Giữa mùa hè, ve sầu trên cây ngoài trời kêu không ngừng Vì nóng. Trong phòng khách, Diệp Thiên Bách đang loay hoay lau sàn, mặc dù bật điều hòa nhưng anh vẫn cảm thấy rất nóng, thỉnh thoảng lại vươn tay lau mồ hôi trên trán. Hạ Tiểu My đang khoanh chân ngồi trên sô pha, vừa ăn kem vừa xem TY. Hạ Tiểu My là em gái của vợ anh, năm nay mười tám tuổi, là sinh viên năm hai. Vì dáng người và ngoại hình xinh đẹp nên rất nổi tiếng ở Đại học Quốc gia Giang Thành, cô nàng là hoa khôi của Đại học Quốc gia Giang Thành. Rất nhiều nam sinh gửi thư tình kèm với hoa tươi, thậm chí còn gửi tới tận nhà, nhưng tính cách của Hạ Tiểu My khá kiêu ngạo, thậm chí không thèm nhìn tới mấy tên ong ong bướm bướm đó. Hôm nay Hạ Tiểu My mặc một chiếc quần kiểu hot pants mát mẻ, đôi chân thon dài trắng như tuyết xếp vào nhau, phối với chiếc áo crop top ở thân trên của cô, làm nổi bật vóc dáng đáng kiêu hãnh của cô đến mức tối đa, còn có vòng eo thon thả kia, chỉ cần là đàn ông thì đều cảm thấy máu nóng đang phun…
Chương 20: C20: Em đi ngay đây
Người Chồng Toàn Năng Của Hoa KhôiTác giả: Ninh CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa mùa hè, ve sầu trên cây ngoài trời kêu không ngừng Vì nóng. Trong phòng khách, Diệp Thiên Bách đang loay hoay lau sàn, mặc dù bật điều hòa nhưng anh vẫn cảm thấy rất nóng, thỉnh thoảng lại vươn tay lau mồ hôi trên trán. Hạ Tiểu My đang khoanh chân ngồi trên sô pha, vừa ăn kem vừa xem TY. Hạ Tiểu My là em gái của vợ anh, năm nay mười tám tuổi, là sinh viên năm hai. Vì dáng người và ngoại hình xinh đẹp nên rất nổi tiếng ở Đại học Quốc gia Giang Thành, cô nàng là hoa khôi của Đại học Quốc gia Giang Thành. Rất nhiều nam sinh gửi thư tình kèm với hoa tươi, thậm chí còn gửi tới tận nhà, nhưng tính cách của Hạ Tiểu My khá kiêu ngạo, thậm chí không thèm nhìn tới mấy tên ong ong bướm bướm đó. Hôm nay Hạ Tiểu My mặc một chiếc quần kiểu hot pants mát mẻ, đôi chân thon dài trắng như tuyết xếp vào nhau, phối với chiếc áo crop top ở thân trên của cô, làm nổi bật vóc dáng đáng kiêu hãnh của cô đến mức tối đa, còn có vòng eo thon thả kia, chỉ cần là đàn ông thì đều cảm thấy máu nóng đang phun… "Alo? Anh rể đó hả? Anh rể là anh đúng không?"Phát hiện có người bắt máy, đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói sốt ruột của Hạ Tiểu My."À... Tiểu My à, là anh, Diệp Thiên Bách đây." Diệp Thiên Bách bình tĩnh trả lời."Anh rể, anh làm cái gì vậy? Người lớn già đầu rồi mà không chịu nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn, chơi trò mất tích cả ngày luôn, anh có biết người ta rất lo cho anh không.""Em gọi điện thoại hỏi rất nhiều hàng xóm thân thích, ai cũng nói không gặp anh, em sốt ruột chuẩn bị gọi cảnh sát luôn này.""Anh có biết em sợ anh nghĩ quẩn nhảy sông đến mức nào không?""