Tác giả:

“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…

Chương 119: C119: Không biết

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… “Người ở tỉnh Vân Sơn, tới tỉnh Nam chúng ta làm gì?”, Triệu Lâm theo bản năng hỏi.Tỉnh Vân Sơn và tỉnh Nam cách nhau hàng ngàn dặm, có thể dùng từ “rất xa” để hình dung.“Không biết, tôi cũng vừa mới biết nhà họ Trần mời anh ta đến!", Vương Thánh lắc đầu.Triệu Lâm không suy nghĩ nhiều về chuyện của Gia Cát Bắc Thần, ngược lại dặn dò Lý Thanh Nham: “Bệnh tiên thiên của Diệu Diệu bây giờ đã tiến triển đến bước thứ hailChờ cô ấy có thể sống được qua mười tám ngày quan trọng nhất này, coi như bệnh tiên thiên đã được điều trị gần tới gốc rồi!Nhưng còn cần phải điều dưỡng thêm, bởi vì chỉ có thể uống thuốc, số thuốc đi vào trong cơ thể có thể loại bỏ căn bệnh tiên thiên của cô ấy, nhưng cũng đã làm tổn thương đến căn cơ của cô ấy.Tôi còn phải châm cho cô ấy lần thứ ba vào mười tám ngày sau, cô ấy mới được coi là đã khỏi hẳn”.“Tôi biết rồi”. Lý Thanh Nham lên tiếng, trong lòng cũng thở dài một hơi.Đợi Vương Thánh Thủ cũng cáo từ rời đi.Lúc Triệu Lâm và Lý Thanh Nham ở riêng với nhau.Triệu Lâm nói bóng nói gió hỏi: “Chú Lý, năm đó khi ông nội tôi và chú viết hôn ước, có còn dặn dò những chuyện gì khác không?”“Ví dụ như?”, Lý Thanh Nham ngẩn ra.“.”. Triệu Lâm bị ông ấy hỏi ngược lại.“Sơ Ảnh, có phải cũng có một miếng ngọc không?”, Triệu Lâm hỏi.“Đúng vậy! Năm đó lúc Triệu chân nhân đính hôn, quả thật có cho Sơ Ảnh một miếng ngọc, hơn nữa dặn dò chúngtôi phải cho nó đeo đủ hai mươi năm”. Lý Thanh Nham nói.Triệu Lâm bình tĩnh hỏi: “Miếng ngọc này giờ có ở nhà họ Lý không?”“Có!", Lý Thanh Nham đáp.“Mang nó ra đây đi, tôi muốn xem một chút”. Triệu Lâm nói.Lý Thanh Nham đi ra khỏi cửa, chỉ một lát sau mang một cái hộp quay lại.Đợi sau khi mở hộp ra, một miếng ngọc bội màu tím trong suốt to bằng ngón cái xuất hiện trước mắt Triệu Lâm.“Màu tím?”. Đôi mắt của Triệu Lâm lộ ra sự thay đổi, trong lòng âm thầm kinh ngạc.Sau khi anh cầm lên một cách cẩn thận, phát hiện tạo hình của miếng ngọc bội này khá giống với miếng của Trần Thi Mạn, nhưng chỉ tiết trên có sự khác biệt rất lớn.Miếng ngọc bội của Trần Thi Mạn màu xanh nhạt.Tổng thế miếng ngọc bội này lại là màu tím!Triệu Lâm cầm lấy miếng ngọc bội, vận chuyển Tam Thanh Công, trong phút chốc...Một cỗ năng lượng thuần khiết đã ngay lập tức dung nhập vào trong cơ thể của anh.Tu vi của anh vốn cũng đã “đầy”, ngay lập tức đã có chút dao động.Là nó!Triệu Lâm để nó về lại chỗ cũ, hỏi: “Chú Lý miếng ngọc. bội này có tác dụng rất quan trọng đối với tôi! Cũng liên quan đến việc điều trị cho Diệu Diêu sau này, tôi tạm thời muốnmang nó đi, chú xem có được không?”Vẻ mặt của Lý Thanh Nham lộ ra vẻ do dự: “Tiểu Lâm, năm đó ông nội cậu nói, giao lại hôn thư thì miếng ngọc bội mới có thể đưa cho cậu”.“Chú Lý, hình như đây là lần đầu tiên tôi mở miệng cầu xin chú?”, Triệu Lâm nói.

