Tác giả:

“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…

Chương 182: C182: Là em trai của mẹ cậu

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… “Tôi là Triệu Lâm. Ông là ai?” Nghe giọng điệu trầm ổn của đối phương, Triệu Lâm hỏi ngược lại.“Tôi là người hầu mà thượng tôn để lại Trung Châu thị bảo vệ cậu. Danh hiệu ở Trung Châu thị của tôi là Thanh Kiếm.”“Thượng tôn là ai?” Triệu Lâm hỏi.“Là em trai của mẹ cậu.” Tề Đại Khí châm chước rồi vẫn không dám nói ra tên Kiều Hãn, cấp dưới gọi thẳng tên cấp trên là tương đương với xúc phạm.Cậu?Triệu Lâm nghĩ nghĩ, nhớ lại trước đó có nghe đầu dây bên kia điện thoại có người gọi cậu là thượng tôn, thì thừa nhận câu trả lời của ông ta.“Có chuyện gì không? Tôi đang bận!” Triệu Lâm dùng một tay nắm Tề Nguyên, cách đó không xa là tên đầu trọc run bần bật, vài tên biết võ nằm lăn ra đất, há tomiệng thở hổn hển, không dám bỏ đi, cũng không dám làm bừa.“Cậu biết hôm nay có sát thủ muốn giết mẹ cậu không?” Tê Đại Khí trầm giọng nói.“Tôi biết. Tôi đã bắt được hung thủ sau màn.” Triệu Lâm nói.“Cái gì?” Nghe đáp án kia, Tê Đại Khí không nhịn được bắt đầu suy nghĩ lung tung.Chẳng lẽ hung thủ sau màn không phải là nhà họ Nguyên, mà là một thế lực khác?Là ai vậy?“Vậy là tốt rồi. Tôi bắt được sát thủ, cậu bắt được hung thủ sau màn, vậy chúng ta đi tụ họp lại với nhau đi?” Tề Đại Khí thật lòng vui vẻ.Tuy rằng về mặt lý luận là ông ta có tội khi Kiều Phương bị ám sát.Nhưng mà ai có thể đoán trước được xe bán tải đột nhiên chuyển hướng chứ?Ông ta có thể nhanh chóng bắt được hung thủ. Và Triệu Lâm cũng nhanh chóng bắt được hung thủ sau màn.Vậy có thể xem như là năng lực của ông ta khá tốt hay không? “Ừ, ông đi tìm tôi đi!” Triệu Lâm nói.“Cậu đang ở đâu?” Tê Đại Khí hỏi.“Khách sạn Hoa Nam, phòng 302.” Triệu Lâm nói dứt khoát.Nghe vậy, mặt mày vốn dĩ đang nghiêm nghị của Tề Đại Khí đột nhiên trở nên cứng đờ.“Ở... ở đâu vậy?” Tê Đại Khí cảm thấy vừa rồi mình đã xuất hiện ảo giác.“Khách sạn Hoa Nam, phòng 302.” Triệu Lâm lặp lại lần nữa.Lần này Tề Đại Khí không chỉ không nghe lầm, mà còn nghe rất rõ ràng. Địa chỉ mà Triệu Lâm nói và địa chỉ mà đầu trọc nói là một chỗtTê Đại Khí chợt cảm thấy nặng lòng, vô thức mà cảm nhận được một luồng nguy hiểm và áp lực đang đợi ông ta.“Cậu... cậu chờ một lát, tôi sẽ qua ngay!”Tê Đại Khí cực kì kích động. Sau khi tắt máy, ông ta lập tức gọi cấp dưới lái xe đi thẳng về phía khách sạn Hoa Nam.Tê Nguyên bị bắt cóc, địa điểm bắt cóc là khách sạn Hoa Nam, phòng 302.Triệu Lâm nói là bắt được hung thủ sau màn ngay tại khách sạn Hoa Nam, phòng 302.Tề Đại Khí nhăn nhó mặt mày. Ông ta không phải đồ ngu, tin tức quan trọng bày ra ngay trước mắt ông ta, sao ông ta có thể không biết chuyện là sao được.Một: hành động ám sát Kiều Phương rất có thể là Tê Nguyên phái người làm.Hai: tất cả chỉ là trùng hợp, có thể là Triệu Lâm và hung thủ sau màn xảy ra xung đột, Tê Nguyên bị cuốn vào.Ba: hung thủ sau màn vì ly gián mối quan hệ giữa nhà họ Tê và Thượng Tôn nên âm thầm xúi giục Tê Nguyên.Tê Đại Khí là một người thông minh, gần như chỉ trong nháy mắt đã suy đoán ra được ba khả năng.Ông ta càng nghĩ càng sợ hãi.

