Bầu trời tháng sáu ở Nhiễu Thành như một cái lò lửa, mặt trời nóng rực, cái nắng như thiêu đốt tạo ra từng lớp sóng nhiệt trên con đường nhựa, nóng tới nổi không có một ai trên đường. Kiều Niệm ra khỏi phòng, kéo theo hành lí vừa được đóng gói. Còn chưa kịp xuống lầu, cô đã nghe thấy giọng nói líu lo của Kiều Sân ở tầng dưới. "Ba mẹ, ba mẹ ruột *****̉a Kiều Niệm thật sự muốn đến đón chị ấy sao?" Ba Kiều nghiêm khắc hỏi cô: "Con quan tâm cái này làm gì, bản nhạc piano phải biểu diễn sắp tới đã luyện tập thành thạo chưa? Lúc đó, bạn *****̉a bà nội con sẽ từ Bắc Kinh đến đây, bà ấy là giáo sư khoa học nhân văn và nghệ thuật, là bậc thầy piano quốc gia. Con biểu hiện tốt một chút, sau đó bà nội con làm trung gian, thì chuyện học đại học ở Kinh đô *****̉a con định là cái chắc." "Con đang luyện rồi ạ." Kiều Niệm vẫn chưa xuống, lại nghe tiếng Kiều Sân nũng nịu. "Ba, ba nghĩ ba mẹ…
Chương 84: 84: Vọng Thiếu Gia Đòi Tiền Trực Tuyến
Áo Của Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố RồiTác giả: Linh Tiểu CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhBầu trời tháng sáu ở Nhiễu Thành như một cái lò lửa, mặt trời nóng rực, cái nắng như thiêu đốt tạo ra từng lớp sóng nhiệt trên con đường nhựa, nóng tới nổi không có một ai trên đường. Kiều Niệm ra khỏi phòng, kéo theo hành lí vừa được đóng gói. Còn chưa kịp xuống lầu, cô đã nghe thấy giọng nói líu lo của Kiều Sân ở tầng dưới. "Ba mẹ, ba mẹ ruột *****̉a Kiều Niệm thật sự muốn đến đón chị ấy sao?" Ba Kiều nghiêm khắc hỏi cô: "Con quan tâm cái này làm gì, bản nhạc piano phải biểu diễn sắp tới đã luyện tập thành thạo chưa? Lúc đó, bạn *****̉a bà nội con sẽ từ Bắc Kinh đến đây, bà ấy là giáo sư khoa học nhân văn và nghệ thuật, là bậc thầy piano quốc gia. Con biểu hiện tốt một chút, sau đó bà nội con làm trung gian, thì chuyện học đại học ở Kinh đô *****̉a con định là cái chắc." "Con đang luyện rồi ạ." Kiều Niệm vẫn chưa xuống, lại nghe tiếng Kiều Sân nũng nịu. "Ba, ba nghĩ ba mẹ… Diệp Kỳ Thần vội vàng quay lại thì phát hiện Kiều Niệm đã không còn, ánh mắt đột nhiên tối sầm, bơ phờ như quả bóng xì hơi.“Chị đi rồi à?”Diệp Vọng Xuyên buông đồ vật xuống, lấy điện thoại ra xem tin nhắn, sờ lên bờ môi mỏng: “Đi thôi, chị ấy gửi tin nhắn nói chị ấy đã quay lại trường học.”"Ồ."Diệp Vọng Xuyên thoáng nhìn thấy bộ dạng thằng bé bơ phờ, cong môi mỏng, sờ sờ đầu cậu, uể oải nói: "Nếu như cháu ngoan ngoãn, buổi chiều tan học chú sẽ dẫn cháu đi đón chị ấy."“Thật sao?” Cái đầu nhỏ vừa cúi xuống bỗng nhiên ngẩng lên.Diệp Vong Xuyên tâm trạng rất tốt, cất điện thoại trở lại, ánh mắt thâm thúy, không trực tiếp trả lời: "Còn phải xem biểu hiện của cháu nữa."Nếu cháu cư xử tốt và ngoan ngoãn thì chú có thể sẽ cân nhắc.Cố Tam tình cờ từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy bọn họ đang nói chuyện, lại không thấy Kiều Niệm, kinh ngạc hỏi: "Vọng thiếu gia, Kiều tiểu thư có đi học không? Tại sao không thấy cô ấy?""uhm."Cố Tam thở phào nhẹ nhõm, may mắn là Kiều