Tác giả:

“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở…

Chương 19: Không bị cái gì cắn cả

Tử Thần Đào HoaTác giả: Nhất Chi MaiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở… Lưu Phong trở về trung tâm môi giới hôn nhân, thấy cửa khép hờ liền gọi chị một tiếng, nhưng không có ai trả lời.Bước vào trong trung tâm liền nghe thấy tiếng nước chảy róc rách vang lên ở tầng hai.“He he, hóa ra là đang tắm”. Lưu Phong cười khẽ, nhón chân đi tới cửa phòng tắm. Bên trong là một bóng dáng yêu kiều.Không khỏi khiến Lưu Phong nhớ đến cảnh tượng tắm cùng Tô Đát Kỷ lúc còn nhỏ.Nhớ lại lúc đó nhìn phần ngực hơi nhô lên của Tô Đát Kỷ, Lưu Phong còn tỏ vẻ đau lòng: “Chị, chỗ này của chị bị muỗi căn sưng lên rồi, có đau không?”.“Đồ ngốc, đây không phải là muỗi cản”, Tô Đát Kỷ gõ một cái vào đầu Lưu Phong.Lưu Phong xoa đầu, tỏ vẻ tò mò hơn: “Không phải là muỗi căn? Vậy... vậy thì bị cái gì cắn?”.“Không bị cái gì cắn cả”.“Hả?”, Lưu Phong cảm thấy khó hiểu: “Lễ nào chị không cẩn thận va vào đâu sưng lên? Ôi, em đau lòng quá, nào, để em thổi cho”.“Đồ ngốc, tắm nhanh lên, nói nhiều thế nhỉ?”, Tô Đát Kỷ chặn khuôn mặt Lưu Phong đang sấn tới, đẩy anh lại, khiến anh chu môi bất mãn.“Aizz, nhiều năm không nhìn, không ngờ vết muỗi cắn của chị không những không biến mất mà còn to hơn”.Lưu Phong thở dài, đẩy cửa đi vào phòng tắm: “Chị, để em cọ lưng cho chịNgẩng đầu lên nhìn, Lưu Phong lập tức đứng hình: “Mẹ kiếp, sao cô lại ở đây?”.“A a a! Đồ khốn, mau đóng cửa lại!”, Diệp Đan Quỳnh vội che mặt.Cô che mặt là có ý gì?Lưu Phong bị hành động của Diệp Đan Quỳnh làm cho đơ ra, rầm một tiếng đóng cửa lại.Diệp Đan Quỳnh bỏ tay ra khỏi mặt.Thấy Lưu Phong vẫn đang ở trong phòng tắm.“Anh... sao anh vẫn chưa ra ngo. “Chẳng phải cô bảo tôi đóng cửa sao?”. “Anh..”, Diệp Đan Quỳnh tức điên lên.Tôi bảo anh ra ngoài rồi đóng cửa lại, anh lại tự nhốt mình trong này?Tuy đã cùng Lưu Phong làm chuyện đó, nhưng bây giờ bị anh nhìn chăm chằm, Diệp Đan Quỳnh vẫn có chút khó màchấp nhận.“Cút ra ngoài, rồi đóng cửa lại”, Diệp Đan Quỳnh hét lên.Lưu Phong cáu: “Cô không nói rõ còn trách tôi!”.Anh mở cửa, xoay người đi ra.Trước lúc đóng cửa còn không quên ngoảnh lại nói một câu: “Thực ra ngực cô nhỏ như vậy, nhìn chẳng khác nào đàn ông, cô không cần quá để ý”.

Lưu Phong trở về trung tâm môi giới hôn nhân, thấy cửa khép hờ liền gọi chị một tiếng, nhưng không có ai trả lời.

Bước vào trong trung tâm liền nghe thấy tiếng nước chảy róc rách vang lên ở tầng hai.

“He he, hóa ra là đang tắm”. Lưu Phong cười khẽ, nhón chân đi tới cửa phòng tắm. Bên trong là một bóng dáng yêu kiều.

Không khỏi khiến Lưu Phong nhớ đến cảnh tượng tắm cùng Tô Đát Kỷ lúc còn nhỏ.

Nhớ lại lúc đó nhìn phần ngực hơi nhô lên của Tô Đát Kỷ, Lưu Phong còn tỏ vẻ đau lòng: “Chị, chỗ này của chị bị muỗi căn sưng lên rồi, có đau không?”.

“Đồ ngốc, đây không phải là muỗi cản”, Tô Đát Kỷ gõ một cái vào đầu Lưu Phong.

Lưu Phong xoa đầu, tỏ vẻ tò mò hơn: “Không phải là muỗi căn? Vậy... vậy thì bị cái gì cắn?”.

“Không bị cái gì cắn cả”.

“Hả?”, Lưu Phong cảm thấy khó hiểu: “Lễ nào chị không cẩn thận va vào đâu sưng lên? Ôi, em đau lòng quá, nào, để em thổi cho”.

“Đồ ngốc, tắm nhanh lên, nói nhiều thế nhỉ?”, Tô Đát Kỷ chặn khuôn mặt Lưu Phong đang sấn tới, đẩy anh lại, khiến anh chu môi bất mãn.