..."Không đợi Diệp Thiên Bách nói thêm cái gì thì Hạ Tiểu My đã tạch tạch tạch mắng Diệp Thiên Bách té tát.Diệp Thiên Bách nghe những lời này thì chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười.Mắng Diệp Thiên Bách xong, Hạ Tiểu My mới ngừng lại, cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều."Nói xong rồi chưa?" Diệp Thiên Bách cười hỏi."Xong rồi, lần sau anh đừng như vậy. Còn nữa, em đang nghiêm túc đấy, anh đừng có nghĩ quẩn." Hạ Tiểu My tiếp tục nói."Anh chỉ tạm thời không giữ điện thoại nên không nghe máy thôi, vừa rồi anh đang nấu ăn." Diệp Thiên Bách cảm thấy mình cần giải thích một chút."Hu hu... Nhắc đến ăn cơm, giờ em còn chưa ăn cơm nữa nè, đói chết em rồi."Nói đến đây, Hạ Tiểu My tủi thân đến muốn khóc, khi Diệp Thiên Bách còn ở đây chưa bao giờ để cô chịu đói.Hôm nay anh mới rời đi một ngày mà cô đã bị bỏ đói rồi."Sao vậy, đã sắp chín giờ rồi mà trong nhà còn chưa làm cơm sao?" Diệp Thiên Bách tùy ý hỏi thăm."Anh rể, anh không biết tài nấu nướng của bố em khó ăn đến chó còn chê đâu.""Đương nhiên, nếu mẹ làm thì càng kh ủng bố.""Đồ họ làm hoàn toàn không thể ăn, em nếm thử một miếng thì mất hết khẩu vị luôn á, giờ em chỉ có thể ăn mì gói thôi."Nhắc đến chuyện ăn, Hạ Tiểu My không ngừng nói líu lo."Hồi trưa trước khi đi anh có để mấy món ăn làm sẵn trong tầng hai tủ lạnh phòng khách, có rau có thịt, còn có món chính, sườn dê thì có gần một ký rưỡi đấy, em lấy ra ăn đi, đủ ăn được một bữa.""Chắc bố em làm đồ ăn không mở tủ lạnh trong đại sảnh nên không thấy trong đó có đồ ăn." Diệp Thiên Bách thuận miệng nói."A? Thật sao?" Hạ Tiểu My nghe vậy thì mừng rỡ trong lòng."Em đi xem thử là biết, hâm lại là ăn được thôi, rau trộn thì có thể trực tiếp ăn luôn." Diệp Thiên Bách cười nói."Em đi ngay đây." Hạ Tiểu My nói làm là làm, cô cầm bát đũa từ phòng bếp rồi vội chạy ra đại sảnh, mở tầng thứ hai tủ lạnh ra, phát hiện trong đó thật sự có năm sáu món ăn.Trong đó còn có sườn dê thì là mà cô thích nhất, Hạ Tiểu My lập tức cảm động rớt nước mắt."Hu hu, thật sự có, anh rể tốt quá, anh là anh rể tốt nhất trên đời này."Hạ Tiểu My trực tiếp giơ tay kẹp hơn phân nửa sườn dê vào chén, sau đó lặng lẽ trở về phòng.Sau khi trở lại phòng mình, cô lập tức bắt đầu ăn."Oa, thật là thơm, tài nấu nướng của bố mẹ em hoàn toàn không thể so được với anh." Hạ Tiểu My khen không dứt miệng."Ăn lạnh coi chừng tiêu chảy." Diệp Thiên Bách bất đắc dĩ nhắc nhở."Mặc kệ nó, em đói chết rồi. Không có anh thật là không ăn được một ngụm cơm nóng mà."
"Alo? Anh rể đó hả? Anh rể là anh đúng không?"
Phát hiện có người bắt máy, đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói sốt ruột của Hạ Tiểu My.
"À... Tiểu My à, là anh, Diệp Thiên Bách đây." Diệp Thiên Bách bình tĩnh trả lời.
"Anh rể, anh làm cái gì vậy? Người lớn già đầu rồi mà không chịu nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn, chơi trò mất tích cả ngày luôn, anh có biết người ta rất lo cho anh không."
"Em gọi điện thoại hỏi rất nhiều hàng xóm thân thích, ai cũng nói không gặp anh, em sốt ruột chuẩn bị gọi cảnh sát luôn này."
"Anh có biết em sợ anh nghĩ quẩn nhảy sông đến mức nào không?"
"..."
Không đợi Diệp Thiên Bách nói thêm cái gì thì Hạ Tiểu My đã tạch tạch tạch mắng Diệp Thiên Bách té tát.
Diệp Thiên Bách nghe những lời này thì chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười.
Mắng Diệp Thiên Bách xong, Hạ Tiểu My mới ngừng lại, cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều.
"Nói xong rồi chưa?" Diệp Thiên Bách cười hỏi.
"Xong rồi, lần sau anh đừng như vậy. Còn nữa, em đang nghiêm túc đấy, anh đừng có nghĩ quẩn." Hạ Tiểu My tiếp tục nói.