tiểu thư không có ở đây, cho nên cậu mới dễ dàng nói một số điều.Cậu áp sát vào tai Diệp Vong Xuyên, nhỏ giọng nói: “Vọng thiếu gia, có người ở chợ đen đang tìm kiếm vật liệu quý hiếm với giá cao.”Tất cả tài nguyên trong nước đều nằm trong tay họ, mặc dù thứ này không dễ tìm, nhưng đều cần vật liệu hàng không vũ trụ và vũ khí tiên tiến, cho nên kiểm soát thứ này đồng nghĩa với việc kiểm soát rất nhiều thứ.Sẽ không bao giờ làm được điều này nếu không có quyền lực, thế mạnh trong tay."Ai muốn?" Ánh mắt Diệp Vong Xuyên trầm xuống, không ai có thể hiểu được suy nghĩ của anh."Những người đến từ Hồng Minh."Cố Tam cảm thấy có chút kỳ lạ nói: “Bọn họ chưa bao giờ tham gia những chuyện như này, sao lần này đột nhiên muốn mua? Giá đưa ra vẫn rất cao, ngoài tiền, bọn họ còn có thông tin bí mật có thể được đổi lấy nó.”Hồng Minh vừa tốt vừa xấu, nắm giữ rất nhiều thông tin bí mật và nổi tiếng ở nước ngoài."Vọng thiếu gia, chúng ta có nên đưa nó cho họ không?"Diệp Vong Xuyên đặt ngón tay lên cánh tay mình, nhẹ nhàng nâng lên, bàn tay đẹp đẽ, làn da trắng như ngọc, xương thịt cân đối, không có một chút thịt thừa, ngón tay thon dài, móng tay của anh được cắt tỉa gọn gàng.Một lúc lâu sau, anh ấy nhắm mắt lại với vẻ mặt nham hiểm: “Tung một ít tin tức, yêu cầu bọn họ tăng thêm tiền.”Cố Tam:! !Anh ấy không thiếu tiền.Trong lòng cậu nghĩ như vậy, gật đầu đồng ý: "Được."Diệp Vong Xuyên liếc nhìn thấy cậu bé đang chạy tới dời một chiếc ghế nhỏ đang ngồi đó gọt hoa quả cho cậu, đột nhiên hỏi: "Bác sĩ mà tôi nhờ anh tìm vẫn chưa được tìm thấy à?"Cố Tam bị nhắc đến chuyện này, trong lòng tràn đầy áy náy, cúi đầu, giọng điệu yếu ớt nói: “Vị thần y đó.Hắn ta đã mất tích suốt ngày nay, không tìm được người nào cả.Vọng thiếu gia, hình như vốn dĩ người này không hề tồn tại? Nếu không tìm kiếm thế nào cũng không được."Thuốc hắn làm ra vẫn đang được bán ở chợ đen, không thể nào không tồn tại, chỉ là cái đuôi ẩn sâu mà thôi.""Tiếp tục tìm."Cố Tam đáp lại, như nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên ngẩng đầu lên: "Vọng thiếu gia, Kiều tiểu thư không phải biết y thuật sao? Bảo tiểu thư khám cho thiếu gia xem thì sao?"Vừa nói xong, anh liền cảm thấy lời mình vừa nói thật buồn cười, ngày đó có rất nhiều bác sĩ phẫu thuật não đi cùng Kiều Niệm, có lẽ cuộc phẫu thuật chỉ là vận may, tiểu thiếu gia có địa vị cao quý, ông Diệp cưng như trứng hứng như hoa, nếu có chuyện gì xảy ra, ai có thể chịu trách nhiệm đây?Anh im lặng mím môi, sờ sống mũi: “Quên đi, tôi sẽ tiếp tục tìm lại.”…Tan học, Kiều Niệm nhận được một tin nhắn không dấu, trong đó chỉ có hai chữ - [Thêm tiền.]Khóe mắt cô đỏ lên, lộ ra vẻ kiêu ngạo hoang dã không thể chế ngự được, cô bật ra một tiếng cười giận dữ.Cô mở một dãy số có chín chữ số và đòi thêm tiền, thật là xấu hổ!Cô vừa cất điện thoại vào túi, một chiếc Bentley màu đen đột nhiên dừng lại trước mặt cô, cửa mở ra, một người đàn ông trông như quản gia bước xuống xe, đi đến trước mặt cô, chặn đường Kiều Niệm..
