“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…
Chương 56: C56: Chủ tịch
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Cùng lúc đó, trong khách sạn Thanh Ca, Lý Thanh Nham bước xuống từ một chiếc Bentley khác, tổng giám đốc của khách sạn Thanh Ca - Nhâm Bình Thắng đã đứng chờ từ lâu.“Chủ tịch, bảo vệ và nhân viên phục vụ đã vào vị trí, đang ở đại sảnh lầu năm chờ chỉ thị!”, Nhâm Bình Thắng vội vã tiến lên, nói thẳng vào việc chính.“Hình như cậu không quá vui vẻ khi làm chuyện này?”, Lý Thanh Nham nhìn ra được đối phương đang phản kháng lại mình.“Viện trưởng bệnh viện Bàn Bắc - Cổ Viễn, phó viện trưởng Trình Đông Hà, phó ủy viên y tế thành phố Trung Châu... cùng với Vương Thánh Thủ, cậu Tê Nguyên của nhà họ Tề, cô cả Trần Thi Mạn của nhà họ Trần, bọn họ đều đã tới.Trường hợp công khai mà làm như vậy, nếu thật sự làm theo lời ông ấy nói.... Nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến khách sạn của chúng ta”.“Vương Thánh Thủ cũng tới?”, Lý Thanh Nham kinh ngạc, không ngờ Vương Diệu Thăng có năng lực lớn như vậy.“Đã ở hội trường rồi”. Nhâm Bình Thăng lau mồ hôi lạnh trên trán.Lý Thanh Nham nhắc nhở nói: “Lão Nhâm, sự cống hiến xương máu của ông tại khách sạn Thanh Ca quan trọng hơn hay là Vương Diệu Thăng quan trọng hơn?”“Chủ tịch, tôi ngoan ngoãn chấp hành chỉ thị của người cầm quyền mới khách sạn Thanh Cal”. Sắc mặt của Nhâm Bình Thắng tái nhợt, ông ta nghe ra được sự giận dữ trong lời nói của Lý Thanh Nham.Việc hôm nay, nếu như ông ta không làm, vậy phải cút khỏi khách sạn Thanh Cat“Tuyệt đối đừng xảy ra sơ suất, nếu không, tôi cũng không giữ ông lại được”. Lý Thanh Nham nói.Trái tim của Nhâm Bình Thăng đập thình thịch.Trong lòng ông ta sinh ra sự sợ hãi đối với “người cầm lái” mới của khách sạn Thanh Ca.Rốt cuộc là ai có thể khiến cho chủ tịch nói ra những lời như vậy?Vương Diệu Thăng ơi là Vương Diệu Thăng, rốt cuộc thì ông đã đắc tội với người nào vậy!Ngay đúng lúc này. Xa xa truyền đến một giọng nói mừng rỡ. “Lý... chủ tịch Lý, chủ tịch Lý!”Vương Diệu Thăng mặc âu phục, tóc vuốt keo trông vô cùng sáng sủa, sau khi ông ta nhìn thấy Lý Thanh Nham thì vẻ mặt trở nên hưng phấn.Nếu như có thể mời được Lý Thanh Nham đi tham gia lễ đính hôn của con trai mình, vậy thì vinh dự tới cỡ nào?Nhâm Bình Thắng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, khóe mắt co quäp, lẳng lặng cúi đầu.“Ông đi làm việc trước đi”. Lý Thanh Nham nói, Nhâm Bình Thắng vội vàng rời đi.Vương Diệu Thăng kinh ngạc, ông ta vốn còn muốn nói với Nhâm Bình Thẳng vài câu, nhưng hình như đối phương đang có việc gấp.“Chủ nhiệm Vương, đã lâu không gặp, hôm nay ông ăn mặc như thế này, có vẻ là chuyện vui nhỉ”. Lý Thanh Nham cười nói.“Con trai tôi tổ chức đính hôn ở lầu bốn, hôm nay chủ tịch Lý có bận gì không? Nếu không bận, hay là đến uống một ly rượu mừng chung vui với chúng tôi?”, Vương Diệu Thăng cười đến mức các nếp đều nhăn nhúm lại.“Vậy được, hôm nay tôi cũng muốn đến xem xem lễ đính hôn của con trai ông đặc sắc tới cỡ nào!”, Lý Thanh Nam cười như không cười“Mời ông, mời ông!”