"Anh chỉ tạm thời không giữ điện thoại nên không nghe máy thôi, vừa rồi anh đang nấu ăn." Diệp Thiên Bách cảm thấy mình cần giải thích một chút.
"Hu hu... Nhắc đến ăn cơm, giờ em còn chưa ăn cơm nữa nè, đói chết em rồi."
Nói đến đây, Hạ Tiểu My tủi thân đến muốn khóc, khi Diệp Thiên Bách còn ở đây chưa bao giờ để cô chịu đói.
Hôm nay anh mới rời đi một ngày mà cô đã bị bỏ đói rồi.
"Sao vậy, đã sắp chín giờ rồi mà trong nhà còn chưa làm cơm sao?" Diệp Thiên Bách tùy ý hỏi thăm.
"Anh rể, anh không biết tài nấu nướng của bố em khó ăn đến chó còn chê đâu."
"Đương nhiên, nếu mẹ làm thì càng kh ủng bố."
"Đồ họ làm hoàn toàn không thể ăn, em nếm thử một miếng thì mất hết khẩu vị luôn á, giờ em chỉ có thể ăn mì gói thôi."
Nhắc đến chuyện ăn, Hạ Tiểu My không ngừng nói líu lo.
"Hồi trưa trước khi đi anh có để mấy món ăn làm sẵn trong tầng hai tủ lạnh phòng khách, có rau có thịt, còn có món chính, sườn dê thì có gần một ký rưỡi đấy, em lấy ra ăn đi, đủ ăn được một bữa."
"Chắc bố em làm đồ ăn không mở tủ lạnh trong đại sảnh nên không thấy trong đó có đồ ăn." Diệp Thiên Bách thuận miệng nói.
"A? Thật sao?" Hạ Tiểu My nghe vậy thì mừng rỡ trong lòng.
"Em đi xem thử là biết, hâm lại là ăn được thôi, rau trộn thì có thể trực tiếp ăn luôn." Diệp Thiên Bách cười nói.
"Em đi ngay đây." Hạ Tiểu My nói làm là làm, cô cầm bát đũa từ phòng bếp rồi vội chạy ra đại sảnh, mở tầng thứ hai tủ lạnh ra, phát hiện trong đó thật sự có năm sáu món ăn.
Trong đó còn có sườn dê thì là mà cô thích nhất, Hạ Tiểu My lập tức cảm động rớt nước mắt.
"Hu hu, thật sự có, anh rể tốt quá, anh là anh rể tốt nhất trên đời này."
Hạ Tiểu My trực tiếp giơ tay kẹp hơn phân nửa sườn dê vào chén, sau đó lặng lẽ trở về phòng.
Sau khi trở lại phòng mình, cô lập tức bắt đầu ăn.
"Oa, thật là thơm, tài nấu nướng của bố mẹ em hoàn toàn không thể so được với anh." Hạ Tiểu My khen không dứt miệng.
"Ăn lạnh coi chừng tiêu chảy." Diệp Thiên Bách bất đắc dĩ nhắc nhở.
"Mặc kệ nó, em đói chết rồi. Không có anh thật là không ăn được một ngụm cơm nóng mà."
Người Chồng Toàn Năng Của Hoa KhôiTác giả: Ninh CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngGiữa mùa hè, ve sầu trên cây ngoài trời kêu không ngừng Vì nóng. Trong phòng khách, Diệp Thiên Bách đang loay hoay lau sàn, mặc dù bật điều hòa nhưng anh vẫn cảm thấy rất nóng, thỉnh thoảng lại vươn tay lau mồ hôi trên trán. Hạ Tiểu My đang khoanh chân ngồi trên sô pha, vừa ăn kem vừa xem TY. Hạ Tiểu My là em gái của vợ anh, năm nay mười tám tuổi, là sinh viên năm hai. Vì dáng người và ngoại hình xinh đẹp nên rất nổi tiếng ở Đại học Quốc gia Giang Thành, cô nàng là hoa khôi của Đại học Quốc gia Giang Thành. Rất nhiều nam sinh gửi thư tình kèm với hoa tươi, thậm chí còn gửi tới tận nhà, nhưng tính cách của Hạ Tiểu My khá kiêu ngạo, thậm chí không thèm nhìn tới mấy tên ong ong bướm bướm đó. Hôm nay Hạ Tiểu My mặc một chiếc quần kiểu hot pants mát mẻ, đôi chân thon dài trắng như tuyết xếp vào nhau, phối với chiếc áo crop top ở thân trên của cô, làm nổi bật vóc dáng đáng kiêu hãnh của cô đến mức tối đa, còn có vòng eo thon thả kia, chỉ cần là đàn ông thì đều cảm thấy máu nóng đang phun… "Alo? Anh rể đó hả? Anh rể là anh đúng không?"Phát hiện có người bắt máy, đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói sốt ruột của Hạ Tiểu My."