“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở…
Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
Tử Thần Đào HoaTác giả: Nhất Chi MaiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở… Sau khi Lưu Phong đá bay anh Xà, xung quanh biệt thự đã xuất hiện hơn mười kẻ giỏi đánh đấm.Đám người này vây Lưu Phong vào giữa. Lữ Phượng Tiên lạnh lùng nhìn anh. “Cậu có biết đây là đâu không?”.Đây là biệt thự của nhà họ Lữ.Lữ Phượng Tiên không phải hạng lưu manh nho nhỏ. giống như anh Xà.Riêng đàn em của ông ta đã có hơn trăm người. Anh Xà chỉ là một trong những thủ lĩnh nho nhỏ mà thôi.Bây giờ, Lưu Phong lại to gan chạy đến ngang tàng ở địa bàn của ông ta.Đúng là ăn gan hùm mật gấu.“Đây là nhà ông, ông hỏi tôi đây là đâu?”, Lưu Phong bốn cợt: “Xem ra đầu óc ông có vấn đề rồi”.Äm! Một câu nói khiến hiện trường bùng nổ ngay lập tức.Dám chửi Lữ Phượng Tiên đầu óc có vấn đề.“Ông Lữ, tên nhóc này nói khoác không biết ngượng, để tôi đánh hẳn tàn phết”.Một gã cao to đến gần Lưu Phong, đấm một cú về phía mặt Lưu Phong.Lưu Phong không tránh né, đưa tay lên chụp lấy nằm đấm của người đó, nhẹ nhàng ấn xuống.Rắc!Gã cao to bị bẻ gãy cổ tay.Kèm theo tiếng la thảm thiết vang lên, gã cao to quỳ xuống trước mặt Lưu Phong.Mí mắt của Lữ Phượng Tiên giật giật. Võ nghệ cao cường!“Mẹ nó, tên họ Lưu kia, mày cũng không tìm hiểu xem bố. †ao là người như thế nào mà dám kiêu căng!”.Lữ Phong cũng kinh ngạc, chỉ vào Lưu Phong, gào lên với đám tay chân: “Chúng mày còn ngây ra đó làm gì, ra tay! Ra tay đi".Chỉ trong nháy mắt, xung quanh đã tụ tập hơn trăm người.'Thấy Lữ Phượng Tiên không lên tiếng, hơn trăm người kia không hề do dự, tất cả xông về phía Lưu Phong.Ánh mắt Lữ Phượng Tiên tràn ngập vẻ nham hiểm.Dám động vào người phụ nữ của tôi. Ha ha, tôi xem cậu làm sao ra khỏi đây được.Nhưng cảnh tiếp theo lại khiến hai bố con Lữ Phượng Tiên hết sức kinh ngạc.Lưu Phong di chuyển giữa đám đông.Hơn một trăm người đó còn chưa đụng được vào góc áo. của anh. Nhưng hầu như mỗi một giây đều sẽ có một tên tay chân bị đánh gục.Chỉ hai phút sau, đám tay chân đã ngã xuống đất.Lữ Phượng Tiên hít ngược một hơi.Quá dữ!Nhìn Lưu Phong đi về phía mình, Lữ Phượng Tiên quay đầu tát vào mặt Lữ Phong: “Thăng khốn!”.Lữ Phong sững sờ, ôm mặt hỏi: “Bố, sao bố đánh con?".Nói thừa, những lúc thế này không đánh mày, chẳng lẽ để tên sát tinh kia đánh tao?Lữ Phượng Tiên mắng thầm một câu. “Mau qua đó xin lỗi cậu Lưu!”.Lưu Phong cũng bị hành động của Lữ Phượng Tiên làm cho hoang mang.
Sau khi Lưu Phong đá bay anh Xà, xung quanh biệt thự đã xuất hiện hơn mười kẻ giỏi đánh đấm.
Đám người này vây Lưu Phong vào giữa. Lữ Phượng Tiên lạnh lùng nhìn anh. “Cậu có biết đây là đâu không?”.
Đây là biệt thự của nhà họ Lữ.
Lữ Phượng Tiên không phải hạng lưu manh nho nhỏ. giống như anh Xà.
