Tác giả:

Bầu trời tháng sáu ở Nhiễu Thành như một cái lò lửa, mặt trời nóng rực, cái nắng như thiêu đốt tạo ra từng lớp sóng nhiệt trên con đường nhựa, nóng tới nổi không có một ai trên đường. Kiều Niệm ra khỏi phòng, kéo theo hành lí vừa được đóng gói. Còn chưa kịp xuống lầu, cô đã nghe thấy giọng nói líu lo của Kiều Sân ở tầng dưới. "Ba mẹ, ba mẹ ruột *****̉a Kiều Niệm thật sự muốn đến đón chị ấy sao?" Ba Kiều nghiêm khắc hỏi cô: "Con quan tâm cái này làm gì, bản nhạc piano phải biểu diễn sắp tới đã luyện tập thành thạo chưa? Lúc đó, bạn *****̉a bà nội con sẽ từ Bắc Kinh đến đây, bà ấy là giáo sư khoa học nhân văn và nghệ thuật, là bậc thầy piano quốc gia. Con biểu hiện tốt một chút, sau đó bà nội con làm trung gian, thì chuyện học đại học ở Kinh đô *****̉a con định là cái chắc." "Con đang luyện rồi ạ." Kiều Niệm vẫn chưa xuống, lại nghe tiếng Kiều Sân nũng nịu. "Ba, ba nghĩ ba mẹ…

Chương 17: 17: Không Muốn Cứu Lên Một Người Chết

Áo Của Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố RồiTác giả: Linh Tiểu CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhBầu trời tháng sáu ở Nhiễu Thành như một cái lò lửa, mặt trời nóng rực, cái nắng như thiêu đốt tạo ra từng lớp sóng nhiệt trên con đường nhựa, nóng tới nổi không có một ai trên đường. Kiều Niệm ra khỏi phòng, kéo theo hành lí vừa được đóng gói. Còn chưa kịp xuống lầu, cô đã nghe thấy giọng nói líu lo của Kiều Sân ở tầng dưới. "Ba mẹ, ba mẹ ruột *****̉a Kiều Niệm thật sự muốn đến đón chị ấy sao?" Ba Kiều nghiêm khắc hỏi cô: "Con quan tâm cái này làm gì, bản nhạc piano phải biểu diễn sắp tới đã luyện tập thành thạo chưa? Lúc đó, bạn *****̉a bà nội con sẽ từ Bắc Kinh đến đây, bà ấy là giáo sư khoa học nhân văn và nghệ thuật, là bậc thầy piano quốc gia. Con biểu hiện tốt một chút, sau đó bà nội con làm trung gian, thì chuyện học đại học ở Kinh đô *****̉a con định là cái chắc." "Con đang luyện rồi ạ." Kiều Niệm vẫn chưa xuống, lại nghe tiếng Kiều Sân nũng nịu. "Ba, ba nghĩ ba mẹ… Giang Ly *****̃ng biết anh sẽ như vậy nên không thể làm gì khác hơn là nói: "Máy giám sát ở đường Vọng Giang Nam cho thấy vừa rồi Thần Thần vì nhặt đồ đã trượt xuống sông! Đã được mấy phút rồi, bên phía đó không có máy giám sát nên tình hình *****̣ thể vẫn chưa biết được! Cậu đừng gấp, tôi đã gọi đội cứu viện gần đó rồi, tôi *****̃ng lập tức tới đó! "Chiếc Phaeton màu đen thắng gấp một cái, xém chút tông vào vành đai xanh bên đường!Ánh sáng trắng đen trước mắt Diệp Vọng Xuyên trở nên lẫn lộn, hô hấp của anh không khỏi thắt lại, giống như có người bóp cổ anh, nhất thời không thở nổi.Cảnh tưởng lúc chị họ cận kề cái chết đã ủy thác Thần Thần cho anh còn sờ sờ trước mắt, tâm nguyện duy nhất là mong anh chăm sóc cho nó thật tốt!Anh chợt đạp chân ga chạy về hướng Giang Ly đã nói.- ---"Mặt đứa trẻ đó tím tái cả rồi, sợ là hết đường cứu rồi.""Thật đáng thương, nhìn đứa bé nè dường như chỉ mới 5, 6 tuổi, nhỏ như vậy mà đã chết đuối, gia đình phải đau lòng biết bao.""Xe cứu thương còn chưa tới sao?""Tôi vừa mới gọi, đường phía trước kiểm soát giao thông, ít nhất nửa tiếng mới có thể vào.""Tôi *****̃ng đã gọi."Bên bờ, người vây thành một vòng, ồn ào thương lượng không ngừng.Mấy người Kiều Sân và Phó Qua khó lắm mới chen được vào liền nhìn thấy Kiều Niệm cả người ướt nhẹp, vùi đầu như không thấy người vây xung quanh, tay không ngừng đè ép ngực đứa bé."Chị ấy đang làm gì vậy?"Phó Qua thấy Kiều Niệm biết cấp cứu thì hơi bất ngờ: "Cô ấy đang làm hồi sức tim phổi cho đứa bé.Một loại phương pháp cấp cứu."Kiều Sân thấy anh nhìn chằm chằm Kiều Niệm thì không vui, cô bĩu môi nói nhỏ: "Chị học cái này từ khi nào thế nhỉ? Không phải là xem trên tivi rồi làm bậy chứ? Đứa bé vẫn còn nhỏ như vậy, tốt hơn là đợi bác sĩ đến."Phó Qua *****̃ng cảm thấy Kiều Niệm không nên liều lĩnh tiến hành cấp cứu, dù sao cô không phải là người chuyên nghiệp trong lĩnh vực này, lỡ đứa trẻ xảy xa chuyện gì thì không nói rõ ràng được.Anh ta hơi nâng cằm, lấy điện thoại ra: "Tôi biết người của bệnh viện thành phố, tôi sẽ gọi điện thoại nhờ họ nhanh chóng qua đây."Nghe thấy anh biết người *****̉a bệnh viện thành phố, quần chúng vây xem giật mình nhìn về phía anh.Bệnh viện thành phố *****̉a Nhiễu Thành là bệnh viện bậc ba, rất nổi tiếng trong các bệnh viện nội thành xung quanh, đăng ký số thường rất khó, không phải ai cũng biết các bác sĩ ở đó.Có một bà *****̣ không khỏi khen ngợi anh: "Chàng trai tốt bụng!"Kiều Sân ở bên cạnh *****̃ng được thơm lây.Chỉ có Kiều Niệm cảm thấy giọng nói bên cạnh quá ồn ào, mặt trái xoan trắng như tuyết của cô có nét cáu kỉnh viết trên mặt, toàn thân ướt đẫm nước, mái tóc như rong biển xõa trên vai, áo sơ mi cùng áo phông bị vò nát, khi ướt dính vào cổ, trên cái cổ trắng như tuyết có vết máu do đứa bé cào.Đỏ trắng đan xen, yêu dị mê người!Nhìn thấy cô đã nhấn một lúc lâu mà đứa bé còn chưa phun nước trong bụng ra mà hô hấp càng lúc càng yếu.Cô hít sâu một hơi, không muốn tự mình nhảy xuống cứu một người đã chết.Không nghĩ được nhiều như vậy, cô lấy ra một cái túi vải nhỏ từ trong balo."Đó là cái gì?" Kiều Sân lẹ mắt thấy đồ mà Kiều Niệm lấy ra, chỉ vào hỏi.Trong đám người vây xem *****̃ng có người nhìn thấy, nhận ra vật trong tay Kiều Niệm: "Hình như là châm cứu?""Cô gái này còn biết châm cứu? Cô ấy định làm gì?".

