“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở…
Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
Tử Thần Đào HoaTác giả: Nhất Chi MaiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở… “Mày... rốt cuộc mày là ai?”, Đao “sẹo” cũng cảm thấy cổ họng khô khốc.Ra tay thật tàn nhẫn.Hơn nữa chiêu nào cũng độc, không có động tác dư thừa nào.Nhìn thủ đoạn của tên này thì e là tay đã dính máu của không ít người.“Tuy Tử Thần tao đã rút lui, nhưng không có nghĩa là rửa tay gác kiếm. Mày dám động đến chị tao thì hôm nay ông trờicũng không cứu được bọn mày!”.Ánh mắt Lưu Phong lạnh lùng, nhìn Đao “sẹo” như nhìn một người chết.Mới nhìn vào mắt Lưu Phong, Đao “sẹo” đã cảm thấy rùng mình ớn lạnh.Thật là đáng sợi Gã chỉ cảm thấy hai chân như nhữn ra.Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé“Còn ngây ra đó làm gì? Mau xông lên giết hắn đi!”, Đao “sẹo” lớn tiếng gầm rú.Đám đàn em đều chần chừ không dám tiến tới.Còn Lưu Phong cũng không cho chúng cơ hội.Anh chậm rãi nhặt một con dao phay bị rơi dưới đất lên. “Chết hết đi!”.Soạt!Soạt!Soạt!Dao phay bay múa.Mỗi nhát là chém chết một người. Xung quanh máu bắn tung tóe.Đám côn đồ này đã bao giờ gặp người điên cuồng như vậy chứ?Mười mấy tên còn lại sợ đến mức bỏ chạy tán loạn, la hét ầmĩ: “Ma quỷ, ma quỷ!”.Đao “sẹo” cũng hồn vía lên mây.Nhưng dù sao cũng là đại ca nên gã vẫn miễn cưỡng giữ được bình tĩnh.
“Mày... rốt cuộc mày là ai?”, Đao “sẹo” cũng cảm thấy cổ họng khô khốc.
Ra tay thật tàn nhẫn.
Hơn nữa chiêu nào cũng độc, không có động tác dư thừa nào.
Nhìn thủ đoạn của tên này thì e là tay đã dính máu của không ít người.
“Tuy Tử Thần tao đã rút lui, nhưng không có nghĩa là rửa tay gác kiếm. Mày dám động đến chị tao thì hôm nay ông trời
cũng không cứu được bọn mày!”.
Ánh mắt Lưu Phong lạnh lùng, nhìn Đao “sẹo” như nhìn một người chết.
Mới nhìn vào mắt Lưu Phong, Đao “sẹo” đã cảm thấy rùng mình ớn lạnh.
Thật là đáng sợi Gã chỉ cảm thấy hai chân như nhữn ra.
Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.
Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé
“Còn ngây ra đó làm gì? Mau xông lên giết hắn đi!”, Đao “sẹo” lớn tiếng gầm rú.
Đám đàn em đều chần chừ không dám tiến tới.
Còn Lưu Phong cũng không cho chúng cơ hội.
Anh chậm rãi nhặt một con dao phay bị rơi dưới đất lên. “Chết hết đi!”.
Soạt!
Soạt!
Soạt!
Dao phay bay múa.
Mỗi nhát là chém chết một người. Xung quanh máu bắn tung tóe.
Đám côn đồ này đã bao giờ gặp người điên cuồng như vậy chứ?
Mười mấy tên còn lại sợ đến mức bỏ chạy tán loạn, la hét ầmĩ: “Ma quỷ, ma quỷ!”.
Đao “sẹo” cũng hồn vía lên mây.
Nhưng dù sao cũng là đại ca nên gã vẫn miễn cưỡng giữ được bình tĩnh.
Tử Thần Đào HoaTác giả: Nhất Chi MaiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở… “Mày... rốt cuộc mày là ai?”, Đao “sẹo” cũng cảm thấy cổ họng khô khốc.Ra tay thật tàn nhẫn.Hơn nữa chiêu nào cũng độc, không có động tác dư thừa nào.Nhìn thủ đoạn của tên này thì e là tay đã dính máu của không ít người.“Tuy Tử Thần tao đã rút lui, nhưng không có nghĩa là rửa tay gác kiếm. Mày dám động đến chị tao thì hôm nay ông trờicũng không cứu được bọn mày!”.Ánh mắt Lưu Phong lạnh lùng, nhìn Đao “sẹo” như nhìn một người chết.Mới nhìn vào mắt Lưu Phong, Đao “sẹo” đã cảm thấy rùng mình ớn lạnh.Thật là đáng sợi Gã chỉ cảm thấy hai chân như nhữn ra.Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé“Còn ngây ra đó làm gì? Mau xông lên giết hắn đi!”, Đao “sẹo” lớn tiếng gầm rú.Đám đàn em đều chần chừ không dám tiến tới.Còn Lưu Phong cũng không cho chúng cơ hội.Anh chậm rãi nhặt một con dao phay bị rơi dưới đất lên. “Chết hết đi!”.Soạt!Soạt!Soạt!Dao phay bay múa.Mỗi nhát là chém chết một người. Xung quanh máu bắn tung tóe.Đám côn đồ này đã bao giờ gặp người điên cuồng như vậy chứ?Mười mấy tên còn lại sợ đến mức bỏ chạy tán loạn, la hét ầmĩ: “Ma quỷ, ma quỷ!”.Đao “sẹo” cũng hồn vía lên mây.Nhưng dù sao cũng là đại ca nên gã vẫn miễn cưỡng giữ được bình tĩnh.