“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…
Chương 193: C193: Là một món đồ sau
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Tê Đại Khí nghe thấy như thế có hơi sửng sốt. Trần Cửu Kỳ lại nói: “Ba tiếng sau, tôi sẽ trả lại cho ông”.Lúc này Tề Đại Khí đã kịp phản ứng lại, dùng ánh mắt rất phức tạp nhìn Trần Cửu Kỳ một cái.Ông ấy nghĩ đây là cái gì vậy?Là một món đồ sau?Mượn ba tiếng rồi trả lại?Đó là một sát thủ chuyên nghiệp đã trải qua huấn luyện khắc nghiệt! Cho ông mượn, ba tiếng sau trả lại cho tôi...Vậy người được trả lại, còn sống không?Tê Đại Khí lắc đầu từ chối.Ông ấy vẫn có chút hiểu biết về nhà họ Trần.Trần Long Tượng là mặt mũi của nhà họ Trần.Trần Cửu Kỳ, là lớp lót bên trong của nhà họ Trần.Cái gọi là lớp lót bên trong, chính là lưỡi dao của nhà họ Trần.Rất nhiều chuyện bên ngoài mặt nhà họ Trần không tiện làm, gần như tất cả đều là do Trần Cửu Kỳ xử lý.Tê Đại Khí không hề hoài nghỉ, tên sát thủ này mà giao cho Trần Cửu Kỳ, đối phương sẽ dùng một ngàn loại biện pháp để cho sát thủ này cầu xin họ giết mình.“Tôi cam đoan người còn sống và giao lại cho ông”. Trần Cửu Kỳ lại nói. Tê Đại Khí nói: “Người này là người mà Long Tôn đã chỉ rõ muốn tự mình đích thân thẩm vấn, vì để đảm bảo cho anh ta còn sống, chúng tôi thậm chí còn choanh ta đeo Gag, tránh cho đối phương cắn lưỡi tự sát”.“Long Tôn..”. Trần Cửu Kỳ nhíu mày, ông ấy giờ mới hiểu được tại sao Tề Đại Khí rốt cuộc là phục vụ cho ai.Ông ấy vốn là người của nhà họ Kiều.Trần Cửu Kỳ hỏi: “Bây giờ Long Tôn là ai?”“Em trai của cô Kiều”. Tê Đại Khí thành thật trả lời.Trần Cửu Kỳ nghe được những lời này, không khỏi nở nụ cười.“Vậy ông tuyệt đối đừng nói cho tên sát thủ kia, nếu không... Anh ta sẽ điên, anh ta chắc chắn sẽ nghĩ tất cả mọi cách để tự sát”. Trần Cửu Kỳ nói.Kiều Hãn đã thăng cấp thành Long Tôn mới?Điều này đúng là thú vị.Năm đó sau khi Kiều Phương trốn nhà đi, Kiều Hãn đã không hề do dự mà xảy ra xung đột với một số cường giả của nhà họ Kiều, gần như là đã lấy một chọi mười.Hơn nữa những năm gần đây danh tiếng của đối phương trên giang hồ càng ngày càng vang dội, chính là ỷ vào một số thủ đoạn khiến cho người ta kinh hồnbạt vía.Tề Đại Khí không nói tiếp, ông ấy là thủ hạ của Kiều Hãn, không thể tiếp được những lời.Trần Cửu Kỳ và Triệu Lâm lặng lẽ lên xe.Trước khi Triệu Lâm lên xe như thể đã nhận ra điều gì đó, anh quay đầu nhìn lại thì nhìn thấy Giang Tước Nhi đứng ở cửa sổ hành lang, đối diện với ánh mắt của anh.Triệu Lâm vẫy vẫy tay, ý bảo có lẽ mình phải rời đi trước.Đối phương dù sao cũng đã cứu mẹ mình một mạng, sau này nếu có cơ hội, nhất định phải cảm ơn đối phương.
