Tác giả:

“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này…

Chương 198: C198: Đặc tính cụ thể của cổ vương là gì

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Triệu Lâm không tiếp lời, bởi vì anh biết ông cụ Trần còn chưa nói xong.Ông cụ Trần nói: “Con cổ vương trong cơ thể tôi tên là Đại Thiên Long. Nhà họ Giang tỉnh Vân phải tốn hai thế hệ và mấy nghìn con cổ trùng mới đào tạo ra được một con cổ vương.”Hai người Trần Long Tượng và Trần Cửu Kỳ cũng vểnh tai lắng nghe.Đây là lần đầu tiên bọn họ nghe nói chuyện này. Ông cụ Trần chưa từng kể chuyện liên quan cho bọn họ nghe.“Đặc tính cụ thể của cổ vương là gì?” Triệu Lâm chủ động hỏi.Tuy rằng trong truyền thừa của ông nội cũng có nhắc đến cổ thuật, kể cả việc làm thế nào để lợi dụng dược liệu buộc cổ vương ra ngoài. Nhưng theo lời ông cụ Trần vừa nói, hiển nhiên là còn có chuyện gì mà mình không biết.Ông cụ Trần nói: “Đặc tính của nó là sự mạnh mẽ hay yếu ớt của nó không phụ thuộc vào nó, mà phụ thuộc vào... chủ nhân của nó.”“Chủ nhân của nó?” Triệu Lâm ngây người.“Đúng vậy! Nếu tên khốn kia còn sống thì nhóc con, chỉ với thực lực hiện nay của cậu là không cản được cổ vương, đối phương có hàng vạn cách khiến tôi đau đớn đến chết.” Ông cụ Trần nói với giọng điệu hờ hững.Trần Long Tượng chủ động hỏi: “Bố, ý của bố là nhà họ Giang có gia chủ mới, và đối phương đã đánh thức cổ trùng?”“Bố đoán là vậy." Ông cụ Trần đáp. Ông cụ vừa dứt lời, Trần Long Tượng lập tức thay đổi vẻ mặt.Trần Cửu Kỳ thấy Triệu Lâm không hiểu ra sao thì giải thích: “Mười lăm năm trước, không biết nhà họ Giang đắc tội ai mà lão gia chủ đột nhiên chết thảm, con cháu nhà họ Giang hoặc chết hoặc mất tích, ngay cả cổ thuật của gia tộc cũng biến mất sạch sẽ.”Triệu Lâm nhạy bén bắt được ý nghĩ gì đó, nhưng lại không được rõ ràng. Anh dứt khoát hỏi thẳng vào vấn đề: “Có hạn chế gì hay không, khi mà nhà họ Giang muốn đánh thức Đại Thiên Long trong cơ thể ông? Ví dụ như là hạn chế về khoảng cách hoặc là về nghi thức gì đó?”Ông cụ Trần nhìn Triệu Lâm với ánh mắt khen ngợi: “Tôi không rõ lắm về hạn chế. Nhưng tôi có thể cảm giác được là... sau khi Đại Thiên Long bị đánh thức, uy lực của nó không bằng một phần ba trước đây. Tôi đoán là người đánh thức nó đang ở trong Trung Châu thị. Đối phương chắc là từng tiếp xúc gần với tôi, nên mới có thể đánh thức nó.”Triệu Lâm gật nhẹ đầu. Anh hiểu một ý khác trong lời nói của ông cụ Trần. Nói cách khác, muốn buộc cổ vương trong cơ thể ông cụ Trần ra ngoài, dùng dược liệu chỉ là một trong các cách, nếu có thể bắt được tân gia chủ của nhà họGiang thì cũng có thể đạt được mục đích.Nhưng... chuyện này có liên quan gì đến anh chứ?Theo lý mà nói, chuyện bắt tân gia chủ nhà họ Giang là chuyện mà anh em nhà họ Trần phải làm.Vì sao ông cụ Trần không sai hai anh em đi làm chuyện này sớm một chút chứ?Ông cụ Trần thấy anh không hiểu, cười nói: “Thật ra còn vì một lý do khác có liên quan đến cậu nữa?”“Lý do gì?” Triệu Lâm nhận ra được ý ngầm trong lời nói của ông cụ.“Tôi nghi ngờ gia chủ đương nhiệm của nhà họ Giang chính là cô gái có hôn ước với cậu.” Ông cụ Trần buồn bã nói.“Giang Tước Nhi?” Triệu Lâm chợt nhớ đến một trong chín bức hôn thư. “Đúng vậy.” Ông cụ Trần cười khẽ. “Cô ta thế mà lại ở Trung Châu thị...” Triệu Lâm vô thức nỉ non.Không phải là anh tò mò cô ta trông như thế nào, mà là có lẽ anh có thể lấy được ngọc bài thứ ba từ trong tay đối phương.Theo truyền thừa từ nhẫn, Triệu Lâm cần phải có đủ ngọc bài mới có thể lên đến tầng thứ tư.Ông cụ Trần chợt nói: “Thật ra thì cô ta từng tìm tôi nói chuyện một lần.”Nghe vậy, Trần Long Tượng và Trần Cửu Kỳ đều có vẻ ngạc nhiên. Ông cụ từng nói là có người uy ***** mình, không ngờ người kia lại là Giang Tước Nhi.