Diệp Kỳ Thần vội vàng quay lại thì phát hiện Kiều Niệm đã không còn, ánh mắt đột nhiên tối sầm, bơ phờ như quả bóng xì hơi.
“Chị đi rồi à?”
Diệp Vọng Xuyên buông đồ vật xuống, lấy điện thoại ra xem tin nhắn, sờ lên bờ môi mỏng: “Đi thôi, chị ấy gửi tin nhắn nói chị ấy đã quay lại trường học.
”
"Ồ.
"
Diệp Vọng Xuyên thoáng nhìn thấy bộ dạng thằng bé bơ phờ, cong môi mỏng, sờ sờ đầu cậu, uể oải nói: "Nếu như cháu ngoan ngoãn, buổi chiều tan học chú sẽ dẫn cháu đi đón chị ấy.
"
“Thật sao?” Cái đầu nhỏ vừa cúi xuống bỗng nhiên ngẩng lên.
Diệp Vong Xuyên tâm trạng rất tốt, cất điện thoại trở lại, ánh mắt thâm thúy, không trực tiếp trả lời: "Còn phải xem biểu hiện của cháu nữa.
"
Nếu cháu cư xử tốt và ngoan ngoãn thì chú có thể sẽ cân nhắc.
Cố Tam tình cờ từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy bọn họ đang nói chuyện, lại không thấy Kiều Niệm, kinh ngạc hỏi: "Vọng thiếu gia, Kiều tiểu thư có đi học không? Tại sao không thấy cô ấy?"
"uhm.
"
Cố Tam thở phào nhẹ nhõm, may mắn là Kiều tiểu thư không có ở đây, cho nên cậu mới dễ dàng nói một số điều.
Cậu áp sát vào tai Diệp Vong Xuyên, nhỏ giọng nói: “Vọng thiếu gia, có người ở chợ đen đang tìm kiếm vật liệu quý hiếm với giá cao.
”
Tất cả tài nguyên trong nước đều nằm trong tay họ, mặc dù thứ này không dễ tìm, nhưng đều cần vật liệu hàng không vũ trụ và vũ khí tiên tiến, cho nên kiểm soát thứ này đồng nghĩa với việc kiểm soát rất nhiều thứ.
Sẽ không bao giờ làm được điều này nếu không có quyền lực, thế mạnh trong tay.
"Ai muốn?" Ánh mắt Diệp Vong Xuyên trầm xuống, không ai có thể hiểu được suy nghĩ của anh.
"Những người đến từ Hồng Minh.
"
Cố Tam cảm thấy có chút kỳ lạ nói: “Bọn họ chưa bao giờ tham gia những chuyện như này, sao lần này đột nhiên muốn mua? Giá đưa ra vẫn rất cao, ngoài tiền, bọn họ còn có thông tin bí mật có thể được đổi lấy nó.
”
Hồng Minh vừa tốt vừa xấu, nắm giữ rất nhiều thông tin bí mật và nổi tiếng ở nước ngoài.
"Vọng thiếu gia, chúng ta có nên đưa nó cho họ không?"
Diệp Vong Xuyên đặt ngón tay lên cánh tay mình, nhẹ nhàng nâng lên, bàn tay đẹp đẽ, làn da trắng như ngọc, xương thịt cân đối, không có một chút thịt thừa, ngón tay thon dài, móng tay của anh được cắt tỉa gọn gàng.
Một lúc lâu sau, anh ấy nhắm mắt lại với vẻ mặt nham hiểm: “Tung một ít tin tức, yêu cầu bọn họ tăng thêm tiền.
”
Cố Tam:! !
Anh ấy không thiếu tiền.
Trong lòng cậu nghĩ như vậy, gật đầu đồng ý: "Được.
"
Diệp Vong Xuyên liếc nhìn thấy cậu bé đang chạy tới dời một chiếc ghế nhỏ đang ngồi đó gọt hoa quả cho cậu, đột nhiên hỏi: "Bác sĩ mà tôi nhờ anh tìm vẫn chưa được tìm thấy à?"
Cố Tam bị nhắc đến chuyện này, trong lòng tràn đầy áy náy, cúi đầu, giọng điệu yếu ớt nói: “Vị thần y đó.
Hắn ta đã mất tích suốt ngày nay, không tìm được người nào cả.
Vọng thiếu gia, hình như vốn dĩ người này không hề tồn tại? Nếu không tìm kiếm thế nào cũng không được.
"Thuốc hắn làm ra vẫn đang được bán ở chợ đen, không thể nào không tồn tại, chỉ là cái đuôi ẩn sâu mà thôi.
