“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…
Chương 91: C91: Ông ấy cầm toa thuốc
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Sau khi viết xong, Triệu Lâm lại nghiêm túc soát lại từ đầu tới cuối, chắc chắn không có chỗ nào sai thì mới đưa cho Vương Thánh Thủ. Anh nói: “Tiền bối, ông xem giúp tôi đi”Vương Thánh Thủ cũng không khách sáo.Ông ấy cầm toa thuốc, thấy những yêu cầu chỉ tiết Triệu Lâm đã viết, bao gồm cách phối thuốc, càng xem lại càng hoảng hốt!Vương Thánh Thủ đã ngoài sáu mươi rồi, nửa đời người đã trả qua nhiều sóng gió và những điều khiến người ta phải ngạc nhiên. Thế nhưng toa thuốc của Triệu Lâm đã giúp ông ấy mở rộng tầm mắt.Toa thuốc này rất chặt chẽ, bước này nối bước kia, dù nhiều bước nhưng lại có thứ tự.Nó quả thực có thể trị bệnh Tiên Thiên.Vương Thánh Thủ đọc xong, cười khổ. Ông ấy nhìn Triệu Lâm, giơ tờ giấy trong tay lên, nói: “Cậu có biết giá trị của tờ giấy này không?”“Có ý gì?” Triệu Lâm ngẩn người.Vương Thánh Thủ thấy Triệu Lâm cũng không biết, nụ cười trên môi càng thêm bất đắc dĩ.Người anh em này, thật thà “đơn thuần” quá mức sao?Nếu như toa thuốc này rơi vào chỗ hiệp hội Trung Y, hoặc cho mấy đại y khác xem chút ít, đối phương nhất định sẽ không tiếc giá nào để mua nó về.Đây chính là toa thuốc chữa được bệnh Tiên Thiên.“Toa thuốc này mà đưa cho mấy ông bạn của tôi, cậu có tin không, họ tình nguyện bỏ ra số này để mua.” Vương Thánh Thủ đưa ra một ngón tay.“Một trăm nghìn?” Triệu Lâm ngạc nhiên.Vương Thánh Thủ lắc đầu.“Một triệu?” Triệu Lâm hơi vui mừng.Vương Thánh Thủ lại lắc đầu, ngón tay giơ lên còn đứng thẳng.Triệu Lâm hơi hốt hoảng: “Mười triệu sao? Nó đáng giá đó à?”“Là một trăm triệu.” Vương Thánh Thủ ngả bài luôn, không đánh đối Triệu Lâm nữa.Triệu Lâm nghe được đáp án này, đầu tiên là trợn mắt há mồm, nhưng sau đó nhận ra có lẽ Vương Thánh Thủ chỉ lấy con số ra “làm trò đùa” thôi thì khoát tay nói: “Ông đừng đùa nữa!”Vương Thánh Thủ nhướng mày, ngạc nhiên nhìn Triệu Lâm.Nói đùa á? “Ai đùa với cậu chứ?”Triệu Lâm cúi đầu nhìn dược liệu, nói: “Xử lý xong chỗ dược liệu này, chắc phải tối mai, khi đó tôi sẽ châm cứu cho. Diệu Diệu trước, rồi lấy dược liệu bổ trợ sau. Khi em ấy uống xong thuốc được điều chế từ số dược liệu này, tôi sẽ châm cứu lần nữa, em ấy sẽ khỏi hẳn!”“.” Vương Thánh Thủ nghe được câu trả lời này, khóe miệng co quäp lại, có chút không nói nên lời.Đây là bệnh Tiên Thiên đó!Cả Đại Hạ, số đại y chữa được bệnh này không đếm đủ mấy đầu ngón tay.Căn bệnh khó giải quyết như thế, qua tay Triệu Lâm, sao lại có cảm giác rất đơn giản nhỉ?Thế nhưng Vương Thánh Thủ cũng không nói gì thêm, vì Triệu Lâm có thể làm được.Bản lĩnh này, Triệu Lâm có!“Tiểu Lâm, cậu nói là, là Diệu Diệu sẽ khỏi hẳn sao?” Lý Thanh Nham hỏi nhỏ để xác nhận.“Đúng vậy” Triệu Lâm khẳng định.“Tôi có một câu hỏi.” Lý Thanh Nham lộ ra vẻ do dự.“Ông cứ nói đi” Triệu Lâm nhìn đối phương.Lý Thanh Nham nói: “Sau này người nhà họ Lý còn có ai mắc phải bệnh Tiên Thiên này không? Lời nguyền này đã đi theo gia tộc chúng tôi lâu rồi. Tôi lo sau này Diệu Diệu khỏi rồi, những đứa bé khác cũng xuất hiện vấn đề tương tự”
Sau khi viết xong, Triệu Lâm lại nghiêm túc soát lại từ đầu tới cuối, chắc chắn không có chỗ nào sai thì mới đưa cho Vương Thánh Thủ. Anh nói: “Tiền bối, ông xem giúp tôi đi”
Vương Thánh Thủ cũng không khách sáo.
