Tác giả:

Bầu trời tháng sáu ở Nhiễu Thành như một cái lò lửa, mặt trời nóng rực, cái nắng như thiêu đốt tạo ra từng lớp sóng nhiệt trên con đường nhựa, nóng tới nổi không có một ai trên đường. Kiều Niệm ra khỏi phòng, kéo theo hành lí vừa được đóng gói. Còn chưa kịp xuống lầu, cô đã nghe thấy giọng nói líu lo của Kiều Sân ở tầng dưới. "Ba mẹ, ba mẹ ruột *****̉a Kiều Niệm thật sự muốn đến đón chị ấy sao?" Ba Kiều nghiêm khắc hỏi cô: "Con quan tâm cái này làm gì, bản nhạc piano phải biểu diễn sắp tới đã luyện tập thành thạo chưa? Lúc đó, bạn *****̉a bà nội con sẽ từ Bắc Kinh đến đây, bà ấy là giáo sư khoa học nhân văn và nghệ thuật, là bậc thầy piano quốc gia. Con biểu hiện tốt một chút, sau đó bà nội con làm trung gian, thì chuyện học đại học ở Kinh đô *****̉a con định là cái chắc." "Con đang luyện rồi ạ." Kiều Niệm vẫn chưa xuống, lại nghe tiếng Kiều Sân nũng nịu. "Ba, ba nghĩ ba mẹ…

Chương 11: 11: Bệnh Tâm Lý Ngàn Vạn Lần Đừng Giấu Bệnh Sợ Thầy

Áo Của Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố RồiTác giả: Linh Tiểu CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhBầu trời tháng sáu ở Nhiễu Thành như một cái lò lửa, mặt trời nóng rực, cái nắng như thiêu đốt tạo ra từng lớp sóng nhiệt trên con đường nhựa, nóng tới nổi không có một ai trên đường. Kiều Niệm ra khỏi phòng, kéo theo hành lí vừa được đóng gói. Còn chưa kịp xuống lầu, cô đã nghe thấy giọng nói líu lo của Kiều Sân ở tầng dưới. "Ba mẹ, ba mẹ ruột *****̉a Kiều Niệm thật sự muốn đến đón chị ấy sao?" Ba Kiều nghiêm khắc hỏi cô: "Con quan tâm cái này làm gì, bản nhạc piano phải biểu diễn sắp tới đã luyện tập thành thạo chưa? Lúc đó, bạn *****̉a bà nội con sẽ từ Bắc Kinh đến đây, bà ấy là giáo sư khoa học nhân văn và nghệ thuật, là bậc thầy piano quốc gia. Con biểu hiện tốt một chút, sau đó bà nội con làm trung gian, thì chuyện học đại học ở Kinh đô *****̉a con định là cái chắc." "Con đang luyện rồi ạ." Kiều Niệm vẫn chưa xuống, lại nghe tiếng Kiều Sân nũng nịu. "Ba, ba nghĩ ba mẹ… Tại đầu hẻm tĩnh mịch trên đường Vọng Giang Nam, chiếc Phaeton màu đen từ từ dừng lại.Kiều Niệm tháo dây an toàn, cầm balo lên, nói nói người đàn ông ngồi ở ghế lái: "Cảm ơn."Diệp Vọng Xuyên hơi dương cằm, một tay khoác lên tay lái, tay còn lại chống vào cửa kính xe, trên cổ tay còn lại chuỗi hạt phật châu màu nâu quấn quanh cổ tay trắng nõn, giống như một con sư tử bị giam cầm trong giấc ngủ lười biếng.Anh nhìn một cái nhưng không thấy nơi này có gì đặc biệt, anh ấy nói: "Có muốn tôi đi vào cùng em không?"Kiều Niệm không thèm nghĩ ngợi gì mà từ chối: "Không cần, mình tôi đi vào là được rồi."Diệp Vọng Xuyên híp mắt lại, không lên tiếng.Kiều Niệm vội vã muốn thoát khỏi anh, đóng cửa xe, phất tay nói: "Anh Diệp, tôi đi trước.""Ừ."Diệp Vọng Xuyên nhìn cô quen thuộc đi vào tòa nhà hai tầng màu trắng kiểu phương tây, ngồi vào ghế lái lấy điện thoại di động ra.Anh thường ở Kinh Đô nhưng giá đất ở Nhiễu Thành anh lại hiểu rất rõ.Tòa nhà mà Kiều Niệm vừa mới bước vào kia thuộc vào khu vực hoàng kim *****̉a Thành Nam, tại khu thương nghiệp này chỉ một cái mặt tiền thôi giá đã không rẻ, loại tòa nhà giống như phòng làm việc tư nhân này giá càng không rẻ.Giang Ly nói với anh, nhà cha mẹ nuôi *****̉a Kiều Niệm có chút tiền nhưng đối xử với cô rất tệ, ngay cả trường học tốt một chút cũng tiếc rẻ không cho cô ấy đi học.Sao cô có thể biết tới nơi này? Thậm chí giống như rất thường xuyên đến?Anh hướng về tòa nhà đó chụp một tấm.Rất nhanh đã có tin tức truyền về.[Tôi biết chỗ này! Là một phòng khám tâm lý ở đường Vọng Giang, bác sĩ nổi tiếng rất khó đặt hẹn! Thu lệ phí *****̃ng đắt đỏ.Vọng gia, ngài! tâm lý bất ổn? Nếu có ngàn vạn lần không nên giấu bệnh sợ thầy nha!][*****́t.]Sau khi trả lời tin nhắn bằng một tay, Diệp Vọng Xuyên nhướng mày nhìn cô gái đã vào cửa.Phòng khám tâm lý?Giá cả đắt đỏ?Anh đã xem tư liệu *****̉a Kiều Niệm, bình thường không có gì lạ, sau khi tiếp xúc mới thấy cô khồng hề giống những gì trên tư liệu viết.Anh chuẩn bị nhắn tin trả lời, đột nhiên màn hình điện thoại sáng lên có cuộc gọi đến.Diệp Vọng Xuyên bắt máy, giọng nói trầm thấp khàn khàn: "Chuyện gì?""Vọng gia, cậu chủ nhỏ, cậu chủ nhỏ mất tích rồi!"Anh sầm mặt, hàm rạch như dao, không còn tâm tư nào nghĩ chuyện phòng khám gì nữa, đột ngột khởi động xe, bẻ lái và nói với người đầu dây: "Cậu đang ở đâu."?Xe hơi màu đen phóng đi..

