Tác giả:

“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…

Chương 94: C94: Hai người đều là dạng từng trải

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Đồng... đồng ý rồi?Triệu Lâm cắn răng nói: “Tôi bằng lòng cứu ông cụ Trần nhưng tôi có vài điều kiện với nhà họ Trần!”Người có thể cứu! Nhưng phải có điều kiện.Như vậy không phụ lòng ông nội mà còn tốt cho bản thân!“Tôi chuyển lời giùm hay là?”, Vương Thánh Thủ ngồi thẳng người.“Tôi và họ sẽ gặp nhau, nhờ ông giúp tôi chuyển lời thì cũng lãng phí thời gian, còn làm trễ nãi người bệnh, không tốt!", Triệu Lâm dứt khoát.Vương Thánh Thủ nghe vậy, không nói gì mà nhìn sang Lý Thanh Nham.Hai người đều là cáo già, quay sang nhìn nhau.Ánh mắt cả hai đều toát ra vẻ phức tạp, vừa tên nhóc này còn từ chối mà bây giờ bät đầu nghĩ cho người bệnh.Hai người đều là dạng từng trải, có loại người nào mà họ chưa từng gặp?Kiêu ngạo, thành công, mưu mô, nham hiểm độc ác, tàn nhẫn, gian xào, ngây ngô...Nhưng kiểu người như Triệu Lâm: có năng lực, chưa bao giờ kiêu ngạo, luôn giữ tính cách lương thiện, đúng là hiếm thấy.Ngược lại, người như thế là dễ làm họ xúc động nhất.“Nhà họ Trần có thể gặp được cậu đúng là phúc của họ”, Vương Thánh Thủ nói.Lý Thanh Nham gật đầu. “Họ có thể tới đây hôm nay không?”, Triệu Lâm hỏi, vì ngày mai anh phải chữa cho Lý Diệu Diệu, sẽ rất tốn sức, mà trong miếng ngọc cũng không còn bao nhiêu linh khí.Anh lo chân khí trong người không đủ dùng.“Có thể hiện tại tôi bảo họ tới nhé?”, Vương Thánh Thủ hỏi.“Được nhưng trước khi họ tới, tôi muốn nói một việc. Tiền bối, chú Lý, tôi mong hai người sẽ không gọi tên tôi trước mặt họ!”, Triệu Lâm yêu cầu.“Hả?”, Vương Thánh Thủ, Lý Thanh Nham đều lộ ra vẻ khó hiểu.“Tôi không muốn liên quan quá nhiều tới nhà họ Trần, tính tôi như vậy, chỉ thích sống an nhàn bình thường, cuốn vào. dòng xoáy cuộc sống sẽ làm tôi mệt mỏi!”, Triệu Lâm nói thẳng.“Tôi đây sẽ báo cho Sơ Ảnh biết”, Lý Thanh Nham gật đầu, ông ấy biết Triệu Lâm không phải đang nói dối.“Năm đó nếu tôi có thể trầm tĩnh như cậu thì thành tựu sẽ không thấp!”, Vương Thánh Thủ cúi đầu, bình tĩnh nói.“Ông hiểu lầm, tôi chỉ sợ phiền phức thôi!”, Triệu Lâm cười nói.Vương Thánh Thủ cũng không rối rằm nhiều mà hỏi Triệu Lâm có định dùng tên giả không, anh im lặng một chút rồi quyết định dùng họ của mẹ, còn tên thì tìm từ đồng âm với Triệu.Kiều Chiêu!Dùng tên này là do nó vừa là của mình, vừa thuộc về bố mẹ.Lấy họ của bố lẫn mẹ làm tên mình thì cũng không tính là anh nói dối.Chuyện quyết định xong, Vương Thánh Thủ liên lạc với người nhà họ Trần.Khoảng nửa tiếng sau.Gia chủ của nhà họ Trần - Trần Long Tượng và em trai Trần Cửu Kỳ của ông ấy chạy tới.Hai anh em đi trên đường, lòng lại vui mừng.Họ vốn tưởng Vương Thánh Thủ khó có thể mời vị cao nhân kia rời núi, dù sao thì cao nhân lánh đời đều khá quái dị trong tính cách, không muốn dính chuyện phàm tục.Hai anh em cũng bàn bạc nhiều việc trên đường.Vừa rồi Lý Thanh Nham và Vương Thánh Thủ đã lần lượt báo cho họ biết, cao nhân kia có vài điều kiện.Điều kiện? Chỉ đơn giản là tiền và ơn huệ thôi, cụ thể bao nhiêu thì hai anh em cũng tự có suy đoán.Lý Thanh Nham tự mình ra cửa đón.Chỉ chốc lát sau, một chiếc Maybach đen dừng ở cửa ra vào.

