Tác giả:

“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…

Chương 163: C163: Vậy được

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… “Không có gì không tiện cả, lần trước không phải cô đã từng gặp mẹ tôi rồi đó saơ”. Triệu Lâm nói.Lý Sơ Ảnh còn có một thân phận là “bạn học”, cho nên khi dẫn cô ấy sang cũng sẽ không có cảm giác đột ngột gì cả.Huống hồ lúc trước Lý Sơ Ảnh bận trước bận sau vì chuyện của Lữ Nam Nam.Triệu Lâm vẫn chưa luôn kịp cảm ơn đối phương, không bằng nhân cơ hội này mời cô ấy ăn một bữa cơm.“Vậy được... bây giờ chúng ta đi sao?”, Lý Sơ Ảnh hỏi.“Cô đi chỗ khác ngồi chờ một lát đi, phải một lát nữa tôi mới có thể tan ca”. Triệu Lâm giải thích.“Được”. Lý Sơ Ảnh nhẹ nhàng gật đầu.Trên đường đi, cô ấy chỉ cảm thấy xế chiều hôm nay có hơi mơ mộng, vốn là định mượn cơ hội nhờ Triệu Lâm khám bệnh cho mình để mời đối phương ăn một bữa cơm.Không ngờ đột nhiên lại biến thành “C ởi quần áo gặp nhau”.Hai người vừa mới kết thúc tiếp xúc thân mật, lúc này lại được đối phương mời về nhà gặp mẹ đối phương.Tốc độ tiến triển này, không khỏi cũng quá nhanh đi?Lý Sơ Ảnh nghĩ đến đây, ngón tay không nhịn được nhẹ nhàng xoa mi tâm của mình.Cô đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy? Bây giờ mình và Triệu Lâm chỉ là mối quan hệ bạn bè hơi thân thiết!Đợi đến gần lúc chiều tối khoảng thời gian tan tầm, sau khi Triệu Lâm đi bộ ra khỏi bệnh viện, chiếc Porsche của Lý Sơ Ảnh mới chậm rãi đi theo.Đến giao lộ kế tiếp, anh mới lên xe của Lý Sơ Ảnh, sở dĩ làm những điều thừa thãi như vậy là bời vì Triệu Lâm muốn tránh cho một số chuyện phiền phức.Bệnh viện nhiều người lắm miênhj, lúc trước anh vốn đã có chút dây dưa không rõ với nhà họ Lý, giờ lại lên xe của cô chủ nhà họ Lý trước mặt mọi người,vậy thì đừng nghĩ đến chuyện thoát được tin đồn ăn bám đàn bà của mình.“Trực tiếp đến nhà anh sao?”, Lý Sơ Ảnh đạp chân ga, phía sau lưng của Triệu Lâm tựa sát vào ghế sau.Triệu Lâm: “Đi chợ mua rau trước, mặt khác... Đừng lái nhanh như vậy”. “Anh say xe?”, Lý Sơ Ảnh hỏi. “Chỉ đơn thuần là sợ chết”. Triệu Lâm nghiêm túc nói.Lý Sơ Ảnh cười ha ha, đạp chân ga nhẹ lại một chút, nói: “Tiếp theo, anh chỉ huy, tôi phục tùng mệnh lệnh!”“Được rồi, đi thẳng về phía trước!”, Triệu Lâm lên tiếng trả lời.Không thể không nói, Lý Sơ Ảnh là một cô gái rất có gia giáo, toàn bộ quá trình hai người đều dùng giọng điệu thoải mái trò chuyện những chuyện nhỏ nhặt với nhau, chiếc xe Porsche của bọn họ cũng không chạy đến siêu thị lớn gần đó.Nguyên nhân rất đơn giản, đồ ăn nơi đó bán đắt gấp đôi chợ nhà Triệu Lâm! Đây hiển nhiên không phải là điều Triệu Lâm có thể chấp nhận được.Đổi lại là người đàn ông khác, có thể sẽ cố gắng giữ thể diện, nên sẽ muốn đi đến siêu thị tốt hơn để mua rau củ quả đắt tiền hơn, nhưng Triệu Lâm rất thản nhiên đối với chuyện này, anh không có gì phải ngại cả, dù sao bây giờ anh đang giữ mối quan hệ bạn bè với Lý Sơ Ảnh.Trên đường Triệu Lâm còn cẩn thận hỏi Lý Sơ Ảnh có không ăn gì không, và cả những thứ mà cô ấy thích ăn.Lý Sơ Ảnh cũng không hề khách sáo, nói cho anh ba món ăn liền, như đậu hủ Ma Bà, cà chua khoai tây hầm nạm bò, thịt gà kho tàu.Đây đều là những món ăn rất bình thường.

