“Cởi q/uần ra, rồi nằm xuống!” Lâm Mặc Ca nghe được những lời này thì không khỏi run lên, trên gương mặt tái nhợt của cô thoáng qua một tia bất lực. Cuối cùng, cô vẫn là chầm chậm cởi q/uần mình ra, sau đó nằm trên giường giải phẫu. Nữ bác sĩ thấy hai chân cô kẹp chặt vào nhau thì lạnh lùng nói: “Dang hai chân ra.” Lâm Mặc Ca khẽ cắn môi, phơi bày nơi bí ẩn mà trước đây chưa từng có ai thấy qua. “Cô phối hợp một chút, để tôi đỡ phiền một ít.” Lời nói của nữ bác sĩ hoàn toàn vô cảm. “Vâng…” Lâm Mặc Ca còn chưa nói xong thì đã đột nhiên cảm thấy ***** đau nhói: “Á…” “Gái trinh đúng thật là phiền phức mà!” Nữ bác sĩ đè lại chân Lâm Mặc Ca bởi vì đau đớn mà co quắp lại, nhìn ống tiêm trong tay: “Bởi vì lỗ màng trinh của cô tương đối nhỏ, ống dẫn không thể chen lọt, cho nên bây giờ tôi chỉ có thể dùng kìm mỏ vịt thôi.” “Gì cơ, kìm mỏ vịt là cái gì?” Lâm Mặc Ca còn chưa từ trong đau đớn lấy lại tỉnh táo, cô nhìn nữ bác sĩ cầm một vật thể màu trắng lớn bằng quả dưa chuột, trong lòng càng…