. Vương Diệu Thăng đi lên dẫn đường, không hề nghe ra một tầng ý tứ khác trong lời nói của đối phương.Triệu Lâm và Lý Sơ Ảnh vừa tới đại sảnh khách sạn, anh đã bị tấm áp phích khổng lồ trước cửa hấp dẫn ánh nhìn.Trên áp phích là ảnh Vương Vũ và Lữ Nam Nam đang ngọt ngào hôn môi.Mặt Lý Sơ Ảnh hơi biến sắc, nói: “Tôi lập tức cho người mang đi!”Nhưng Triệu Lâm lại như không nghe thấy, hiện tại trong lòng anh giống như bị kim đâm, đau đến mức mím chặt môi lại.Người phụ nữ này ở bên cạnh mình đã nhiều năm, thề non hẹn biển với anh, hai người đã từng bàn về những dựđịnh gia đình sau khi bọn họ kết hôn, ai nấu cơm, ai kiếm tiền, một màn này đều giống như là từng slide lướt qua trước mắt.Cũng đúng lúc đó, bên cạnh Triệu Lâm có hai đồng nghiệp là y tá đi qua.“Nói thật, tôi rất hâm mộ Nam Nam, một lễ đính hôn mà tổ chức thành một bữa tiệc còn xa hoa hơn lễ kết hôn nữa, nếu như tôi có phúc như thế này thì tốt rồi”.“Tôi đoán có lẽ toàn bộ những nhân vật trong ngành y có tiếng tăm ở thành phố Trung Châu đều sẽ biết tiệc đính hôn của Nam Nam hôm nay xa hoa tới cỡ nào!”“Tôi nghĩ đến việc ngày mai đi đến bệnh viện... có lẽ có rất nhiều đồng nghiệp thay đổi thái độ với Nam Nam, haizz, thật hâm mộ!”
Cùng lúc đó, trong khách sạn Thanh Ca, Lý Thanh Nham bước xuống từ một chiếc Bentley khác, tổng giám đốc của khách sạn Thanh Ca - Nhâm Bình Thắng đã đứng chờ từ lâu.
“Chủ tịch, bảo vệ và nhân viên phục vụ đã vào vị trí, đang ở đại sảnh lầu năm chờ chỉ thị!”, Nhâm Bình Thắng vội vã tiến lên, nói thẳng vào việc chính.
“Hình như cậu không quá vui vẻ khi làm chuyện này?”, Lý Thanh Nham nhìn ra được đối phương đang phản kháng lại mình.
“Viện trưởng bệnh viện Bàn Bắc - Cổ Viễn, phó viện trưởng Trình Đông Hà, phó ủy viên y tế thành phố Trung Châu... cùng với Vương Thánh Thủ, cậu Tê Nguyên của nhà họ Tề, cô cả Trần Thi Mạn của nhà họ Trần, bọn họ đều đã tới.
Trường hợp công khai mà làm như vậy, nếu thật sự làm theo lời ông ấy nói.... Nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến khách sạn của chúng ta”.
“Vương Thánh Thủ cũng tới?”, Lý Thanh Nham kinh ngạc, không ngờ Vương Diệu Thăng có năng lực lớn như vậy.
“Đã ở hội trường rồi”. Nhâm Bình Thăng lau mồ hôi lạnh trên trán.
Lý Thanh Nham nhắc nhở nói: “Lão Nhâm, sự cống hiến xương máu của ông tại khách sạn Thanh Ca quan trọng hơn hay là Vương Diệu Thăng quan trọng hơn?”
“Chủ tịch, tôi ngoan ngoãn chấp hành chỉ thị của người cầm quyền mới khách sạn Thanh Cal”. Sắc mặt của Nhâm Bình Thắng tái nhợt, ông ta nghe ra được sự giận dữ trong lời nói của Lý Thanh Nham.
Việc hôm nay, nếu như ông ta không làm, vậy phải cút khỏi khách sạn Thanh Cat
“Tuyệt đối đừng xảy ra sơ suất, nếu không, tôi cũng không giữ ông lại được”. Lý Thanh Nham nói.
Trái tim của Nhâm Bình Thăng đập thình thịch.
Trong lòng ông ta sinh ra sự sợ hãi đối với “người cầm lái” mới của khách sạn Thanh Ca.
Rốt cuộc là ai có thể khiến cho chủ tịch nói ra những lời như vậy?
Vương Diệu Thăng ơi là Vương Diệu Thăng, rốt cuộc thì ông đã đắc tội với người nào vậy!
Ngay đúng lúc này. Xa xa truyền đến một giọng nói mừng rỡ. “Lý... chủ tịch Lý, chủ tịch Lý!”
Vương Diệu Thăng mặc âu phục, tóc vuốt keo trông vô cùng sáng sủa, sau khi ông ta nhìn thấy Lý Thanh Nham thì vẻ mặt trở nên hưng phấn.