“Không có gì không tiện cả, lần trước không phải cô đã từng gặp mẹ tôi rồi đó saơ”. Triệu Lâm nói.

Lý Sơ Ảnh còn có một thân phận là “bạn học”, cho nên khi dẫn cô ấy sang cũng sẽ không có cảm giác đột ngột gì cả.

Huống hồ lúc trước Lý Sơ Ảnh bận trước bận sau vì chuyện của Lữ Nam Nam.

Triệu Lâm vẫn chưa luôn kịp cảm ơn đối phương, không bằng nhân cơ hội này mời cô ấy ăn một bữa cơm.

“Vậy được... bây giờ chúng ta đi sao?”, Lý Sơ Ảnh hỏi.

“Cô đi chỗ khác ngồi chờ một lát đi, phải một lát nữa tôi mới có thể tan ca”. Triệu Lâm giải thích.

“Được”. Lý Sơ Ảnh nhẹ nhàng gật đầu.

Trên đường đi, cô ấy chỉ cảm thấy xế chiều hôm nay có hơi mơ mộng, vốn là định mượn cơ hội nhờ Triệu Lâm khám bệnh cho mình để mời đối phương ăn một bữa cơm.

Không ngờ đột nhiên lại biến thành “C ởi quần áo gặp nhau”.

Hai người vừa mới kết thúc tiếp xúc thân mật, lúc này lại được đối phương mời về nhà gặp mẹ đối phương.

Tốc độ tiến triển này, không khỏi cũng quá nhanh đi?

Lý Sơ Ảnh nghĩ đến đây, ngón tay không nhịn được nhẹ nhàng xoa mi tâm của mình.

Cô đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy? Bây giờ mình và Triệu Lâm chỉ là mối quan hệ bạn bè hơi thân thiết!

Đợi đến gần lúc chiều tối khoảng thời gian tan tầm, sau khi Triệu Lâm đi bộ ra khỏi bệnh viện, chiếc Porsche của Lý Sơ Ảnh mới chậm rãi đi theo.

Đến giao lộ kế tiếp, anh mới lên xe của Lý Sơ Ảnh, sở dĩ làm những điều thừa thãi như vậy là bời vì Triệu Lâm muốn tránh cho một số chuyện phiền phức.

Bệnh viện nhiều người lắm miênhj, lúc trước anh vốn đã có chút dây dưa không rõ với nhà họ Lý, giờ lại lên xe của cô chủ nhà họ Lý trước mặt mọi người,

vậy thì đừng nghĩ đến chuyện thoát được tin đồn ăn bám đàn bà của mình.

“Trực tiếp đến nhà anh sao?”, Lý Sơ Ảnh đạp chân ga, phía sau lưng của Triệu Lâm tựa sát vào ghế sau.

Triệu Lâm: “Đi chợ mua rau trước, mặt khác... Đừng lái nhanh như vậy”. “Anh say xe?”, Lý Sơ Ảnh hỏi. “Chỉ đơn thuần là sợ chết”. Triệu Lâm nghiêm túc nói.

Lý Sơ Ảnh cười ha ha, đạp chân ga nhẹ lại một chút, nói: “Tiếp theo, anh chỉ huy, tôi phục tùng mệnh lệnh!”

“Được rồi, đi thẳng về phía trước!”, Triệu Lâm lên tiếng trả lời.

Không thể không nói, Lý Sơ Ảnh là một cô gái rất có gia giáo, toàn bộ quá trình hai người đều dùng giọng điệu thoải mái trò chuyện những chuyện nhỏ nhặt với nhau, chiếc xe Porsche của bọn họ cũng không chạy đến siêu thị lớn gần đó.

Nguyên nhân rất đơn giản, đồ ăn nơi đó bán đắt gấp đôi chợ nhà Triệu Lâm! Đây hiển nhiên không phải là điều Triệu Lâm có thể chấp nhận được.

Đổi lại là người đàn ông khác, có thể sẽ cố gắng giữ thể diện, nên sẽ muốn đi đến siêu thị tốt hơn để mua rau củ quả đắt tiền hơn, nhưng Triệu Lâm rất thản nhiên đối với chuyện này, anh không có gì phải ngại cả, dù sao bây giờ anh đang giữ mối quan hệ bạn bè với Lý Sơ Ảnh.

Trên đường Triệu Lâm còn cẩn thận hỏi Lý Sơ Ảnh có không ăn gì không, và cả những thứ mà cô ấy thích ăn.

Lý Sơ Ảnh cũng không hề khách sáo, nói cho anh ba món ăn liền, như đậu hủ Ma Bà, cà chua khoai tây hầm nạm bò, thịt gà kho tàu.

Đây đều là những món ăn rất bình thường.

