Tác giả:

“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở…

Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ

Tử Thần Đào HoaTác giả: Nhất Chi MaiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở… Người phụ nữ này rất mạnh mẽ.Hơn nữa, người đàn ông lực lưỡng bên cạnh cô ta chắc cũng không phải dạng vừa.Tuy nhiên, nhìn người phụ nữ này có vẻ như không phải cùng hội cùng thuyền với Lữ Phong."Anh Phong, tên Sơn Tử đó làm tôi thấy áp lực quá, tiếp theo có lẽ không ổn rồi, tôi phải tiết lộ thân phận của mình", Diệp Phùng Xuân ghé vào tai Lưu Phong rồi nhỏ tiếng thì thầm."Sao thế, rén rồi à?"Diệp Phùng Xuân ngượng ngùng đáp: "Anh Phong, tên kia, tôi cảm thấy mình đánh không lại hẳn"."Ha ha, không phải còn có tôi sao?""Anh?" Diệp Phùng Xuân nuốt nước bọt: "Anh Phong, tuy rằng anh rất giỏi đánh đấm, nhưng chưa chắc đã là đối thủ của tên kia”."Chậc, anh thì biết cái gì!" khóe miệng Lưu Phong nhếch lên, cười đầy ẩn ý: "Cái tên to xác kia không có gì đáng sợ, chỉ cần tán đổ Dạ Tường Vi thì hẳn nhất định sẽ ngoan ngoãn cúi đầu”."Anh đang đùa tôi à? Dạ Tường Vi thậm chí còn khó đối phó hơn. Làm thế nào anh có thể tán đổ cô ta?" Diệp Phùng Xuân cảm thấy tên Lưu Phong này hình như bị chập mạch.Nước này rồi còn nói đùa.Lữ Phong và anh Xà kia chỉ là những tên xã hội đen bình thường.Bọn chúng không có gì đáng lo.Nhưng Dạ Tường Vi này thế lực mạnh như vậy, hiển nhiên không dễ chọc vào.Điều quan trọng là tên Lưu Phong này còn muốn cưa cẩm bà chị này?Bốc phét cũng có chừng mực thôi chứ."Nhìn mà học tập" Lưu Phong cười gian manh, tiến về phía trước hai bước, đi thẳng đến chỗ Dạ Tường Vi."Làm gì vậy!" Nhìn thấy Lưu Phong dám tới gần Dạ Tường Vi như vậy, Ngô Sơn theo bản năng đưa tay đẩy Lưu Phong.Nhưng cú đẩy này giống như đẩy vào một ngọn núi."Hả?" Ngô Sơn sửng sốt, cho răng là ảo giác, dùng lực tay mạnh hơn.Thịch thịch thịch!Kết quả. Giây tiếp theo.Ngô Sơn không những không đẩy lui được Lưu Phong mà bản thân còn lùi lại mấy bước.Đoàng!Nhìn thấy cảnh này, Dạ Tường Vi đồng tử không khỏi hơi co lại, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin được.Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé"Cậu là người đánh gấy ngón tay của Lữ Phong?" Dạ Tường Vi nhìn chằm chằm Lưu Phong hỏi.Lưu Phong không trả lời câu hỏi: "Người đẹp, em là Điêu Thuyền trên thắt lưng của anh"."Mẹ kiếp!”Diệp Phùng Xuân loạng choạng, suýt nữa khuyu gối tạichỗ. Đây khác nào gọi đòn?Thực tế đã chứng minh nhắc đến Điêu Thuyền là cách tán gái dở ẹc. Tại sao giờ Lưu Phong lại sử dụng thủ thuật này?Không ngờ, ngay lúc Diệp Phùng Xuân đang mò tìm giấy tờ tùy thân để chứng minh thân phận, Dạ Tường Vi đột nhiênlên tiếng, trong mắt có chút hưng phấn: "Cậu vừa nói cái gì?"Phản ứng này lập tức khiến động tác tay của Diệp Phùng Xuân dừng lại.Hả? Tại sao cảm giác không đúng lắm?“Điêu Thuyền ở trên thắt lưng của anh”, Lưu Phong bồi thêm một câu nữa."Cậu đi theo tôi", Dạ Tường Vi cố gắng đè nén tâm trạng. kích động, liếc nhìn Ngô Sơn: "Không cho phép bất kì kẻ nào đi lên tầng hai".Nói rồi cô ta xoay người, cái eo gợi cảm đánh qua đánh lại rồi đi thẳng lên cầu thang.Toàn bộ nơi này náo động.Đôi mắt của Diệp Phùng Xuân trợn to hết cỡ, như thể anh †a vừa nhìn thấy ma.Không, không phải chứ? Lên tầng vào việc luôn sao? Trắng trợn như vậy á?Hơn nữa, không phải nên dùng điển tích của Gia Cát Lượng mới phải sao?“ở đây đợi tôi", Lưu Phong nháy mắt với Diệp Phùng Xuân rồi đi theo lên lầu.Hai người họ rời đi.Quán bar đột nhiên ồn ào như chợ vỡ.“Trời ơi, người đàn ông đó là ai?""Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ".