“Người ở tỉnh Vân Sơn, tới tỉnh Nam chúng ta làm gì?”, Triệu Lâm theo bản năng hỏi.

Tỉnh Vân Sơn và tỉnh Nam cách nhau hàng ngàn dặm, có thể dùng từ “rất xa” để hình dung.

“Không biết, tôi cũng vừa mới biết nhà họ Trần mời anh ta đến!", Vương Thánh lắc đầu.

Triệu Lâm không suy nghĩ nhiều về chuyện của Gia Cát Bắc Thần, ngược lại dặn dò Lý Thanh Nham: “Bệnh tiên thiên của Diệu Diệu bây giờ đã tiến triển đến bước thứ hail

Chờ cô ấy có thể sống được qua mười tám ngày quan trọng nhất này, coi như bệnh tiên thiên đã được điều trị gần tới gốc rồi!

Nhưng còn cần phải điều dưỡng thêm, bởi vì chỉ có thể uống thuốc, số thuốc đi vào trong cơ thể có thể loại bỏ căn bệnh tiên thiên của cô ấy, nhưng cũng đã làm tổn thương đến căn cơ của cô ấy.

Tôi còn phải châm cho cô ấy lần thứ ba vào mười tám ngày sau, cô ấy mới được coi là đã khỏi hẳn”.

“Tôi biết rồi”. Lý Thanh Nham lên tiếng, trong lòng cũng thở dài một hơi.

Đợi Vương Thánh Thủ cũng cáo từ rời đi.

Lúc Triệu Lâm và Lý Thanh Nham ở riêng với nhau.

Triệu Lâm nói bóng nói gió hỏi: “Chú Lý, năm đó khi ông nội tôi và chú viết hôn ước, có còn dặn dò những chuyện gì khác không?”

“Ví dụ như?”, Lý Thanh Nham ngẩn ra.

“.”. Triệu Lâm bị ông ấy hỏi ngược lại.

“Sơ Ảnh, có phải cũng có một miếng ngọc không?”, Triệu Lâm hỏi.

“Đúng vậy! Năm đó lúc Triệu chân nhân đính hôn, quả thật có cho Sơ Ảnh một miếng ngọc, hơn nữa dặn dò chúng

tôi phải cho nó đeo đủ hai mươi năm”. Lý Thanh Nham nói.

Triệu Lâm bình tĩnh hỏi: “Miếng ngọc này giờ có ở nhà họ Lý không?”

“Có!", Lý Thanh Nham đáp.

“Mang nó ra đây đi, tôi muốn xem một chút”. Triệu Lâm nói.

Lý Thanh Nham đi ra khỏi cửa, chỉ một lát sau mang một cái hộp quay lại.

Đợi sau khi mở hộp ra, một miếng ngọc bội màu tím trong suốt to bằng ngón cái xuất hiện trước mắt Triệu Lâm.

“Màu tím?”. Đôi mắt của Triệu Lâm lộ ra sự thay đổi, trong lòng âm thầm kinh ngạc.

Sau khi anh cầm lên một cách cẩn thận, phát hiện tạo hình của miếng ngọc bội này khá giống với miếng của Trần Thi Mạn, nhưng chỉ tiết trên có sự khác biệt rất lớn.

Miếng ngọc bội của Trần Thi Mạn màu xanh nhạt.

Tổng thế miếng ngọc bội này lại là màu tím!

Triệu Lâm cầm lấy miếng ngọc bội, vận chuyển Tam Thanh Công, trong phút chốc...

Một cỗ năng lượng thuần khiết đã ngay lập tức dung nhập vào trong cơ thể của anh.

Tu vi của anh vốn cũng đã “đầy”, ngay lập tức đã có chút dao động.

Là nó!

Triệu Lâm để nó về lại chỗ cũ, hỏi: “Chú Lý miếng ngọc. bội này có tác dụng rất quan trọng đối với tôi! Cũng liên quan đến việc điều trị cho Diệu Diêu sau này, tôi tạm thời muốn

mang nó đi, chú xem có được không?”

Vẻ mặt của Lý Thanh Nham lộ ra vẻ do dự: “Tiểu Lâm, năm đó ông nội cậu nói, giao lại hôn thư thì miếng ngọc bội mới có thể đưa cho cậu”.

“Chú Lý, hình như đây là lần đầu tiên tôi mở miệng cầu xin chú?”, Triệu Lâm nói.