Riêng đàn em của ông ta đã có hơn trăm người. Anh Xà chỉ là một trong những thủ lĩnh nho nhỏ mà thôi.
Bây giờ, Lưu Phong lại to gan chạy đến ngang tàng ở địa bàn của ông ta.
Đúng là ăn gan hùm mật gấu.
“Đây là nhà ông, ông hỏi tôi đây là đâu?”, Lưu Phong bốn cợt: “Xem ra đầu óc ông có vấn đề rồi”.
Äm! Một câu nói khiến hiện trường bùng nổ ngay lập tức.
Dám chửi Lữ Phượng Tiên đầu óc có vấn đề.
“Ông Lữ, tên nhóc này nói khoác không biết ngượng, để tôi đánh hẳn tàn phết”.
Một gã cao to đến gần Lưu Phong, đấm một cú về phía mặt Lưu Phong.
Lưu Phong không tránh né, đưa tay lên chụp lấy nằm đấm của người đó, nhẹ nhàng ấn xuống.
Rắc!
Gã cao to bị bẻ gãy cổ tay.
Kèm theo tiếng la thảm thiết vang lên, gã cao to quỳ xuống trước mặt Lưu Phong.
Mí mắt của Lữ Phượng Tiên giật giật. Võ nghệ cao cường!
“Mẹ nó, tên họ Lưu kia, mày cũng không tìm hiểu xem bố. †ao là người như thế nào mà dám kiêu căng!”.
Lữ Phong cũng kinh ngạc, chỉ vào Lưu Phong, gào lên với đám tay chân: “Chúng mày còn ngây ra đó làm gì, ra tay! Ra tay đi".
Chỉ trong nháy mắt, xung quanh đã tụ tập hơn trăm người.
'Thấy Lữ Phượng Tiên không lên tiếng, hơn trăm người kia không hề do dự, tất cả xông về phía Lưu Phong.
Ánh mắt Lữ Phượng Tiên tràn ngập vẻ nham hiểm.
Dám động vào người phụ nữ của tôi. Ha ha, tôi xem cậu làm sao ra khỏi đây được.
Nhưng cảnh tiếp theo lại khiến hai bố con Lữ Phượng Tiên hết sức kinh ngạc.
Lưu Phong di chuyển giữa đám đông.
Hơn một trăm người đó còn chưa đụng được vào góc áo. của anh. Nhưng hầu như mỗi một giây đều sẽ có một tên tay chân bị đánh gục.
Chỉ hai phút sau, đám tay chân đã ngã xuống đất.
Lữ Phượng Tiên hít ngược một hơi.
Quá dữ!
Nhìn Lưu Phong đi về phía mình, Lữ Phượng Tiên quay đầu tát vào mặt Lữ Phong: “Thăng khốn!”.
Lữ Phong sững sờ, ôm mặt hỏi: “Bố, sao bố đánh con?".
Nói thừa, những lúc thế này không đánh mày, chẳng lẽ để tên sát tinh kia đánh tao?
Lữ Phượng Tiên mắng thầm một câu. “Mau qua đó xin lỗi cậu Lưu!”.
Lưu Phong cũng bị hành động của Lữ Phượng Tiên làm cho hoang mang.