“Tôi là Triệu Lâm. Ông là ai?” Nghe giọng điệu trầm ổn của đối phương, Triệu Lâm hỏi ngược lại.

“Tôi là người hầu mà thượng tôn để lại Trung Châu thị bảo vệ cậu. Danh hiệu ở Trung Châu thị của tôi là Thanh Kiếm.”

“Thượng tôn là ai?” Triệu Lâm hỏi.

“Là em trai của mẹ cậu.” Tề Đại Khí châm chước rồi vẫn không dám nói ra tên Kiều Hãn, cấp dưới gọi thẳng tên cấp trên là tương đương với xúc phạm.

Cậu?

Triệu Lâm nghĩ nghĩ, nhớ lại trước đó có nghe đầu dây bên kia điện thoại có người gọi cậu là thượng tôn, thì thừa nhận câu trả lời của ông ta.

“Có chuyện gì không? Tôi đang bận!” Triệu Lâm dùng một tay nắm Tề Nguyên, cách đó không xa là tên đầu trọc run bần bật, vài tên biết võ nằm lăn ra đất, há to

miệng thở hổn hển, không dám bỏ đi, cũng không dám làm bừa.

“Cậu biết hôm nay có sát thủ muốn giết mẹ cậu không?” Tê Đại Khí trầm giọng nói.

“Tôi biết. Tôi đã bắt được hung thủ sau màn.” Triệu Lâm nói.

“Cái gì?” Nghe đáp án kia, Tê Đại Khí không nhịn được bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Chẳng lẽ hung thủ sau màn không phải là nhà họ Nguyên, mà là một thế lực khác?

Là ai vậy?

“Vậy là tốt rồi. Tôi bắt được sát thủ, cậu bắt được hung thủ sau màn, vậy chúng ta đi tụ họp lại với nhau đi?” Tề Đại Khí thật lòng vui vẻ.

Tuy rằng về mặt lý luận là ông ta có tội khi Kiều Phương bị ám sát.

Nhưng mà ai có thể đoán trước được xe bán tải đột nhiên chuyển hướng chứ?

Ông ta có thể nhanh chóng bắt được hung thủ. Và Triệu Lâm cũng nhanh chóng bắt được hung thủ sau màn.

Vậy có thể xem như là năng lực của ông ta khá tốt hay không? “Ừ, ông đi tìm tôi đi!” Triệu Lâm nói.

“Cậu đang ở đâu?” Tê Đại Khí hỏi.

“Khách sạn Hoa Nam, phòng 302.” Triệu Lâm nói dứt khoát.

Nghe vậy, mặt mày vốn dĩ đang nghiêm nghị của Tề Đại Khí đột nhiên trở nên cứng đờ.

“Ở... ở đâu vậy?” Tê Đại Khí cảm thấy vừa rồi mình đã xuất hiện ảo giác.

“Khách sạn Hoa Nam, phòng 302.” Triệu Lâm lặp lại lần nữa.

Lần này Tề Đại Khí không chỉ không nghe lầm, mà còn nghe rất rõ ràng. Địa chỉ mà Triệu Lâm nói và địa chỉ mà đầu trọc nói là một chỗt

Tê Đại Khí chợt cảm thấy nặng lòng, vô thức mà cảm nhận được một luồng nguy hiểm và áp lực đang đợi ông ta.

“Cậu... cậu chờ một lát, tôi sẽ qua ngay!”

Tê Đại Khí cực kì kích động. Sau khi tắt máy, ông ta lập tức gọi cấp dưới lái xe đi thẳng về phía khách sạn Hoa Nam.

Tê Nguyên bị bắt cóc, địa điểm bắt cóc là khách sạn Hoa Nam, phòng 302.

Triệu Lâm nói là bắt được hung thủ sau màn ngay tại khách sạn Hoa Nam, phòng 302.

Tề Đại Khí nhăn nhó mặt mày. Ông ta không phải đồ ngu, tin tức quan trọng bày ra ngay trước mắt ông ta, sao ông ta có thể không biết chuyện là sao được.

Một: hành động ám sát Kiều Phương rất có thể là Tê Nguyên phái người làm.

Hai: tất cả chỉ là trùng hợp, có thể là Triệu Lâm và hung thủ sau màn xảy ra xung đột, Tê Nguyên bị cuốn vào.

Ba: hung thủ sau màn vì ly gián mối quan hệ giữa nhà họ Tê và Thượng Tôn nên âm thầm xúi giục Tê Nguyên.

Tê Đại Khí là một người thông minh, gần như chỉ trong nháy mắt đã suy đoán ra được ba khả năng.

Ông ta càng nghĩ càng sợ hãi.