“Aizz, nhiều năm không nhìn, không ngờ vết muỗi cắn của chị không những không biến mất mà còn to hơn”.

Lưu Phong thở dài, đẩy cửa đi vào phòng tắm: “Chị, để em cọ lưng cho chị

Ngẩng đầu lên nhìn, Lưu Phong lập tức đứng hình: “Mẹ kiếp, sao cô lại ở đây?”.

“A a a! Đồ khốn, mau đóng cửa lại!”, Diệp Đan Quỳnh vội che mặt.

Cô che mặt là có ý gì?

Lưu Phong bị hành động của Diệp Đan Quỳnh làm cho đơ ra, rầm một tiếng đóng cửa lại.

Diệp Đan Quỳnh bỏ tay ra khỏi mặt.

Thấy Lưu Phong vẫn đang ở trong phòng tắm.

“Anh... sao anh vẫn chưa ra ngo. “Chẳng phải cô bảo tôi đóng cửa sao?”. “Anh..”, Diệp Đan Quỳnh tức điên lên.

Tôi bảo anh ra ngoài rồi đóng cửa lại, anh lại tự nhốt mình trong này?

Tuy đã cùng Lưu Phong làm chuyện đó, nhưng bây giờ bị anh nhìn chăm chằm, Diệp Đan Quỳnh vẫn có chút khó mà

chấp nhận.

“Cút ra ngoài, rồi đóng cửa lại”, Diệp Đan Quỳnh hét lên.

Lưu Phong cáu: “Cô không nói rõ còn trách tôi!”.

Anh mở cửa, xoay người đi ra.

Trước lúc đóng cửa còn không quên ngoảnh lại nói một câu: “Thực ra ngực cô nhỏ như vậy, nhìn chẳng khác nào đàn ông, cô không cần quá để ý”.

Tử Thần Đào HoaTác giả: Nhất Chi MaiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở… Lưu Phong trở về trung tâm môi giới hôn nhân, thấy cửa khép hờ liền gọi chị một tiếng, nhưng không có ai trả lời.Bước vào trong trung tâm liền nghe thấy tiếng nước chảy róc rách vang lên ở tầng hai.“He he, hóa ra là đang tắm”. Lưu Phong cười khẽ, nhón chân đi tới cửa phòng tắm. Bên trong là một bóng dáng yêu kiều.Không khỏi khiến Lưu Phong nhớ đến cảnh tượng tắm cùng Tô Đát Kỷ lúc còn nhỏ.Nhớ lại lúc đó nhìn phần ngực hơi nhô lên của Tô Đát Kỷ, Lưu Phong còn tỏ vẻ đau lòng: “Chị, chỗ này của chị bị muỗi căn sưng lên rồi, có đau không?”.“Đồ ngốc, đây không phải là muỗi cản”, Tô Đát Kỷ gõ một cái vào đầu Lưu Phong.Lưu Phong xoa đầu, tỏ vẻ tò mò hơn: “Không phải là muỗi căn? Vậy... vậy thì bị cái gì cắn?”.“Không bị cái gì cắn cả”.“Hả?”, Lưu Phong cảm thấy khó hiểu: “Lễ nào chị không cẩn thận va vào đâu sưng lên? Ôi, em đau lòng quá, nào, để em thổi cho”.“Đồ ngốc, tắm nhanh lên, nói nhiều thế nhỉ?”, Tô Đát Kỷ chặn khuôn mặt Lưu Phong đang sấn tới, đẩy anh lại, khiến anh chu môi bất mãn.“Aizz, nhiều năm không nhìn, không ngờ vết muỗi cắn của chị không những không biến mất mà còn to hơn”.Lưu Phong thở dài, đẩy cửa đi vào phòng tắm: “Chị, để em cọ lưng cho chịNgẩng đầu lên nhìn, Lưu Phong lập tức đứng hình: “Mẹ kiếp, sao cô lại ở đây?”.“A a a! Đồ khốn, mau đóng cửa lại!”, Diệp Đan Quỳnh vội che mặt.Cô che mặt là có ý gì?Lưu Phong bị hành động của Diệp Đan Quỳnh làm cho đơ ra, rầm một tiếng đóng cửa lại.Diệp Đan Quỳnh bỏ tay ra khỏi mặt.Thấy Lưu Phong vẫn đang ở trong phòng tắm.“Anh... sao anh vẫn chưa ra ngo. “Chẳng phải cô bảo tôi đóng cửa sao?”. “Anh..”, Diệp Đan Quỳnh tức điên lên.Tôi bảo anh ra ngoài rồi đóng cửa lại, anh lại tự nhốt mình trong này?Tuy đã cùng Lưu Phong làm chuyện đó, nhưng bây giờ bị anh nhìn chăm chằm, Diệp Đan Quỳnh vẫn có chút khó màchấp nhận.“Cút ra ngoài, rồi đóng cửa lại”, Diệp Đan Quỳnh hét lên.Lưu Phong cáu: “Cô không nói rõ còn trách tôi!”.Anh mở cửa, xoay người đi ra.Trước lúc đóng cửa còn không quên ngoảnh lại nói một câu: “Thực ra ngực cô nhỏ như vậy, nhìn chẳng khác nào đàn ông, cô không cần quá để ý”.

Chương 19: Không bị cái gì cắn cả