Tê Đại Khí nghe thấy như thế có hơi sửng sốt. Trần Cửu Kỳ lại nói: “Ba tiếng sau, tôi sẽ trả lại cho ông”.
Lúc này Tề Đại Khí đã kịp phản ứng lại, dùng ánh mắt rất phức tạp nhìn Trần Cửu Kỳ một cái.
Ông ấy nghĩ đây là cái gì vậy?
Là một món đồ sau?
Mượn ba tiếng rồi trả lại?
Đó là một sát thủ chuyên nghiệp đã trải qua huấn luyện khắc nghiệt! Cho ông mượn, ba tiếng sau trả lại cho tôi...
Vậy người được trả lại, còn sống không?
Tê Đại Khí lắc đầu từ chối.
Ông ấy vẫn có chút hiểu biết về nhà họ Trần.
Trần Long Tượng là mặt mũi của nhà họ Trần.
Trần Cửu Kỳ, là lớp lót bên trong của nhà họ Trần.
Cái gọi là lớp lót bên trong, chính là lưỡi dao của nhà họ Trần.
Rất nhiều chuyện bên ngoài mặt nhà họ Trần không tiện làm, gần như tất cả đều là do Trần Cửu Kỳ xử lý.
Tê Đại Khí không hề hoài nghỉ, tên sát thủ này mà giao cho Trần Cửu Kỳ, đối phương sẽ dùng một ngàn loại biện pháp để cho sát thủ này cầu xin họ giết mình.
“Tôi cam đoan người còn sống và giao lại cho ông”. Trần Cửu Kỳ lại nói. Tê Đại Khí nói: “Người này là người mà Long Tôn đã chỉ rõ muốn tự mình đích thân thẩm vấn, vì để đảm bảo cho anh ta còn sống, chúng tôi thậm chí còn cho
anh ta đeo Gag, tránh cho đối phương cắn lưỡi tự sát”.
“Long Tôn..”. Trần Cửu Kỳ nhíu mày, ông ấy giờ mới hiểu được tại sao Tề Đại Khí rốt cuộc là phục vụ cho ai.
Ông ấy vốn là người của nhà họ Kiều.
Trần Cửu Kỳ hỏi: “Bây giờ Long Tôn là ai?”
“Em trai của cô Kiều”. Tê Đại Khí thành thật trả lời.
Trần Cửu Kỳ nghe được những lời này, không khỏi nở nụ cười.
“Vậy ông tuyệt đối đừng nói cho tên sát thủ kia, nếu không... Anh ta sẽ điên, anh ta chắc chắn sẽ nghĩ tất cả mọi cách để tự sát”. Trần Cửu Kỳ nói.
Kiều Hãn đã thăng cấp thành Long Tôn mới?
Điều này đúng là thú vị.
Năm đó sau khi Kiều Phương trốn nhà đi, Kiều Hãn đã không hề do dự mà xảy ra xung đột với một số cường giả của nhà họ Kiều, gần như là đã lấy một chọi mười.
Hơn nữa những năm gần đây danh tiếng của đối phương trên giang hồ càng ngày càng vang dội, chính là ỷ vào một số thủ đoạn khiến cho người ta kinh hồn
bạt vía.
Tề Đại Khí không nói tiếp, ông ấy là thủ hạ của Kiều Hãn, không thể tiếp được những lời.
Trần Cửu Kỳ và Triệu Lâm lặng lẽ lên xe.
Trước khi Triệu Lâm lên xe như thể đã nhận ra điều gì đó, anh quay đầu nhìn lại thì nhìn thấy Giang Tước Nhi đứng ở cửa sổ hành lang, đối diện với ánh mắt của anh.
Triệu Lâm vẫy vẫy tay, ý bảo có lẽ mình phải rời đi trước.
Đối phương dù sao cũng đã cứu mẹ mình một mạng, sau này nếu có cơ hội, nhất định phải cảm ơn đối phương.
Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Tê Đại Khí nghe thấy như thế có hơi sửng sốt. Trần Cửu Kỳ lại nói: “Ba tiếng sau, tôi sẽ trả lại cho ông”.Lúc này Tề Đại Khí đã kịp phản ứng lại, dùng ánh mắt rất phức tạp nhìn Trần Cửu Kỳ một cái.Ông ấy nghĩ đây là cái gì vậy?Là một món đồ sau?Mượn ba tiếng rồi trả lại?Đó là một sát thủ chuyên nghiệp đã trải qua huấn luyện khắc nghiệt! Cho ông mượn, ba tiếng sau trả lại cho tôi...Vậy người được trả lại, còn sống không?Tê Đại Khí lắc đầu từ chối.Ông ấy vẫn có chút hiểu biết về nhà họ Trần.Trần Long Tượng là mặt mũi của nhà họ Trần.Trần Cửu Kỳ, là lớp lót bên trong của nhà họ Trần.Cái gọi là lớp lót bên trong, chính là lưỡi dao của nhà họ Trần.Rất nhiều chuyện bên ngoài mặt nhà họ Trần không tiện làm, gần như tất cả đều là do Trần Cửu Kỳ xử lý.Tê Đại Khí không hề hoài nghỉ, tên sát thủ này mà giao cho Trần Cửu Kỳ, đối phương sẽ dùng một ngàn loại biện pháp để cho sát thủ này cầu xin họ giết mình.“Tôi cam đoan người còn sống và giao lại cho ông”. Trần Cửu Kỳ lại nói. Tê Đại Khí nói: “Người này là người mà Long Tôn đã chỉ rõ muốn tự mình đích thân thẩm vấn, vì để đảm bảo cho anh ta còn sống, chúng tôi thậm chí còn choanh ta đeo Gag, tránh cho đối phương cắn lưỡi tự sát”.“Long Tôn..”. Trần Cửu Kỳ nhíu mày, ông ấy giờ mới hiểu được tại sao Tề Đại Khí rốt cuộc là phục vụ cho ai.Ông ấy vốn là người của nhà họ Kiều.Trần Cửu Kỳ hỏi: “Bây giờ Long Tôn là ai?”“Em trai của cô Kiều”. Tê Đại Khí thành thật trả lời.Trần Cửu Kỳ nghe được những lời này, không khỏi nở nụ cười.“Vậy ông tuyệt đối đừng nói cho tên sát thủ kia, nếu không... Anh ta sẽ điên, anh ta chắc chắn sẽ nghĩ tất cả mọi cách để tự sát”. Trần Cửu Kỳ nói.Kiều Hãn đã thăng cấp thành Long Tôn mới?Điều này đúng là thú vị.Năm đó sau khi Kiều Phương trốn nhà đi, Kiều Hãn đã không hề do dự mà xảy ra xung đột với một số cường giả của nhà họ Kiều, gần như là đã lấy một chọi mười.Hơn nữa những năm gần đây danh tiếng của đối phương trên giang hồ càng ngày càng vang dội, chính là ỷ vào một số thủ đoạn khiến cho người ta kinh hồnbạt vía.Tề Đại Khí không nói tiếp, ông ấy là thủ hạ của Kiều Hãn, không thể tiếp được những lời.Trần Cửu Kỳ và Triệu Lâm lặng lẽ lên xe.Trước khi Triệu Lâm lên xe như thể đã nhận ra điều gì đó, anh quay đầu nhìn lại thì nhìn thấy Giang Tước Nhi đứng ở cửa sổ hành lang, đối diện với ánh mắt của anh.Triệu Lâm vẫy vẫy tay, ý bảo có lẽ mình phải rời đi trước.Đối phương dù sao cũng đã cứu mẹ mình một mạng, sau này nếu có cơ hội, nhất định phải cảm ơn đối phương.