Chương 19: C19: Nguyệt nhi bị nhận nhầm

Mommy Bảo Bối Daddy Là Tổng Giám Đốc Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc Diệc TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Cởi q/uần ra, rồi nằm xuống!” Lâm Mặc Ca nghe được những lời này thì không khỏi run lên, trên gương mặt tái nhợt của cô thoáng qua một tia bất lực. Cuối cùng, cô vẫn là chầm chậm cởi q/uần mình ra, sau đó nằm trên giường giải phẫu. Nữ bác sĩ thấy hai chân cô kẹp chặt vào nhau thì lạnh lùng nói: “Dang hai chân ra.” Lâm Mặc Ca khẽ cắn môi, phơi bày nơi bí ẩn mà trước đây chưa từng có ai thấy qua. “Cô phối hợp một chút, để tôi đỡ phiền một ít.” Lời nói của nữ bác sĩ hoàn toàn vô cảm. “Vâng…” Lâm Mặc Ca còn chưa nói xong thì đã đột nhiên cảm thấy ***** đau nhói: “Á…” “Gái trinh đúng thật là phiền phức mà!” Nữ bác sĩ đè lại chân Lâm Mặc Ca bởi vì đau đớn mà co quắp lại, nhìn ống tiêm trong tay: “Bởi vì lỗ màng trinh của cô tương đối nhỏ, ống dẫn không thể chen lọt, cho nên bây giờ tôi chỉ có thể dùng kìm mỏ vịt thôi.” “Gì cơ, kìm mỏ vịt là cái gì?” Lâm Mặc Ca còn chưa từ trong đau đớn lấy lại tỉnh táo, cô nhìn nữ bác sĩ cầm một vật thể màu trắng lớn bằng quả dưa chuột, trong lòng càng… Bé con đột nhiên quay người lại, trong đôi mắt đen nhánh tóe lên tia sáng kiên cường.“Hơn nữa, Bell là bạn của con! Con không cho phép mọi người ức ***** nó!”Bell giống như là nghe hiểu lời của chủ nhân nhỏ nói, nó vui vẻ vẫy đuôi, trong miệng còn phát ra âm thanh grừ grừ.Nó biết, bất kể là lúc nào, chủ nhân nhỏ cũng đều đứng về phía nó.Ánh mắt của mọi người trong chốc lát đều đổ đồn về một người một chó bên đây.Cậu chủ nhỏ vừa đáng yêu vừa đẹp trai, đứng, ở đó tựa như một chàng hoàng tử bé.Lại nhìn qua chú chó, toàn thân lông đen ngòm, bộ đáng còn có vẻ hơi ngốc nghếch, nhìn thế nào cũng thấy không xứng với cậu chủ nhỏ.Cũng có trách ngài Li lại ghét chú chó này đến vậy.Đến cả quản gia và người hầu cũng không mấy thích nó.Cứ so sánh một lượt như thế, cúi đầu nhìn vết quệt để lại trên quần mình, lửa giận của Quyền Giản Li lần nữa bùng nổ.“thứ đơ bẩn thế này vốn không xứng để làm bạn với con! Người dâu, ném thứ dơ bẩn này ra ngoài cho tôi!”Vâng... Hả? Ném... Ném đi?”Quản gia trực đây là chú cún mà c¿bị đọa đến ngơ ngẩn, nhưng chủ nhỏ thích nhất mà.“Còn ngẩn ra đó làm gì? Có phải là không muốn ở lại nhà họ Quyền nữa không?”Ngài Li hét lớn, dọa đám người hầu sợ đến nỗi chân mềm nhữn.Không còn cách nào khác, ở nhà họ Quyền, lời ngài Li nói không được làm trái.Đến cả ông chủ và phu nhân cũng có lúc phải nhìn sắc mặt của ngài Li mà quyết định.Có thể nói, anh là hung thần của cái nhà này, không ai đám trêu chọc.“Bell! Mau chạy...”Bé con bước lên trước một bước, cả mặt bày ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt.Giống như là đang bảo vệ một cô gái nhỏ bị đám người xấu ức ***** vậy.Nếu như mà nói là anh hùng cứu mỹ nhân, chắc có lẽ là cảnh tượng thế này nhỉ?Đáng tiếc là anh hùng nhụt chí, nào địch nổi đối phương cao to khỏe mạnh chứ?Hơn nữa, còn là bị vây công.Mấy người hầu “lạm dụng uy quyền” của cậu hai, nhanh chóng đi đuổi theo Bell.Cậu hai đứng nguyên tại chỗ, đáng vẻ xem kịch vui, vô cùng hài lòng.Hắn sớm đã không thích con chó đơ bẩn kia, vừa xấu vừa ngốc nghếch, sao có thể xứng với con trai hắn được?