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… “Người ở tỉnh Vân Sơn, tới tỉnh Nam chúng ta làm gì?”, Triệu Lâm theo bản năng hỏi.Tỉnh Vân Sơn và tỉnh Nam cách nhau hàng ngàn dặm, có thể dùng từ “rất xa” để hình dung.“Không biết, tôi cũng vừa mới biết nhà họ Trần mời anh ta đến!", Vương Thánh lắc đầu.Triệu Lâm không suy nghĩ nhiều về chuyện của Gia Cát Bắc Thần, ngược lại dặn dò Lý Thanh Nham: “Bệnh tiên thiên của Diệu Diệu bây giờ đã tiến triển đến bước thứ hailChờ cô ấy có thể sống được qua mười tám ngày quan trọng nhất này, coi như bệnh tiên thiên đã được điều trị gần tới gốc rồi!Nhưng còn cần phải điều dưỡng thêm, bởi vì chỉ có thể uống thuốc, số thuốc đi vào trong cơ thể có thể loại bỏ căn bệnh tiên thiên của cô ấy, nhưng cũng đã làm tổn thương đến căn cơ của cô ấy.Tôi còn phải châm cho cô ấy lần thứ ba vào mười tám ngày sau, cô ấy mới được coi là đã khỏi hẳn”.“Tôi biết rồi”. Lý Thanh Nham lên tiếng, trong lòng cũng thở dài một hơi.Đợi Vương Thánh Thủ cũng cáo từ rời đi.Lúc Triệu Lâm và Lý Thanh Nham ở riêng với nhau.Triệu Lâm nói bóng nói gió hỏi: “Chú Lý, năm đó khi ông nội tôi và chú viết hôn ước, có còn dặn dò những chuyện gì khác không?”“Ví dụ như?”, Lý Thanh Nham ngẩn ra.“.”. Triệu Lâm bị ông ấy hỏi ngược lại.“Sơ Ảnh, có phải cũng có một miếng ngọc không?”, Triệu Lâm hỏi.“Đúng vậy! Năm đó lúc Triệu chân nhân đính hôn, quả thật có cho Sơ Ảnh một miếng ngọc, hơn nữa dặn dò chúngtôi phải cho nó đeo đủ hai mươi năm”. Lý Thanh Nham nói.Triệu Lâm bình tĩnh hỏi: “Miếng ngọc này giờ có ở nhà họ Lý không?”“Có!", Lý Thanh Nham đáp.“Mang nó ra đây đi, tôi muốn xem một chút”. Triệu Lâm nói.Lý Thanh Nham đi ra khỏi cửa, chỉ một lát sau mang một cái hộp quay lại.Đợi sau khi mở hộp ra, một miếng ngọc bội màu tím trong suốt to bằng ngón cái xuất hiện trước mắt Triệu Lâm.“Màu tím?”. Đôi mắt của Triệu Lâm lộ ra sự thay đổi, trong lòng âm thầm kinh ngạc.Sau khi anh cầm lên một cách cẩn thận, phát hiện tạo hình của miếng ngọc bội này khá giống với miếng của Trần Thi Mạn, nhưng chỉ tiết trên có sự khác biệt rất lớn.Miếng ngọc bội của Trần Thi Mạn màu xanh nhạt.Tổng thế miếng ngọc bội này lại là màu tím!Triệu Lâm cầm lấy miếng ngọc bội, vận chuyển Tam Thanh Công, trong phút chốc...Một cỗ năng lượng thuần khiết đã ngay lập tức dung nhập vào trong cơ thể của anh.Tu vi của anh vốn cũng đã “đầy”, ngay lập tức đã có chút dao động.Là nó!Triệu Lâm để nó về lại chỗ cũ, hỏi: “Chú Lý miếng ngọc. bội này có tác dụng rất quan trọng đối với tôi! Cũng liên quan đến việc điều trị cho Diệu Diêu sau này, tôi tạm thời muốnmang nó đi, chú xem có được không?”Vẻ mặt của Lý Thanh Nham lộ ra vẻ do dự: “Tiểu Lâm, năm đó ông nội cậu nói, giao lại hôn thư thì miếng ngọc bội mới có thể đưa cho cậu”.“Chú Lý, hình như đây là lần đầu tiên tôi mở miệng cầu xin chú?”, Triệu Lâm nói.

Chương 119: C119: Không biết