“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…
Chương 167: C167: Phụ nữ quá đáng sợ
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… “Ăn cơm trước đi, hầy, bác vẫn luôn đọc kỹ phần giao lưu của độc giả quyển sách nhưng không có cơ hội gặp mặt, hiện đã thoả mãn được tâm nguyện”, Kiều Phương cầm lấy đũa, dịu dàng nói.“Cháu cũng thế, nhưng quyển sách này ít được chú ý quá, tuy có được nhiều giải thưởng nhưng văn phong ban đầu kén người đọc! Cháu nhiều lần đưa cho bạn xem mà họ chỉ coi vài trang là thôi!”, Lý Sơ Ảnh bất đắc dĩ cười khổ.“Hôm nào rảnh dì hẹn cháu uống trà, chúng ta bàn tiếp!”, Kiều Phương chủ động mời.Triệu Lâm vô cảm như thể chuyện hai người phụ nữ nhắc tới là chuyện thế giới khác, anh chỉ lầm lũi ăn cơm.“Vâng, vâng, cháu biết một quán trà khá ổn, chúng ta đến đó cũng được!”, Lý Sơ Ảnh thuận miệng tiếp lời.Triệu Lâm co giật khoé miệng.Phụ nữ quá đáng sợ!Hai bên mới gặp bao lâu đâu.Chỉ trong chốc lát đã hẹn gặp lần sau rồi à? Tất nhiên anh không dám nói ra miệng. Bữa cơm này coi như khá vui vẻ.Triệu Lâm gần như không chen lời.Đợi ăn gần xong, Triệu Lâm mới bắt đầu thu dọn, hai người phụ nữ lại bàn tới một quyển tiểu thuyết khác.Anh gần như bị xem như không khí.Cho tới 11 giờ tối, đồng hồ báo thức của Triệu Lâm vang lên, hai người mới giật mình cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, tuy hai người còn chưa thoả mãn nhưng Lý Sơ Ảnh vẫn phải về vì ở xa.Hai người tạm biệt.Triệu Lâm có chút bất đắc dĩ, anh còn nghĩ đêm nay ăn cơm xong, thuận tiện đưa Lý Sơ Ảnh về thì xử lý tai hoạ ngầm trong người Lý Diệu Diệu, nào ngờ sẽ thành thế này?Xem ra chỉ có thể đợi mai hoặc mốt.“Đi đường cẩn thận, về đến nhà thì báo một tiếng!”, Triệu Lâm nhìn theo bóng Lý Sơ Ảnh rời khỏi khu nhà, lên xe thì dặn dò.“Ha ha, quên nói với anh”, Lý Sơ Ảnh cười nhìn anh. “Cái gì?”, Triệu Lâm hỏi.Lý Sơ Ảnh cười nói: “Anh nấu cơm ăn ngon đấy! Sau này cứ duy trì chất lượng thế nha, tôi có thể thường xuyên đến nhà trò chuyện với dì”.“Vậy tôi cám ơn cô rồi!”, Triệu Lâm giật khoé miệng.“Bye nha!”, Lý Sơ Ảnh nhẹ nhàng vung tay, khởi động xe, xe lăn bánh từ từ biến mất trong màn đêm.Ngay phía sau, nương theo đèn xe của Lý Sơ Ảnh chay đi, Triệu Lâm nhìn thấy Giang Tước Nhi đang gọi điện thoại.“Tối thui tối mò, gọi điện thoại mà cần gì đi xa dữ vậy?”, Triệu Lâm lầm bầm, thị lực anh được nâng cấp nên thấy rất rõ ràng.Đợi khi Triệu Lâm về nhà.Giang Tước Nhi cũng nhìn theo bóng lưng anh rời đi, sau đó nói với bên kia điện thoại: “Cứ nói tiếp đi!”“Đã... điều tra được rồi, kẻ lén giở trò làm cô Kiều bị mất danh hiệu giáo viên ưu tú là Tê Nguyên. Bằng vài thủ đoạn nhỏ, hắn tìm mấy công chức bên cơ quan nhà nước làm chuyện này”, Gia Cát Bắc Thần nói.“Ông chắc chứ?”, Giang Tước Nhi như nghe thấy chuyện gì không thể tin nổi.