“Không cho mấy người bắt Bell...”Cả mặt bé con kìm nén đỏ ửng, nói với đám người lớn không nói lý này, thật sự là không thể nói nổi.Để tránh cậu quấy phá, quản gia chỉ có thể ôm cậu, trừng mắt nhìn đám người hầu cùng một chú chó, mở ra một trận đại chiến người và chó trong sân.May là Bell linh hoạt, chạy tới chạy lui, người hầu tốn thời gian hồi lâu vẫn không làm được gì.“Mau bắt nó, đừng để nó chạy mất...”Đám người hầu hét lớn, tạo thành một khung. cảnh hỗn loạn.Bell linh hoạt nhân lúc này nhanh chóng chạy. khỏi sân, biến mất khỏi tầm mắt.“Bell.”Bé con bị đọa giật nảy mình, bên ngoài nhà họ Quyền là một thế giới vô cùng nguy hiểm.Đến cả cậu cũng không đám ra ngoài mà.Bell còn nhỏ, còn đáng thương như thế, nó nhất định sẽ bị lạc.*“Thả tôi ra, tôi phải đi tìm Bell...”“Cậu chủ nhỏ, trời đã tối rồi, bên ngoài rất nguy hiểm, cậu không thể ra ngoài đâu...”Quản gia khuyên nhủ hết lời.“Đúng thế cậu chủ nhỏ, chẳng qua cũng chỉ là con chó mà thôi, mất rồi thì thôi.” Đám người hầu cũng vào nói giúp.Con chó đó đi lạc rồi mới tốt, mất rồi bọn họ cũng không phải đau đầu nữa.Bị kẹp giữa cậu hai và cậu chủ nhỏ, đúng là tiến thoái lưỡng nan."Nó là bạn tốt của tôi, thả tôi ra.."Bé con phẫn nộ, cũng không biết sức lực từđâu ra, thoát ra khỏi vòng tay của quản gia, chạy nhanh ra ngoài.“Ấy, cậu chủ nhỏ...”Lúc quản gia đang muốn chạy ra ngoài đuổi theo thì bị ánh mắt của cậu hai dọa sợ.“Để nó đi! Tôi còn không tin là nó đám ở bên ngoài một đêm!”Hắn là đoán rằng, trẻ con đều sợ tối.Không đến hai tiếng đồng hồ, nó nhất định s khóc lóc quay về xin lỗi.ẽNhưng hiển nhiên, cậu hai vẫn là quá đề thấp tính tình và nghị lực của cậu chủ nhỏ.Quản gia và đám người hầu cũng không dám làm trái, chỉ có thể nhìn chằm chảm ra ngoài cổng lớn.Chỉ thẩm nguyện phu nhân có thể nắm việc chính mau quay về.Nếu như cậu chủ nhỏ thật sự không quay về nhà, vậy thì hỏng bét r. T𝐫uyện‎ hay?‎ Tìⅿ‎ ngay‎ 𝑡𝐫ang‎ chính‎ +‎ TR‎ uMTR𝗨𝓨eN.Vn‎ +Màn đêm càng lúc càng tối mịt mờ.Đèn đường cũng đã dần được bật lên, bật từng. ngọn từng ngọn đèn một.Một bóng dáng nho nhỏ bước dưới ánh đèn, giẫm lên một cánh hoaanh đào vừa rơi xuống, ngầng đầu thở dài.Hôm nay Nguyệt Nhi lại nộp giấy trắng, cô giáo bảo cô bé ngày mai gọi phụ huynh đến trường mẫu gỉ:Đây cũng là chuyện Nguyệt Nhỉ ghét nhất.Không phải chỉ là nộp giấy trắng thôi à, Nguyệt Nhi cũng chỉ là nghĩ cho tờ đề thi thôi mà.Nhưng mà nguyên nhân khiến cô bé vẫn còn ở ngoài đường dạo chơi không về nhà vẫn còn một lý do nữa.Đó là bởi vì bà ngoại cắt tóc của Nguyệt Nhi, cắt quá ngắnHôm nay lớp trưởng còn nói Nguyệt Nhỉ là con trai nữa, điều này khiến Nguyệt Nhỉ cực kỳ tức giận.Vốn dĩ Nguyệt Nhi có một bộ tóc dài đẹp như công chúa cơ mà.Nhưng vì hôm đó ở nhà bắn pháo hoa, nhất thời không chú ý làm cháy mất mảng tóc.Nhưng cho dù là thế, bà ngoại cũng không nên cắt hết tóc của cô bé chứ?Tóc những bạn nam trong nhà trẻ còn dài hơn cả Nguyệt Nhi.Vừa nghĩ đến chuyện này, miệng nhỏ lại bất giác mà bặm lại.Cô bé muốn ở lại chỗ này, đợi thần tiên ở trên mặt trăng tới.“Tiểu Minh từng nói, ở trên cung trăng có một. chị gái thần tiên vô cùng xinh đẹp, còn có thể đáp ứng một nguyện vọng.Nguyệt Nhi ước rằng tóc mình có thể lại dài ra

