, nói thẳng: "Chữ này, cậu có thể không ký, nhưng tôi trịnh trọng nói cho cậu biết, khách sạn này chính là của cậu!"“Chủ tịch Lý..”., Triệu Lâm còn đang muốn từ chối.Lý Thanh Nham nói: "Cháu trai, cậu có muốn hay không là chuyện của cậu, đồ mà tôi đã cho, tôi sẽ không nhận lại đâu! Lát nữa tôi sẽ thông báo với toàn bộ quản lý cao cấp của khách sạn cậu là chủ khách sạn này”.“Chuyện này..”. Trong lòng Triệu Lâm càng thêm lo lắng.Lý Thanh Nham chủ động tặng cho mình một món quá lớn như vậy, rốt cuộc là muốn có cái gì?Lý Thanh Nham ngắt lời anh, nói: Chuyện này cứ quyết định như vậy đi!Tiếp theo khách sạn là do nhà họ Lý quản lý, cậu có thể lấy phần lợi nhuận kiếm được từ khách sạn bất cứ lúc nào.Được rồi, chúng ta không thảo luận về chuyện này nữalCậu đã cứu Diệu Diệu, đây là chuyện tốt với nhà họ Lý chúng tôi.Món quà nho nhỏ này nếu như cậu còn từ chối, vậy có nghĩa là đang muốn vạch rõ ranh giới với nhà họ Lý chúng tôi. "Một lời nói kẹp súng mang gậy này khiến Triệu Lâm trở tay không kịp.Nếu từ chối lần nữa......Triệu Lâm thở dài một hơi, quyết định không tranh cãi với Lý Thanh Nham nữa, dù sao nếu cứ từ chối mãi, đúng là muốn phân rõ giới hạn.Nhưng chữ này, anh sẽ không ký.Cứ kéo dài thời gian đi, chờ chữa khỏi cho Diệu Diệu rồi nói sau.“Chú Lý, chú cần gì phải như vậy?”, Triệu Lâm nói.Lý Thanh Nham nói: "Cậu cũng không cần suy nghĩ nhiều, tặng món quà này cho cậu, cũng không phải vì để giữ chân cậu lại với nhà họ Lý, mà là hi vọng chúng ta có thể sống chung với nhau thoải mái hơn một chút.Hơn nữa, đó là những gì mà cậu xứng đáng được nhận.Khách sạn Thanh Ca này không chỉ có công lao chữa bệnh cho Diệu Diệu của cậu.Còn có sự đền đáp cho việc ông nội cậu đã cứu tôi và Sơ Ảnh!”