Tử Thần Đào HoaTác giả: Nhất Chi MaiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Tên lưu manh thối tha, cút xuống cho tôi!” Trên chiếc giường trắng. Diệp Đan Quỳnh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang năm. Người đàn ông ngáy như sấm, một tay đang ôm lấy cô, một tay đặt trên bộ phận nhạy cảm, chân còn đang gác lên người cô có vẻ như rất thoả mãn. Diệp Đan Quỳnh trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cô giơ chân lên, đạp cho gã đàn ông lăn ra ngoài. Nhưng không ngờ, gã đàn ông phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Mặc dù mắt vẫn nhắm chặt nhưng dễ dàng né được cú đạp của cô rồi thuận thế quấn luôn chiếc chăn đi. Sau đó, anh lăn xuống giường rồi lập tức đứng bật dậy. “Này người đẹp, sao tự nhiên cô lại nổi điên vậy!” Lưu Phong bị cắt ngang giấc mộng đẹp thì vẻ mặt vô cùng bất mãn, lầm bầm: “Khó khăn lắm tôi mới ngủ ngon được như vậy mà sáng sớm đã bị cô phá giấc!” Vừa nói, Lưu Phong vừa quấn chặt thêm chiếc chăn trên người, như thể sợ lộ hàng. Diệp Đan Quỳnh sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cúi đầu xuống nhìn. Cảnh xuân ở… Sau khi Lưu Phong đá bay anh Xà, xung quanh biệt thự đã xuất hiện hơn mười kẻ giỏi đánh đấm.Đám người này vây Lưu Phong vào giữa. Lữ Phượng Tiên lạnh lùng nhìn anh. “Cậu có biết đây là đâu không?”.Đây là biệt thự của nhà họ Lữ.Lữ Phượng Tiên không phải hạng lưu manh nho nhỏ. giống như anh Xà.Riêng đàn em của ông ta đã có hơn trăm người. Anh Xà chỉ là một trong những thủ lĩnh nho nhỏ mà thôi.Bây giờ, Lưu Phong lại to gan chạy đến ngang tàng ở địa bàn của ông ta.Đúng là ăn gan hùm mật gấu.“Đây là nhà ông, ông hỏi tôi đây là đâu?”, Lưu Phong bốn cợt: “Xem ra đầu óc ông có vấn đề rồi”.Äm! Một câu nói khiến hiện trường bùng nổ ngay lập tức.Dám chửi Lữ Phượng Tiên đầu óc có vấn đề.“Ông Lữ, tên nhóc này nói khoác không biết ngượng, để tôi đánh hẳn tàn phết”.Một gã cao to đến gần Lưu Phong, đấm một cú về phía mặt Lưu Phong.Lưu Phong không tránh né, đưa tay lên chụp lấy nằm đấm của người đó, nhẹ nhàng ấn xuống.Rắc!Gã cao to bị bẻ gãy cổ tay.Kèm theo tiếng la thảm thiết vang lên, gã cao to quỳ xuống trước mặt Lưu Phong.Mí mắt của Lữ Phượng Tiên giật giật. Võ nghệ cao cường!“Mẹ nó, tên họ Lưu kia, mày cũng không tìm hiểu xem bố. †ao là người như thế nào mà dám kiêu căng!”.Lữ Phong cũng kinh ngạc, chỉ vào Lưu Phong, gào lên với đám tay chân: “Chúng mày còn ngây ra đó làm gì, ra tay! Ra tay đi".Chỉ trong nháy mắt, xung quanh đã tụ tập hơn trăm người.'Thấy Lữ Phượng Tiên không lên tiếng, hơn trăm người kia không hề do dự, tất cả xông về phía Lưu Phong.Ánh mắt Lữ Phượng Tiên tràn ngập vẻ nham hiểm.Dám động vào người phụ nữ của tôi. Ha ha, tôi xem cậu làm sao ra khỏi đây được.Nhưng cảnh tiếp theo lại khiến hai bố con Lữ Phượng Tiên hết sức kinh ngạc.Lưu Phong di chuyển giữa đám đông.Hơn một trăm người đó còn chưa đụng được vào góc áo. của anh. Nhưng hầu như mỗi một giây đều sẽ có một tên tay chân bị đánh gục.Chỉ hai phút sau, đám tay chân đã ngã xuống đất.Lữ Phượng Tiên hít ngược một hơi.Quá dữ!Nhìn Lưu Phong đi về phía mình, Lữ Phượng Tiên quay đầu tát vào mặt Lữ Phong: “Thăng khốn!”.Lữ Phong sững sờ, ôm mặt hỏi: “Bố, sao bố đánh con?".Nói thừa, những lúc thế này không đánh mày, chẳng lẽ để tên sát tinh kia đánh tao?Lữ Phượng Tiên mắng thầm một câu. “Mau qua đó xin lỗi cậu Lưu!”.Lưu Phong cũng bị hành động của Lữ Phượng Tiên làm cho hoang mang.