Triệu Lâm không tiếp lời, bởi vì anh biết ông cụ Trần còn chưa nói xong.

Ông cụ Trần nói: “Con cổ vương trong cơ thể tôi tên là Đại Thiên Long. Nhà họ Giang tỉnh Vân phải tốn hai thế hệ và mấy nghìn con cổ trùng mới đào tạo ra được một con cổ vương.”

Hai người Trần Long Tượng và Trần Cửu Kỳ cũng vểnh tai lắng nghe.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nghe nói chuyện này. Ông cụ Trần chưa từng kể chuyện liên quan cho bọn họ nghe.

“Đặc tính cụ thể của cổ vương là gì?” Triệu Lâm chủ động hỏi.

Tuy rằng trong truyền thừa của ông nội cũng có nhắc đến cổ thuật, kể cả việc làm thế nào để lợi dụng dược liệu buộc cổ vương ra ngoài. Nhưng theo lời ông cụ Trần vừa nói, hiển nhiên là còn có chuyện gì mà mình không biết.

Ông cụ Trần nói: “Đặc tính của nó là sự mạnh mẽ hay yếu ớt của nó không phụ thuộc vào nó, mà phụ thuộc vào... chủ nhân của nó.”

“Chủ nhân của nó?” Triệu Lâm ngây người.

“Đúng vậy! Nếu tên khốn kia còn sống thì nhóc con, chỉ với thực lực hiện nay của cậu là không cản được cổ vương, đối phương có hàng vạn cách khiến tôi đau đớn đến chết.” Ông cụ Trần nói với giọng điệu hờ hững.

Trần Long Tượng chủ động hỏi: “Bố, ý của bố là nhà họ Giang có gia chủ mới, và đối phương đã đánh thức cổ trùng?”

“Bố đoán là vậy." Ông cụ Trần đáp. Ông cụ vừa dứt lời, Trần Long Tượng lập tức thay đổi vẻ mặt.

Trần Cửu Kỳ thấy Triệu Lâm không hiểu ra sao thì giải thích: “Mười lăm năm trước, không biết nhà họ Giang đắc tội ai mà lão gia chủ đột nhiên chết thảm, con cháu nhà họ Giang hoặc chết hoặc mất tích, ngay cả cổ thuật của gia tộc cũng biến mất sạch sẽ.”

Triệu Lâm nhạy bén bắt được ý nghĩ gì đó, nhưng lại không được rõ ràng. Anh dứt khoát hỏi thẳng vào vấn đề: “Có hạn chế gì hay không, khi mà nhà họ Giang muốn đánh thức Đại Thiên Long trong cơ thể ông? Ví dụ như là hạn chế về khoảng cách hoặc là về nghi thức gì đó?”

Ông cụ Trần nhìn Triệu Lâm với ánh mắt khen ngợi: “Tôi không rõ lắm về hạn chế. Nhưng tôi có thể cảm giác được là... sau khi Đại Thiên Long bị đánh thức, uy lực của nó không bằng một phần ba trước đây. Tôi đoán là người đánh thức nó đang ở trong Trung Châu thị. Đối phương chắc là từng tiếp xúc gần với tôi, nên mới có thể đánh thức nó.”