Người phụ nữ này rất mạnh mẽ.

Hơn nữa, người đàn ông lực lưỡng bên cạnh cô ta chắc cũng không phải dạng vừa.

Tuy nhiên, nhìn người phụ nữ này có vẻ như không phải cùng hội cùng thuyền với Lữ Phong.

"Anh Phong, tên Sơn Tử đó làm tôi thấy áp lực quá, tiếp theo có lẽ không ổn rồi, tôi phải tiết lộ thân phận của mình", Diệp Phùng Xuân ghé vào tai Lưu Phong rồi nhỏ tiếng thì thầm.

"Sao thế, rén rồi à?"

Diệp Phùng Xuân ngượng ngùng đáp: "Anh Phong, tên kia, tôi cảm thấy mình đánh không lại hẳn".

"Ha ha, không phải còn có tôi sao?"

"Anh?" Diệp Phùng Xuân nuốt nước bọt: "Anh Phong, tuy rằng anh rất giỏi đánh đấm, nhưng chưa chắc đã là đối thủ của tên kia”.

"Chậc, anh thì biết cái gì!" khóe miệng Lưu Phong nhếch lên, cười đầy ẩn ý: "Cái tên to xác kia không có gì đáng sợ, chỉ cần tán đổ Dạ Tường Vi thì hẳn nhất định sẽ ngoan ngoãn cúi đầu”.

"Anh đang đùa tôi à? Dạ Tường Vi thậm chí còn khó đối phó hơn. Làm thế nào anh có thể tán đổ cô ta?" Diệp Phùng Xuân cảm thấy tên Lưu Phong này hình như bị chập mạch.

Nước này rồi còn nói đùa.

Lữ Phong và anh Xà kia chỉ là những tên xã hội đen bình thường.

Bọn chúng không có gì đáng lo.

Nhưng Dạ Tường Vi này thế lực mạnh như vậy, hiển nhiên không dễ chọc vào.

Điều quan trọng là tên Lưu Phong này còn muốn cưa cẩm bà chị này?

Bốc phét cũng có chừng mực thôi chứ.

"Nhìn mà học tập" Lưu Phong cười gian manh, tiến về phía trước hai bước, đi thẳng đến chỗ Dạ Tường Vi.

"Làm gì vậy!" Nhìn thấy Lưu Phong dám tới gần Dạ Tường Vi như vậy, Ngô Sơn theo bản năng đưa tay đẩy Lưu Phong.

Nhưng cú đẩy này giống như đẩy vào một ngọn núi.

"Hả?" Ngô Sơn sửng sốt, cho răng là ảo giác, dùng lực tay mạnh hơn.

Thịch thịch thịch!

Kết quả. Giây tiếp theo.

Ngô Sơn không những không đẩy lui được Lưu Phong mà bản thân còn lùi lại mấy bước.

Đoàng!

Nhìn thấy cảnh này, Dạ Tường Vi đồng tử không khỏi hơi co lại, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin được.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

"Cậu là người đánh gấy ngón tay của Lữ Phong?" Dạ Tường Vi nhìn chằm chằm Lưu Phong hỏi.

Lưu Phong không trả lời câu hỏi: "Người đẹp, em là Điêu Thuyền trên thắt lưng của anh".

"Mẹ kiếp!”

Diệp Phùng Xuân loạng choạng, suýt nữa khuyu gối tại

chỗ. Đây khác nào gọi đòn?

Thực tế đã chứng minh nhắc đến Điêu Thuyền là cách tán gái dở ẹc. Tại sao giờ Lưu Phong lại sử dụng thủ thuật này?

Không ngờ, ngay lúc Diệp Phùng Xuân đang mò tìm giấy tờ tùy thân để chứng minh thân phận, Dạ Tường Vi đột nhiên

lên tiếng, trong mắt có chút hưng phấn: "Cậu vừa nói cái gì?"

Phản ứng này lập tức khiến động tác tay của Diệp Phùng Xuân dừng lại.

Hả? Tại sao cảm giác không đúng lắm?

“Điêu Thuyền ở trên thắt lưng của anh”, Lưu Phong bồi thêm một câu nữa.

"Cậu đi theo tôi", Dạ Tường Vi cố gắng đè nén tâm trạng. kích động, liếc nhìn Ngô Sơn: "Không cho phép bất kì kẻ nào đi lên tầng hai".

Nói rồi cô ta xoay người, cái eo gợi cảm đánh qua đánh lại rồi đi thẳng lên cầu thang.

Toàn bộ nơi này náo động.

Đôi mắt của Diệp Phùng Xuân trợn to hết cỡ, như thể anh †a vừa nhìn thấy ma.

Không, không phải chứ? Lên tầng vào việc luôn sao? Trắng trợn như vậy á?

Hơn nữa, không phải nên dùng điển tích của Gia Cát Lượng mới phải sao?

“ở đây đợi tôi", Lưu Phong nháy mắt với Diệp Phùng Xuân rồi đi theo lên lầu.

Hai người họ rời đi.

Quán bar đột nhiên ồn ào như chợ vỡ.

“Trời ơi, người đàn ông đó là ai?"

"Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ".

Tử Thần Đào HoaTác giả: Nhất Chi MaiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở… Người phụ nữ này rất mạnh mẽ.Hơn nữa, người đàn ông lực lưỡng bên cạnh cô ta chắc cũng không phải dạng vừa.Tuy nhiên, nhìn người phụ nữ này có vẻ như không phải cùng hội cùng thuyền với Lữ Phong."Anh Phong, tên Sơn Tử đó làm tôi thấy áp lực quá, tiếp theo có lẽ không ổn rồi, tôi phải tiết lộ thân phận của mình", Diệp Phùng Xuân ghé vào tai Lưu Phong rồi nhỏ tiếng thì thầm."Sao thế, rén rồi à?"Diệp Phùng Xuân ngượng ngùng đáp: "Anh Phong, tên kia, tôi cảm thấy mình đánh không lại hẳn"."Ha ha, không phải còn có tôi sao?""Anh?" Diệp Phùng Xuân nuốt nước bọt: "Anh Phong, tuy rằng anh rất giỏi đánh đấm, nhưng chưa chắc đã là đối thủ của tên kia”."Chậc, anh thì biết cái gì!" khóe miệng Lưu Phong nhếch lên, cười đầy ẩn ý: "Cái tên to xác kia không có gì đáng sợ, chỉ cần tán đổ Dạ Tường Vi thì hẳn nhất định sẽ ngoan ngoãn cúi đầu”."Anh đang đùa tôi à? Dạ Tường Vi thậm chí còn khó đối phó hơn. Làm thế nào anh có thể tán đổ cô ta?" Diệp Phùng Xuân cảm thấy tên Lưu Phong này hình như bị chập mạch.Nước này rồi còn nói đùa.Lữ Phong và anh Xà kia chỉ là những tên xã hội đen bình thường.Bọn chúng không có gì đáng lo.Nhưng Dạ Tường Vi này thế lực mạnh như vậy, hiển nhiên không dễ chọc vào.Điều quan trọng là tên Lưu Phong này còn muốn cưa cẩm bà chị này?Bốc phét cũng có chừng mực thôi chứ."Nhìn mà học tập" Lưu Phong cười gian manh, tiến về phía trước hai bước, đi thẳng đến chỗ Dạ Tường Vi."Làm gì vậy!" Nhìn thấy Lưu Phong dám tới gần Dạ Tường Vi như vậy, Ngô Sơn theo bản năng đưa tay đẩy Lưu Phong.Nhưng cú đẩy này giống như đẩy vào một ngọn núi."Hả?" Ngô Sơn sửng sốt, cho răng là ảo giác, dùng lực tay mạnh hơn.Thịch thịch thịch!Kết quả. Giây tiếp theo.Ngô Sơn không những không đẩy lui được Lưu Phong mà bản thân còn lùi lại mấy bước.Đoàng!Nhìn thấy cảnh này, Dạ Tường Vi đồng tử không khỏi hơi co lại, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin được.Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé"Cậu là người đánh gấy ngón tay của Lữ Phong?" Dạ Tường Vi nhìn chằm chằm Lưu Phong hỏi.Lưu Phong không trả lời câu hỏi: "Người đẹp, em là Điêu Thuyền trên thắt lưng của anh"."Mẹ kiếp!”Diệp Phùng Xuân loạng choạng, suýt nữa khuyu gối tạichỗ. Đây khác nào gọi đòn?Thực tế đã chứng minh nhắc đến Điêu Thuyền là cách tán gái dở ẹc. Tại sao giờ Lưu Phong lại sử dụng thủ thuật này?Không ngờ, ngay lúc Diệp Phùng Xuân đang mò tìm giấy tờ tùy thân để chứng minh thân phận, Dạ Tường Vi đột nhiênlên tiếng, trong mắt có chút hưng phấn: "Cậu vừa nói cái gì?"Phản ứng này lập tức khiến động tác tay của Diệp Phùng Xuân dừng lại.Hả? Tại sao cảm giác không đúng lắm?“Điêu Thuyền ở trên thắt lưng của anh”, Lưu Phong bồi thêm một câu nữa."Cậu đi theo tôi", Dạ Tường Vi cố gắng đè nén tâm trạng. kích động, liếc nhìn Ngô Sơn: "Không cho phép bất kì kẻ nào đi lên tầng hai".Nói rồi cô ta xoay người, cái eo gợi cảm đánh qua đánh lại rồi đi thẳng lên cầu thang.Toàn bộ nơi này náo động.Đôi mắt của Diệp Phùng Xuân trợn to hết cỡ, như thể anh †a vừa nhìn thấy ma.Không, không phải chứ? Lên tầng vào việc luôn sao? Trắng trợn như vậy á?Hơn nữa, không phải nên dùng điển tích của Gia Cát Lượng mới phải sao?“ở đây đợi tôi", Lưu Phong nháy mắt với Diệp Phùng Xuân rồi đi theo lên lầu.Hai người họ rời đi.Quán bar đột nhiên ồn ào như chợ vỡ.“Trời ơi, người đàn ông đó là ai?""Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ".

Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