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… “Tôi là Triệu Lâm. Ông là ai?” Nghe giọng điệu trầm ổn của đối phương, Triệu Lâm hỏi ngược lại.“Tôi là người hầu mà thượng tôn để lại Trung Châu thị bảo vệ cậu. Danh hiệu ở Trung Châu thị của tôi là Thanh Kiếm.”“Thượng tôn là ai?” Triệu Lâm hỏi.“Là em trai của mẹ cậu.” Tề Đại Khí châm chước rồi vẫn không dám nói ra tên Kiều Hãn, cấp dưới gọi thẳng tên cấp trên là tương đương với xúc phạm.Cậu?Triệu Lâm nghĩ nghĩ, nhớ lại trước đó có nghe đầu dây bên kia điện thoại có người gọi cậu là thượng tôn, thì thừa nhận câu trả lời của ông ta.“Có chuyện gì không? Tôi đang bận!” Triệu Lâm dùng một tay nắm Tề Nguyên, cách đó không xa là tên đầu trọc run bần bật, vài tên biết võ nằm lăn ra đất, há tomiệng thở hổn hển, không dám bỏ đi, cũng không dám làm bừa.“Cậu biết hôm nay có sát thủ muốn giết mẹ cậu không?” Tê Đại Khí trầm giọng nói.“Tôi biết. Tôi đã bắt được hung thủ sau màn.” Triệu Lâm nói.“Cái gì?” Nghe đáp án kia, Tê Đại Khí không nhịn được bắt đầu suy nghĩ lung tung.Chẳng lẽ hung thủ sau màn không phải là nhà họ Nguyên, mà là một thế lực khác?Là ai vậy?“Vậy là tốt rồi. Tôi bắt được sát thủ, cậu bắt được hung thủ sau màn, vậy chúng ta đi tụ họp lại với nhau đi?” Tề Đại Khí thật lòng vui vẻ.Tuy rằng về mặt lý luận là ông ta có tội khi Kiều Phương bị ám sát.Nhưng mà ai có thể đoán trước được xe bán tải đột nhiên chuyển hướng chứ?Ông ta có thể nhanh chóng bắt được hung thủ. Và Triệu Lâm cũng nhanh chóng bắt được hung thủ sau màn.Vậy có thể xem như là năng lực của ông ta khá tốt hay không? “Ừ, ông đi tìm tôi đi!” Triệu Lâm nói.“Cậu đang ở đâu?” Tê Đại Khí hỏi.“Khách sạn Hoa Nam, phòng 302.” Triệu Lâm nói dứt khoát.Nghe vậy, mặt mày vốn dĩ đang nghiêm nghị của Tề Đại Khí đột nhiên trở nên cứng đờ.“Ở... ở đâu vậy?” Tê Đại Khí cảm thấy vừa rồi mình đã xuất hiện ảo giác.“Khách sạn Hoa Nam, phòng 302.” Triệu Lâm lặp lại lần nữa.Lần này Tề Đại Khí không chỉ không nghe lầm, mà còn nghe rất rõ ràng. Địa chỉ mà Triệu Lâm nói và địa chỉ mà đầu trọc nói là một chỗtTê Đại Khí chợt cảm thấy nặng lòng, vô thức mà cảm nhận được một luồng nguy hiểm và áp lực đang đợi ông ta.“Cậu... cậu chờ một lát, tôi sẽ qua ngay!”Tê Đại Khí cực kì kích động. Sau khi tắt máy, ông ta lập tức gọi cấp dưới lái xe đi thẳng về phía khách sạn Hoa Nam.Tê Nguyên bị bắt cóc, địa điểm bắt cóc là khách sạn Hoa Nam, phòng 302.Triệu Lâm nói là bắt được hung thủ sau màn ngay tại khách sạn Hoa Nam, phòng 302.Tề Đại Khí nhăn nhó mặt mày. Ông ta không phải đồ ngu, tin tức quan trọng bày ra ngay trước mắt ông ta, sao ông ta có thể không biết chuyện là sao được.Một: hành động ám sát Kiều Phương rất có thể là Tê Nguyên phái người làm.Hai: tất cả chỉ là trùng hợp, có thể là Triệu Lâm và hung thủ sau màn xảy ra xung đột, Tê Nguyên bị cuốn vào.Ba: hung thủ sau màn vì ly gián mối quan hệ giữa nhà họ Tê và Thượng Tôn nên âm thầm xúi giục Tê Nguyên.Tê Đại Khí là một người thông minh, gần như chỉ trong nháy mắt đã suy đoán ra được ba khả năng.Ông ta càng nghĩ càng sợ hãi.

Chương 182: C182: Là em trai của mẹ cậu