Đồng... đồng ý rồi?

Triệu Lâm cắn răng nói: “Tôi bằng lòng cứu ông cụ Trần nhưng tôi có vài điều kiện với nhà họ Trần!”

Người có thể cứu! Nhưng phải có điều kiện.

Như vậy không phụ lòng ông nội mà còn tốt cho bản thân!

“Tôi chuyển lời giùm hay là?”, Vương Thánh Thủ ngồi thẳng người.

“Tôi và họ sẽ gặp nhau, nhờ ông giúp tôi chuyển lời thì cũng lãng phí thời gian, còn làm trễ nãi người bệnh, không tốt!", Triệu Lâm dứt khoát.

Vương Thánh Thủ nghe vậy, không nói gì mà nhìn sang Lý Thanh Nham.

Hai người đều là cáo già, quay sang nhìn nhau.

Ánh mắt cả hai đều toát ra vẻ phức tạp, vừa tên nhóc này còn từ chối mà bây giờ bät đầu nghĩ cho người bệnh.

Hai người đều là dạng từng trải, có loại người nào mà họ chưa từng gặp?

Kiêu ngạo, thành công, mưu mô, nham hiểm độc ác, tàn nhẫn, gian xào, ngây ngô...

Nhưng kiểu người như Triệu Lâm: có năng lực, chưa bao giờ kiêu ngạo, luôn giữ tính cách lương thiện, đúng là hiếm thấy.

Ngược lại, người như thế là dễ làm họ xúc động nhất.

“Nhà họ Trần có thể gặp được cậu đúng là phúc của họ”, Vương Thánh Thủ nói.

Lý Thanh Nham gật đầu. “Họ có thể tới đây hôm nay không?”, Triệu Lâm hỏi, vì ngày mai anh phải chữa cho Lý Diệu Diệu, sẽ rất tốn sức, mà trong miếng ngọc cũng không còn bao nhiêu linh khí.

Anh lo chân khí trong người không đủ dùng.

“Có thể hiện tại tôi bảo họ tới nhé?”, Vương Thánh Thủ hỏi.

“Được nhưng trước khi họ tới, tôi muốn nói một việc. Tiền bối, chú Lý, tôi mong hai người sẽ không gọi tên tôi trước mặt họ!”, Triệu Lâm yêu cầu.

“Hả?”, Vương Thánh Thủ, Lý Thanh Nham đều lộ ra vẻ khó hiểu.

“Tôi không muốn liên quan quá nhiều tới nhà họ Trần, tính tôi như vậy, chỉ thích sống an nhàn bình thường, cuốn vào. dòng xoáy cuộc sống sẽ làm tôi mệt mỏi!”, Triệu Lâm nói thẳng.

“Tôi đây sẽ báo cho Sơ Ảnh biết”, Lý Thanh Nham gật đầu, ông ấy biết Triệu Lâm không phải đang nói dối.

“Năm đó nếu tôi có thể trầm tĩnh như cậu thì thành tựu sẽ không thấp!”, Vương Thánh Thủ cúi đầu, bình tĩnh nói.

“Ông hiểu lầm, tôi chỉ sợ phiền phức thôi!”, Triệu Lâm cười nói.

Vương Thánh Thủ cũng không rối rằm nhiều mà hỏi Triệu Lâm có định dùng tên giả không, anh im lặng một chút rồi quyết định dùng họ của mẹ, còn tên thì tìm từ đồng âm với Triệu.

Kiều Chiêu!

Dùng tên này là do nó vừa là của mình, vừa thuộc về bố mẹ.

Lấy họ của bố lẫn mẹ làm tên mình thì cũng không tính là anh nói dối.

Chuyện quyết định xong, Vương Thánh Thủ liên lạc với người nhà họ Trần.

Khoảng nửa tiếng sau.

Gia chủ của nhà họ Trần - Trần Long Tượng và em trai Trần Cửu Kỳ của ông ấy chạy tới.

Hai anh em đi trên đường, lòng lại vui mừng.

Họ vốn tưởng Vương Thánh Thủ khó có thể mời vị cao nhân kia rời núi, dù sao thì cao nhân lánh đời đều khá quái dị trong tính cách, không muốn dính chuyện phàm tục.

Hai anh em cũng bàn bạc nhiều việc trên đường.

Vừa rồi Lý Thanh Nham và Vương Thánh Thủ đã lần lượt báo cho họ biết, cao nhân kia có vài điều kiện.

Điều kiện? Chỉ đơn giản là tiền và ơn huệ thôi, cụ thể bao nhiêu thì hai anh em cũng tự có suy đoán.

Lý Thanh Nham tự mình ra cửa đón.

Chỉ chốc lát sau, một chiếc Maybach đen dừng ở cửa ra vào.