Tại đầu hẻm tĩnh mịch trên đường Vọng Giang Nam, chiếc Phaeton màu đen từ từ dừng lại.

Kiều Niệm tháo dây an toàn, cầm balo lên, nói nói người đàn ông ngồi ở ghế lái: "Cảm ơn.

"

Diệp Vọng Xuyên hơi dương cằm, một tay khoác lên tay lái, tay còn lại chống vào cửa kính xe, trên cổ tay còn lại chuỗi hạt phật châu màu nâu quấn quanh cổ tay trắng nõn, giống như một con sư tử bị giam cầm trong giấc ngủ lười biếng.

Anh nhìn một cái nhưng không thấy nơi này có gì đặc biệt, anh ấy nói: "Có muốn tôi đi vào cùng em không?"

Kiều Niệm không thèm nghĩ ngợi gì mà từ chối: "Không cần, mình tôi đi vào là được rồi.

"

Diệp Vọng Xuyên híp mắt lại, không lên tiếng.

Kiều Niệm vội vã muốn thoát khỏi anh, đóng cửa xe, phất tay nói: "Anh Diệp, tôi đi trước.

"

"Ừ.

"

Diệp Vọng Xuyên nhìn cô quen thuộc đi vào tòa nhà hai tầng màu trắng kiểu phương tây, ngồi vào ghế lái lấy điện thoại di động ra.

Anh thường ở Kinh Đô nhưng giá đất ở Nhiễu Thành anh lại hiểu rất rõ.

Tòa nhà mà Kiều Niệm vừa mới bước vào kia thuộc vào khu vực hoàng kim *****̉a Thành Nam, tại khu thương nghiệp này chỉ một cái mặt tiền thôi giá đã không rẻ, loại tòa nhà giống như phòng làm việc tư nhân này giá càng không rẻ.

Giang Ly nói với anh, nhà cha mẹ nuôi *****̉a Kiều Niệm có chút tiền nhưng đối xử với cô rất tệ, ngay cả trường học tốt một chút cũng tiếc rẻ không cho cô ấy đi học.

Sao cô có thể biết tới nơi này? Thậm chí giống như rất thường xuyên đến?

Anh hướng về tòa nhà đó chụp một tấm.

Rất nhanh đã có tin tức truyền về.

[Tôi biết chỗ này! Là một phòng khám tâm lý ở đường Vọng Giang, bác sĩ nổi tiếng rất khó đặt hẹn! Thu lệ phí *****̃ng đắt đỏ.

Vọng gia, ngài! tâm lý bất ổn? Nếu có ngàn vạn lần không nên giấu bệnh sợ thầy nha!]

[*****́t.

]

Sau khi trả lời tin nhắn bằng một tay, Diệp Vọng Xuyên nhướng mày nhìn cô gái đã vào cửa.

Phòng khám tâm lý?

Giá cả đắt đỏ?

Anh đã xem tư liệu *****̉a Kiều Niệm, bình thường không có gì lạ, sau khi tiếp xúc mới thấy cô khồng hề giống những gì trên tư liệu viết.

Anh chuẩn bị nhắn tin trả lời, đột nhiên màn hình điện thoại sáng lên có cuộc gọi đến.

Diệp Vọng Xuyên bắt máy, giọng nói trầm thấp khàn khàn: "Chuyện gì?"

"Vọng gia, cậu chủ nhỏ, cậu chủ nhỏ mất tích rồi!"

Anh sầm mặt, hàm rạch như dao, không còn tâm tư nào nghĩ chuyện phòng khám gì nữa, đột ngột khởi động xe, bẻ lái và nói với người đầu dây: "Cậu đang ở đâu.

"?

Xe hơi màu đen phóng đi.

.