Giang Ly *****̃ng biết anh sẽ như vậy nên không thể làm gì khác hơn là nói: "Máy giám sát ở đường Vọng Giang Nam cho thấy vừa rồi Thần Thần vì nhặt đồ đã trượt xuống sông! Đã được mấy phút rồi, bên phía đó không có máy giám sát nên tình hình *****̣ thể vẫn chưa biết được! Cậu đừng gấp, tôi đã gọi đội cứu viện gần đó rồi, tôi *****̃ng lập tức tới đó! "

Chiếc Phaeton màu đen thắng gấp một cái, xém chút tông vào vành đai xanh bên đường!

Ánh sáng trắng đen trước mắt Diệp Vọng Xuyên trở nên lẫn lộn, hô hấp của anh không khỏi thắt lại, giống như có người bóp cổ anh, nhất thời không thở nổi.

Cảnh tưởng lúc chị họ cận kề cái chết đã ủy thác Thần Thần cho anh còn sờ sờ trước mắt, tâm nguyện duy nhất là mong anh chăm sóc cho nó thật tốt!

Anh chợt đạp chân ga chạy về hướng Giang Ly đã nói.

- ---

"Mặt đứa trẻ đó tím tái cả rồi, sợ là hết đường cứu rồi.

"

"Thật đáng thương, nhìn đứa bé nè dường như chỉ mới 5, 6 tuổi, nhỏ như vậy mà đã chết đuối, gia đình phải đau lòng biết bao.

"

"Xe cứu thương còn chưa tới sao?"

"Tôi vừa mới gọi, đường phía trước kiểm soát giao thông, ít nhất nửa tiếng mới có thể vào.

"

"Tôi *****̃ng đã gọi.

"

Bên bờ, người vây thành một vòng, ồn ào thương lượng không ngừng.