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Đồng... đồng ý rồi?Triệu Lâm cắn răng nói: “Tôi bằng lòng cứu ông cụ Trần nhưng tôi có vài điều kiện với nhà họ Trần!”Người có thể cứu! Nhưng phải có điều kiện.Như vậy không phụ lòng ông nội mà còn tốt cho bản thân!“Tôi chuyển lời giùm hay là?”, Vương Thánh Thủ ngồi thẳng người.“Tôi và họ sẽ gặp nhau, nhờ ông giúp tôi chuyển lời thì cũng lãng phí thời gian, còn làm trễ nãi người bệnh, không tốt!", Triệu Lâm dứt khoát.Vương Thánh Thủ nghe vậy, không nói gì mà nhìn sang Lý Thanh Nham.Hai người đều là cáo già, quay sang nhìn nhau.Ánh mắt cả hai đều toát ra vẻ phức tạp, vừa tên nhóc này còn từ chối mà bây giờ bät đầu nghĩ cho người bệnh.Hai người đều là dạng từng trải, có loại người nào mà họ chưa từng gặp?Kiêu ngạo, thành công, mưu mô, nham hiểm độc ác, tàn nhẫn, gian xào, ngây ngô...Nhưng kiểu người như Triệu Lâm: có năng lực, chưa bao giờ kiêu ngạo, luôn giữ tính cách lương thiện, đúng là hiếm thấy.Ngược lại, người như thế là dễ làm họ xúc động nhất.“Nhà họ Trần có thể gặp được cậu đúng là phúc của họ”, Vương Thánh Thủ nói.Lý Thanh Nham gật đầu. “Họ có thể tới đây hôm nay không?”, Triệu Lâm hỏi, vì ngày mai anh phải chữa cho Lý Diệu Diệu, sẽ rất tốn sức, mà trong miếng ngọc cũng không còn bao nhiêu linh khí.Anh lo chân khí trong người không đủ dùng.“Có thể hiện tại tôi bảo họ tới nhé?”, Vương Thánh Thủ hỏi.“Được nhưng trước khi họ tới, tôi muốn nói một việc. Tiền bối, chú Lý, tôi mong hai người sẽ không gọi tên tôi trước mặt họ!”, Triệu Lâm yêu cầu.“Hả?”, Vương Thánh Thủ, Lý Thanh Nham đều lộ ra vẻ khó hiểu.“Tôi không muốn liên quan quá nhiều tới nhà họ Trần, tính tôi như vậy, chỉ thích sống an nhàn bình thường, cuốn vào. dòng xoáy cuộc sống sẽ làm tôi mệt mỏi!”, Triệu Lâm nói thẳng.“Tôi đây sẽ báo cho Sơ Ảnh biết”, Lý Thanh Nham gật đầu, ông ấy biết Triệu Lâm không phải đang nói dối.“Năm đó nếu tôi có thể trầm tĩnh như cậu thì thành tựu sẽ không thấp!”, Vương Thánh Thủ cúi đầu, bình tĩnh nói.“Ông hiểu lầm, tôi chỉ sợ phiền phức thôi!”, Triệu Lâm cười nói.Vương Thánh Thủ cũng không rối rằm nhiều mà hỏi Triệu Lâm có định dùng tên giả không, anh im lặng một chút rồi quyết định dùng họ của mẹ, còn tên thì tìm từ đồng âm với Triệu.Kiều Chiêu!Dùng tên này là do nó vừa là của mình, vừa thuộc về bố mẹ.Lấy họ của bố lẫn mẹ làm tên mình thì cũng không tính là anh nói dối.Chuyện quyết định xong, Vương Thánh Thủ liên lạc với người nhà họ Trần.Khoảng nửa tiếng sau.Gia chủ của nhà họ Trần - Trần Long Tượng và em trai Trần Cửu Kỳ của ông ấy chạy tới.Hai anh em đi trên đường, lòng lại vui mừng.Họ vốn tưởng Vương Thánh Thủ khó có thể mời vị cao nhân kia rời núi, dù sao thì cao nhân lánh đời đều khá quái dị trong tính cách, không muốn dính chuyện phàm tục.Hai anh em cũng bàn bạc nhiều việc trên đường.Vừa rồi Lý Thanh Nham và Vương Thánh Thủ đã lần lượt báo cho họ biết, cao nhân kia có vài điều kiện.Điều kiện? Chỉ đơn giản là tiền và ơn huệ thôi, cụ thể bao nhiêu thì hai anh em cũng tự có suy đoán.Lý Thanh Nham tự mình ra cửa đón.Chỉ chốc lát sau, một chiếc Maybach đen dừng ở cửa ra vào.

Chương 94: C94: Hai người đều là dạng từng trải