Bé con đột nhiên quay người lại, trong đôi mắt đen nhánh tóe lên tia sáng kiên cường.

“Hơn nữa, Bell là bạn của con! Con không cho phép mọi người ức ***** nó!”

Bell giống như là nghe hiểu lời của chủ nhân nhỏ nói, nó vui vẻ vẫy đuôi, trong miệng còn phát ra âm thanh grừ grừ.

Nó biết, bất kể là lúc nào, chủ nhân nhỏ cũng đều đứng về phía nó.

Ánh mắt của mọi người trong chốc lát đều đổ đồn về một người một chó bên đây.

Cậu chủ nhỏ vừa đáng yêu vừa đẹp trai, đứng, ở đó tựa như một chàng hoàng tử bé.

Lại nhìn qua chú chó, toàn thân lông đen ngòm, bộ đáng còn có vẻ hơi ngốc nghếch, nhìn thế nào cũng thấy không xứng với cậu chủ nhỏ.

Cũng có trách ngài Li lại ghét chú chó này đến vậy.

Đến cả quản gia và người hầu cũng không mấy thích nó.

Cứ so sánh một lượt như thế, cúi đầu nhìn vết quệt để lại trên quần mình, lửa giận của Quyền Giản Li lần nữa bùng nổ.

“thứ đơ bẩn thế này vốn không xứng để làm bạn với con! Người dâu, ném thứ dơ bẩn này ra ngoài cho tôi!”

Vâng... Hả? Ném... Ném đi?”

Quản gia trực đây là chú cún mà c¿

bị đọa đến ngơ ngẩn, nhưng chủ nhỏ thích nhất mà.

“Còn ngẩn ra đó làm gì? Có phải là không muốn ở lại nhà họ Quyền nữa không?”

Ngài Li hét lớn, dọa đám người hầu sợ đến nỗi chân mềm nhữn.

Không còn cách nào khác, ở nhà họ Quyền, lời ngài Li nói không được làm trái.

Đến cả ông chủ và phu nhân cũng có lúc phải nhìn sắc mặt của ngài Li mà quyết định.

Có thể nói, anh là hung thần của cái nhà này, không ai đám trêu chọc.

“Bell! Mau chạy...”

Bé con bước lên trước một bước, cả mặt bày ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt.

Giống như là đang bảo vệ một cô gái nhỏ bị đám người xấu ức ***** vậy.

Nếu như mà nói là anh hùng cứu mỹ nhân, chắc có lẽ là cảnh tượng thế này nhỉ?

Đáng tiếc là anh hùng nhụt chí, nào địch nổi đối phương cao to khỏe mạnh chứ?

Hơn nữa, còn là bị vây công.

Mấy người hầu “lạm dụng uy quyền” của cậu hai, nhanh chóng đi đuổi theo Bell.

Cậu hai đứng nguyên tại chỗ, đáng vẻ xem kịch vui, vô cùng hài lòng.

Hắn sớm đã không thích con chó đơ bẩn kia, vừa xấu vừa ngốc nghếch, sao có thể xứng với con trai hắn được?

“Không cho mấy người bắt Bell...”

Cả mặt bé con kìm nén đỏ ửng, nói với đám người lớn không nói lý này, thật sự là không thể nói nổi.

Để tránh cậu quấy phá, quản gia chỉ có thể ôm cậu, trừng mắt nhìn đám người hầu cùng một chú chó, mở ra một trận đại chiến người và chó trong sân.

May là Bell linh hoạt, chạy tới chạy lui, người hầu tốn thời gian hồi lâu vẫn không làm được gì.

“Mau bắt nó, đừng để nó chạy mất...”

Đám người hầu hét lớn, tạo thành một khung. cảnh hỗn loạn.

Bell linh hoạt nhân lúc này nhanh chóng chạy. khỏi sân, biến mất khỏi tầm mắt.

“Bell.”

Bé con bị đọa giật nảy mình, bên ngoài nhà họ Quyền là một thế giới vô cùng nguy hiểm.

Đến cả cậu cũng không đám ra ngoài mà.

Bell còn nhỏ, còn đáng thương như thế, nó nhất định sẽ bị lạc.

*“Thả tôi ra, tôi phải đi tìm Bell...”

“Cậu chủ nhỏ, trời đã tối rồi, bên ngoài rất nguy hiểm, cậu không thể ra ngoài đâu...”

Quản gia khuyên nhủ hết lời.

“Đúng thế cậu chủ nhỏ, chẳng qua cũng chỉ là con chó mà thôi, mất rồi thì thôi.” Đám người hầu cũng vào nói giúp.

Con chó đó đi lạc rồi mới tốt, mất rồi bọn họ cũng không phải đau đầu nữa.

Bị kẹp giữa cậu hai và cậu chủ nhỏ, đúng là tiến thoái lưỡng nan.

"Nó là bạn tốt của tôi, thả tôi ra.."

Bé con phẫn nộ, cũng không biết sức lực từ

đâu ra, thoát ra khỏi vòng tay của quản gia, chạy nhanh ra ngoài.

“Ấy, cậu chủ nhỏ...”

Lúc quản gia đang muốn chạy ra ngoài đuổi theo thì bị ánh mắt của cậu hai dọa sợ.

“Để nó đi! Tôi còn không tin là nó đám ở bên ngoài một đêm!”

Hắn là đoán rằng, trẻ con đều sợ tối.