À... Tiểu My à, là anh, Diệp Thiên Bách đây." Diệp Thiên Bách bình tĩnh trả lời."Anh rể, anh làm cái gì vậy? Người lớn già đầu rồi mà không chịu nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn, chơi trò mất tích cả ngày luôn, anh có biết người ta rất lo cho anh không.""Em gọi điện thoại hỏi rất nhiều hàng xóm thân thích, ai cũng nói không gặp anh, em sốt ruột chuẩn bị gọi cảnh sát luôn này.""Anh có biết em sợ anh nghĩ quẩn nhảy sông đến mức nào không?""..."Không đợi Diệp Thiên Bách nói thêm cái gì thì Hạ Tiểu My đã tạch tạch tạch mắng Diệp Thiên Bách té tát.Diệp Thiên Bách nghe những lời này thì chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười.Mắng Diệp Thiên Bách xong, Hạ Tiểu My mới ngừng lại, cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều."Nói xong rồi chưa?" Diệp Thiên Bách cười hỏi."Xong rồi, lần sau anh đừng như vậy. Còn nữa, em đang nghiêm túc đấy, anh đừng có nghĩ quẩn." Hạ Tiểu My tiếp tục nói."Anh chỉ tạm thời không giữ điện thoại nên không nghe máy thôi, vừa rồi anh đang nấu ăn." Diệp Thiên Bách cảm thấy mình cần giải thích một chút."Hu hu... Nhắc đến ăn cơm, giờ em còn chưa ăn cơm nữa nè, đói chết em rồi."Nói đến đây, Hạ Tiểu My tủi thân đến muốn khóc, khi Diệp Thiên Bách còn ở đây chưa bao giờ để cô chịu đói.Hôm nay anh mới rời đi một ngày mà cô đã bị bỏ đói rồi."Sao vậy, đã sắp chín giờ rồi mà trong nhà còn chưa làm cơm sao?" Diệp Thiên Bách tùy ý hỏi thăm."Anh rể, anh không biết tài nấu nướng của bố em khó ăn đến chó còn chê đâu.""Đương nhiên, nếu mẹ làm thì càng kh ủng bố.""Đồ họ làm hoàn toàn không thể ăn, em nếm thử một miếng thì mất hết khẩu vị luôn á, giờ em chỉ có thể ăn mì gói thôi."Nhắc đến chuyện ăn, Hạ Tiểu My không ngừng nói líu lo."Hồi trưa trước khi đi anh có để mấy món ăn làm sẵn trong tầng hai tủ lạnh phòng khách, có rau có thịt, còn có món chính, sườn dê thì có gần một ký rưỡi đấy, em lấy ra ăn đi, đủ ăn được một bữa.""Chắc bố em làm đồ ăn không mở tủ lạnh trong đại sảnh nên không thấy trong đó có đồ ăn." Diệp Thiên Bách thuận miệng nói."A? Thật sao?" Hạ Tiểu My nghe vậy thì mừng rỡ trong lòng."Em đi xem thử là biết, hâm lại là ăn được thôi, rau trộn thì có thể trực tiếp ăn luôn." Diệp Thiên Bách cười nói."Em đi ngay đây." Hạ Tiểu My nói làm là làm, cô cầm bát đũa từ phòng bếp rồi vội chạy ra đại sảnh, mở tầng thứ hai tủ lạnh ra, phát hiện trong đó thật sự có năm sáu món ăn.Trong đó còn có sườn dê thì là mà cô thích nhất, Hạ Tiểu My lập tức cảm động rớt nước mắt."Hu hu, thật sự có, anh rể tốt quá, anh là anh rể tốt nhất trên đời này."Hạ Tiểu My trực tiếp giơ tay kẹp hơn phân nửa sườn dê vào chén, sau đó lặng lẽ trở về phòng.Sau khi trở lại phòng mình, cô lập tức bắt đầu ăn."Oa, thật là thơm, tài nấu nướng của bố mẹ em hoàn toàn không thể so được với anh." Hạ Tiểu My khen không dứt miệng."Ăn lạnh coi chừng tiêu chảy." Diệp Thiên Bách bất đắc dĩ nhắc nhở."Mặc kệ nó, em đói chết rồi. Không có anh thật là không ăn được một ngụm cơm nóng mà."