Nếu như có thể mời được Lý Thanh Nham đi tham gia lễ đính hôn của con trai mình, vậy thì vinh dự tới cỡ nào?
Nhâm Bình Thắng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, khóe mắt co quäp, lẳng lặng cúi đầu.
“Ông đi làm việc trước đi”. Lý Thanh Nham nói, Nhâm Bình Thắng vội vàng rời đi.
Vương Diệu Thăng kinh ngạc, ông ta vốn còn muốn nói với Nhâm Bình Thẳng vài câu, nhưng hình như đối phương đang có việc gấp.
“Chủ nhiệm Vương, đã lâu không gặp, hôm nay ông ăn mặc như thế này, có vẻ là chuyện vui nhỉ”. Lý Thanh Nham cười nói.
“Con trai tôi tổ chức đính hôn ở lầu bốn, hôm nay chủ tịch Lý có bận gì không? Nếu không bận, hay là đến uống một ly rượu mừng chung vui với chúng tôi?”, Vương Diệu Thăng cười đến mức các nếp đều nhăn nhúm lại.
“Vậy được, hôm nay tôi cũng muốn đến xem xem lễ đính hôn của con trai ông đặc sắc tới cỡ nào!”, Lý Thanh Nam cười như không cười
“Mời ông, mời ông!”. Vương Diệu Thăng đi lên dẫn đường, không hề nghe ra một tầng ý tứ khác trong lời nói của đối phương.
Triệu Lâm và Lý Sơ Ảnh vừa tới đại sảnh khách sạn, anh đã bị tấm áp phích khổng lồ trước cửa hấp dẫn ánh nhìn.
Trên áp phích là ảnh Vương Vũ và Lữ Nam Nam đang ngọt ngào hôn môi.
Mặt Lý Sơ Ảnh hơi biến sắc, nói: “Tôi lập tức cho người mang đi!”
Nhưng Triệu Lâm lại như không nghe thấy, hiện tại trong lòng anh giống như bị kim đâm, đau đến mức mím chặt môi lại.
Người phụ nữ này ở bên cạnh mình đã nhiều năm, thề non hẹn biển với anh, hai người đã từng bàn về những dự
định gia đình sau khi bọn họ kết hôn, ai nấu cơm, ai kiếm tiền, một màn này đều giống như là từng slide lướt qua trước mắt.
Cũng đúng lúc đó, bên cạnh Triệu Lâm có hai đồng nghiệp là y tá đi qua.
“Nói thật, tôi rất hâm mộ Nam Nam, một lễ đính hôn mà tổ chức thành một bữa tiệc còn xa hoa hơn lễ kết hôn nữa, nếu như tôi có phúc như thế này thì tốt rồi”.
“Tôi đoán có lẽ toàn bộ những nhân vật trong ngành y có tiếng tăm ở thành phố Trung Châu đều sẽ biết tiệc đính hôn của Nam Nam hôm nay xa hoa tới cỡ nào!”
“Tôi nghĩ đến việc ngày mai đi đến bệnh viện... có lẽ có rất nhiều đồng nghiệp thay đổi thái độ với Nam Nam, haizz, thật hâm mộ!”
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Cùng lúc đó, trong khách sạn Thanh Ca, Lý Thanh Nham bước xuống từ một chiếc Bentley khác, tổng giám đốc của khách sạn Thanh Ca - Nhâm Bình Thắng đã đứng chờ từ lâu.“Chủ tịch, bảo vệ và nhân viên phục vụ đã vào vị trí, đang ở đại sảnh lầu năm chờ chỉ thị!”, Nhâm Bình Thắng vội vã tiến lên, nói thẳng vào việc chính.“Hình như cậu không quá vui vẻ khi làm chuyện này?”, Lý Thanh Nham nhìn ra được đối phương đang phản kháng lại mình.“Viện trưởng bệnh viện Bàn Bắc - Cổ Viễn, phó viện trưởng Trình Đông Hà, phó ủy viên y tế thành phố Trung Châu... cùng với Vương Thánh Thủ, cậu Tê Nguyên của nhà họ Tề, cô cả Trần Thi Mạn của nhà họ Trần, bọn họ đều đã tới.Trường hợp công khai mà làm như vậy, nếu thật sự làm theo lời ông ấy nói.... Nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến khách sạn của chúng ta”.“Vương Thánh Thủ cũng tới?”, Lý Thanh Nham kinh ngạc, không ngờ Vương Diệu Thăng có năng lực lớn như vậy.