“Ăn cơm trước đi, hầy, bác vẫn luôn đọc kỹ phần giao lưu của độc giả quyển sách nhưng không có cơ hội gặp mặt, hiện đã thoả mãn được tâm nguyện”, Kiều Phương cầm lấy đũa, dịu dàng nói.
“Cháu cũng thế, nhưng quyển sách này ít được chú ý quá, tuy có được nhiều giải thưởng nhưng văn phong ban đầu kén người đọc! Cháu nhiều lần đưa cho bạn xem mà họ chỉ coi vài trang là thôi!”, Lý Sơ Ảnh bất đắc dĩ cười khổ.
“Hôm nào rảnh dì hẹn cháu uống trà, chúng ta bàn tiếp!”, Kiều Phương chủ động mời.
Triệu Lâm vô cảm như thể chuyện hai người phụ nữ nhắc tới là chuyện thế giới khác, anh chỉ lầm lũi ăn cơm.
“Vâng, vâng, cháu biết một quán trà khá ổn, chúng ta đến đó cũng được!”, Lý Sơ Ảnh thuận miệng tiếp lời.
Triệu Lâm co giật khoé miệng.
Phụ nữ quá đáng sợ!
Hai bên mới gặp bao lâu đâu.
Chỉ trong chốc lát đã hẹn gặp lần sau rồi à? Tất nhiên anh không dám nói ra miệng. Bữa cơm này coi như khá vui vẻ.
Triệu Lâm gần như không chen lời.
Đợi ăn gần xong, Triệu Lâm mới bắt đầu thu dọn, hai người phụ nữ lại bàn tới một quyển tiểu thuyết khác.
Anh gần như bị xem như không khí.
Cho tới 11 giờ tối, đồng hồ báo thức của Triệu Lâm vang lên, hai người mới giật mình cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, tuy hai người còn chưa thoả mãn nhưng Lý Sơ Ảnh vẫn phải về vì ở xa.
Hai người tạm biệt.
Triệu Lâm có chút bất đắc dĩ, anh còn nghĩ đêm nay ăn cơm xong, thuận tiện đưa Lý Sơ Ảnh về thì xử lý tai hoạ ngầm trong người Lý Diệu Diệu, nào ngờ sẽ thành thế này?
Xem ra chỉ có thể đợi mai hoặc mốt.
“Đi đường cẩn thận, về đến nhà thì báo một tiếng!”, Triệu Lâm nhìn theo bóng Lý Sơ Ảnh rời khỏi khu nhà, lên xe thì dặn dò.
“Ha ha, quên nói với anh”, Lý Sơ Ảnh cười nhìn anh. “Cái gì?”, Triệu Lâm hỏi.
Lý Sơ Ảnh cười nói: “Anh nấu cơm ăn ngon đấy! Sau này cứ duy trì chất lượng thế nha, tôi có thể thường xuyên đến nhà trò chuyện với dì”.
“Vậy tôi cám ơn cô rồi!”, Triệu Lâm giật khoé miệng.
“Bye nha!”, Lý Sơ Ảnh nhẹ nhàng vung tay, khởi động xe, xe lăn bánh từ từ biến mất trong màn đêm.
Ngay phía sau, nương theo đèn xe của Lý Sơ Ảnh chay đi, Triệu Lâm nhìn thấy Giang Tước Nhi đang gọi điện thoại.
“Tối thui tối mò, gọi điện thoại mà cần gì đi xa dữ vậy?”, Triệu Lâm lầm bầm, thị lực anh được nâng cấp nên thấy rất rõ ràng.
Đợi khi Triệu Lâm về nhà.
Giang Tước Nhi cũng nhìn theo bóng lưng anh rời đi, sau đó nói với bên kia điện thoại: “Cứ nói tiếp đi!”
“Đã... điều tra được rồi, kẻ lén giở trò làm cô Kiều bị mất danh hiệu giáo viên ưu tú là Tê Nguyên. Bằng vài thủ đoạn nhỏ, hắn tìm mấy công chức bên cơ quan nhà nước làm chuyện này”, Gia Cát Bắc Thần nói.
“Ông chắc chứ?”, Giang Tước Nhi như nghe thấy chuyện gì không thể tin nổi.