Mấy người Kiều Sân và Phó Qua khó lắm mới chen được vào liền nhìn thấy Kiều Niệm cả người ướt nhẹp, vùi đầu như không thấy người vây xung quanh, tay không ngừng đè ép ngực đứa bé.

"Chị ấy đang làm gì vậy?"

Phó Qua thấy Kiều Niệm biết cấp cứu thì hơi bất ngờ: "Cô ấy đang làm hồi sức tim phổi cho đứa bé.

Một loại phương pháp cấp cứu.

"

Kiều Sân thấy anh nhìn chằm chằm Kiều Niệm thì không vui, cô bĩu môi nói nhỏ: "Chị học cái này từ khi nào thế nhỉ? Không phải là xem trên tivi rồi làm bậy chứ? Đứa bé vẫn còn nhỏ như vậy, tốt hơn là đợi bác sĩ đến.

"

Phó Qua *****̃ng cảm thấy Kiều Niệm không nên liều lĩnh tiến hành cấp cứu, dù sao cô không phải là người chuyên nghiệp trong lĩnh vực này, lỡ đứa trẻ xảy xa chuyện gì thì không nói rõ ràng được.

Anh ta hơi nâng cằm, lấy điện thoại ra: "Tôi biết người của bệnh viện thành phố, tôi sẽ gọi điện thoại nhờ họ nhanh chóng qua đây.

"

Nghe thấy anh biết người *****̉a bệnh viện thành phố, quần chúng vây xem giật mình nhìn về phía anh.

Bệnh viện thành phố *****̉a Nhiễu Thành là bệnh viện bậc ba, rất nổi tiếng trong các bệnh viện nội thành xung quanh, đăng ký số thường rất khó, không phải ai cũng biết các bác sĩ ở đó.

Có một bà *****̣ không khỏi khen ngợi anh: "Chàng trai tốt bụng!"

Kiều Sân ở bên cạnh *****̃ng được thơm lây.

Chỉ có Kiều Niệm cảm thấy giọng nói bên cạnh quá ồn ào, mặt trái xoan trắng như tuyết của cô có nét cáu kỉnh viết trên mặt, toàn thân ướt đẫm nước, mái tóc như rong biển xõa trên vai, áo sơ mi cùng áo phông bị vò nát, khi ướt dính vào cổ, trên cái cổ trắng như tuyết có vết máu do đứa bé cào.

Đỏ trắng đan xen, yêu dị mê người!

Nhìn thấy cô đã nhấn một lúc lâu mà đứa bé còn chưa phun nước trong bụng ra mà hô hấp càng lúc càng yếu.

Cô hít sâu một hơi, không muốn tự mình nhảy xuống cứu một người đã chết.

Không nghĩ được nhiều như vậy, cô lấy ra một cái túi vải nhỏ từ trong balo.

"Đó là cái gì?" Kiều Sân lẹ mắt thấy đồ mà Kiều Niệm lấy ra, chỉ vào hỏi.

Trong đám người vây xem *****̃ng có người nhìn thấy, nhận ra vật trong tay Kiều Niệm: "Hình như là châm cứu?"

"Cô gái này còn biết châm cứu? Cô ấy định làm gì?".