Triệu Lâm gật nhẹ đầu. Anh hiểu một ý khác trong lời nói của ông cụ Trần. Nói cách khác, muốn buộc cổ vương trong cơ thể ông cụ Trần ra ngoài, dùng dược liệu chỉ là một trong các cách, nếu có thể bắt được tân gia chủ của nhà họ

Giang thì cũng có thể đạt được mục đích.

Nhưng... chuyện này có liên quan gì đến anh chứ?

Theo lý mà nói, chuyện bắt tân gia chủ nhà họ Giang là chuyện mà anh em nhà họ Trần phải làm.

Vì sao ông cụ Trần không sai hai anh em đi làm chuyện này sớm một chút chứ?

Ông cụ Trần thấy anh không hiểu, cười nói: “Thật ra còn vì một lý do khác có liên quan đến cậu nữa?”

“Lý do gì?” Triệu Lâm nhận ra được ý ngầm trong lời nói của ông cụ.

“Tôi nghi ngờ gia chủ đương nhiệm của nhà họ Giang chính là cô gái có hôn ước với cậu.” Ông cụ Trần buồn bã nói.

“Giang Tước Nhi?” Triệu Lâm chợt nhớ đến một trong chín bức hôn thư. “Đúng vậy.” Ông cụ Trần cười khẽ. “Cô ta thế mà lại ở Trung Châu thị...” Triệu Lâm vô thức nỉ non.

Không phải là anh tò mò cô ta trông như thế nào, mà là có lẽ anh có thể lấy được ngọc bài thứ ba từ trong tay đối phương.

Theo truyền thừa từ nhẫn, Triệu Lâm cần phải có đủ ngọc bài mới có thể lên đến tầng thứ tư.

Ông cụ Trần chợt nói: “Thật ra thì cô ta từng tìm tôi nói chuyện một lần.”

Nghe vậy, Trần Long Tượng và Trần Cửu Kỳ đều có vẻ ngạc nhiên. Ông cụ từng nói là có người uy ***** mình, không ngờ người kia lại là Giang Tước Nhi.