Ông ấy cầm toa thuốc, thấy những yêu cầu chỉ tiết Triệu Lâm đã viết, bao gồm cách phối thuốc, càng xem lại càng hoảng hốt!
Vương Thánh Thủ đã ngoài sáu mươi rồi, nửa đời người đã trả qua nhiều sóng gió và những điều khiến người ta phải ngạc nhiên. Thế nhưng toa thuốc của Triệu Lâm đã giúp ông ấy mở rộng tầm mắt.
Toa thuốc này rất chặt chẽ, bước này nối bước kia, dù nhiều bước nhưng lại có thứ tự.
Nó quả thực có thể trị bệnh Tiên Thiên.
Vương Thánh Thủ đọc xong, cười khổ. Ông ấy nhìn Triệu Lâm, giơ tờ giấy trong tay lên, nói: “Cậu có biết giá trị của tờ giấy này không?”
“Có ý gì?” Triệu Lâm ngẩn người.
Vương Thánh Thủ thấy Triệu Lâm cũng không biết, nụ cười trên môi càng thêm bất đắc dĩ.
Người anh em này, thật thà “đơn thuần” quá mức sao?
Nếu như toa thuốc này rơi vào chỗ hiệp hội Trung Y, hoặc cho mấy đại y khác xem chút ít, đối phương nhất định sẽ không tiếc giá nào để mua nó về.
Đây chính là toa thuốc chữa được bệnh Tiên Thiên.
“Toa thuốc này mà đưa cho mấy ông bạn của tôi, cậu có tin không, họ tình nguyện bỏ ra số này để mua.” Vương Thánh Thủ đưa ra một ngón tay.
“Một trăm nghìn?” Triệu Lâm ngạc nhiên.
Vương Thánh Thủ lắc đầu.
“Một triệu?” Triệu Lâm hơi vui mừng.
Vương Thánh Thủ lại lắc đầu, ngón tay giơ lên còn đứng thẳng.
Triệu Lâm hơi hốt hoảng: “Mười triệu sao? Nó đáng giá đó à?”
“Là một trăm triệu.” Vương Thánh Thủ ngả bài luôn, không đánh đối Triệu Lâm nữa.
Triệu Lâm nghe được đáp án này, đầu tiên là trợn mắt há mồm, nhưng sau đó nhận ra có lẽ Vương Thánh Thủ chỉ lấy con số ra “làm trò đùa” thôi thì khoát tay nói: “Ông đừng đùa nữa!”
Vương Thánh Thủ nhướng mày, ngạc nhiên nhìn Triệu Lâm.
Nói đùa á? “Ai đùa với cậu chứ?”
Triệu Lâm cúi đầu nhìn dược liệu, nói: “Xử lý xong chỗ dược liệu này, chắc phải tối mai, khi đó tôi sẽ châm cứu cho. Diệu Diệu trước, rồi lấy dược liệu bổ trợ sau. Khi em ấy uống xong thuốc được điều chế từ số dược liệu này, tôi sẽ châm cứu lần nữa, em ấy sẽ khỏi hẳn!”
“.” Vương Thánh Thủ nghe được câu trả lời này, khóe miệng co quäp lại, có chút không nói nên lời.
Đây là bệnh Tiên Thiên đó!
Cả Đại Hạ, số đại y chữa được bệnh này không đếm đủ mấy đầu ngón tay.
Căn bệnh khó giải quyết như thế, qua tay Triệu Lâm, sao lại có cảm giác rất đơn giản nhỉ?
Thế nhưng Vương Thánh Thủ cũng không nói gì thêm, vì Triệu Lâm có thể làm được.
Bản lĩnh này, Triệu Lâm có!
“Tiểu Lâm, cậu nói là, là Diệu Diệu sẽ khỏi hẳn sao?” Lý Thanh Nham hỏi nhỏ để xác nhận.
“Đúng vậy” Triệu Lâm khẳng định.
“Tôi có một câu hỏi.” Lý Thanh Nham lộ ra vẻ do dự.
“Ông cứ nói đi” Triệu Lâm nhìn đối phương.