Không đến hai tiếng đồng hồ, nó nhất định s khóc lóc quay về xin lỗi.ẽ

Nhưng hiển nhiên, cậu hai vẫn là quá đề thấp tính tình và nghị lực của cậu chủ nhỏ.

Quản gia và đám người hầu cũng không dám làm trái, chỉ có thể nhìn chằm chảm ra ngoài cổng lớn.

Chỉ thẩm nguyện phu nhân có thể nắm việc chính mau quay về.

Nếu như cậu chủ nhỏ thật sự không quay về nhà, vậy thì hỏng bét r. T𝐫uyện‎ hay?‎ Tìⅿ‎ ngay‎ 𝑡𝐫ang‎ chính‎ +‎ TR‎ uMTR𝗨𝓨eN.Vn‎ +

Màn đêm càng lúc càng tối mịt mờ.

Đèn đường cũng đã dần được bật lên, bật từng. ngọn từng ngọn đèn một.

Một bóng dáng nho nhỏ bước dưới ánh đèn, giẫm lên một cánh hoaanh đào vừa rơi xuống, ngầng đầu thở dài.

Hôm nay Nguyệt Nhi lại nộp giấy trắng, cô giáo bảo cô bé ngày mai gọi phụ huynh đến trường mẫu gỉ:

Đây cũng là chuyện Nguyệt Nhỉ ghét nhất.

Không phải chỉ là nộp giấy trắng thôi à, Nguyệt Nhi cũng chỉ là nghĩ cho tờ đề thi thôi mà.

Nhưng mà nguyên nhân khiến cô bé vẫn còn ở ngoài đường dạo chơi không về nhà vẫn còn một lý do nữa.

Đó là bởi vì bà ngoại cắt tóc của Nguyệt Nhi, cắt quá ngắn

Hôm nay lớp trưởng còn nói Nguyệt Nhỉ là con trai nữa, điều này khiến Nguyệt Nhỉ cực kỳ tức giận.

Vốn dĩ Nguyệt Nhi có một bộ tóc dài đẹp như công chúa cơ mà.

Nhưng vì hôm đó ở nhà bắn pháo hoa, nhất thời không chú ý làm cháy mất mảng tóc.

Nhưng cho dù là thế, bà ngoại cũng không nên cắt hết tóc của cô bé chứ?

Tóc những bạn nam trong nhà trẻ còn dài hơn cả Nguyệt Nhi.

Vừa nghĩ đến chuyện này, miệng nhỏ lại bất giác mà bặm lại.

Cô bé muốn ở lại chỗ này, đợi thần tiên ở trên mặt trăng tới.

“Tiểu Minh từng nói, ở trên cung trăng có một. chị gái thần tiên vô cùng xinh đẹp, còn có thể đáp ứng một nguyện vọng.