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… “Không có gì không tiện cả, lần trước không phải cô đã từng gặp mẹ tôi rồi đó saơ”. Triệu Lâm nói.Lý Sơ Ảnh còn có một thân phận là “bạn học”, cho nên khi dẫn cô ấy sang cũng sẽ không có cảm giác đột ngột gì cả.Huống hồ lúc trước Lý Sơ Ảnh bận trước bận sau vì chuyện của Lữ Nam Nam.Triệu Lâm vẫn chưa luôn kịp cảm ơn đối phương, không bằng nhân cơ hội này mời cô ấy ăn một bữa cơm.“Vậy được... bây giờ chúng ta đi sao?”, Lý Sơ Ảnh hỏi.“Cô đi chỗ khác ngồi chờ một lát đi, phải một lát nữa tôi mới có thể tan ca”. Triệu Lâm giải thích.“Được”. Lý Sơ Ảnh nhẹ nhàng gật đầu.Trên đường đi, cô ấy chỉ cảm thấy xế chiều hôm nay có hơi mơ mộng, vốn là định mượn cơ hội nhờ Triệu Lâm khám bệnh cho mình để mời đối phương ăn một bữa cơm.Không ngờ đột nhiên lại biến thành “C ởi quần áo gặp nhau”.Hai người vừa mới kết thúc tiếp xúc thân mật, lúc này lại được đối phương mời về nhà gặp mẹ đối phương.Tốc độ tiến triển này, không khỏi cũng quá nhanh đi?Lý Sơ Ảnh nghĩ đến đây, ngón tay không nhịn được nhẹ nhàng xoa mi tâm của mình.Cô đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy? Bây giờ mình và Triệu Lâm chỉ là mối quan hệ bạn bè hơi thân thiết!Đợi đến gần lúc chiều tối khoảng thời gian tan tầm, sau khi Triệu Lâm đi bộ ra khỏi bệnh viện, chiếc Porsche của Lý Sơ Ảnh mới chậm rãi đi theo.Đến giao lộ kế tiếp, anh mới lên xe của Lý Sơ Ảnh, sở dĩ làm những điều thừa thãi như vậy là bời vì Triệu Lâm muốn tránh cho một số chuyện phiền phức.Bệnh viện nhiều người lắm miênhj, lúc trước anh vốn đã có chút dây dưa không rõ với nhà họ Lý, giờ lại lên xe của cô chủ nhà họ Lý trước mặt mọi người,vậy thì đừng nghĩ đến chuyện thoát được tin đồn ăn bám đàn bà của mình.“Trực tiếp đến nhà anh sao?”, Lý Sơ Ảnh đạp chân ga, phía sau lưng của Triệu Lâm tựa sát vào ghế sau.Triệu Lâm: “Đi chợ mua rau trước, mặt khác... Đừng lái nhanh như vậy”. “Anh say xe?”, Lý Sơ Ảnh hỏi. “Chỉ đơn thuần là sợ chết”. Triệu Lâm nghiêm túc nói.Lý Sơ Ảnh cười ha ha, đạp chân ga nhẹ lại một chút, nói: “Tiếp theo, anh chỉ huy, tôi phục tùng mệnh lệnh!”“Được rồi, đi thẳng về phía trước!”, Triệu Lâm lên tiếng trả lời.Không thể không nói, Lý Sơ Ảnh là một cô gái rất có gia giáo, toàn bộ quá trình hai người đều dùng giọng điệu thoải mái trò chuyện những chuyện nhỏ nhặt với nhau, chiếc xe Porsche của bọn họ cũng không chạy đến siêu thị lớn gần đó.Nguyên nhân rất đơn giản, đồ ăn nơi đó bán đắt gấp đôi chợ nhà Triệu Lâm! Đây hiển nhiên không phải là điều Triệu Lâm có thể chấp nhận được.Đổi lại là người đàn ông khác, có thể sẽ cố gắng giữ thể diện, nên sẽ muốn đi đến siêu thị tốt hơn để mua rau củ quả đắt tiền hơn, nhưng Triệu Lâm rất thản nhiên đối với chuyện này, anh không có gì phải ngại cả, dù sao bây giờ anh đang giữ mối quan hệ bạn bè với Lý Sơ Ảnh.Trên đường Triệu Lâm còn cẩn thận hỏi Lý Sơ Ảnh có không ăn gì không, và cả những thứ mà cô ấy thích ăn.Lý Sơ Ảnh cũng không hề khách sáo, nói cho anh ba món ăn liền, như đậu hủ Ma Bà, cà chua khoai tây hầm nạm bò, thịt gà kho tàu.Đây đều là những món ăn rất bình thường.

Chương 163: C163: Vậy được