Lý Thanh Nham nói: “Sau này người nhà họ Lý còn có ai mắc phải bệnh Tiên Thiên này không? Lời nguyền này đã đi theo gia tộc chúng tôi lâu rồi. Tôi lo sau này Diệu Diệu khỏi rồi, những đứa bé khác cũng xuất hiện vấn đề tương tự”
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Sau khi viết xong, Triệu Lâm lại nghiêm túc soát lại từ đầu tới cuối, chắc chắn không có chỗ nào sai thì mới đưa cho Vương Thánh Thủ. Anh nói: “Tiền bối, ông xem giúp tôi đi”Vương Thánh Thủ cũng không khách sáo.Ông ấy cầm toa thuốc, thấy những yêu cầu chỉ tiết Triệu Lâm đã viết, bao gồm cách phối thuốc, càng xem lại càng hoảng hốt!Vương Thánh Thủ đã ngoài sáu mươi rồi, nửa đời người đã trả qua nhiều sóng gió và những điều khiến người ta phải ngạc nhiên. Thế nhưng toa thuốc của Triệu Lâm đã giúp ông ấy mở rộng tầm mắt.Toa thuốc này rất chặt chẽ, bước này nối bước kia, dù nhiều bước nhưng lại có thứ tự.Nó quả thực có thể trị bệnh Tiên Thiên.Vương Thánh Thủ đọc xong, cười khổ. Ông ấy nhìn Triệu Lâm, giơ tờ giấy trong tay lên, nói: “Cậu có biết giá trị của tờ giấy này không?”“Có ý gì?” Triệu Lâm ngẩn người.Vương Thánh Thủ thấy Triệu Lâm cũng không biết, nụ cười trên môi càng thêm bất đắc dĩ.Người anh em này, thật thà “đơn thuần” quá mức sao?Nếu như toa thuốc này rơi vào chỗ hiệp hội Trung Y, hoặc cho mấy đại y khác xem chút ít, đối phương nhất định sẽ không tiếc giá nào để mua nó về.Đây chính là toa thuốc chữa được bệnh Tiên Thiên.“Toa thuốc này mà đưa cho mấy ông bạn của tôi, cậu có tin không, họ tình nguyện bỏ ra số này để mua.” Vương Thánh Thủ đưa ra một ngón tay.“Một trăm nghìn?” Triệu Lâm ngạc nhiên.Vương Thánh Thủ lắc đầu.“Một triệu?” Triệu Lâm hơi vui mừng.Vương Thánh Thủ lại lắc đầu, ngón tay giơ lên còn đứng thẳng.Triệu Lâm hơi hốt hoảng: “Mười triệu sao? Nó đáng giá đó à?”“Là một trăm triệu.” Vương Thánh Thủ ngả bài luôn, không đánh đối Triệu Lâm nữa.Triệu Lâm nghe được đáp án này, đầu tiên là trợn mắt há mồm, nhưng sau đó nhận ra có lẽ Vương Thánh Thủ chỉ lấy con số ra “làm trò đùa” thôi thì khoát tay nói: “Ông đừng đùa nữa!”Vương Thánh Thủ nhướng mày, ngạc nhiên nhìn Triệu Lâm.Nói đùa á? “Ai đùa với cậu chứ?”Triệu Lâm cúi đầu nhìn dược liệu, nói: “Xử lý xong chỗ dược liệu này, chắc phải tối mai, khi đó tôi sẽ châm cứu cho. Diệu Diệu trước, rồi lấy dược liệu bổ trợ sau. Khi em ấy uống xong thuốc được điều chế từ số dược liệu này, tôi sẽ châm cứu lần nữa, em ấy sẽ khỏi hẳn!”“.” Vương Thánh Thủ nghe được câu trả lời này, khóe miệng co quäp lại, có chút không nói nên lời.Đây là bệnh Tiên Thiên đó!Cả Đại Hạ, số đại y chữa được bệnh này không đếm đủ mấy đầu ngón tay.Căn bệnh khó giải quyết như thế, qua tay Triệu Lâm, sao lại có cảm giác rất đơn giản nhỉ?Thế nhưng Vương Thánh Thủ cũng không nói gì thêm, vì Triệu Lâm có thể làm được.Bản lĩnh này, Triệu Lâm có!“Tiểu Lâm, cậu nói là, là Diệu Diệu sẽ khỏi hẳn sao?” Lý Thanh Nham hỏi nhỏ để xác nhận.“Đúng vậy” Triệu Lâm khẳng định.“Tôi có một câu hỏi.” Lý Thanh Nham lộ ra vẻ do dự.“Ông cứ nói đi” Triệu Lâm nhìn đối phương.Lý Thanh Nham nói: “Sau này người nhà họ Lý còn có ai mắc phải bệnh Tiên Thiên này không? Lời nguyền này đã đi theo gia tộc chúng tôi lâu rồi. Tôi lo sau này Diệu Diệu khỏi rồi, những đứa bé khác cũng xuất hiện vấn đề tương tự”