Tuyệt Đại Long YTác giả: Phong VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cục cưng, sao anh lại mạnh mẽ như vậy”. Trong căn nhà cũ, một giọng nữ vẫn chưa thoả mãn vang lên. Triệu Lâm xách hoa quả, đứng ở ngoài cửa, người như bị sét đánh. “Thích không? Có phải ngon lành hơn bạn trai vô dụng kia của em gấp trăm lần không? “Đáng ghét, không phải đã nói không được nhắc tới hân ta rồi sao?” Triệu Lâm đỏ mắt đá văng cánh cửa lớn: “Vương Vũ, tao ĐCMM, mày dám dụ dỗ bạn gái tao?” “Dụ dỗ cô ấy thì sao?”, Vương Vũ bị dọa nhảy dựng cả lên, tức giận trả lời. Triệu Lâm chuẩn bị ra tay, cuối cùng hỏi: “Lữ Nam Nam, có phải hắn ta dùng slot nhân viên chính thức ép buộc em không!” Ba người bọn họ đều học chung một học viện y, đều được phân đến bệnh viện Bàn Bâc, trước mắt thì cả ba người đều đang trong kỳ thực tập, vẫn chưa được chuyến chính thức. Bố của Vương Vũ là chủ nhiệm bệnh viện Bàn Bắc tên là Vương Diệu Thăng, là người có quyền quyết định việc chuyến chính thức của bọn họ! “Triệu Lâm, chúng ta chia tay đi, anh không cho em được cuộc sống mà em muốn, miếng ngọc này… Triệu Lâm không tiếp lời, bởi vì anh biết ông cụ Trần còn chưa nói xong.Ông cụ Trần nói: “Con cổ vương trong cơ thể tôi tên là Đại Thiên Long. Nhà họ Giang tỉnh Vân phải tốn hai thế hệ và mấy nghìn con cổ trùng mới đào tạo ra được một con cổ vương.”Hai người Trần Long Tượng và Trần Cửu Kỳ cũng vểnh tai lắng nghe.Đây là lần đầu tiên bọn họ nghe nói chuyện này. Ông cụ Trần chưa từng kể chuyện liên quan cho bọn họ nghe.“Đặc tính cụ thể của cổ vương là gì?” Triệu Lâm chủ động hỏi.Tuy rằng trong truyền thừa của ông nội cũng có nhắc đến cổ thuật, kể cả việc làm thế nào để lợi dụng dược liệu buộc cổ vương ra ngoài. Nhưng theo lời ông cụ Trần vừa nói, hiển nhiên là còn có chuyện gì mà mình không biết.Ông cụ Trần nói: “Đặc tính của nó là sự mạnh mẽ hay yếu ớt của nó không phụ thuộc vào nó, mà phụ thuộc vào... chủ nhân của nó.”“Chủ nhân của nó?” Triệu Lâm ngây người.“Đúng vậy! Nếu tên khốn kia còn sống thì nhóc con, chỉ với thực lực hiện nay của cậu là không cản được cổ vương, đối phương có hàng vạn cách khiến tôi đau đớn đến chết.” Ông cụ Trần nói với giọng điệu hờ hững.Trần Long Tượng chủ động hỏi: “Bố, ý của bố là nhà họ Giang có gia chủ mới, và đối phương đã đánh thức cổ trùng?”“Bố đoán là vậy." Ông cụ Trần đáp. Ông cụ vừa dứt lời, Trần Long Tượng lập tức thay đổi vẻ mặt.Trần Cửu Kỳ thấy Triệu Lâm không hiểu ra sao thì giải thích: “Mười lăm năm trước, không biết nhà họ Giang đắc tội ai mà lão gia chủ đột nhiên chết thảm, con cháu nhà họ Giang hoặc chết hoặc mất tích, ngay cả cổ thuật của gia tộc cũng biến mất sạch sẽ.”Triệu Lâm nhạy bén bắt được ý nghĩ gì đó, nhưng lại không được rõ ràng. Anh dứt khoát hỏi thẳng vào vấn đề: “Có hạn chế gì hay không, khi mà nhà họ Giang muốn đánh thức Đại Thiên Long trong cơ thể ông? Ví dụ như là hạn chế về khoảng cách hoặc là về nghi thức gì đó?”Ông cụ Trần nhìn Triệu Lâm với ánh mắt khen ngợi: “Tôi không rõ lắm về hạn chế. Nhưng tôi có thể cảm giác được là... sau khi Đại Thiên Long bị đánh thức, uy lực của nó không bằng một phần ba trước đây. Tôi đoán là người đánh thức nó đang ở trong Trung Châu thị. Đối phương chắc là từng tiếp xúc gần với tôi, nên mới có thể đánh thức nó.”Triệu Lâm gật nhẹ đầu. Anh hiểu một ý khác trong lời nói của ông cụ Trần. Nói cách khác, muốn buộc cổ vương trong cơ thể ông cụ Trần ra ngoài, dùng dược liệu chỉ là một trong các cách, nếu có thể bắt được tân gia chủ của nhà họGiang thì cũng có thể đạt được mục đích.Nhưng... chuyện này có liên quan gì đến anh chứ?Theo lý mà nói, chuyện bắt tân gia chủ nhà họ Giang là chuyện mà anh em nhà họ Trần phải làm.Vì sao ông cụ Trần không sai hai anh em đi làm chuyện này sớm một chút chứ?Ông cụ Trần thấy anh không hiểu, cười nói: “Thật ra còn vì một lý do khác có liên quan đến cậu nữa?”“Lý do gì?” Triệu Lâm nhận ra được ý ngầm trong lời nói của ông cụ.“Tôi nghi ngờ gia chủ đương nhiệm của nhà họ Giang chính là cô gái có hôn ước với cậu.” Ông cụ Trần buồn bã nói.“Giang Tước Nhi?” Triệu Lâm chợt nhớ đến một trong chín bức hôn thư. “Đúng vậy.” Ông cụ Trần cười khẽ. “Cô ta thế mà lại ở Trung Châu thị...” Triệu Lâm vô thức nỉ non.Không phải là anh tò mò cô ta trông như thế nào, mà là có lẽ anh có thể lấy được ngọc bài thứ ba từ trong tay đối phương.Theo truyền thừa từ nhẫn, Triệu Lâm cần phải có đủ ngọc bài mới có thể lên đến tầng thứ tư.Ông cụ Trần chợt nói: “Thật ra thì cô ta từng tìm tôi nói chuyện một lần.”Nghe vậy, Trần Long Tượng và Trần Cửu Kỳ đều có vẻ ngạc nhiên. Ông cụ từng nói là có người uy ***** mình, không ngờ người kia lại là Giang Tước Nhi.

Chương 198: C198: Đặc tính cụ thể của cổ vương là gì