“Đã ở hội trường rồi”. Nhâm Bình Thăng lau mồ hôi lạnh trên trán.Lý Thanh Nham nhắc nhở nói: “Lão Nhâm, sự cống hiến xương máu của ông tại khách sạn Thanh Ca quan trọng hơn hay là Vương Diệu Thăng quan trọng hơn?”“Chủ tịch, tôi ngoan ngoãn chấp hành chỉ thị của người cầm quyền mới khách sạn Thanh Cal”. Sắc mặt của Nhâm Bình Thắng tái nhợt, ông ta nghe ra được sự giận dữ trong lời nói của Lý Thanh Nham.Việc hôm nay, nếu như ông ta không làm, vậy phải cút khỏi khách sạn Thanh Cat“Tuyệt đối đừng xảy ra sơ suất, nếu không, tôi cũng không giữ ông lại được”. Lý Thanh Nham nói.Trái tim của Nhâm Bình Thăng đập thình thịch.Trong lòng ông ta sinh ra sự sợ hãi đối với “người cầm lái” mới của khách sạn Thanh Ca.Rốt cuộc là ai có thể khiến cho chủ tịch nói ra những lời như vậy?Vương Diệu Thăng ơi là Vương Diệu Thăng, rốt cuộc thì ông đã đắc tội với người nào vậy!Ngay đúng lúc này. Xa xa truyền đến một giọng nói mừng rỡ. “Lý... chủ tịch Lý, chủ tịch Lý!”Vương Diệu Thăng mặc âu phục, tóc vuốt keo trông vô cùng sáng sủa, sau khi ông ta nhìn thấy Lý Thanh Nham thì vẻ mặt trở nên hưng phấn.Nếu như có thể mời được Lý Thanh Nham đi tham gia lễ đính hôn của con trai mình, vậy thì vinh dự tới cỡ nào?Nhâm Bình Thắng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, khóe mắt co quäp, lẳng lặng cúi đầu.“Ông đi làm việc trước đi”. Lý Thanh Nham nói, Nhâm Bình Thắng vội vàng rời đi.Vương Diệu Thăng kinh ngạc, ông ta vốn còn muốn nói với Nhâm Bình Thẳng vài câu, nhưng hình như đối phương đang có việc gấp.“Chủ nhiệm Vương, đã lâu không gặp, hôm nay ông ăn mặc như thế này, có vẻ là chuyện vui nhỉ”. Lý Thanh Nham cười nói.“Con trai tôi tổ chức đính hôn ở lầu bốn, hôm nay chủ tịch Lý có bận gì không? Nếu không bận, hay là đến uống một ly rượu mừng chung vui với chúng tôi?”, Vương Diệu Thăng cười đến mức các nếp đều nhăn nhúm lại.“Vậy được, hôm nay tôi cũng muốn đến xem xem lễ đính hôn của con trai ông đặc sắc tới cỡ nào!”, Lý Thanh Nam cười như không cười“Mời ông, mời ông!”. Vương Diệu Thăng đi lên dẫn đường, không hề nghe ra một tầng ý tứ khác trong lời nói của đối phương.Triệu Lâm và Lý Sơ Ảnh vừa tới đại sảnh khách sạn, anh đã bị tấm áp phích khổng lồ trước cửa hấp dẫn ánh nhìn.Trên áp phích là ảnh Vương Vũ và Lữ Nam Nam đang ngọt ngào hôn môi.Mặt Lý Sơ Ảnh hơi biến sắc, nói: “Tôi lập tức cho người mang đi!”Nhưng Triệu Lâm lại như không nghe thấy, hiện tại trong lòng anh giống như bị kim đâm, đau đến mức mím chặt môi lại.Người phụ nữ này ở bên cạnh mình đã nhiều năm, thề non hẹn biển với anh, hai người đã từng bàn về những dựđịnh gia đình sau khi bọn họ kết hôn, ai nấu cơm, ai kiếm tiền, một màn này đều giống như là từng slide lướt qua trước mắt.Cũng đúng lúc đó, bên cạnh Triệu Lâm có hai đồng nghiệp là y tá đi qua.“Nói thật, tôi rất hâm mộ Nam Nam, một lễ đính hôn mà tổ chức thành một bữa tiệc còn xa hoa hơn lễ kết hôn nữa, nếu như tôi có phúc như thế này thì tốt rồi”.“Tôi đoán có lẽ toàn bộ những nhân vật trong ngành y có tiếng tăm ở thành phố Trung Châu đều sẽ biết tiệc đính hôn của Nam Nam hôm nay xa hoa tới cỡ nào!”“Tôi nghĩ đến việc ngày mai đi đến bệnh viện... có lẽ có rất nhiều đồng nghiệp thay đổi thái độ với Nam Nam, haizz, thật hâm mộ!”