Nguyệt Nhi ước rằng tóc mình có thể lại dài ra

Mommy Bảo Bối Daddy Là Tổng Giám Đốc Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc Diệc TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Cởi q/uần ra, rồi nằm xuống!” Lâm Mặc Ca nghe được những lời này thì không khỏi run lên, trên gương mặt tái nhợt của cô thoáng qua một tia bất lực. Cuối cùng, cô vẫn là chầm chậm cởi q/uần mình ra, sau đó nằm trên giường giải phẫu. Nữ bác sĩ thấy hai chân cô kẹp chặt vào nhau thì lạnh lùng nói: “Dang hai chân ra.” Lâm Mặc Ca khẽ cắn môi, phơi bày nơi bí ẩn mà trước đây chưa từng có ai thấy qua. “Cô phối hợp một chút, để tôi đỡ phiền một ít.” Lời nói của nữ bác sĩ hoàn toàn vô cảm. “Vâng…” Lâm Mặc Ca còn chưa nói xong thì đã đột nhiên cảm thấy ***** đau nhói: “Á…” “Gái trinh đúng thật là phiền phức mà!” Nữ bác sĩ đè lại chân Lâm Mặc Ca bởi vì đau đớn mà co quắp lại, nhìn ống tiêm trong tay: “Bởi vì lỗ màng trinh của cô tương đối nhỏ, ống dẫn không thể chen lọt, cho nên bây giờ tôi chỉ có thể dùng kìm mỏ vịt thôi.” “Gì cơ, kìm mỏ vịt là cái gì?” Lâm Mặc Ca còn chưa từ trong đau đớn lấy lại tỉnh táo, cô nhìn nữ bác sĩ cầm một vật thể màu trắng lớn bằng quả dưa chuột, trong lòng càng… Bé con đột nhiên quay người lại, trong đôi mắt đen nhánh tóe lên tia sáng kiên cường.“Hơn nữa, Bell là bạn của con! Con không cho phép mọi người ức ***** nó!”Bell giống như là nghe hiểu lời của chủ nhân nhỏ nói, nó vui vẻ vẫy đuôi, trong miệng còn phát ra âm thanh grừ grừ.Nó biết, bất kể là lúc nào, chủ nhân nhỏ cũng đều đứng về phía nó.Ánh mắt của mọi người trong chốc lát đều đổ đồn về một người một chó bên đây.Cậu chủ nhỏ vừa đáng yêu vừa đẹp trai, đứng, ở đó tựa như một chàng hoàng tử bé.Lại nhìn qua chú chó, toàn thân lông đen ngòm, bộ đáng còn có vẻ hơi ngốc nghếch, nhìn thế nào cũng thấy không xứng với cậu chủ nhỏ.Cũng có trách ngài Li lại ghét chú chó này đến vậy.Đến cả quản gia và người hầu cũng không mấy thích nó.Cứ so sánh một lượt như thế, cúi đầu nhìn vết quệt để lại trên quần mình, lửa giận của Quyền Giản Li lần nữa bùng nổ.“thứ đơ bẩn thế này vốn không xứng để làm bạn với con! Người dâu, ném thứ dơ bẩn này ra ngoài cho tôi!”Vâng... Hả? Ném... Ném đi?”Quản gia trực đây là chú cún mà c¿bị đọa đến ngơ ngẩn, nhưng chủ nhỏ thích nhất mà.“Còn ngẩn ra đó làm gì? Có phải là không muốn ở lại nhà họ Quyền nữa không?”Ngài Li hét lớn, dọa đám người hầu sợ đến nỗi chân mềm nhữn.Không còn cách nào khác, ở nhà họ Quyền, lời ngài Li nói không được làm trái.Đến cả ông chủ và phu nhân cũng có lúc phải nhìn sắc mặt của ngài Li mà quyết định.Có thể nói, anh là hung thần của cái nhà này, không ai đám trêu chọc.“Bell! Mau chạy...”Bé con bước lên trước một bước, cả mặt bày ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt.Giống như là đang bảo vệ một cô gái nhỏ bị đám người xấu ức ***** vậy.Nếu như mà nói là anh hùng cứu mỹ nhân, chắc có lẽ là cảnh tượng thế này nhỉ?Đáng tiếc là anh hùng nhụt chí, nào địch nổi đối phương cao to khỏe mạnh chứ?Hơn nữa, còn là bị vây công.Mấy người hầu “lạm dụng uy quyền” của cậu hai, nhanh chóng đi đuổi theo Bell.Cậu hai đứng nguyên tại chỗ, đáng vẻ xem kịch vui, vô cùng hài lòng.Hắn sớm đã không thích con chó đơ bẩn kia, vừa xấu vừa ngốc nghếch, sao có thể xứng với con trai hắn được?