"
"Tiếp tục tìm.
"
Cố Tam đáp lại, như nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên ngẩng đầu lên: "Vọng thiếu gia, Kiều tiểu thư không phải biết y thuật sao? Bảo tiểu thư khám cho thiếu gia xem thì sao?"
Vừa nói xong, anh liền cảm thấy lời mình vừa nói thật buồn cười, ngày đó có rất nhiều bác sĩ phẫu thuật não đi cùng Kiều Niệm, có lẽ cuộc phẫu thuật chỉ là vận may, tiểu thiếu gia có địa vị cao quý, ông Diệp cưng như trứng hứng như hoa, nếu có chuyện gì xảy ra, ai có thể chịu trách nhiệm đây?
Anh im lặng mím môi, sờ sống mũi: “Quên đi, tôi sẽ tiếp tục tìm lại.
”
…
Tan học, Kiều Niệm nhận được một tin nhắn không dấu, trong đó chỉ có hai chữ - [Thêm tiền.
]
Khóe mắt cô đỏ lên, lộ ra vẻ kiêu ngạo hoang dã không thể chế ngự được, cô bật ra một tiếng cười giận dữ.
Cô mở một dãy số có chín chữ số và đòi thêm tiền, thật là xấu hổ!
Cô vừa cất điện thoại vào túi, một chiếc Bentley màu đen đột nhiên dừng lại trước mặt cô, cửa mở ra, một người đàn ông trông như quản gia bước xuống xe, đi đến trước mặt cô, chặn đường Kiều Niệm.
.
Áo Của Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố RồiTác giả: Linh Tiểu CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhBầu trời tháng sáu ở Nhiễu Thành như một cái lò lửa, mặt trời nóng rực, cái nắng như thiêu đốt tạo ra từng lớp sóng nhiệt trên con đường nhựa, nóng tới nổi không có một ai trên đường. Kiều Niệm ra khỏi phòng, kéo theo hành lí vừa được đóng gói. Còn chưa kịp xuống lầu, cô đã nghe thấy giọng nói líu lo của Kiều Sân ở tầng dưới. "Ba mẹ, ba mẹ ruột *****̉a Kiều Niệm thật sự muốn đến đón chị ấy sao?" Ba Kiều nghiêm khắc hỏi cô: "Con quan tâm cái này làm gì, bản nhạc piano phải biểu diễn sắp tới đã luyện tập thành thạo chưa? Lúc đó, bạn *****̉a bà nội con sẽ từ Bắc Kinh đến đây, bà ấy là giáo sư khoa học nhân văn và nghệ thuật, là bậc thầy piano quốc gia. Con biểu hiện tốt một chút, sau đó bà nội con làm trung gian, thì chuyện học đại học ở Kinh đô *****̉a con định là cái chắc." "Con đang luyện rồi ạ." Kiều Niệm vẫn chưa xuống, lại nghe tiếng Kiều Sân nũng nịu. "Ba, ba nghĩ ba mẹ… Diệp Kỳ Thần vội vàng quay lại thì phát hiện Kiều Niệm đã không còn, ánh mắt đột nhiên tối sầm, bơ phờ như quả bóng xì hơi.“Chị đi rồi à?”Diệp Vọng Xuyên buông đồ vật xuống, lấy điện thoại ra xem tin nhắn, sờ lên bờ môi mỏng: “Đi thôi, chị ấy gửi tin nhắn nói chị ấy đã quay lại trường học.”"Ồ."Diệp Vọng Xuyên thoáng nhìn thấy bộ dạng thằng bé bơ phờ, cong môi mỏng, sờ sờ đầu cậu, uể oải nói: "Nếu như cháu ngoan ngoãn, buổi chiều tan học chú sẽ dẫn cháu đi đón chị ấy."“Thật sao?” Cái đầu nhỏ vừa cúi xuống bỗng nhiên ngẩng lên.Diệp Vong Xuyên tâm trạng rất tốt, cất điện thoại trở lại, ánh mắt thâm thúy, không trực tiếp trả lời: "Còn phải xem biểu hiện của cháu nữa."Nếu cháu cư xử tốt và ngoan ngoãn thì chú có thể sẽ cân nhắc.Cố Tam tình cờ từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy bọn họ đang nói chuyện, lại không thấy Kiều Niệm, kinh ngạc hỏi: "Vọng thiếu gia, Kiều tiểu thư có đi học không? Tại sao không thấy