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… “Ăn cơm trước đi, hầy, bác vẫn luôn đọc kỹ phần giao lưu của độc giả quyển sách nhưng không có cơ hội gặp mặt, hiện đã thoả mãn được tâm nguyện”, Kiều Phương cầm lấy đũa, dịu dàng nói.“Cháu cũng thế, nhưng quyển sách này ít được chú ý quá, tuy có được nhiều giải thưởng nhưng văn phong ban đầu kén người đọc! Cháu nhiều lần đưa cho bạn xem mà họ chỉ coi vài trang là thôi!”, Lý Sơ Ảnh bất đắc dĩ cười khổ.“Hôm nào rảnh dì hẹn cháu uống trà, chúng ta bàn tiếp!”, Kiều Phương chủ động mời.Triệu Lâm vô cảm như thể chuyện hai người phụ nữ nhắc tới là chuyện thế giới khác, anh chỉ lầm lũi ăn cơm.“Vâng, vâng, cháu biết một quán trà khá ổn, chúng ta đến đó cũng được!”, Lý Sơ Ảnh thuận miệng tiếp lời.Triệu Lâm co giật khoé miệng.Phụ nữ quá đáng sợ!Hai bên mới gặp bao lâu đâu.Chỉ trong chốc lát đã hẹn gặp lần sau rồi à? Tất nhiên anh không dám nói ra miệng. Bữa cơm này coi như khá vui vẻ.Triệu Lâm gần như không chen lời.Đợi ăn gần xong, Triệu Lâm mới bắt đầu thu dọn, hai người phụ nữ lại bàn tới một quyển tiểu thuyết khác.Anh gần như bị xem như không khí.Cho tới 11 giờ tối, đồng hồ báo thức của Triệu Lâm vang lên, hai người mới giật mình cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, tuy hai người còn chưa thoả mãn nhưng Lý Sơ Ảnh vẫn phải về vì ở xa.Hai người tạm biệt.Triệu Lâm có chút bất đắc dĩ, anh còn nghĩ đêm nay ăn cơm xong, thuận tiện đưa Lý Sơ Ảnh về thì xử lý tai hoạ ngầm trong người Lý Diệu Diệu, nào ngờ sẽ thành thế này?Xem ra chỉ có thể đợi mai hoặc mốt.“Đi đường cẩn thận, về đến nhà thì báo một tiếng!”, Triệu Lâm nhìn theo bóng Lý Sơ Ảnh rời khỏi khu nhà, lên xe thì dặn dò.“Ha ha, quên nói với anh”, Lý Sơ Ảnh cười nhìn anh. “Cái gì?”, Triệu Lâm hỏi.Lý Sơ Ảnh cười nói: “Anh nấu cơm ăn ngon đấy! Sau này cứ duy trì chất lượng thế nha, tôi có thể thường xuyên đến nhà trò chuyện với dì”.“Vậy tôi cám ơn cô rồi!”, Triệu Lâm giật khoé miệng.“Bye nha!”, Lý Sơ Ảnh nhẹ nhàng vung tay, khởi động xe, xe lăn bánh từ từ biến mất trong màn đêm.Ngay phía sau, nương theo đèn xe của Lý Sơ Ảnh chay đi, Triệu Lâm nhìn thấy Giang Tước Nhi đang gọi điện thoại.“Tối thui tối mò, gọi điện thoại mà cần gì đi xa dữ vậy?”, Triệu Lâm lầm bầm, thị lực anh được nâng cấp nên thấy rất rõ ràng.Đợi khi Triệu Lâm về nhà.Giang Tước Nhi cũng nhìn theo bóng lưng anh rời đi, sau đó nói với bên kia điện thoại: “Cứ nói tiếp đi!”“Đã... điều tra được rồi, kẻ lén giở trò làm cô Kiều bị mất danh hiệu giáo viên ưu tú là Tê Nguyên. Bằng vài thủ đoạn nhỏ, hắn tìm mấy công chức bên cơ quan nhà nước làm chuyện này”, Gia Cát Bắc Thần nói.“Ông chắc chứ?”, Giang Tước Nhi như nghe thấy chuyện gì không thể tin nổi.