Áo Của Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố RồiTác giả: Linh Tiểu CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhBầu trời tháng sáu ở Nhiễu Thành như một cái lò lửa, mặt trời nóng rực, cái nắng như thiêu đốt tạo ra từng lớp sóng nhiệt trên con đường nhựa, nóng tới nổi không có một ai trên đường. Kiều Niệm ra khỏi phòng, kéo theo hành lí vừa được đóng gói. Còn chưa kịp xuống lầu, cô đã nghe thấy giọng nói líu lo của Kiều Sân ở tầng dưới. "Ba mẹ, ba mẹ ruột *****̉a Kiều Niệm thật sự muốn đến đón chị ấy sao?" Ba Kiều nghiêm khắc hỏi cô: "Con quan tâm cái này làm gì, bản nhạc piano phải biểu diễn sắp tới đã luyện tập thành thạo chưa? Lúc đó, bạn *****̉a bà nội con sẽ từ Bắc Kinh đến đây, bà ấy là giáo sư khoa học nhân văn và nghệ thuật, là bậc thầy piano quốc gia. Con biểu hiện tốt một chút, sau đó bà nội con làm trung gian, thì chuyện học đại học ở Kinh đô *****̉a con định là cái chắc." "Con đang luyện rồi ạ." Kiều Niệm vẫn chưa xuống, lại nghe tiếng Kiều Sân nũng nịu. "Ba, ba nghĩ ba mẹ… Tại đầu hẻm tĩnh mịch trên đường Vọng Giang Nam, chiếc Phaeton màu đen từ từ dừng lại.Kiều Niệm tháo dây an toàn, cầm balo lên, nói nói người đàn ông ngồi ở ghế lái: "Cảm ơn."Diệp Vọng Xuyên hơi dương cằm, một tay khoác lên tay lái, tay còn lại chống vào cửa kính xe, trên cổ tay còn lại chuỗi hạt phật châu màu nâu quấn quanh cổ tay trắng nõn, giống như một con sư tử bị giam cầm trong giấc ngủ lười biếng.Anh nhìn một cái nhưng không thấy nơi này có gì đặc biệt, anh ấy nói: "Có muốn tôi đi vào cùng em không?"Kiều Niệm không thèm nghĩ ngợi gì mà từ chối: "Không cần, mình tôi đi vào là được rồi."Diệp Vọng Xuyên híp mắt lại, không lên tiếng.Kiều Niệm vội vã muốn thoát khỏi anh, đóng cửa xe, phất tay nói: "Anh Diệp, tôi đi trước.""Ừ."Diệp Vọng Xuyên nhìn cô quen thuộc đi vào tòa nhà hai tầng màu trắng kiểu phương tây, ngồi vào ghế lái lấy điện thoại di động ra.Anh thường ở Kinh Đô nhưng giá đất ở Nhiễu Thành anh lại hiểu rất rõ.Tòa nhà mà Kiều Niệm vừa mới bước vào kia thuộc vào khu vực hoàng kim *****̉a Thành Nam, tại khu thương nghiệp này chỉ một cái mặt tiền thôi giá đã không rẻ, loại tòa nhà giống như phòng làm việc tư nhân này giá càng không rẻ.Giang Ly nói với anh, nhà cha mẹ nuôi *****̉a Kiều Niệm có chút tiền nhưng đối xử với cô rất tệ, ngay cả trường học tốt một chút cũng tiếc rẻ không cho cô ấy đi học.Sao cô có thể biết tới nơi này? Thậm chí giống như rất thường xuyên đến?Anh hướng về tòa nhà đó chụp một tấm.Rất nhanh đã có tin tức truyền về.[Tôi biết chỗ này! Là một phòng khám tâm lý ở đường Vọng Giang, bác sĩ nổi tiếng rất khó đặt hẹn! Thu lệ phí *****̃ng đắt đỏ.Vọng gia, ngài! tâm lý bất ổn? Nếu có ngàn vạn lần không nên giấu bệnh sợ thầy nha!][*****́t.]Sau khi trả lời tin nhắn bằng một tay, Diệp Vọng Xuyên nhướng mày nhìn cô gái đã vào cửa.Phòng khám tâm lý?Giá cả đắt đỏ?Anh đã xem tư liệu *****̉a Kiều Niệm, bình thường không có gì lạ, sau khi tiếp xúc mới thấy cô khồng hề giống những gì trên tư liệu viết.Anh chuẩn bị nhắn tin trả lời, đột nhiên màn hình điện thoại sáng lên có cuộc gọi đến.Diệp Vọng Xuyên bắt máy, giọng nói trầm thấp khàn khàn: "Chuyện gì?""Vọng gia, cậu chủ nhỏ, cậu chủ nhỏ mất tích rồi!"Anh sầm mặt, hàm rạch như dao, không còn tâm tư nào nghĩ chuyện phòng khám gì nữa, đột ngột khởi động xe, bẻ lái và nói với người đầu dây: "Cậu đang ở đâu."?Xe hơi màu đen phóng đi..

Chương 11: 11: Bệnh Tâm Lý Ngàn Vạn Lần Đừng Giấu Bệnh Sợ Thầy