“Không cho mấy người bắt Bell...”Cả mặt bé con kìm nén đỏ ửng, nói với đám người lớn không nói lý này, thật sự là không thể nói nổi.Để tránh cậu quấy phá, quản gia chỉ có thể ôm cậu, trừng mắt nhìn đám người hầu cùng một chú chó, mở ra một trận đại chiến người và chó trong sân.May là Bell linh hoạt, chạy tới chạy lui, người hầu tốn thời gian hồi lâu vẫn không làm được gì.“Mau bắt nó, đừng để nó chạy mất...”Đám người hầu hét lớn, tạo thành một khung. cảnh hỗn loạn.Bell linh hoạt nhân lúc này nhanh chóng chạy. khỏi sân, biến mất khỏi tầm mắt.“Bell.”Bé con bị đọa giật nảy mình, bên ngoài nhà họ Quyền là một thế giới vô cùng nguy hiểm.Đến cả cậu cũng không đám ra ngoài mà.Bell còn nhỏ, còn đáng thương như thế, nó nhất định sẽ bị lạc.*“Thả tôi ra, tôi phải đi tìm Bell...”“Cậu chủ nhỏ, trời đã tối rồi, bên ngoài rất nguy hiểm, cậu không thể ra ngoài đâu...”Quản gia khuyên nhủ hết lời.“Đúng thế cậu chủ nhỏ, chẳng qua cũng chỉ là con chó mà thôi, mất rồi thì thôi.” Đám người hầu cũng vào nói giúp.Con chó đó đi lạc rồi mới tốt, mất rồi bọn họ cũng không phải đau đầu nữa.Bị kẹp giữa cậu hai và cậu chủ nhỏ, đúng là tiến thoái lưỡng nan."Nó là bạn tốt của tôi, thả tôi ra.."Bé con phẫn nộ, cũng không biết sức lực từđâu ra, thoát ra khỏi vòng tay của quản gia, chạy nhanh ra ngoài.“Ấy, cậu chủ nhỏ...”Lúc quản gia đang muốn chạy ra ngoài đuổi theo thì bị ánh mắt của cậu hai dọa sợ.“Để nó đi! Tôi còn không tin là nó đám ở bên ngoài một đêm!”Hắn là đoán rằng, trẻ con đều sợ tối.Không đến hai tiếng đồng hồ, nó nhất định s khóc lóc quay về xin lỗi.ẽNhưng hiển nhiên, cậu hai vẫn là quá đề thấp tính tình và nghị lực của cậu chủ nhỏ.Quản gia và đám người hầu cũng không dám làm trái, chỉ có thể nhìn chằm chảm ra ngoài cổng lớn.Chỉ thẩm nguyện phu nhân có thể nắm việc chính mau quay về.Nếu như cậu chủ nhỏ thật sự không quay về nhà, vậy thì hỏng bét r. T𝐫uyện‎ hay?‎ Tìⅿ‎ ngay‎ 𝑡𝐫ang‎ chính‎ +‎ TR‎ uMTR𝗨𝓨eN.Vn‎ +Màn đêm càng lúc càng tối mịt mờ.Đèn đường cũng đã dần được bật lên, bật từng. ngọn từng ngọn đèn một.Một bóng dáng nho nhỏ bước dưới ánh đèn, giẫm lên một cánh hoaanh đào vừa rơi xuống, ngầng đầu thở dài.Hôm nay Nguyệt Nhi lại nộp giấy trắng, cô giáo bảo cô bé ngày mai gọi phụ huynh đến trường mẫu gỉ:Đây cũng là chuyện Nguyệt Nhỉ ghét nhất.Không phải chỉ là nộp giấy trắng thôi à, Nguyệt Nhi cũng chỉ là nghĩ cho tờ đề thi thôi mà.Nhưng mà nguyên nhân khiến cô bé vẫn còn ở ngoài đường dạo chơi không về nhà vẫn còn một lý do nữa.Đó là bởi vì bà ngoại cắt tóc của Nguyệt Nhi, cắt quá ngắnHôm nay lớp trưởng còn nói Nguyệt Nhỉ là con trai nữa, điều này khiến Nguyệt Nhỉ cực kỳ tức giận.Vốn dĩ Nguyệt Nhi có một bộ tóc dài đẹp như công chúa cơ mà.Nhưng vì hôm đó ở nhà bắn pháo hoa, nhất thời không chú ý làm cháy mất mảng tóc.Nhưng cho dù là thế, bà ngoại cũng không nên cắt hết tóc của cô bé chứ?Tóc những bạn nam trong nhà trẻ còn dài hơn cả Nguyệt Nhi.Vừa nghĩ đến chuyện này, miệng nhỏ lại bất giác mà bặm lại.Cô bé muốn ở lại chỗ này, đợi thần tiên ở trên mặt trăng tới.“Tiểu Minh từng nói, ở trên cung trăng có một. chị gái thần tiên vô cùng xinh đẹp, còn có thể đáp ứng một nguyện vọng.Nguyệt Nhi ước rằng tóc mình có thể lại dài ra

Chương 19: C19: Nguyệt nhi bị nhận nhầm