Áo Của Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố RồiTác giả: Linh Tiểu CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhBầu trời tháng sáu ở Nhiễu Thành như một cái lò lửa, mặt trời nóng rực, cái nắng như thiêu đốt tạo ra từng lớp sóng nhiệt trên con đường nhựa, nóng tới nổi không có một ai trên đường. Kiều Niệm ra khỏi phòng, kéo theo hành lí vừa được đóng gói. Còn chưa kịp xuống lầu, cô đã nghe thấy giọng nói líu lo của Kiều Sân ở tầng dưới. "Ba mẹ, ba mẹ ruột *****̉a Kiều Niệm thật sự muốn đến đón chị ấy sao?" Ba Kiều nghiêm khắc hỏi cô: "Con quan tâm cái này làm gì, bản nhạc piano phải biểu diễn sắp tới đã luyện tập thành thạo chưa? Lúc đó, bạn *****̉a bà nội con sẽ từ Bắc Kinh đến đây, bà ấy là giáo sư khoa học nhân văn và nghệ thuật, là bậc thầy piano quốc gia. Con biểu hiện tốt một chút, sau đó bà nội con làm trung gian, thì chuyện học đại học ở Kinh đô *****̉a con định là cái chắc." "Con đang luyện rồi ạ." Kiều Niệm vẫn chưa xuống, lại nghe tiếng Kiều Sân nũng nịu. "Ba, ba nghĩ ba mẹ… Giang Ly *****̃ng biết anh sẽ như vậy nên không thể làm gì khác hơn là nói: "Máy giám sát ở đường Vọng Giang Nam cho thấy vừa rồi Thần Thần vì nhặt đồ đã trượt xuống sông! Đã được mấy phút rồi, bên phía đó không có máy giám sát nên tình hình *****̣ thể vẫn chưa biết được! Cậu đừng gấp, tôi đã gọi đội cứu viện gần đó rồi, tôi *****̃ng lập tức tới đó! "Chiếc Phaeton màu đen thắng gấp một cái, xém chút tông vào vành đai xanh bên đường!Ánh sáng trắng đen trước mắt Diệp Vọng Xuyên trở nên lẫn lộn, hô hấp của anh không khỏi thắt lại, giống như có người bóp cổ anh, nhất thời không thở nổi.Cảnh tưởng lúc chị họ cận kề cái chết đã ủy thác Thần Thần cho anh còn sờ sờ trước mắt, tâm nguyện duy nhất là mong anh chăm sóc cho nó thật tốt!Anh chợt đạp chân ga chạy về hướng Giang Ly đã nói.- ---"Mặt đứa trẻ đó tím tái cả rồi, sợ là hết đường cứu rồi.""Thật đáng thương, nhìn đứa bé nè dường như chỉ mới 5, 6 tuổi, nhỏ như vậy mà đã chết đuối, gia đình phải đau lòng biết bao.""Xe cứu thương còn chưa tới sao?""Tôi vừa mới gọi, đường phía trước kiểm soát giao thông, ít nhất nửa tiếng mới có thể vào.""Tôi *****̃ng đã gọi."Bên bờ, người vây thành một vòng, ồn ào thương lượng không ngừng.Mấy người Kiều Sân và Phó Qua khó lắm mới chen được vào liền nhìn thấy Kiều Niệm cả người ướt nhẹp, vùi đầu như không thấy người vây xung quanh, tay không ngừng đè ép ngực đứa bé."Chị ấy đang làm gì vậy?"Phó Qua thấy Kiều Niệm biết cấp cứu thì hơi bất ngờ: "Cô ấy đang làm hồi sức tim phổi cho đứa bé.Một loại phương pháp cấp cứu."Kiều Sân thấy anh nhìn chằm chằm Kiều Niệm thì không vui, cô bĩu môi nói nhỏ: "Chị học cái này từ khi nào thế nhỉ? Không phải là xem trên tivi rồi làm bậy chứ? Đứa bé vẫn còn nhỏ như vậy, tốt hơn là đợi bác sĩ đến."Phó Qua *****̃ng cảm thấy Kiều Niệm không nên liều lĩnh tiến hành cấp cứu, dù sao cô không phải là người chuyên nghiệp trong lĩnh vực này, lỡ đứa trẻ xảy xa chuyện gì thì không nói rõ ràng được.Anh ta hơi nâng cằm, lấy điện thoại ra: "Tôi biết người của bệnh viện thành phố, tôi sẽ gọi điện thoại nhờ họ nhanh chóng qua đây."Nghe thấy anh biết người *****̉a bệnh viện thành phố, quần chúng vây xem giật mình nhìn về phía anh.Bệnh viện thành phố *****̉a Nhiễu Thành là bệnh viện bậc ba, rất nổi tiếng trong các bệnh viện nội thành xung quanh, đăng ký số thường rất khó, không phải ai cũng biết các bác sĩ ở đó.Có một bà *****̣ không khỏi khen ngợi anh: "Chàng trai tốt bụng!"Kiều Sân ở bên cạnh *****̃ng được thơm lây.Chỉ có Kiều Niệm cảm thấy giọng nói bên cạnh quá ồn ào, mặt trái xoan trắng như tuyết của cô có nét cáu kỉnh viết trên mặt, toàn thân ướt đẫm nước, mái tóc như rong biển xõa trên vai, áo sơ mi cùng áo phông bị vò nát, khi ướt dính vào cổ, trên cái cổ trắng như tuyết có vết máu do đứa bé cào.Đỏ trắng đan xen, yêu dị mê người!Nhìn thấy cô đã nhấn một lúc lâu mà đứa bé còn chưa phun nước trong bụng ra mà hô hấp càng lúc càng yếu.Cô hít sâu một hơi, không muốn tự mình nhảy xuống cứu một người đã chết.Không nghĩ được nhiều như vậy, cô lấy ra một cái túi vải nhỏ từ trong balo."Đó là cái gì?" Kiều Sân lẹ mắt thấy đồ mà Kiều Niệm lấy ra, chỉ vào hỏi.Trong đám người vây xem *****̃ng có người nhìn thấy, nhận ra vật trong tay Kiều Niệm: "Hình như là châm cứu?""Cô gái này còn biết châm cứu? Cô ấy định làm gì?".

Chương 17: 17: Không Muốn Cứu Lên Một Người Chết