cô ấy?""uhm."Cố Tam thở phào nhẹ nhõm, may mắn là Kiều tiểu thư không có ở đây, cho nên cậu mới dễ dàng nói một số điều.Cậu áp sát vào tai Diệp Vong Xuyên, nhỏ giọng nói: “Vọng thiếu gia, có người ở chợ đen đang tìm kiếm vật liệu quý hiếm với giá cao.”Tất cả tài nguyên trong nước đều nằm trong tay họ, mặc dù thứ này không dễ tìm, nhưng đều cần vật liệu hàng không vũ trụ và vũ khí tiên tiến, cho nên kiểm soát thứ này đồng nghĩa với việc kiểm soát rất nhiều thứ.Sẽ không bao giờ làm được điều này nếu không có quyền lực, thế mạnh trong tay."Ai muốn?" Ánh mắt Diệp Vong Xuyên trầm xuống, không ai có thể hiểu được suy nghĩ của anh."Những người đến từ Hồng Minh."Cố Tam cảm thấy có chút kỳ lạ nói: “Bọn họ chưa bao giờ tham gia những chuyện như này, sao lần này đột nhiên muốn mua? Giá đưa ra vẫn rất cao, ngoài tiền, bọn họ còn có thông tin bí mật có thể được đổi lấy nó.”Hồng Minh vừa tốt vừa xấu, nắm giữ rất nhiều thông tin bí mật và nổi tiếng ở nước ngoài."Vọng thiếu gia, chúng ta có nên đưa nó cho họ không?"Diệp Vong Xuyên đặt ngón tay lên cánh tay mình, nhẹ nhàng nâng lên, bàn tay đẹp đẽ, làn da trắng như ngọc, xương thịt cân đối, không có một chút thịt thừa, ngón tay thon dài, móng tay của anh được cắt tỉa gọn gàng.Một lúc lâu sau, anh ấy nhắm mắt lại với vẻ mặt nham hiểm: “Tung một ít tin tức, yêu cầu bọn họ tăng thêm tiền.”Cố Tam:! !Anh ấy không thiếu tiền.Trong lòng cậu nghĩ như vậy, gật đầu đồng ý: "Được."Diệp Vong Xuyên liếc nhìn thấy cậu bé đang chạy tới dời một chiếc ghế nhỏ đang ngồi đó gọt hoa quả cho cậu, đột nhiên hỏi: "Bác sĩ mà tôi nhờ anh tìm vẫn chưa được tìm thấy à?"Cố Tam bị nhắc đến chuyện này, trong lòng tràn đầy áy náy, cúi đầu, giọng điệu yếu ớt nói: “Vị thần y đó.Hắn ta đã mất tích suốt ngày nay, không tìm được người nào cả.Vọng thiếu gia, hình như vốn dĩ người này không hề tồn tại? Nếu không tìm kiếm thế nào cũng không được."Thuốc hắn làm ra vẫn đang được bán ở chợ đen, không thể nào không tồn tại, chỉ là cái đuôi ẩn sâu mà thôi.""Tiếp tục tìm."Cố Tam đáp lại, như nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên ngẩng đầu lên: "Vọng thiếu gia, Kiều tiểu thư không phải biết y thuật sao? Bảo tiểu thư khám cho thiếu gia xem thì sao?"Vừa nói xong, anh liền cảm thấy lời mình vừa nói thật buồn cười, ngày đó có rất nhiều bác sĩ phẫu thuật não đi cùng Kiều Niệm, có lẽ cuộc phẫu thuật chỉ là vận may, tiểu thiếu gia có địa vị cao quý, ông Diệp cưng như trứng hứng như hoa, nếu có chuyện gì xảy ra, ai có thể chịu trách nhiệm đây?Anh im lặng mím môi, sờ sống mũi: “Quên đi, tôi sẽ tiếp tục tìm lại.”…Tan học, Kiều Niệm nhận được một tin nhắn không dấu, trong đó chỉ có hai chữ - [Thêm tiền.]Khóe mắt cô đỏ lên, lộ ra vẻ kiêu ngạo hoang dã không thể chế ngự được, cô bật ra một tiếng cười giận dữ.Cô mở một dãy số có chín chữ số và đòi thêm tiền, thật là xấu hổ!Cô vừa cất điện thoại vào túi, một chiếc Bentley màu đen đột nhiên dừng lại trước mặt cô, cửa mở ra, một người đàn ông trông như quản gia bước xuống xe, đi đến trước mặt cô, chặn đường Kiều Niệm..